Máu

Lượt đọc: 343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41.

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, tôi mệt lử và bứt rứt không yên.

Nếu ông ta còn sống, ông ta có thể quay lại.

Đừng ngốc nghếch, ông ta đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt. Ông ta sẽ phải nằm đó nhiều tuần hoặc nhiều tháng liền.

Không đúng đâu Mon, họ sẽ cần giường bệnh của ông ta.

Tôi lại đi ra bãi biển. Đúng, lại mũ, kính, đúng, đúng, đúng, mũ chống nước nữa, ít ra tôi cũng thành thạo chuyện ngụy trang rồi.

Tôi rời nhà lúc chín giờ sáng và đến nhà hàng Harbour sớm hơn các anh tôi gần một tiếng. Làm gì cho hết một tiếng trong lớp ngụy trang ngu ngốc này đây. Có lẽ tôi sẽ đi dạo đường West Cliff. Tôi đi ngang qua xưởng làm buồm và văn phòng cảng rồi bước dọc theo một bến phà bỏ hoang. Ở đây từng có rất nhiều người làm việc và họ thất nghiệp không phải vì lỗi của họ. Tôi gửi lời xin lỗi tinh thần đến tất cả những kẻ phiêu bạt mua bia ở Iceland.

Nếu bị sa thải, tôi không có nơi nào để đi. Tôi thích công việc của mình, tôi không muốn bị mất việc. Tôi đã tìm được nơi phù hợp với mình và Neil thì sợ tôi...

Có hai chuyện xảy ra: một con ong vò vẽ hoặc ong mật bắt đầu vo ve khó chịu gần tại tôi. Tôi đi nhanh hơn nhưng nó vẫn bám theo, tôi liền cởi túi ra và đập vào đầu mình. Con ong, ắt hẳn đã là đà vì lạnh, rơi ra và rớt xuống nền bê tông như món đồ chơi bị hư. Không biết là cảm giác tội nghiệp hay sợ hãi đã làm tôi giẫm lên nó. Tôi không thích sự đau đớn, tôi không phải là người xấu, tôi không biết là cha còn sống và tôi giẫm đạp như đang nhảy một điệu nhảy điên cuồng. Nó bám vào giày tôi, lấy cái thứ máu me đó ra khỏi tôi, tôi guồng chân chạy xuyên qua bến cảng đi mất.

Tiềm thức của tôi vang lên bài “I will survive” của Gloria Gaynor[1] khi tôi đi trên con đường ven biển. Con đường này có thời đông nghẹt các lái xe chạy về phía Bỉ nói riêng và châu Âu nói chung, nhưng giờ đây nó vắng lặng vì mối liên kết đã bị phá vỡ. Người ta đã trở lại thư giãn ở bãi biển nhỏ xíu dọc con đường sau khi các chuyến phà không còn làm loang dầu và thải rác. Một đôi lần tôi đến đây chỉ để ngắm nhìn người ta, chứ không phải vì khát tình hay quyến rũ họ, dù tôi không phải là người kén cá chọn canh. Monica, hãy sẵn sàng hành động. Nhưng bây giờ là tháng Mười Một: đã quá trễ rồi. Thủy triều rút đi để lộ ra những phiến đá đen bám đầy trai. Tôi nghĩ nếu tình thế bắt buộc, bạn có thể ăn trai mà sống. Tôi đang học cách suy nghĩ của một kẻ bên lề, một người sống ngoài vòng pháp luật. Nhưng không, chỉ nghĩ thôi đã thấy quá tởm rồi. Tôi quay ngược lại, đi theo con đường ngoằn ngoèo lên đỉnh của đường West Cliff rồi từ đó trở xuống nhà hàng Harbour, nơi tôi hẹn gặp hai ông anh trong khoảng nửa giờ nữa.

Trên đỉnh West Cliff có đặt nửa tá ghế ngồi vì từ đây có thể ngắm hai thị trấn Deal và Sandwich. Tôi ít khi đi đường vậy. Tôi để ý hầu hết những chiếc ghế này có những vệt kỳ lạ màu đỏ, cam và vàng.

Những vệt màu rực rỡ ấy hóa ra là hoa: hoa nhựa đặt trong hộp nhựa được cột khéo léo vào lưng ghế.

Tôi dừng lại gần một cái ghế để nhìn kỹ hơn. Có một mẩu giấy để trong bìa cứng trong suốt và được bấm vào các bông hoa bằng nhựa, gió tháng Mười Một làm nó rung lắc. Mảnh giấy viết, “Gửi đến Gav. Hạ sĩ Gavin Shepherd. Hy sinh khi làm nhiệm vụ ở Afghanistan. Được tưởng nhớ trong niềm tự hào, không hề bị lãng quên.”

