Máu

Lượt đọc: 343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32.

❊ ❊ ❊

Hôm đó là ngày đi học. Công việc của tôi rất quan trọng. Chắc đã đến lúc liên lạc trở lại. Trốn chạy thật cô đơn dù hành trình này chỉ mới bắt đầu. Và có lẽ tôi đang nhớ phòng giáo vụ, dù nhiều giáo viên đã phát biểu hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp rằng ở đó không có chỗ cho phó hiệu trưởng. (Thực ra tôi từng là một trong số đó trước khi tôi được thăng chức lên cấp quản lý hahahahaha). Có lẽ là tôi nhớ thật, thậm chí tôi nhớ cả Neil cùng những lần trả treo cho vui mà ông ta luôn thua cuộc?

Điện thoại của tôi đâu rồi nhỉ? Sợ Ginger lần ra được điện thoại của tôi – các anh chị em tôi trung thành nhưng Fairy lù đù, còn Angus có thể buột miệng nói ra số điện thoại của tôi – nên tôi đã tắt nguồn và tháo pin. Giờ thì quá hay, cảm ơn, tôi không thể gọi vào điện thoại nên nó biến đi đâu không biết nữa. Vâng, cảm ơn, không tài nào tìm thấy.

Tìm điện thoại có thể làm tôi mất kiên nhẫn dù bình thường tôi là người điềm đạm. Tám giờ ba mươi rồi, Neil thường có mặt ở đó. Không cả uống trà, tôi đi thẳng ra bãi đậu xe trên đỉnh vách đá để xem buồng điện thoại nơi chúng tôi khắc mấy lời yêu đương hồi thiếu niên còn tồn tại hay không. Sương mù vẫn còn vương vấn trên mặt biển. Kia rồi, lờ mờ hiện ra gần rào chắn là buồng điện thoại màu đỏ - một đặc trưng “thần thánh” của nước Anh mà chúng tôi muốn quay về bằng cách rời bỏ châu Âu. Buồng điện thoại đầy rác, bốc mùi khai khắm. Vẫn còn hình vẽ “súng ống” mà tôi vẽ từ hồi mới lớn, tôi còn cào vào lớp sơn bằng giũa móng tay. Ái chà, sao mà tôi thấy bồi hồi quá. Nhưng không có thời gian để lãng phí đâu, tôi phải gọi điện cho Neil. Đĩa quay số vẫn dùng được dù chậm và mỗi lần quay lại kêu rột rẹt. Tôi xưng danh với thư ký của Neil. Cô này mới được bổ nhiệm, vừa nhạt nhẽo vừa kém thông minh. Khi nào có thời gian, tôi sẽ loại bỏ cô ta.

“Tôi là Monica đây”

Giọng cô ta hớp hơi như cá mắc cạn. “Tôi sẽ nối máy ngay”

“Xin chào, xin chào!” Giọng Neil vang lên lẹ làng và có vẻ bồn chồn. Trong đầu tôi nghĩ: cảnh sát đã liên hệ với nhà trường và Neil được dặn là vờ như không biết để khai thác thông tin từ tôi. “Việc nhà tôi chưa xong” Dẫu sao có người nghe mình nói cũng tốt. Được nói chuyện là tốt rồi. Tôi bắt đầu giải thích, bỏ qua mọi chi tiết dính tới máu me hay cây rìu.

“Được, tôi hiểu,” ông ta lắp bắp trước khi tôi thực sự cảm thấy thoải mái. “Chuyện gia đình khó mà dứt điểm lắm, cô không cần phải xin lỗi đâu.”

“Tốt, tôi cũng đâu có xin lỗi.”

Neil vờ bật cười. “Monica, nghe giọng cô khỏe khoắn quá... cô gọi đến từ đâu thế?” Giờ thì ông ta lòi đuôi láu cá dù thực lòng mà nói ông ta chưa đạt đến mức ranh ma.

“À, gần nhà dưỡng lão,” tôi nói đại khái. “Sao anh hỏi thế” Tôi muốn ông ta toát mồ hôi một ít, sao ông ta không đề nghị giúp đỡ nhỉ?

