Tôi ngồi ngoài vườn, tim tôi đập thình thịch nên tôi hút thêm xì gà để bình tâm lại. Tôi nghĩ mình có làm gì thì cũng đáng với lão. Lão phá hỏng khuôn mặt tôi nên tôi mới mất chàng trai của mình, mặt tôi xấu đi và cục cưng bỏ tôi đi. Tôi hận lão già thối tha đến phát khùng, vậy mà tôi vẫn chần chừ.
Sau đó tôi đi lên lầu và nghe tiếng lão la hét. Có lẽ lão cần nhằn vì tôi không có ở đó? Sắp đến lúc lão cằn nhằn thật sự rồi!
Tôi để đồ nghề của Luis bên ngoài cửa phòng ngủ và cúi xuống lấy cây dùi cui. Đúng lúc đó tôi nghe lão gọi, “Adoncia! Con lừa ơi! Chúng ta còn chờ cái quái gì vậy?” Giọng lão không có vẻ giận dữ lắm, nghe như lão vừa nói vừa cười.
Tôi mở cửa thật khẽ và nhìn thấy lưng cùng một bên thân người lão trong ánh nắng. Albert đáng thương, lão nằm trên giường yếu ớt như một đứa bé. Lão không nhìn thấy tôi, cũng không nghe thấy tôi. Đột nhiên, tim tôi nhói lên, tôi không hiểu sao lại thế nhưng đúng là tim tôi đau nhói, suýt nữa tôi lại xoa tóc lão. Nhưng tôi nhớ ra trong tay mình là cái dùi cui và tôi thấy vui vì lão không nhìn thấy tôi.
Tôi đánh lão thật mạnh, hết cú này đến cú khác. Lão không bao giờ thấy tôi, lão im bặt ngay tức thì. Tôi nghe mình hét lên, “Ôi Chúa ơi!” Lão rên hai lần nên tôi đánh thêm cú nữa. Chẳng mấy chốc lão giống như một quả dâu bầm dập.