Máu

Lượt đọc: 343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38.

❊ ❊ ❊

Không bao lâu sau tôi tới cảng Ramsgate. Phải rồi, mua thức ăn dự trữ cho Monica thôi.

Lẽ ra tôi rẽ phải về phía đường King và Iceland, nhưng tôi không thể nào đối mặt đám đông thất nghiệp, học sinh thi rớt của trường nào đó, những phụ nữ chòng ghẹo đám bạn trai mập mạp và bọn trẻ nhỏ… để đến được chỗ bán bia và hotdog.

À, nhưng mà còn siêu thị Waitrose, nơi các cặp đôi giàu có (mua những ngôi nhà to đùng ở khu Nelson Crescent) phóng vun vút “từ St Panks” tới đây mỗi thứ Năm sau khi kết thúc bốn ngày làm việc trong tuần để mua sắm “chừng mực” và “hót” với nhau những câu loại như, “Adam, anh có thấy gà hữu cơ không? Cưng ơi, gà thả vườn không phải cùng loại đâu. Họ có hạt quinoa[1] không nhỉ?” Phải phát âm là Kin-wa. Tôi là dân trong nghề và phát âm như thế chỉ khiến bạn trở nên lố bịch.

Dù vậy, thức ăn trong Waitrose vẫn ngon hơn.

Thế là tôi đi tới siêu thị. Nó nằm gần bến cảng, nơi quán cà phê và cửa hàng mọc lên như nấm sau mưa kể từ khi chuyến tàu nhanh từ London bắt đầu hoạt động. Mặt trời lại ló ra khỏi mây, làm tôi thấy mình bị lộ diện nhiều hơn trong khi gió quật vào áo choàng của tôi. Bên phải là dãy bậc thang mà hẳn là Coleridge đã bước lên trước tôi. (Porta Arietina, ông ấy gọi Ramsgate như thế. Tôi sẽ không nói với Neil điều này, hay là cứ nói để chọc giận ông ta nhỉ.)

Xuyên qua bãi giữ xe là vào đến Waitrose. Có nhiều người sát bên làm tôi thấy không thoải mái. Không ai nhìn thấy mặt tôi và hầu hết những người biết tôi đều ở Broadstairs nhưng chẳng có gì khác biệt, tôi vẫn thu hút sự chú ý. Không có ai ngoài tôi đội mũ trùm đầu kín mít giống như một phụ nữ Taliban. Tôi bước vội theo các lối đi, đầu cúi xuống. Nhân viên bảo vệ nhìn tôi soi mói: tôi nhận ra mình trông giống kẻ trộm đồ. Tôi nghĩ cười với anh ta một cái có thể xóa tan nghi ngờ, nhưng không hiểu sao lại biến thành nụ cười đểu ngây ngô. Kết quả là anh ta biến mất nhanh như chớp và chuyển sang để ý đối tượng khác. Hai suất bữa sáng ngoại cỡ tạm thời chế ngự cảm giác thèm ăn của tôi, nhưng tôi biết cơn đói sớm muộn gì cũng quay lại.

Thế là tôi liên tục thảy hàng vào xe đẩy: đậu nướng, trứng, bánh mì, bánh ngọt, bánh quy... à, thêm rượu gin là ý hay.

Một ý nghĩ khác bật ra: Tôi thiếu dao. Trong ngôi nhà bên vịnh, không hiểu sao chỉ có vài con dao khảm ngọc trai dành để ăn tráng miệng. Số dao đó do bà mẹ đỡ đầu nào đó để lại cho cha, ông ta luôn chửi rủa chúng nhưng lại bủn xỉn không chịu thay. Ngoài ra có thêm một con dao cắt bánh mì bị tận dụng làm dao thái thịt, hậu quả là nó chẳng cắt được gì ra hồn. Tôi cần một con dao để bảo vệ bản thân.

May thay, Giáng sinh sắp đến và mấy lố dao Sabatier vốn đắt quá mức đều đang được giảm giá để “làm quà tặng cho người đàn ông trong đời bạn!” Bên cạnh chúng là rượu vang Porto, phô mai Stilton, nến đỏ và kim tuyến trang trí rồi những món quà dán nhãn “quà cho mẹ”, “quà tặng cha.”

Tôi sẽ “tặng” con dao đó cho “người cha trong đời tôi”, nếu tôi có cơ hội. Và nếu phải làm thế, tôi sẽ vung nó vào giữa mặt ông ta và đâm ông ta. Một con dao mất hút giữa mớ hàng trong xe đẩy. Tôi thấy hài lòng khi tìm thấy nó. Trong đầu tôi nghĩ, “mình chỉ làm như một phụ nữ trong sách, có ai đó theo đuôi và mình mua vũ khí phòng thân. Nhưng tôi cũng lại nghĩ, “Mình sắp gây chuyện, nếu có máu chảy, mình sẽ phải lau dọn. Tôi lấy thêm thuốc tẩy, muối và một cái xô nhỏ.

Monica có thể là một phụ nữ không bình thường, nhưng chắc chắn là tôi được nuôi dạy để trở thành phụ nữ. Tôi học ở trường phổ thông cùng các nữ sinh khác. Cũng phải mất nhiều thời gian để rũ bỏ cái kén khô quắt quéo của những thói quen nữ tính – như cười mỉm, mơ mộng, dọn dẹp đồ đạc – để ấu trùng bên trong có thể thăng hoa. Tôi sẽ trở thành một con bướm xinh đẹp: đó là điều tôi ấp ủ cho tới khi lên sáu tuổi. Khi được mười ba tuổi, tôi nhận ra sự khác biệt. Dù vậy tôi là con người thật. Tôi sống động.

Máu. Tôi sợ sẽ còn nhiều chuyện nữa xảy đến. Nhanh lên, nhanh lên, Monica. Tôi trả tiền, như một người mua sắm chính đáng.

❀ ❀ ❀

[1] Hạt quinoa: Còn gọi là hạt diêm mạch, một loại hạt có nguồn gốc Nam Mỹ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.