Máu

Lượt đọc: 343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần 4 KHE HỞ QUÁ KHỨ - Chương 24.

❊ ❊ ❊

Lần cuối cùng cảnh sát thẩm vấn là lần tôi chịu nhiều sức ép nhất. Tôi đã chuẩn bị xong cho cuộc đào thoát khi Ginger tới cùng một cộng sự tóc bạc.

“Cô bận à?” Ginger hỏi khi nghe tiếng máy sấy rít mạnh ở cuối nhà bếp. “Chúng tôi sẽ đảm trách việc giặt giũ của cô, cảm ơn nhé cô Ludd”

Tôi biết trước là họ sẽ tìm ra máu của cha. Nhưng kiểm tra ADN tốn thời gian, đúng không? Thời gian là thứ tôi cần để tiếp tục tô vẽ câu chuyện của mình.

Tôi báo với Neil rằng mình không đến trường, dù tôi không muốn bỏ lớp Shakespeare một chút nào. Tôi biết thừa ông ta muốn loại bỏ tôi lắm. Nhưng còn lâu tôi mới nghỉ. Tôi yêu bọn trẻ đó, chúng như bầy thú nhỏ, lũ hư hỏng, đáng ghét. Không đời nào tôi bỏ rơi chúng. Vào những thời khắc kỳ quặc, khi không phải bận rộn đầu óc nghĩ kế tránh bị bắt, tôi lại đâm ra nhớ chúng.

“Tôi nghĩ chúng ta sẽ đi dạo ngoài vườn một chút, Ginger nói thêm. Hai má tôi đỏ lựng, tôi vừa từ ngoài vườn vào. Tôi đã cho laptop của mình vào túi nhựa bọc kín rồi giấu dưới đáy tổ ong nằm ở tít cuối vườn. Tổ ong đó do gia đình sống ở nhà này trước tôi để lại. Họ là những người dễ thương, thích nuôi ong và ăn chay (thực ra họ chán ngắt, thừa mứa vitamin C nhưng tôi vẫn cười chúc họ may mắn và hứa sẽ chăm sóc “ngôi nhà đáng yêu” cùng “thửa rau siêu tốt” của họ. Lúc đó có nhiều người tranh mua ngôi nhà này mà). Tôi thích ăn thịt, ghét cay ghét đắng rau diếp, nhưng tôi vẫn giữ tổ ong lại. Tôi không biết vì sao, chỉ nghĩ rằng nó có ích.

Trời nhiều nắng, khá nóng nếu so với thời tiết mùa này. Tôi thả bộ trên bãi cỏ phía sau hai cảnh sát. Những cánh hoa của một bông hồng yểu mệnh vẫn nguyên sắc hồng bên cạnh tổ ong tội lỗi. Vừa may có vài con ong lạnh cóng đang bay là là phía trên đầu. Khi họ rẽ sang hướng đó, tôi kêu lên: “Các sếp ơi, ong của tôi đấy. Hy vọng chúng không chích các vị!”

Họ nhanh chóng quay lại chỗ tôi. Ginger huýt sáo, cố tỏ ra không có gì.

Đàn ông là lũ nhát gan, trừ cha chúng tôi. Có lẽ không ai sống như ông ta? Nhưng không phải đánh kẻ yếu hơn cũng là hèn nhát sao? Không phải đánh người nhỏ hơn mình là sai sao?

Đó là những gì mọi người nói, nhưng điều tôi học được lại khác. Tấn công người lớn hơn mình rất mạo hiểm. Bản thân tôi đã bỏ qua cho Boris và Angus dù Boris xoắn tay tôi ba lần vì tội đánh cắp thú cưng ảo của Angus và “nhồi ăn quá nhiều” cho đến khi nó chết. Anh ta sau đó làm nó sống lại được! Tamagotchi[1] bất tử! Tôi không thích ý tưởng người chết hồi sinh.

Hôm đó, sau khi viên cảnh sát tóc bạc đi khỏi, Ginger hỏi về “thời thơ ấu” của tôi. Thời thơ ấu của Monica Ludd! Tôi có thể viết cả một cuốn sách về đề tài đó, nhưng tôi lại không muốn kể cho gã thanh tra của mình.

“Vậy cha cô có phải là một ông bố chu đáo không?”

“Ông ấy để ý mọi thứ. Có phải đó là ý anh muốn hỏi không?”

“Ông ấy chú ý những gì?”

“Sai sót, lỗi lầm.”

Ái chà, nói thế thì khó lòng chứng tỏ tôi yêu cha mình rồi. “Để giúp chúng tôi sửa chữa, tôi thêm vào, “bởi vì ông ấy là một người cha quan tâm con cái.

“Anh trai Boris của cô nói rằng ông ấy tàn nhẫn và đặc biệt khắc nghiệt với cô.”

Cảm giác đau khổ ngu ngốc lại trỗi lên. Đó là nỗi thương thân khi nghe được sự thật. Monica, hãy trấn tĩnh lại.

