“Đã bao giờ cô có ý định dùng bạo lực với cha mình chưa?” viên cảnh sát hỏi tôi sau đó cùng ngày. Theo yêu cầu của anh ta và tay đồng nghiệp lập cập của anh ta, tôi theo họ về đồn. Tôi ngồi ở ghế sau. Trong xe có tiếng huýt sáo, chứng tỏ một trong hai người họ đang cảm thấy vui vẻ. Không ai để ý đến cái rìu ở tiền sảnh. Tôi không bị bắt, tôi là nhân chứng. Họ đã giải thích một cách cẩn thận với tôi như thế nên tôi cũng muốn các bạn lưu ý sự khác biệt này.
Viên cảnh sát thuộc loại có bằng cấp tự mãn, cố làm ra vẻ từng trải, lõi đời nhưng không thành công. Anh ta là thanh tra, hoặc chánh thanh tra, có vẻ là người phụ trách (hoặc nghĩ mình là người phụ trách). Tôi hỏi tôi có cần gọi luật sư hay không và anh ta đáp lại bằng một cái khịt mũi – thói quen không dễ chịu chút nào. Lẽ ra tôi phải nói là “thói quen vô duyên” nhưng lạ một nỗi, anh ta không hề vô duyên. Cảnh báo hoóc-môn testosterone, Monica ơi! Đúng là tôi hay dùng dấu chấm than – do bệnh nghề nghiệp. Nếu đặt đúng chỗ, chúng có sức biểu cảm hàng đầu; với tôi, dùng dấu chấm phẩy là lựa chọn an toàn.
Anh ta cười hỏi tôi: “Cô tự nguyện đến đây mà, không phải sao?” Anh ta khá là lịch thiệp. Cuộc trò chuyện bắt đầu giống như trận đấu kiếm nhưng tôi mệt quá nên không muốn vờn qua lại với anh ta; dù tôi không muốn nhắc đến nhưng hôm đó tôi đã chứng kiến cha mình qua đời.
“Chuyện này tùy thuộc vào cô thôi, cô Ludd ạ. Tùy theo cô muốn xử lý thế nào?”
Anh ta nói thế là sao? Chuyện này có thể im đi à?
Viên thanh tra có mái tóc màu đỏ, đó là khuyết điểm của anh ta. Và có ít tóc quá là khuyết điểm thứ hai. Mắt anh ta màu xanh nhạt, gần như màu xám. Đôi mắt nhỏ, có vẻ lịch sự và gần như là thân thiện. Thế rồi, trong lúc bạn không để ý, chúng trở nên sắc sảo. Cà vạt của anh ta thẳng đứng, tựa hồ đã được khâu dính vào quần.
“Cô đã bao giờ có ý định dùng vũ lực với cha mình chưa?” anh ta hỏi, đồng thời phẩy tay về phía chiếc máy gần đó, “Tiện thể, tôi không ghi âm cuộc nói chuyện này, cũng không nhất thiết phải ghi lại mọi thứ trong sổ công tác.”
Căn phòng chúng tôi ngồi vừa nhỏ vừa thoảng mùi tất chân, tôi đoán chắc của ai khác bởi anh ta trông tinh tế và bảnh bao (dù nhìn chung tôi vẫn thích mẫu đàn ông râu tóc xồm xoàm hơn). Không rõ anh ta cao bao nhiều nhỉ? Về cơ bản, anh ta cường tráng, phần bắp đùi rắn chắc hẳn lên dưới lớp quần tây màu xám.
Chắc chắn vẻ thiếu tập trung của tôi lộ rõ ra nên anh ta hỏi lại lần nữa. “Cô từng có ý định sử dụng vũ lực với cha mình hay không?”
“Dĩ nhiên là có rồi. Ai chẳng thế đúng không?” rõ ràng là một câu trả lời quá huỵch toẹt. Cảnh sát sẽ không thích nghe bạn nói thế đâu, đặc biệt là khi đầu óc của họ đang sôi sục. Nhưng biết sao đây, tôi lại là người thường xuyên nói thật, hay như một số người nhận xét là thật đến sốc óc.
Trong một thoáng tôi nghĩ mình nhìn thấy mắt anh ta lóe lên một tia thích thú, thậm chí là thân thiện. Nhưng không, chắc chắn là tôi tưởng tượng ra thôi. Anh ta nói: “Cha cô là một người khó chịu, tôi cho là thế. Cô thấy đúng chứ?”
