Tôi cố dỗ giấc lúc nửa đêm, cuộn mình trong tấm chăn lông vịt nóng hổi.
Có nên cầu nguyện ai đó không nhỉ? Khi còn nhỏ, chúng tôi đều tin vào sự bảo vệ từ điều gì đó lớn lao. Tôi cầu nguyện Chúa Jesus nhưng ngài lại đưa mắt nhìn sang hướng khác. Cha càng giận dữ, tôi càng lớn bổng. Lông mu tôi nhú lên. Mẹ bỏ mặc chúng tôi và tôi sớm mất niềm tin vào Giáng sinh. Trong nhà chúng tôi, Giáng sinh là ngày thịnh nộ; cha trong cơn thất vọng trước những món quà tặng mình đã trút giận lên mẹ vì món gà tây chưa chín hẳn. Nước xốt nam việt quất rỉ giọt trên tường. Mẹ sai Fred đi lấy khăn lau. Nước xốt dây vào những ngón tay nhỏ bé của Fred trông không khác gì máu.
Phải, là mẹ của chúng tôi. Tôi từng cầu xin bà ấy. Có một lần tôi quỳ gối nói: “Mẹ ơi, con xin mẹ, mẹ con mình bỏ cha đi được không?” Lúc đó tôi mới năm hoặc sáu tuổi, tôi mong mỏi tình hình tốt đẹp hơn. Nhưng cuối cùng mẹ bỏ đi một mình. Mẹ có yêu chúng tôi không? Bà có nghe chúng tôi than vãn không? Tất cả chúng tôi đều muốn lưu giữ niềm tin ở bà.
Niềm tin đó lay lắt, đáng ghét nhưng tất cả chúng tôi đều ấp ủ.
Biến đi, mẹ ạ.
Mẹ ơi, chúng con yêu mẹ.
Mẹ, hãy bảo vệ con chống chọi những cơn ác mộng.
Thật không khác gì cầu nguyện với một quả trứng luộc lòng đào!
Tôi để đèn sáng ở đầu cầu thang nhưng trong giấc mơ không hề có chút ánh sáng nào. Khi bừng tỉnh, tôi không nhìn thấy dải ánh sáng bên dưới cửa phòng mình – dải ánh sáng ấy giống như sức mạnh tinh thần, niềm hy vọng rằng tôi không hoàn toàn cô độc trong bóng tối và tuổi mười ba. Cha ở bên ngoài phòng tôi, thở dốc trong giận dữ... Tôi không thể nào trốn thoát, tôi không tỉnh dậy được. Dải sáng hẹp đã quay lại nhưng ông ta đang giảm lên nó. Có hai vệt đen hằn lên, chứng tỏ có hai cái chân, hai cột tối xám xịt, hai bàn chân móng guốc của quỷ. Ông ta giậm thình thịch lên sàn nhà ngoài cửa phòng tôi và dĩ nhiên không cánh cửa nào chặn được ông ta. Ông ta sẽ đạp đổ nó rồi xông vào bắt tôi.
Ông ta chưa chết, vẫn còn sống nhăn. Ông ta to lớn lừng lững, tôi không tài nào trốn thoát nổi.
Rồi tôi nhận ra ông ta muốn bắt Fairy. Vừa sợ hãi vừa nhẹ nhõm, tôi giao nó – khi đó nó còn là cô em gái bé bỏng của tôi – cho ông ta, ít nhất lần này tôi sẽ trốn được. Tôi mở cửa, ông ta già nua, mập mạp và không còn răng nhưng hai bàn tay ông ta vẫn to tướng, đỏ lòm nhỏ máu. Nhưng tại sao tôi lại chảy máu? Máu ở khắp nơi, bê bết khắp khăn trải giường. Tôi phải giấu chúng không để cha thấy.
Fairy đã bắt đầu có kinh nguyệt. Con bé mặc bộ đầm bằng lông thỏ nhạt màu và trông hết sức xinh đẹp, giống như nàng tiên trên cây thông Giáng sinh. Mẹ cũng có mặt ở đó nhưng chỉ khiến tình hình thêm đáng sợ. Bà nhỏ tí xíu, trắng bệch và bị treo trên trần nhà như con giòi không chân ngo ngoe. Bà van vỉ yếu ớt: “Mẹ không làm gì được...” và Fairy biết mất, chỉ còn lại mình tôi. Ông ta giơ tay lên tóm lấy tôi, dồn thân người nặng như ụ đá lên ngực tôi...
Tôi bật dậy, tỉnh lại. Tôi thoát khỏi tay ông ta rồi. Có phải tôi bị đau tim không?
Từ từ nhịp tim của tôi dịu lại.
Cha chết rồi. Đã 4 giờ sáng.