Máu

Lượt đọc: 343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 66.

❊ ❊ ❊

Hẳn nhiên ngày định mệnh ấy thay đổi tôi. (Chúng ta đã bao giờ khác hẳn trước đây. Vâng, tôi hy vọng vậy. Thỉnh thoảng Neil nhìn tôi đầy kinh ngạc khi tôi tán đồng điều ông ta nói. Tôi chán ngán và mệt mỏi rồi, bạn biết đấy, tất cả những thứ máu me ấy. Nếu có kết hôn, tôi sẽ đổi tên. Không liên quan gì đến bình quyền nam nữ đâu, nhưng thay đổi cũ tốt. Nếu được chọn, tôi không bao giờ chọn làm người nhà Ludd.)

Và tôi bắt tay viết toàn bộ kế hoạch giáo án cho khối dự bị đại học về vấn đề “Nền văn minh”. Toàn bộ kế hoạch chưa được xem xét nhưng ý tưởng ban đầu đã được thông qua. Hệ thống giáo án của tôi sẽ làm các thanh tra sững sờ.

Hiện thời giáo trình của tôi tập trung vào bạo lực, vấn đề khiến họ rối não lâu nay. Và gia đình chính là điểm xuất phát. Deniece đang tiến bộ, Abdul học rất giỏi và đang nhắm đến trường đại học chuyên về ẩm thực, còn Kriss cũng đã đăng ký thi đại học. Lựa chọn đầu tiên của con bé là Edinburgh tận Scotland, rất xa nhà. Tôi không tin được điều ấy! Ôi Kriss bé bỏng! Con bé mắc chứng khó đọc khó viết, nhưng nếu được giúp đỡ và hỗ trợ, tôi tin nó sẽ làm được.

Tôi bảo với các học trò của mình rằng bạo lực sẽ không bao giờ chấm dứt. Tất cả chúng ta đều có mầm mống bạo lực trong người và đều có thể bị buộc phải sử dụng bạo lực. Nhưng một khi bán mình cho bạo lực, bạn sẽ đánh mất bản thân vĩnh viễn, bởi một khi chuỗi ăn miếng trả miếng đã kích hoạt thì thủy triều đỏ sẽ dâng lên nhấn chìm tất cả. Tôi trích dẫn danh ngôn của Seneca[1] và Ngũ thư Do Thái. “Nhưng cô ơi, chính cô đã đấm tên khủng bố mà!”

“Đúng là cô đã làm vậy vì cô có nghĩa vụ bảo vệ Kriss”

“Cô không bao giờ giết ai cả” Deniece chỉ ra.

Ôi Deniece, Deniece ơi, cô ước gì đúng là như vậy.

Không được, tôi phải thoát khỏi mớ suy nghĩ này... để người chết nằm im... tôi phải thoát ra...

Tôi kể cho bọn trẻ nghe nhiều câu chuyện và yêu cầu chúng tự nghĩ ra những kết cục khác.

Tôi bắt chúng đọc về “Cuộc chiến thành Troy” và chúng miễn cưỡng làm theo: cũng phải, chuyện xưa quá rồi. Tôi làm tốt hơn khi giảng về vụ 11 tháng 9 và cuộc trả đũa kỳ quái sau đó, khi Anh và Mỹ đánh Iraq (dù nước này chẳng liên quan gì), tiếp theo là ISIS trỗi dậy như rắn chín đầu và hủy diệt bất cứ ai trong tầm mắt. Hay thật, Neil không nghe mấy chuyện này, bốp bốp bốp... BỐP!! Bài giảng nối tiếp bằng mối huyết hải thâm thù ở Thổ Nhĩ Kỳ.

