Máu

Lượt đọc: 343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 59.

❊ ❊ ❊

Trong bóng tối, mọi thứ khác hẳn. Trong bóng tối không có luật pháp, không có cảnh sát hay những luật sư hàng xóm, chỉ còn lại sự hỗn loạn. Chúng tôi phải đánh ông ta, phải khuất phục ông ta. Chúng tôi phải chế ngự được sinh vật đã không còn ra hình hài gì này.

Nếu không ông ta sẽ lại trỗi dậy

như đã từng nhiều lần điên cuồng, gầm rú trước đó

Chúng tôi bước thấp bước cao trên con đường ra bãi biển, vác ông ta đi như vác bò tót ở Pamplona[1]. Tiếng còi sương mù vang dội, mùi biển, mùi cát bốc lên. Mùi máu rất giống với mùi nước biển mặn, máu thấm xuống cát, ngay cả bầu trời phía trên mặt biển cũng nhàn nhạt một màu hồng như dấu máu. Chúng tôi phải nhanh lên, trời sắp sáng rồi, thời tiết đang thay đổi, gió nhẹ đang nổi lên. Người nhà Ludd lại ở cùng nhau. Tất cả chúng tôi cùng nhau làm việc này, tất cả bọn trẻ nhà Ludd! Chúng tôi cùng vác cha, chúng tôi không có lựa chọn nào khác. Nếu không làm vậy, ông ta sẽ tiếp tục phản kháng, ông ta không bao giờ chịu nằm yên.

Tiếng thở hổn hển hòa lẫn với tiếng huỳnh huỵch, tiếng cầu nhàu. Không ai nhìn thấy chúng tôi đang đánh thứ gì, có phải ông ta không còn là con người nữa hay không? Nhưng ông ta sẽ không dừng lại. Nếu ông ta đầu hàng thì biết đầu...

Tôi vẫn cầm điện thoại trong tay và nắm chặt mẩu giấy. Có lúc Boris phải khẩn khoản nhắc tôi, “Monica, không được đâu, quá trễ để gọi cảnh sát rồi. Ý anh ấy là bọn tôi đã gây ra quá nhiều hậu quả rồi. Đúng vậy, nhưng chúng tôi nhìn thấy việc mình đang làm. Chỉ có nỗi sợ, sương mù, bốp-bốp-bốp, chát-chát-chát, BỐP-BỐP-BỐP...

Anthea và tôi trở lại nhà. Nhưng Fairy thì không, con bé ở lại. Nó nói phải rất lâu ông ta mới thôi vùng vẫy.

Anthea và tôi ngồi sụp xuống trong bếp, kiệt sức rã rời, toàn thân nhức nhối. Chúng tôi đã làm gì? Ở ngoài kia đã xảy ra chuyện gì? Mẹ lên lầu “để xem nhà cửa thế nào”, như thể là bà đang xem xét của thừa kế.

Tôi kể cho chị gái nghe cha đã tấn công mình thế nào. Chị ấy ôm lấy tôi. Không hề lúng túng hay ngượng nghịu, cả hai chúng tôi đều run rẩy.

Cộc-cộc-cộc, có tiếng gõ trên cửa nhà bếp.

“Mở cửa đi, bọn anh đây” Tiếng Boris vang lên gấp gáp. “Chúng ta phải bỏ ông ấy vào trong xe ông ta. Bọn em không tưởng tượng được ông ta nặng thế nào đâu. Xong hết rồi. Chúng ta cần hai phương tiện.”

Phương tiện. Ôi Boris! Cách dùng từ thật trang nghiêm.

Fairy đề xuất một ý kiến hay – có thể là ý kiến hay duy nhất, bởi con bé luôn là đứa kém thông minh nhất trong số chúng tôi. (“Hẳn nhiên là thế rồi, Fairy nói với tôi sau khi chúng tôi hoàn tất mọi việc. Khi mọi việc xong hết cũng là lúc những tia sáng màu xám pha sắc hồng nhen lên phía chân trời rồi tỏa ra như rượu đỏ loang vào sương mù. Làn không khí quanh chúng tôi mập mờ một màu xám – trắng đầy bí ẩn – “cha chúng tôi là một tài xế kinh khủng. Bất cứ người quen nào cũng biết ông ta lái xe tệ cỡ nào.”)

Chúng tôi di chuyển cha. Nặng vô cùng và một lần nữa tất cả cùng hợp sức nhấc ông ta lên. Một khối thịt nặng nề với bao nhiêu là máu. Xe của cha đậu trên nền sỏi, cửa xe vẫn để mở để tẩu thoát cho nhanh. Đó là lý do tôi không nghe thấy tiếng đóng cửa xe, hẳn ông ta đã lặng lẽ ra khỏi xe và đi tìm tôi...