“Các anh trai muốn che chở cho tôi cũng là bình thường mà sếp”

“Anh trai Boris của cô để lộ một biệt danh”

Để lộ! Ồ, khá lắm! Ginger làm tôi thêm nể anh ta.

“Cha tôi đặt biệt danh cho tất cả chúng tôi, chỉ là cha con trêu đùa trìu mến với nhau thôi. Biệt danh của tôi còn dễ nghe hơn mấy người kia.” Tôi từng tự nhủ không bao giờ được tiết lộ chuyện cha chúng tôi gọi Angus là “Anus” (hậu môn). Không được để lộ chuyện ô nhục của gia đình! Trừ khi phải cứu bản thân! “Chẳng hạn cha tôi gọi anh Angus là Anus. Tất cả là đùa vui thôi, tôi lại nặn ra nụ cười.

Anh ta nhìn tôi hồ nghi: “Ông ấy gọi thế sao? Hầu hết người bình thường sẽ sốc khi nghe như thế”

“Gia đình tôi không giống những nhà khác. Chúng tôi không bình thường, nhưng rất yêu thương nhau.” Tôi cố gò ép cơ miệng với hy vọng làm khuôn mặt mình trông mềm mại.

“Trông cô hơi lạ một chút, cô bực bội gì sao?” Ginger hỏi.

“Không đâu, răng tôi nhói đau thôi”

Tôi thấy anh ta hơi đổ mồ hôi. Một màng ẩm đọng trên vầng trán hói hồng hồng và tụ lại ở vành môi trên như trẻ con của anh ta. Anh ta nghiêng người về phía trước một chút, tựa hồ muốn ra đòn dứt điểm. Chúng tôi ngồi đối mặt trong phòng khách, ngăn cách bởi chiếc bàn gấp màu vàng. Trong đầu tôi mải tưởng tượng ra cảnh một phần mặt bàn bật thẳng lên đập vào xương bánh chè vững chãi của anh ta.

Có khi nào tôi phải làm tình với anh ta không nhỉ? Anh ta khá là nghiêm túc nhưng được cái là có khiếu hài hước. Tôi từng bắt gặp anh ta ngắm nghía ngực tôi. Tôi sẽ “cho” nếu tình thế bắt buộc, ít nhất là một pha sex bằng miệng. Cảnh sát chắc chẳng mấy khi được mời mọc. Gã thanh tra khờ khạo tóc đỏ này, anh ta ba mươi chưa nhỉ? Hay hai mươi tám? Ba mươi tám?

Bằng một nỗ lực siêu nhân, tôi nở được nụ cười. “Cha chúng tôi có khiếu hài hước khác người. Ví dụ, ông ấy gọi em trai của chúng tôi, Fred là “Ferd”, bởi vì Fred tội nghiệp mắc chứng khó đọc rất nặng” “Cô không thấy gọi vậy là ác độc sao, cô Ludd?”

“Em Fred của chúng tôi tôn kính cha.” Một câu nói dối trơn tuột nghe thật giả dối ngay cả với tôi – dù có chút ít sự thật trong đó, bởi Fred thường xuyên bị đánh lăn ra sàn. Tôi thấy em tôi nằm co rúm, mắt nhìn lên trong khi dùng một cánh tay gầy gò che chắn khuôn mặt. Ginger nói, “Đó không phải là điều mà tôi hỏi.”

Tôi nghĩ anh ta đã tốt nghiệp đại học và là một trong số nhân tố mới của thế hệ cảnh sát thông minh, nhưng anh ta không thông minh bằng Mono tôi. Tuy nhiên, tôi đang bị rối loạn và mất ngủ, cha tôi lại vừa chết, tôi không minh mẫn như thường lệ trong khi không gian phòng khách thì tù túng. Tôi hỏi anh ta uống cà phê hay không để gây sao nhãng và dùng ấm pha cà phê Pháp nếu cần. Tôi từng sống ở quận năm của Paris và thừa khả năng giao tiếp lịch thiệp.

“Chúng ta nói về biệt danh mà cha cô đặt cho cô nhé?”

“Tôi không nhớ đâu, đã mấy chục năm về trước còn gì” Không hiểu vì sao tôi thấy không thoải mái dù thực ra tôi khá thích biệt danh của mình.

“Thỉnh thoảng người ta kiềm chế vì một lý do nào đó.”

Tôi nhìn anh ta và một lần nữa mơ hồ cảm thấy anh ta quen quen.

“Người ta hay bảo rằng tôi không hay kiềm chế. Biệt danh của tôi là Mono, rút gọn từ Monica. Nó có nghĩa đại khái là “chuyên tâm”. Đó cũng là cách mà tôi trở thành một phó hiệu trưởng” Tôi nghĩ lúc này nên nhắc anh ta nhớ tới địa vị xã hội đáng tôn trọng cũng như sự vô tội của tôi.