“Một trường học tốt sẽ luôn hỗ trợ nhân viên và học sinh, tuyên bố về sứ mệnh của nhà trường ghi rõ như vậy, nhưng hiện thời tôi đang trốn chạy, bị sương mù bủa vây, thui thủi một mình trong một buồng điện thoại xú uế. Vậy mà tôi không nghe thấy ông ta đề nghị sẽ đến đón tôi.

“À, chỉ muốn biết chắc là cô có ổn không, cô biết mà” ông ta nói. “Tốt rồi, Monica, chúng tôi sẽ sớm gặp lại cô.”

“Ngay khi tôi giải quyết xong mọi việc.”

“Không, không, không cần phải vội đâu.”

Giọng nói ảm đạm trên đường dây bị cắt ngang.

Tôi chạy bổ về nhà. Tôi bị hạ đường huyết, còn đầu óc dồn hết vào nhiệm vụ nặng nề là tìm cho ra chiếc điện thoại di động. Ném đồ đạc lung tung lúc nào cũng mệt mỏi. Nhưng thực ra cũng không khó lắm, tôi nhớ lại những gì mình làm tối qua trong phòng ngủ và chỉ cần một cú đá phớt qua đống quần áo trên sàn nhà của “Con bé” là tôi đã thấy điện thoại của mình nằm bên dưới giày của cô ả.

Tôi mừng rỡ nhưng vẫn không quên đổ lỗi vụ việc cho cô ta.

Tôi bật điện thoại lên. Ping, ping, ping! Tin nhắn WhatsApps liên tiếp hiện lên nhưng không có tin nào của cảnh sát hay Ginger.

“Monica, em ở đâu vậy? Chị lo lắng đấy!” – Anthea.

Monica, quay về trình diện đi, bỏ chạy chỉ làm người ta nghĩ em có tội thôi. Bọn anh chưa cho cảnh sát số điện thoại của em đâu” – Angus. Tôi nghĩ tin nhắn này cũng có phần của Boris. “Đầu hàng đi”: đó là lời kêu gọi lạ lùng, lỗi thời bắt nguồn từ trò trốn tìm thời thơ ấu; bạn nói thế để trốn khỏi con quái thú đuổi phía sau.

“Mon ơi, Rupert nói có thể tìm luật sư giúp chị. Xxx,[1] Fairy. Có thể bạn nghĩ tôi sẽ cảm động, nhưng cuối tin nhắn nào Fairy cũng kết bằng cả tá nụ hôn, thường là từ hai dòng dấu x trở lên cho dù khi mặt đối mặt, con bé chỉ hôn gió. Các anh chị em không quên tôi.

Nhưng không có tin gì từ Fred, không bao giờ nữa. Fred ơi, em đã ở ngoài cuộc xa lắm rồi.

Tôi dốc bánh bột ngô nướng cũ ra chén, cố nhớ lại những tình tiết trong tiểu thuyết hình sự. Liệu người ta có truy dấu được điện thoại của tôi sau khi tôi bật nó lên? Hay là tôi nên quẳng nó xuống biển? Tôi tắt nó một lần, rồi hai lần. NGẮT NGUỒN.

Tôi lập tức thấy mình mạnh mẽ.

Tôi là Monica Ludd, tôi sẽ không đi đâu hết. Tôi ở đây là để trông nom nhà của cha tôi, à xin lỗi, nói đúng hơn là “nhà của cha mẹ tôi”. Tôi sẽ ở lại đây và viết nhật ký của mình.

Mấy cái bàn trong nhà bếp và phòng ăn là do cha mua hàng thanh lý từ Đức. Chúng hơi cao đối với người dùng máy tính xách tay.

Đó là lý do mà chỉ chưa đầy nửa tiếng đồng hồ sau tôi đã lên lầu, trở lại phòng ngủ của cha mẹ. Để máy tính xách tay lên bàn trang điểm cực kỳ phù hợp. Đúng lúc đó tôi nghe tiếng cửa dưới nhà sầm một phát.

