Máu

Lượt đọc: 343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 52. Monica

❊ ❊ ❊

Đêm đó tôi lặp lại điệp khúc kiểm tra, rồi lại kiểm tra. Không có ai khác trong nhà (chỉ có tôi, lũ chuột, bọn nhện và Monica Ludd không sợ CHÚNG.) Điều này làm tôi nghĩ tới mẹ: bao lâu thì bà ấy lại rú lên cầu cứu tôi trước lũ nhện nhỉ? Bà ấy hay co ro trên sofa, hai chân co lại, “Mon, Mon ơi, nó sắp bò lên người mẹ rồi, bắt nó đi!”

Cho tới khi con vật lông lá tội nghiệp kia biến thành một mớ lùng nhùng đen thùi lùi, mẹ nước mắt ngắn nước mắt dài cảm kích... “Mon, Mon, con không biết sợ là gì cả.” Thế nhưng, thái độ ấy không bao giờ kéo dài quá hai phút.

(Tại sao tôi phải làm công việc dơ bẩn ấy cho mẹ? Tại sao tôi luôn là người làm việc ấy?)

Thỉnh thoảng mất ngủ tôi lại chơi ô chữ, tạo thành một ô vuông chia 3 x 3, tức bao gồm các từ 3 chữ cái. MA (mẹ) không vừa nhưng MAD (điên khùng) đủ ba ký tự. MAD băng ngang phía trên, MUD (bùn) chạy dọc xuống phía bên trái. Dù tôi không muốn chút nào nhưng DAD (cha) băng ngang phía dưới cùng. Như vậy, cột bên phải đã có một chữ D, đến ô trắng và thêm một chữ D. DAD vừa khít cột đó, DAD ở mọi nơi. Tôi trôi vào giấc ngủ. Tôi mơ thấy “Con bé” nằm trong cơ thể tôi. Cô ta ở trong bụng tôi, cố gắng chui ra ngoài. Cô ta phải thoát ra trước khi kỳ kinh nguyệt của cô ta bắt đầu và dìm chúng tôi trong bể máu. Tôi muốn bảo vệ cô ta, nhưng cũng muốn thoát khỏi cô ta, bởi vì có gì đó khủng khiếp – màu đỏ lòm khổng lồ và không rõ hình dáng - đang cố nhấn chìm cô ta... Trong giấc mơ, tôi phần nào biết rằng đã quá trễ. Quá trễ cho tôi, quá trễ cho cô ta, ông ta đã tóm được tất cả chúng tôi. Chúng tôi đều xong đời, họ túm tóc tôi dí xuống sàn...

Tôi bật dậy giữa cơn sợ hãi và thở hắt ra nhẹ nhõm khi biết đã tám giờ sáng, căn phòng vẫn vuông vức, bình thường và ngập tràn ánh nắng. Tấm kính ba mảnh phản ánh nhiều góc độ của bầu trời. Chẳng có gì to tát đối với chuyện cha mẹ tôi từng ngủ trong phòng này, hay cha đã làm tình với “Con bé” ở đây, cả với mẹ tôi và ai mà biết còn bao nhiêu người đàn bà khác trước bà ấy?

Mon, Mon, hãy bảo vệ mình trước ông ta.

Phải chống lại ông ta, chống lại bà ấy.

Phải, tôi phải đi gặp mẹ.

Tôi bắt taxi, cảm ơn Chúa, tôi có tiền.

Tôi bấm chuông – “Tôi là Monica” – và thản nhiên sải bước vào Cliffetoppe’s. Đúng vậy, tôi là một thân nhân bình thường, tôi không bị cảnh sát truy nã. Vẫn là bà già mặc bộ quần áo thể thao màu hồng. Dưới ánh nắng gắt ban ngày, da bà ta như vảy cá. Lẽ ra đến lúc này tôi đã phải nhớ ra tên bà ta chứ nhỉ? Tên Liz, hẳn rồi. Bà ta nhìn tôi chằm chằm.

“Sao bà nhìn tôi như thế, Liz?” tôi hỏi. (Thực ra tôi sợ mình lỡ lời gọi thành “Lizard” (thằn lằn).) Cũng chẳng sao, tôi đi ngang qua bà ta rồi. “Không có gì. Bà ta bắt đầu viết lên một tập giấy. Khi tôi đã đi được một đoạn, bà ta nói, “Tên tôi là Nikki. Tôi đã nhắc cô mới đây thôi. Thường thì khách sẽ đăng ký ở chỗ tiếp tân.”