Một nữ sinh viên trẻ tuổi, thông minh dòng Shia phải lòng một cậu trai Sunni[2]. Bị gia đình cấm cản, cô sinh viên bỏ chạy cùng người yêu. Những người anh trai của cô gái tìm đến và giết cả hai, sau đó đến lượt cha và chú của chàng trai tới giết những người anh kia. “Đó là câu chuyện về máu, và tinh trùng, tôi nói. Tôi không định nói thế nhưng lại buột miệng. Bọn chúng bò ra cười, vừa vui vẻ vừa ngượng ngùng. Ít ra thì bọn trẻ cũng sinh động hẳn lên.

“Cô nói gì thế?” Joey Alvarez kêu lên. “Cô ơi, em không ngờ cô lại nói thế đấy!”

“Đó là chuyện về ai được phép sinh con đẻ cái, ai làm chủ tương lai. Hận thù truyền kiếp là như thế đó.

Chắc chắn sẽ có đứa về nhà kể lại cho cha mẹ nghe và tôi lại phải nói chuyện với Neil. Nhưng Neil chỉ còn là cái bóng của chính mình, ông ta đã mất phần nào quyền lực khi bị ai đó (lần này không phải tôi) tiết lộ chuyện trốn chui trốn nhủi dưới gầm bàn khi nhìn thấy tay khủng bố cầm súng xông vào – còn ông ta khăng khăng nói mình “đến nơi an toàn để có thể liên lạc với các bộ phận khẩn cấp”

Quan hệ giữa tôi và ông ta tốt hơn bao giờ hết kể từ khi Monica trở thành người hùng. Một tháng sau sự kiện đó, tôi được bổ nhiệm dài hạn, không còn “Quyền” mà là “Phó hiệu trưởng” – tôi nghe các ủy viên hội đồng quản trị nhà trường thông báo như thế.

Chức danh “phó” cũng không có giá trị mấy, bởi bây giờ hễ ai quan trọng gọi điện đến, như nhà báo, chính trị gia, thì họ đều tìm tôi, Monica. Trường Windmills đã trở thành lãnh địa của Monica.

“Làm sao câu chuyện này có thể kết thúc khác đi được?”

“Không ai chết cả là tốt hơn rồi!” Lại cười ầm ĩ. Câu nói phát ra từ một cậu trai sáng sủa, tóc đen tên là Zain, mới từ Syria tới Anh năm nay. Nhưng tiếng cười nhanh chóng tắt ngúm.

Tất cả còn nhớ cuộc chạm trán của riêng mình với khủng bố và tưởng nhớ những nạn nhân ở Windmills. Thầy giáo thể dục già dũng cảm, chỉ còn sáu tháng nữa sẽ nghỉ hưu. Thầy bị đâm vào cổ, ngực và lưng, còn người lau dọn qua đời với dây chằng bị cắt đứt và người đầu bếp nằm hấp hối trong vũng máu trên sàn nhà.

Tai họa từ trên trời rơi xuống, các nạn nhân gặp nạn là ngẫu nhiên. Đó là một phần lý do chúng ta mong muốn các câu chuyện phải có nơi chốn và mục đích cụ thể. Con người vẫn thích công lý được thực thi hơn.

“Làm sao một kết cục khác có thể xảy ra được? Làm sao con người tránh được bạo lực?”

Im lặng. Cả lớp im thin thít nhìn tôi. Kể từ ngày tôi hạ gục gã khủng bố, chúng nghĩ rằng tôi có siêu năng lực. Nhưng trong lòng mình, tôi van vỉ chúng đừng nhìn tôi, làm thế quái nào mà tôi biết được. Tôi là người nhà Ludd khốn kiếp. Cả gia đình tôi đầm mình trong máu.

“Các em nghĩ thế nào về luật pháp?” tôi hỏi chúng.

Tôi đang mớm lời, nhưng chúng còn trẻ, chúng cần giúp đỡ. (Luật pháp ư? Chúng biết gì về luật pháp? Đồn cảnh sát địa phương vừa đóng cửa, chỉ còn hộp thoại trả lời gắn ở cửa của tòa nhà bị bỏ hoang bảo chúng tôi để lại lời nhắn.)