Trong tôi đột ngột trào dâng một cảm xúc khiến cổ họng nghẹn lại trước khi tôi kịp nghĩ, “Viết lặp lại thừa rồi.”

Lẽ ra chúng tôi nên làm điều gì đó cho Fred. Vẫn còn thời gian, thằng bé sẽ không bị lãng quên, chúng tôi sẽ hoàn thành điều này. Chúng tôi sẽ ngồi trên chiếc ghế của Fred, ngồi sát lại với nhau, nghĩ về cậu em trai trong khi đưa mắt nhìn về nước Pháp...

Nước mắt lại tuôn xuống má tôi, là do gió mùa đông làm tôi cay mắt. Tôi bước đến cái ghế kế tiếp, nơi đặt thông điệp tưởng nhớ “Miriam, người yêu Ramsgate, được chào đón đến đây sau chiến tranh thế giới thứ hai, làm y tá tại bệnh viện QE, được các bệnh nhân yêu quý” Một bà cô cô độc? “Được các bệnh nhân yêu thương” ư? Miriam nhận được một chùm hoa lan bằng lụa màu hồng.

(Monica, tương tự vậy, được học trò yêu quý. Ngay cả những đứa xinh xắn cũng đã quen với tôi.)

Tôi đi ngang qua hai cái ghế kế tiếp mà không ghé mắt nhìn, đừng để sự đa cảm làm mình bối rối. Tôi không muốn trễ hẹn với “Bộ đôi”, nhưng chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế khiến tôi lại gần và chăm chú quan sát chiếc ghế cuối cùng.

Lần này, hoa nhựa là loại màu đỏ tươi, đối xứng nhau, mỗi bông làm thành một chùm. Ban đầu tôi chỉ nhìn thấy mặt không có chữ của mảnh giấy được đặt trong miếng bìa nhựa đơn giản, khi tôi xoay nó lại, lồng ngực tôi như bị bóp nghẹt.

Dành tặng người cha mến yêu, người tốt nhất trên thế giới,

Ông S. Shepherd, 1919-2008.

Cha ơi, chúng con nghĩ đến cha mỗi ngày.

Vợ, các con và các cháu,

XXXXX.

Cha ơi, chúng con nghĩ đến cha mỗi ngày. Nghĩ đến cha mỗi ngày và cảm thấy hạnh phúc, điều đó sẽ như thế nào nhỉ?

Cha ơi, con nghĩ đến cha mỗi ngày – tôi cũng nghĩ đến cha, mỗi ngày, và thường xuyên, nhưng với tôi điều đó đồng nghĩa với ba thập kỷ kinh hoàng.

Và rồi tôi bắt đầu ngửi thấy mùi chuột. Đúng vậy, cái ghế này là một thứ đạo đức giả rác rưởi. Ông ta chết ở tuổi tám mươi chín, bà vợ sống lâu hơn ông ta, hai người họ già chát tới nỗi hẳn là bị cả gia đình ghét bỏ. Họ dựng lên cái ghế này chỉ để gây ấn tượng với hàng xóm và sau đó chẳng ai thèm nghĩ tới cha mình nữa. Họ chẳng thể viết rõ nghĩa – những chữ cái to đùng như chữ trẻ con ấy – cũng chẳng viết đúng chính tả và chấm câu cho đúng. Phải rồi, mấy người nhà Shepherd này là một lũ láo toét và dối trá.

Đúng lúc đó tôi nhận ra những bông hồng đỏ đặt ở mỗi đầu ghế của ông Shepherd không phải là hoa nhựa. Chúng là hoa thật, tươi và vẫn còn nhiều nụ chưa nở. Chắc chắn chúng chỉ mới được đặt ở đây không lâu.

Đúng là họ nghĩ tới ông ấy mỗi ngày.

Vậy thì sao chứ?! Họ đang nhìn ai chứ?

Bị tình yêu làm cho mềm yếu, tôi tập tễnh bước đi, quay trở lại với gia đình vô vọng của mình.

❀ ❀ ❀

[1] Gloria Gaynor: sinh năm 1943, nữ ca sĩ Mỹ nổi tiếng thời disco với những bài hát như “I will survive” (Tạm dịch: Tôi sẽ sống sót), “Never can say goodbye” (Không thể nói lời từ biệt)....

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.