Tôi lặng thinh. Anh ta thật táo tợn! Liệu anh ta có đồng thời là nhân viên xã hội không nhỉ? Nhưng trong đầu mình, tôi ngấm ngầm đồng tình – cha tôi là người khó ưa.
“Nhân tiện, cô nhắc lại địa chỉ nhà giùm tôi. Chắc ngày mai tôi sẽ ghé qua. Cô không cần phải dọn dẹp gì đâu, anh ta nói thêm.
“Tại sao, anh muốn lục soát tôi à sĩ quan?” Chuyện này nghe có chút gì đó quái quái? Không lẽ là “đi đêm”? Anh ta không trả lời, thay vào đó là lặp lại: “Địa chỉ của cô?” như thể không phải anh ta vừa ở đó về.
Tôi lặp lại và anh ta ghi chú. (Chữ anh ta nhỏ xíu, viết sát rạt, hai bàn tay múp míp, mái đầu màu đỏ cúi xuống với những đường chân tóc chạy vòng quay, những ngọn tóc con màu nâu vàng bất trị chĩa lên). Bệnh nghề nghiệp khiến tôi muốn hét vào mặt anh ta: “Ai mà đọc được cái kiểu chữ viết như thế hả?”
Anh ta ngừng viết và nhìn xoáy vào tôi. “Tôi nghe thấy đấy. Tôi không điếc,” anh ta nói, “Tôi lưu ý cô nên điều chỉnh thái độ”
“Tôi buột miệng thôi. Xin lỗi.”
Tự do suy nghĩ à? Làm gì có chuyện đó.
Anh ta nói kèm theo nụ cười tinh quái: “Cô có thể gặp rắc rối đấy?” Có cái gì đó lộ ra trên góc răng ở khóe miệng trái của anh ta, trông không phù hợp lắm.
Cô có ý nghĩ sử dụng bạo lực không?
Tôi từng thấy cha mình bị đánh đập tàn tệ rất nhiều lần rồi – trong những giấc mơ bí mật bẩn thỉu của tôi – và giờ mới thấy giữa thanh thiên bạch nhật. Lỗi của tôi là đã viết ra mọi thứ (tôi lại đang làm thế) dù tôi giấu giếm chúng kín kẽ tới mức chỉ có Chúa và tôi đọc được.
Tôi không điên, nhưng tôi có trí tưởng tượng.
Chính xác, tôi không hề điên, nhưng đúng là tôi có những điểm mù trong lý trí.
Xách rìu lên xe buýt là điên rồ.
Lẽ ra tôi phải chôn nó ở đâu đó thật xa. Tôi không ngờ cảnh sát lại đến nhanh như thế.
Nhiều sơ hở quá, cũng tại tôi chưa gặp chuyện này bao giờ. Khoảnh khắc này xảy ra như điện xẹt, mọi chi tiết bị xóa mờ và bạn có mặt ở đó, trong người cuộn lên nỗi thèm khát đen tối và choáng ngợp. Ông ấy đứng ngay trước mặt bạn, máu trong đầu bạn sôi lên...
Đôi khi chuyện cứ thế xảy ra thôi.
Tôi bị sốc, với cây rìu nhuộm máu.
Quá nhiều điều phải giải thích trong khi thời gian có quá ít. Thế nên nói càng ít càng đỡ hớ hênh.
Khi theo cảnh sát đến đồn, lẽ ra tôi không nên nói: “Tôi không có ở đó, tôi không biết gì hết.
Nếu chưa từng nói dối, bạn sẽ rất dễ bị lòi đuôi, nhất là khi đang ở trong thế kẹt. Nói cho cùng, câu thần chú sáo rỗng “Sự thật là tốt nhất” của cha tôi lại cực kỳ hợp lý – dù ông hay tô vẽ nó bằng một câu dối trá: “Ta chưa từng nói dối” (Cha nhai đi nhai lại liên tu bất tận, bởi mẹ không bao giờ dám trái ý ông ta. Ông ta cứ thao thao bất tuyệt những lời vô nghĩa lý, huênh hoang khoác lác trước gương).
Con đã nói dối cha à, kể từ khi cha mất, dối trá chất chồng, từ sáng đến tối. Chỉ là để họ không bắt con đi ngay lần đầu tiên tới nhà con và đánh hơi thấy mùi dối trá. Họ hứng khởi cho tới khi con nói con là một hiệu phó.
“Chỉ có sự thật là quan trọng nhất. Do đó, hãy giúp con đi cha. Hãy giúp con, bởi từ cõi chết, chỉ có cha biết sự thật.