Sáng hôm sau tôi bảo lão ta rằng tôi ra ngoài mua sữa. “Anh muốn chơi cửa hậu không?” tôi nói với lão, “Cứ nằm yên trên giường và nhắm mắt lại Albert, chỉ mười phút thôi, cứ thư thả chờ đợi và nghĩ về điều đó cho tới khi em quay lại.
Tôi sang phòng bên cạnh tìm trong vali cái túi đặc biệt đựng đồ nghề của Luis. Tin tôi đi, tôi sẵn sàng “tặng quà” cho lão rồi. Đúng, làm thật nhanh để lão không bao giờ còn gặp tôi nữa.
Quỷ tha ma bắt lão đi, nha sĩ ạ. Lão là đồ khốn, Albert. Hãy nhận quà ta tặng lão đi.
Bỗng dưng có gì đó kỳ lạ xẹt qua tôi. Tôi nghĩ tới con mình và cảm thấy không vui lắm. Tôi cần một chút hơi thuốc. Tôi lấy xì-gà rồi bước ra khu vườn thảm hại, nơi con chó đang sủa. Một khu vườn tồi tàn với quá nhiều cây. Tôi nhớ ra hôm nay là Chủ nhật, Juanita đang cầu nguyện. Họ đưa cả mấy đứa ngốc tới nhà nguyện. Chắc tôi nên đi thôi, mặc kệ Albert.
Nhưng mặt trời chói chang quá, như thể Chúa đang dõi nhìn.
Báo thù... là việc của tôi, như Kinh thánh đã nói.