Máu

Lượt đọc: 343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần 10 THANH ÂM CHIẾN THẮNG - Chương 64. Monica

❊ ❊ ❊

Những hồi trống vang lên. Chúng ta đang tiến đến sự kiện chính. Nhưng với tôi, sự kiện chính ấy đã xảy ra rồi và không thể đảo ngược được nữa, bây giờ không thể và sau này cũng không thể. Ông ta sẽ không tới nữa, không bao giờ. Chúa ơi, làm ơn cứu con. Không bao giờ, không bao giờ.

Những hồi trống vang lừng hơn, át mọi âm thanh khác. Tiếng trống tạo nên thanh âm chiến thắng.

Tôi muốn kể về những gì đã xảy ra vào buổi sáng đầu tiên tôi trở lại Windmills. Có thể đó là điều duy nhất các bạn biết về tôi. Thời khắc nổi danh của tôi, đúng kiểu Fairy. Chỉ khác là hoành tráng hơn cả ngàn lần, đó là điều cần thừa nhận. Xin lỗi nhé Fairy, em thua rồi, chị thắng!

Khi đang được chú ý, bạn cần tỏ ra khiêm tốn. Hành động của tôi sáng hôm đó là chuyện nhỏ thôi mà, tôi chỉ hành động theo logic vụ việc. Nhưng hễ tôi nói vậy với ai thì họ cũng phản đối và gọi tôi là anh hùng. Thế là đến lượt tôi băn khoăn... liệu tôi có phải là anh hùng hay không?

Tôi có được yêu quý không? Anh hùng cũng cần tình yêu. Tôi yêu các học trò của mình rất nhiều, bất kể chúng có đầy rẫy thói hư tật xấu và ngu dốt. Bọn chúng là lớp học của tôi: OK, giống như con cái tôi vậy. Người lớn phải bảo vệ con cái họ.

May mắn và số mệnh chưa bao giờ mỉm cười với tôi. Tôi chỉ là một cô hề vụng về, lóng ngóng; nào là kem, ghế xếp, rìu trên xe buýt rồi đến hải âu, chai nước ấm, mẹ, cha..., cả vũ trụ bắt tay “chơi” tôi, cho tới khi vinh quang gọi tên tôi.

Tôi chưa bao giờ cạn hy vọng. Ai rồi cũng đến lúc tỏa sáng và tôi, Monica, đã sẵn sàng.

Tin tức về mụ bạn gái người Tây Ban Nha bị bắt được loan báo thông qua một bài báo dở tệ trên tờ Thanet Gazette. Tôi không còn là nghi phạm chính, thậm chí không phải là nghi phạm gì cả. Và chuyến thăm của Ginger, dù không mấy nhã nhặn, cũng làm đầu óc trì trệ của tôi khởi sắc. Ánh sáng ban ngày le lói trở lại, tuy vẫn ảm đạm nhưng đã tươi tắn hơn. Lần đầu tiên tôi cảm thấy bồn chồn. Bên ngoài cửa sổ nhà tôi phải chăng có cả một thế giới?

Tôi đi tắm và mặc quần áo vào. Tiếp đó tôi thấy phát chán với cảnh ăn không ngồi rồi. Tôi muốn làm việc.

Neil gọi điện thoại từ trường học vào ngày thứ Hai đầu tiên sau khi báo chí đăng tin. Ông ta mời tôi tới “nói chuyện”.

“Tôi hy vọng là cô đang hồi phục? Chúng tôi đều muốn biết cô đã khỏe hay chưa. Tôi định giải thích ngọn ngành nhưng nhận ra quá trễ là ông ta vẫn đang nói. “Không, không, không, cô không phải giải thích gì cả. Chúng tôi hiểu mà, Monica. Cô quá đau khổ trước cái chết của cha, lại còn bị bủa vây bởi những tin đồn ngu ngốc. Tờ Thanet Gazette viết rõ rồi. Hãy đến gặp chúng tôi sớm nhé”

Trong thời gian tôi vắng mặt, Neil đã trở nên nghiêm trang quá rồi. “Hôm nay được không?” tôi hỏi tức thì. Ông ta hơi giật mình nhưng cũng đồng ý.