“Cô tin như thế à?”

Câu nói này làm tôi bối rối. Trông anh ta có vẻ tự mãn, ánh mắt lóe lên.

“Cha tôi vừa qua đời và anh ở đây hỏi tôi về mấy cái biệt danh sao? Anh nên đi bắt kẻ sát nhân thì hơn.”

“Vậy là cô vẫn nghĩ thế,” anh ta cười cười nói. Tôi không thích lúc anh ta cười, tôi thích vẻ hồng hào và bực bội của anh ta hơn.

“Mono nghĩa là khỉ đột hoặc khỉ trong tiếng Tây Ban Nha, anh ta thủng thẳng nói.

Lời anh ta đánh trúng vào đám rối dương của tôi, bụng và lưng tôi đau nhói. Có cảm giác gì đó tưởng đã biến mất từ lâu từ từ nổi lên ở cuống họng tôi. Tôi nhìn anh ta một lần nữa. Tôi ghét anh ta, chỉ muốn tát cho anh ta một cái. Nhưng không, làm vậy chẳng ích lợi gì. “Anh nói được cả tiếng Tây Ban Nha sao?” cuối cùng tôi cũng thốt ra được câu hỏi. Nhưng tôi có thể nghe thấy thứ âm sắc kỳ dị trong giọng mình, nó trầm, khàn và chênh chao. Một con quái vật đang gầm rú sâu trong tôi, rống lên trong đau đớn vì bị trọng thương. Vấn đề là tôi không biết tiếng Tây Ban Nha. Bằng cấp của tôi là tiếng Pháp và Anh. Nhưng cha chúng tôi biết tiếng Tây Ban Nha. Ông ta học nó khi bỏ nhà tới Valencia kiếm sống, sau đó quay về và đi học làm nha sĩ.

“Tôi sẽ mang theo từ điển cho cô tra,” tên khốn vừa trả lời vừa nhành miệng cười mỉm, hơi lộ ra những cái răng nhỏ đều chằn chặn. Răng cá mập cũng đều như thế. Tiếp đó, ánh vàng lóe lên một bên miệng anh ta.

Khỉ đột, khỉ. Hóa ra trong mắt cha tôi là như thế. Tôi luôn thích cha gọi mình bằng biệt danh. Hồi học tiểu học, bọn bạn gọi tôi là “tay khỉ” cho tới khi tôi đấm vào mũi Barry Jones làm máu chảy đầm đìa xuống áo len xám của nó. Mẹ nó phát khùng còn tôi bị phạt ở lại trường sau giờ học. Nhưng từ đó trở đi không đứa nào dám gọi tôi như thế nữa và bọn con trai sợ tôi một phép.

Vậy mà tôi bị chính cha mình gọi là “khỉ đột”. Tệ hơn nữa là tôi thực sự biết ơn và thích cái tên đó.

“Khi mẹ cô bỏ cha cô đi, cô bao nhiêu tuổi?”

“Anh định dùng phân tâm học với tôi à?”

“Trả lời câu hỏi đi”

“Khi tôi đã trưởng thành. Việc đó không ảnh hưởng tới tôi”

“Lúc đó cô hai mươi tuổi, đang học tại Đại học Kent nhưng vẫn sống ở nhà. Tôi biết những việc này vì tên cô được nhắc tới trong báo cáo về một vụ việc thời điểm ấy.”

Anh ta chồm sát vào người tôi, gần đến nỗi tôi ngửi được hơi thở của anh ta. Tối qua chắc anh ta ăn cá, không thì ăn sáng nay. Cá tuyết chấm đen hun khói. Vậy là anh ta có vợ rồi sao?

“Đúng là đã xảy ra một vụ việc.”

Tay thanh tra gõ bút lên bàn. Bút mới và sáng bóng. Tôi nhìn nó trân trân. Nó làm chiếc bàn gấp rung lên và tạo thành âm thanh lộp cộp nhè nhẹ trầm trầm như có động đất xảy ra ở Margate cách đây nhiều dặm hoặc tương tự tiếng rắn chuông từ ngoài vườn trườn vào nhà qua cánh cửa, nhô lên đằng sau anh ta...

“Có một vụ việc, anh ta nhắc lại. “Nhưng không có truy tố.”

“Lúc nào cũng có chuyện hôn nhân tan vỡ mà. Thứ âm sắc thú nhận đó lại vang lên trong giọng tôi, mở ra một vết nứt, một khe hẹp từ quá khứ, một hố sâu chất chứa sự kinh hoàng mà tôi cố né tránh sa vào.

❀ ❀ ❀

[1] Thú cưng kỹ thuật số, được chế tạo và phát hành tại Nhật Bản vào năm 1996, sau đó nhanh chóng trở thành một trong những món đồ chơi thông dụng nhất thế giới trong thập niên 1990 và đầu những năm 2000.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.