Quý ngài nha sĩ, tôi tới thăm ông đây!
“Alloween, như tôi đã nói với ông rằng là Maroween” của người Tây Ban Nha, là lễ hội mới hay ho dành cho phù thủy. Đây là ngày của tôi! Tôi lên chuyến bay của hãng Ryanair từ sân bay Malaga và bay như phù thủy đi tìm Albert của tôi. Trong túi tôi có hai chai Rioja thượng hạng, rượu màu đỏ bầm – ở Anh các người hay nói là có pha màu nâu nhạt – như máu của ông ta. Tôi đặt phòng ở khách sạn Sands, sao lại phải tiết kiệm khi tôi có rất nhiều tiền.
Ngày hôm sau, tôi thuê xe hơi và lái đến Tesco mua xì gà, một con gà nướng và món hầm Cocidos[1] làm sẵn để chuẩn bị bữa tối dễ dàng. Tôi gặp Esmeralda ở gần tủ lạnh chứa rượu. Mụ ta nhìn chằm chằm vào trong, ánh sáng khiến mặt mụ xanh lè. Mụ đứng như pho tượng, tôi nghĩ mụ không nhìn thấy tôi. Tôi bước nhanh qua, nhưng đi được một chút tôi quay lại vì cần mua xì gà. Lần này suýt nữa mụ ta nhìn thấy tôi vì mụ đã đi tới quầy “hàng tự làm”, mụ ta tự làm là phải bởi chẳng có thằng đàn ông nào chịu làm gì cho mụ đâu! Mụ ta quá xấu xí, cau mày nhìn một cái búa. Nó quá lớn so với một bà già nhỏ thó như mụ, tôi chỉ cần lấy hơi một cái cũng thổi bay được mụ ta. Mụ băng qua khay đựng tiền thu ngân. Vĩnh biệt. Tôi ghét mấy người phụ nữ ngu ngốc đóng vai nạn nhân kiểu như vậy. Tôi tạt qua ngôi nhà mình sở hữu ở Margate. Nhà đó đang cho thuê nhưng tôi vẫn giữ lại một phòng với chìa khóa riêng. Trong phòng có nhiều món đồ nhỏ hữu ích, bao gồm túi xách chứa vài bí mật nho nhỏ của Luis. Cậu chàng hay dùng mấy món đó khi “viếng” nhà người khác và chủ nhà quay về quá sớm trước khi Luis kịp rời đi. Thỉnh thoảng cậu ấy phải ngăn người ta hét lên, phải vậy thôi bởi có ai muốn gặp rắc rối đâu. Thế là đập nhẹ một phát vào đầu. Thỉnh thoảng cũng đập một cú mạnh tay.
Sau đó tôi hiện ra trên cửa nhà Albert như một vị thánh linh thiêng, hoàn hảo trong chiếc áo khoác lông ngắn và tất dài màu đen – tôi biết lão ta thích kiểu như thế. “Ngạc nhiên, ngạc nhiên không nào quý ngài Albert!! Nhìn xem Adoncia xinh đẹp nhường nào! Nhìn xem cô ấy mang cho ông xì gà và sô-cô-la này!”
Và tôi sẽ mỉm cười với lão ta, cho lão ta thấy hàm răng đau đớn to đùng. Chúng vẫn làm tôi đau đến chết đi sống lại dù đã năm năm trôi qua, cho tới lúc tôi phát điên vì mất ngủ. Đã vậy, chúng chẳng hề đẹp đẽ gì, chúng quá to, quá trắng, không khác gì tấm bia mộ màu trắng. Rồi tôi sẽ liếm môi. Giống như tấm bia mộ màu trắng cắm trên nấm mồ của con lợn bẩn thỉu. Tôi sẽ liếm môi, thè ra chiếc lưỡi dài đỏ. Lão ta sẽ nghĩ là được mặc tình muốn làm gì thì làm với tôi. Sau năm năm, có thể lão nhớ tôi, nhớ những trò nho nhỏ hay ho mà tôi để lão làm – cũng như tôi nhớ cậu bé đẹp trai Luis của tôi – khi tôi và lão mới bắt đầu, lão đụng chạm, liếm láp tôi. Tôi tan chảy như sô-cô-la, vừa ấm áp vừa ngọt ngào, tha hồ mút lấy mút để, vừa mềm mại như lụa. Nhưng không, không như tôi tưởng, Albert không hề sán lại gần tôi.
“Tôi có hẹn” Albert nói ngay trên ngưỡng cửa nhà lão. Lão nha sĩ ấy trông già nua, có vẻ hoảng hốt. Tôi đến như một con điếm, không hề báo trước. Trời đã vào đông rồi nhưng tôi lại phanh áo khoác và mặc bên trong một chiếc áo hở ngực. Tay tôi trượt xuống mông trong lúc tôi cười nói với lão, “Em đến tặng quà cho anh đây, Albert. Là điều mà anh luôn mong muốn đấy?”
“Tôi có cuộc hẹn với gia đình rồi.
Lão ta luôn thèm khát chuyện đó. Sở thích của lão là làm người khác đau mà. Tôi biết một khi tôi mời mọc, lão sẽ không thể cưỡng lại dù cho có phải lỡ hẹn với Nữ hoàng Anh. Mặt lão ta đỏ lên, rõ ràng là hứng khởi. Lão mời tôi vào, khui rượu tôi đem theo nhưng vẫn không quên nói lải nhải, “Lát nữa anh phải đi. Chuyện gia đình ấy mà. Phải ưu tiên gia đình.
Nhưng Albert không bao giờ rời nhà nữa. Albert mới là ưu tiên hàng đầu, lúc nào cũng vậy, nhu cầu của lão là số một. Tôi sẽ khiến lão phải bận rộn trong phòng ngủ.
Đêm đó tôi làm lão thỏa mãn nhưng không phải là cú sau cùng. Có những điều Albert phải chờ. Điều tốt nhất, điều tệ nhất. Tôi bắt lão chờ đợi. Tôi cười như phù thủy trong bóng tối.
“Đúng rồi, Albert à, sáng mai. Trước khi anh tỉnh dậy. Có điều đặc biệt.
❀ ❀ ❀
[1] Là món hầm truyền thống và là một trong những món ăn nổi tiếng nhất Tây Ban Nha, được làm từ rau tươi, rau khô với các loại thịt.