Máu

Lượt đọc: 343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 62.

❊ ❊ ❊

Giết một người sẽ có cảm giác ra sao? Tôi thường thắc mắc như vậy trước khi chuyện đó xảy ra.

Trả thù là việc của tôi – như tôi từng tưởng tượng. Ban đầu có thể phấn khích nhưng sau đó là cảm giác tội lỗi. Dĩ nhiên, bạn sẽ thấy tội lỗi. Tôi bắt đầu thấm thía điều này trong những tuần sau đó.

Trong những tưởng tượng trước đó, tôi đã bỏ sót điều gì? Lòng trắc ẩn.

Thật lạ khi Monica biết động lòng trắc ẩn; có quá ít người từng thương cảm tôi. Phải chăng tôi học được từ việc tội nghiệp Fairy? (Lẽ ra tôi nên có bằng tiến sĩ tâm lý, ít ra là một bằng danh dự mà tôi tự tặng cho mình.)

Nhưng trắc ẩn thì... nếu có thể, bạn đừng vướng vào.

Lòng trắc ẩn sẽ gặm nhấm, giày vò bạn. Những con quái thú ngu xuẩn cứ qua lại trong những giấc mơ của tôi, chúng lảo đảo đi theo con đường vô tận ra biển, chúng bị đánh đập, hành hạ. Ngày này qua ngày khác, phải mất rất lâu trước khi ông ta suy yếu. Lòng trắc ẩn như lưỡi dao khuấy đảo gan ruột tôi, đúng vậy, chính chúng tôi đã ra tay, đúng vậy, ông ấy chết rồi. Cha là con lợn, con sư tử, con gấu, là con vật to lớn gầm rú, nhưng ông ấy có máu có thịt. Da ông ấy dày nhưng đã nứt nẻ, trầy trụa, bị cắt xẻ. Tôi không chứng kiến giây phút cuối cùng, trời tối, mù sương nên chúng tôi không thể nhìn thấy ông ấy.

Bây giờ thì tôi chứng kiến mỗi đêm, từng phút từng giờ. Đúng, tôi đã thất bại, tôi không ngăn được kết cục đó. Tôi sẽ luôn luôn ám ảnh, bởi chúng tôi đã lái xe đẩy cha vào bóng tối, còn tôi từ bỏ trật tự, luật lệ. Chúng tôi thất bại, tôi thất bại. Tôi ngồi run rẩy trong sợ hãi và thương cảm. Run rẩy nhưng lại toát mồ hôi. Và rên rỉ ầm ĩ.

Lần đầu tiên kể từ khi trưởng thành, tôi không làm việc nổi. Bác sĩ của tôi là một kẻ đáng ghét thuộc tầng lớp trung lưu, gầy khẳng khiu. Bà ta có lần bóng gió rằng tôi bị thừa cân và hiểu lầm khi tôi cười vào mặt bà ta. Tôi đi gặp bà ta không lâu sau khi cha chết và muốn bà ta giúp tôi ngủ tốt hơn. Đang hỏi giữa chừng thì tôi đổi ý và buột miệng nói, “Thực ra tôi đang bị trầm cảm.”

“Cô ấy hả, Monica?”

“Còn ai khác nữa?”

“Chỉ là cô rất... à, có vẻ là rất...”

“Sao?”

“À thì vui vẻ và... khỏe mạnh.”

(Đến lúc đó tôi sực nhớ bà ta có đứa con theo học ở truong Windmills.)

“Tôi cũng không rõ. Tôi có phải là bác sĩ quái đâu, lúc nào tôi cũng thấy lo sợ cả” Nói dứt lời tôi mới nhớ ra tấm bảng “Lưu ý lịch sự” ở quầy tiếp tân, trong đó ghi rõ “Không được phép xúc phạm nhân viên của chúng tôi bằng ngôn ngữ.

“Xin lỗi, tôi nói. “Tôi không có ý khiếm nhã. Tôi chửi thề chẳng qua là do tôi bị trầm cảm”

“Còn triệu chứng nào khác không?” bà ta nhìn xuống, khuôn mặt đần độn cau có tối sầm.

“Tôi không muốn mặc quần áo. Tôi kéo áo lên để chứng minh – sáng hôm đó tôi không mặc áo ngực – nhưng mới thoáng nhìn thấy nhũ hoa thôi, bà ta đã cắm cúi ghi chép. “Tôi cũng chẳng hứng thú đi làm,” tôi nói thêm.

Tôi rời phòng khám với một toa thuốc và giấy nghỉ ốm.

Không lâu sau đó, tôi không thể mặc chút quần áo nào lên người. Tôi nằm khỏa thân trên giường, lót bên dưới là các tấm trải nhăn nhúm. Máu chảy rần rần trong đầu khiến tôi không ngủ nổi. Không đến trường làm tôi thấy khó chịu nhưng rõ ràng Monica khỏa thân “không phù hợp với Windmills”, như cách Neil nói xưa nay về tiếng Latin.

Sự báo thù đã đến. Sự báo thù của cha trút lên tôi. Tôi gần như cầu mong sẽ bị bắt, nhưng chẳng có gì xảy ra, không ai thèm nhấn chuông nhà tôi. Tuần này nối tuần khác, Giáng sinh đến rồi đi. Anthea, Fairy, Boris, Angus hầu như không liên lạc với tôi. Chúng tôi tránh mặt nhau.

Đúng là quá u ám nhưng may thay mọi chuyện dần sáng sủa. Một ngày kia, Ginger đến tìm tôi. Chẳng hiểu sao tôi lại ra mở cửa với ánh mắt gườm gườm và trên người chỉ quấn sơ sịa một chiếc chăn lông vịt.

Nhưng người gọi cửa là anh ta. Vẫn hồng hào, khỏe mạnh, đôi mắt xanh xám tinh nhanh. Tôi sốc tới nỗi đánh rơi tấm chăn.

“Một quý bà Tây Ban Nha vừa bị bắt.”

Nhiều thứ xảy ra tiếp sau đó. Cứ chờ đấy, tôi sẽ kể cho các bạn nghe sau.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.