Không bao lâu sau tôi đã lại đứng trên tấm thảm lông trắng của ông ta. Tôi không kìm được, cứ mỉm cười suốt. Tôi còn muốn hôn ông ta nữa kìa. Mong muốn đó không kéo dài, mặt ông ta trông hơi ửng đỏ và đổ mồ hôi. Nhưng tôi thấy rất vui, tôi đang ăn mặc đàng hoàng và ra khỏi nhà! Trở lại Windmills, trở lại làm Monica bình thường.

Ngồi ở bàn làm việc khiến Neil trông nhỏ bé và dễ thương. Hay là tôi nhấc ông ta lên và quay vòng vòng nhỉ?

“Ngồi xuống đi nào Monica. Cô đứng trông cao quá! Cô thế nào rồi?”

“Khỏe rồi, khỏe rồi, tôi khỏe lắm”

“Tuyệt vời! Chúng ta bàn về chuyện cô quay lại làm việc “tạm thời” nhé?”

“Tốt quá, Neil, ngày mai tôi sẽ bắt đầu luôn.”

“Chúng ta không cần vội thế đâu Monica. Hãy bắt đầu bằng một, hai lớp giảng thử với một vài học sinh yêu thích của cô nhé. Sau đó, nếu mọi việc suôn sẻ – ý tôi là suôn sẻ từ cả hai phía – thì có thể...?”

Lời đề nghị này khả năng là do một phần ông ta bị thiếu hụt nhân sự, phần khác do bọn trẻ muốn tôi dạy. Phải, bọn chúng muốn tôi có mặt! Chúng yêu tôi! Trong thời gian có tin đồn tôi bị cấm đứng lớp, bọn trẻ đã cử đại diện đến gặp Neil, đem theo một bản kiến nghị (văn vẻ hơi bị tệ) yêu cầu tôi trở lại.

Neil cho tôi xem bản kiến nghị và tôi bật cười khanh khách, cười nhưng nước mắt lại rơi xuống gò má. “Cô Ludd nói cho bọn em nghe về đạo đức, vân vân... Những gì cô dạy rất thú vị. Kính đơn, học sinh toàn khối dự bị đại học. Tôi nhận ra lỗi chính tả tệ hại của Kriss. Tôi cũng biết không có chuyện “học sinh toàn khối dự bị đại học” thích tôi, nhưng tôi dại gì giải thích với Neil điều đó. Tôi chỉ muốn nức nở và bày tỏ sự biết ơn với Neil, nhưng tôi kiềm chế lại. Thay vào đó, đầu óc tôi tập trung suy nghĩ.

Trên bàn Neil có một tờ báo với hình ông Trump vẫy hai bàn tay bé xíu. Bài báo chạy tít “Trump vỗ tay nhiệt liệt tại NRA”. NRA, Hiệp hội Súng trường quốc gia Mỹ, hẳn rồi. Bọn cuồng cánh hữu đến từ Texas. Trong đầu tôi lập tức nảy ra một ý.

“Tôi bàn về vấn đề kiểm soát súng nhé? Vũ khí nói chung luôn, vấn đề này đang nóng đấy”

“Được đấy, phi bạo lực, tuyệt vời,” Neil đáp. “OFSTED[1] sẽ ủng hộ nội dung này. Cô lên giáo án chi tiết đi nhé. Vậy là được chấp thuận rồi. Tôi đã rộng đường trở lại.

❀ ❀ ❀

[1] Văn phòng về Tiêu chuẩn giáo dục, dịch vụ trẻ em và kỹ năng của Anh, báo cáo trực tiếp cho quốc hội.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.