Giờ thì ông ta xong rồi, mãi mãi. Đầu tiên là nâng một bên vai ông ta lên, tiếp đến vai bên kia, sau đó nhét đôi chân như con giòi khổng lồ vào.

Angus ngồi vào ghế tài xế. Ở đằng sau, Boris, Fairy và tôi ngồi sát vào nhau. Tôi cảm nhận hơi ấm từ người họ, chúng tôi là người nhà Ludd và chúng tôi cùng làm điều này. Anthea lái xe jeep chạy theo. Sương mù khiến đường đi khó khăn nhưng cũng nhờ sương mù mà trên đường chỉ có chúng tôi. Sương mù, sương mù là thứ chúng tôi cần.

Đến đoạn chúng tôi đổi hướng, Boris nói với Angus, “Đừng giết hết bọn mình đấy cậu trai.”

“Tớ lái xịn hơn cha chúng ta mà.”

Cuối cùng chúng tôi đến bãi biển Dumpton Gap. Đó là một nơi nguy hiểm, không may là đúng như cái tên[2]. Từng có thời mọi loại rác rưởi của Ramsgate trút xuống đây, nhưng nếu bạn đi xuống một chút rồi lội bộ về phía tây, bãi biển khi triều rút đẹp rực rỡ. Ánh sáng hoàn hảo, mọi thứ đều được rửa sạch, óng ánh trong sắc trắng và pastel – mực nang màu trắng, vách núi màu trắng, đá cũng màu trắng. Một ngày ở đây có thể xem là đúng với mơ ước đời người – nhưng chỉ khi chúng ta gột bỏ được nỗi khiếp sợ. Nhưng giờ đây chỉ có sương mù, toàn là sương mù. Thủy triều đang lên và tiếp tục dâng cao khi chúng tôi chật vật đi xuống bãi biển. Fairy nhảy ra khỏi xe như một vũ công và đi đến rìa vách đá xem xét tình hình.

Con bé biến mất sau vài bước chân rồi quay lại chỉ về phía một cung đường. “Đi theo đường này. Phải đi nhanh. Chỉ có một hàng rào nhỏ thôi, sau đó ông ấy sẽ phóng thẳng qua đó.

Cách mép đá khoảng bốn mươi lăm mét có một ngôi nhà có xây tháp kèm theo, nhưng chúng tôi không thấy sáng đèn, cũng không có xe hơi đậu bên ngoài. Đằng sau nhà là một mảnh đất với con đường riêng khá rộng dẫn thẳng xuống đồi từ Ocean View đến đường Seven Stones Drive. Chúng tôi lặng lẽ lái xe qua khi những con người văn minh đang ngủ. Sau đó chúng tôi ra khỏi xe. Đến lượt Angus chuyển qua ngồi bên ghế hành khách phía trước. Chúng tôi chuyển thi thể cha ra và nhét ông ta vào sau tay lái.

Cha chúng tôi sẽ ra đi như cách ông ta hằng mong muốn, phóng như bay trên chiếc xe to đùng gầm gào của nha sĩ. Cha phải ngồi ở ghế tài xế nhưng thật ra kiểm soát chiếc xe lại là các con của ông. Chính Angus là người cài hai bàn tay cha lên vô-lăng – hai bàn tay cứng như đá ấy, cha à, cha cầm lái đi. Cũng chính Angus vào số và nhấn ga. Angus để xe phóng tới vách đá, thẳng tới rìa vách đá, bọn chúng tôi chạy theo sau trong hồi hộp và sợ hãi...

Cảm ơn Chúa, người anh em của chúng tôi lao ra khỏi xe, đóng sầm cửa rồi ngã lăn vòng trong lúc chiếc xe cứ thế phóng xuống dốc mất dạng. Sương mù cuộn lên và tất cả những gì chúng tôi nghe thấy ngoài tiếng gầm rú của động cơ là tiếng va chạm chói tai vào hàng rào mắt cáo. Chỉ trong nháy mắt, các trụ rào chịu thua và chúng tôi nghe thấy tiếng động cơ ầm ầm trong không trung. Tôi đếm thử nhưng mới được một đã nghe thấy tiếng va đập cực lớn, tiếp đó là tiếng nước tung tóe. Động cơ tắt ngúm khi chiếc xe chìm sâu xuống.

Bọn tôi ôm lấy nhau lắc lấy lắc để. Fairy nói như con nít, “Bọn mình làm tốt lắm”

Chưa bao giờ tôi nghĩ lại dễ dàng như thế.

Tôi vẫn chưa biết mình phải trả giá cho chuyện này ra sao.

❀ ❀ ❀

[1] Thành phố Tây Ban Nha tổ chức lễ hội chạy đua với bò tót hàng năm.

[2] Dump: nghĩa là vứt bỏ (ai); đổ rác.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.