“Thật ư? Xin lỗi. Đừng nhạy cảm quá nhé. Cũng dễ nhầm lẫn giữa Liz và Nikki mà.”

“Không hề, chúng không hề có điểm nào giống nhau.”

Bà ta cố tình sinh sự! Chúng ta phải giải quyết khúc mắc thôi. Tôi nhượng bộ lại thật gần bà ta, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt bà ta.

“Được rồi, Nikki. Bà có vẻ bực mình với tôi”

Bà ta run rẩy một lúc rồi dũng cảm lên tiếng. “Cô không nhớ là cô và chị gái cô đã đấm tôi à?”

Ôi Chúa ơi, đúng rồi, vào cuối bữa tiệc của Fred. Bà ta ắt hẳn là người đã cố xen vào giữa trận cãi vã nho nhỏ giữa tôi và Anth trong nhà vệ sinh. “Chắc là Anthea đấy, lúc đó chị ấy đau lòng quá. Chuyện qua rồi thì bà nên cho qua đi, Lizzie nhé. Nhớ lại đêm đó làm tôi phì cười; chúng tôi say mèm còn bà ta lại quá mực thước. Tôi tưởng bà ta đã nhìn ra khía cạnh hài hước của câu chuyện, thế nhưng bà ta chỉ trừng mắt nhìn tôi phẫn uất.

Ở trên tầng, mẹ đã thay đồ xong và ngồi tại bàn.

“Hay quá, mẹ đã ra khỏi giường rồi.”

“Người ta thích nói với mẹ như vậy lắm, mẹ nói, đầu ngẩng lên với vẻ gần như là ranh mãnh. Tôi hôn nhẹ má bà nhưng bà né tránh.

“Mẹ uống một ly rượu sherry nhé?” Ngay khi vừa nói ra, tôi sực nhớ. “Xin lỗi”

“Không” bà trả lời. “Mẹ không phải kẻ nghiện rượu. Có vài người cố làm cho mẹ uống rượu.”

“Chúng con chưa bao giờ làm thế cả mẹ à.”

“Người khác, bạn bè của mẹ ấy. Khi mẹ nói “những người đó” tức họ không phải là những người thân thiết nhất”

Vậy là tôi tình cờ biết được mẹ không có bạn bè. Chắc là bà đang nói về Lizzie, à không, Nikki. (Tôi có khả năng ghi nhớ, vậy là còn hy vọng.)

“Dạo này con ít đến đây nhỉ?” mẹ nói tiếp. “Có người nói với mẹ là con đang gặp rắc rối. Bà che khuôn miệng nhỏ xíu của mình lại và cười khúc khích, “Người ta nói con đang bỏ trốn. Tôi không thích người khác cười nhạo mình. Tôi muốn tin rằng mẹ yêu tôi. Hai anh tôi kể rằng bà đã cho tôi bú. (“Từ nhỏ em đã háu ăn lắm rồi, Mono à! Mẹ không thể nào dứt vú ra khỏi miệng em được!”) Mẹ còn đọc sách cho tôi nghe nữa. Phải không nhỉ? Bà ngồi đó, nhỏ bé đến quắt queo và tôi nghĩ mẹ mình là một người vô cùng bí ẩn.

“Mẹ biết gì về chuyện của cha vậy?” tôi hỏi. “Gì cũng được. Con muốn biết”

Mẹ ưỡn thẳng người đầy phẫn nộ. “Mẹ biết gì?” bà nạt lại, đôi mắt bỗng chốc cực kỳ sắc bén. “Mẹ đã đến thăm ông ta ở bệnh viện.”

“Có thực là mẹ thăm cha không? Ông ấy thế nào rồi?”

“Cha muốn mẹ tới, đương nhiên là vậy. Nikki chở mẹ đến đó”

Bà gọi ông ta là “cha”. Lâu lắm rồi bà mới gọi như vậy. “Đương nhiên là ông ấy muốn thế.” Nghe không tự nhiên một chút nào cả.