Cửa khóa và tôi không ra ngoài. Tôi tự nhủ chắc tôi quên khóa cửa hoặc đó là tiếng động mà người đưa thư gây ra.

Tôi tiếp tục gõ lại những dòng suy nghĩ trong đầu. “Cha tôi là người có những ham muốn cực kỳ mãnh liệt, không thể kiềm chế.”

Tôi tưởng tượng cảnh cha ngậm dây cương trong miệng, còn người mẹ nhỏ nhắn của tôi ngồi trên lưng ông ta như một nài ngựa. Bà ngồi trên cao nên ông ta không làm gì được, nhờ đó bà an toàn.

Bỗng tôi nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang.

Không đâu, chắc chỉ là tiếng mấy con chim nâu, chim sẻ hay sóc chạy trên mái nhà. Tôi nhún vai cho bớt căng cứng và duỗi hai chân ra. Co chân trong khoảng trống bên dưới ngăn kéo giữa của bàn trang điểm không thoải mái chút nào. Ngăn kéo giữa nối hai dãy ngăn kéo hai bên giống như đứa con duy nhất đu bám vào cha mẹ. (Tôi sẽ không bao giờ có bạn đời! Điều này không hay ho gì nhưng tôi biết sự ngờ vực sẽ đeo đuổi tôi như mùi hôi phảng phất trong phòng thí nghiệm sau khi làm thí nghiệm liên quan đến lưu huỳnh. Ai mà thèm loại gene từ gia đình như chúng tôi cơ chứ?)

Bất thần, tôi nhìn thấy một cái bóng thoáng qua trong tấm gương trước mặt và mọi thứ trở nên hoảng loạn hoàn toàn.

Ai đó đang trườn xuống cầu thang bên ngoài.

Trong phòng ngủ chói chang ánh mặt trời nên nhìn ra ngoài không thấy gì...

Hẳn là tôi tưởng tượng ra. Chắc là rèm cửa bị thổi bay thôi, tôi mở một cửa sổ mà...

Rồi một ánh chớp khác lóe lên, một mảng màu đỏ, có gì không hay rồi, tôi giật nảy mình và nhảy dựng lên, đầu gối đập vào bàn trang điểm trầy xước khi lao ra cửa.

Có một vệt màu sô-cô-la và màu đỏ đang chấp chới lúc lên lúc xuống, một đốm sáng, một vật sống gì đó đang chao đảo, rơi rơi.

Thì ra chỉ là một con bướm! Tôi sợ phát khiếp vì một con côn trùng! Lão Nabokov[2] chết tiệt gọi nó là gì nhỉ? À, Bướm Đỏ, rất đẹp, tên Latin là Vanessa Atalanta. Nó chỉ là một con bọ còn sót lại sau mùa hè. Tôi thử bắt nó bằng chiếc khăn tay đàn ông cỡ lớn mà tôi chộp lấy trong ngăn kéo của cha. Tôi tì người qua thành cầu thang một cách nguy hiểm, cũng có thể tôi muốn cứu nó nên tôi sẽ bắt nó nhẹ nhàng để thả nó đi. Nhưng không, tôi đã hứa sẽ nói thật. Ngay giây phút tôi chụp chiếc khăn tay lên con bướm, hai điều xảy ra tiếp nối nhau cực nhanh. Thành cầu thang cấn vào bụng tôi mạnh quá nên theo phản xạ tôi bóp chặt con vật. Nỗi đau nhạt nhòa mà tôi cảm nhận giữa hai ngón tay mình ngày càng rõ nét, khiến tôi hoảng hốt...

Đột nhiên, ai đó nhảy xổ lên người tôi từ phía sau.

❀ ❀ ❀

[1] Có nghĩa là ôm và hôn.

[2] Vladimir Vladimirovich Nabokov (1899-1977): là nhà văn, nhà thơ, dịch giả và nhà côn trùng học người Mỹ gốc Nga.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.