À, có vẻ lớp học biết chút gì đó. Alison Gales, một con bé rất thông minh – lẽ ra còn học tốt hơn nếu chăm chỉ hơn và bớt thời gian hỗn xược với giáo viên – giơ tay lên và mỉm cười với tôi. “Cô Ludd, có đúng là cô kết hôn với một cảnh sát không?”

“Chúng tôi mới đính hôn thôi, tôi đáp. “Nhưng đúng là vậy.”

“Tại sao cô lại lấy một cảnh sát?” con bé hỏi tiếp. Hỏi thế này là hơi quá rồi đấy, nhưng tôi thấy thoải mái hơn với những đứa trẻ đang lớn này. Chúng sắp trưởng thành rồi và sẽ nhanh chóng tiến ra thế giới. Tôi cảm thấy lớp học đang lắng nghe chăm chú.

Tôi nói sự thật. “Cô không có lựa chọn khác. Tiếp đó là im lặng, bởi tôi không thể giải thích hết sự phức tạp đằng sau câu nói đó. Dù vậy, vẫn có những điều khác tôi nói được với chúng.

“Anh ấy đã cứu đời cô,” tôi tiếp. Vài đứa con gái hào hứng ra mặt - đó là chiều hướng chúng nghĩ tới và sẽ tán gẫu cùng nhau sau đó. Không sai, chúng nghĩ mình đang nghe một kiểu tiểu thuyết lãng mạn.

Làm sao chúng hiểu được ý tôi thật sự là gì? Ginger chấp nhận tôi. Tôi không có lựa chọn nào khác.

Nhưng Kriss không nghĩ vậy – tôi đã dạy con bé khác biệt. “Thưa cô, đâu phải thế. Chính cô đã cứu bọn em mà.”

“Ai cũng cần sự hỗ trợ, tôi ngắt lời con bé. “Chúng ta quay lại với mối hận thù truyền kiếp nào,” tôi nói tiếp. Đôi khi được tôn thờ như anh hùng mệt mỏi thật. “Các em nghĩ trong câu chuyện ai là người cần giúp đỡ?”

“Cô gái, ai đó hét lên. Thêm ý kiến, “Cô gái và chàng trai.”

“Đúng rồi, tôi nói, nhưng vẫn vẫy tay mời gọi nhiệt tình để chờ các câu trả lời khác.

“Tất cả mọi người,” một tiếng nói vang lên từ hàng ghế sau. Rồi Zain lên tiếng, “Có thể là các anh trai của cô gái?”

“Phải” tôi hài lòng nói. “Gia đình của cô gái, họ cần được giúp đỡ để không làm điều đó. Nhưng điều gì sẽ giúp chúng ta không thực hiện những điều đó?”

“Cha mẹ,” Priya Patel rầu rĩ nói. “Cha mẹ không cho chúng ta làm gì hết. Cha con bé là một giáo sĩ Hindu.

“Các ông bố bà mẹ trong câu chuyện cô kể là tệ nhất,” ai đó nói.

“Cảnh sát, có thể là cảnh sát” một học sinh nêu ý kiến.

“Đúng vậy, trên lý thuyết là vậy. Cảnh sát và luật pháp”

“Nhưng cô ơi, họ đóng cửa đồn cảnh sát của chúng ta rồi!”

“Cô biết, thật đáng tiếc. Vị hôn phu của cô phải làm việc ở chỗ khác, tôi đáp.

Nhưng anh ấy sẽ không đi xa đâu, không bao giờ.

“Giáo dục thì sao hả cô?” cậu trai Syria lại nói.

“Tình yêu nữa?” Kriss thầm thì thật khẽ.

❀ ❀ ❀

[1] Lucius Annaeus Seneca (4 TCN-65): là triết gia người La Mã.

[2] Shia và Sunni là hai dòng chính kình chống nhau của Hồi giáo.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.