“Con tưởng mẹ sợ ông ấy?”

Bà bướng bỉnh đáp, “Con chỉ cường điệu thôi. Bọn trẻ con lúc nào chẳng thổi phồng mọi việc.”

“Mẹ chưa từng gặp ông ấy nhiều năm rồi mà, đúng không mẹ?”

“Làm sao con biết? Chúng ta có nhiều mối quan tâm chung chẳng qua là ông ta gây ra một vài lỗi lầm thôi.

Người mẹ mới mẻ, thù địch này là ai đây? Tôi cảm thấy khó mà chấp nhận, khó mà hiểu được.

Mẹ nói tiếp, giọng dịu đi nhiều. “Mẹ nghĩ ông ấy muốn trăng trối. Con biết rằng khó mà từ chối gặp một người đang hấp hối. Còn di chúc của ông ấy nữa chứ, chúng ta phải nghĩ tới những điều đó”

“Ông ấy đang hấp hối sao?” Tôi chợt thấy nhẹ nhõm. Mẹ đúng là bẩm sinh nhạy về tiền bạc.

“Không, ông ấy đang hồi phục. Phần hàm thì tệ.”

“Tệ cỡ nào hả mẹ?” Nỗi sợ hãi dâng lên, máu chảy rần rần trong đầu tôi. Thình thịch, thình thịch, Monica Ludd.

Khuôn mặt nhỏ xíu của mẹ cau lại như quả chanh. “Nhìn như quái vật ấy, mẹ tôi đáp, trong giọng nói thoáng vẻ thỏa mãn. “Nào là ống là dây, rồi màn hình theo dõi, biểu đồ, băng quấn.

Phù, tôi bớt căng thẳng một chút. Nhưng mẹ tôi ngồi thẳng hơn nữa và nhìn tôi chăm chú. “Ông ấy khỏe hơn mỗi ngày. Tại sao cha con lại cứ nhắc tới con?”

“Cha nói gì về con?” Câu hỏi tuôn ra giữa rền rĩ và than van. Nỗi sợ hãi cồn cào trong ruột, tôi muốn moi lấy sự thật từ mẹ. Tôi đang đứng một chỗ, tôi muốn đi đi lại lại nhưng căn phòng nhỏ quá, tôi chỉ bước được hai bước đã đứng ngay trước mặt mẹ...

Không được, tôi không bao giờ được làm mẹ kinh sợ hay buồn bực, lo lắng. “Đừng la mắng con. Giọng nói van vỉ quen thuộc thời thơ ấu quay trở lại.

“Chuyện gì xảy ra với Veronica?” tôi hỏi. “Con nghe nói mẹ là người phát hiện cô ta. Lúc đó mẹ làm gì ở nhà cha?”

“Bây giờ nó là nhà của cha sao? Phân nửa ngôi nhà đó thuộc về mẹ.”

“Mẹ đã nói những lời cay nghiệt về Veronica vào lần cuối con đến thăm mẹ”

“Mẹ không bao giờ nói thế” mẹ khăng khăng. “Đừng nói mấy chuyện bịa đặt xấu xa đó!”

“Mẹ à, mẹ có giết cô ta không?” tôi không tin nổi là cuối cùng mình thốt ra được câu đó. Những câu chữ đó vừa đau đớn lại vừa tàn ác, gớm ghiếc. Chúng như bịt kín căn phòng. Lò sưởi nổ tí tách. Tôi nhìn trân trân tấm thảm màu nâu phủ trên sàn phòng bằng nhựa vinyl. Tấm thảm vẫn sạch sẽ, không có vết bẩn, không có gì bề bộn nhưng những gì tôi vừa nói sẽ nằm lại đó mãi mãi.

Mẹ đứng phắt dậy, hai bàn tay nhỏ bé, xương xẩu, lộ ven xanh nắm chặt lấy hai tay ghế bằng nhựa sáng bóng. “Có phải mày tính giết cha hay không?” bà rít lên inh tai (quá sốc – mẹ nhỏ bé chưa từng thét lên bao giờ). Mái tóc rối bù của bà ánh lên như tấm lụa trắng mỏng dưới ánh đèn huỳnh quang, còn đối mắt vằn đỏ. Trong đầu tôi bỗng lóe lên hình ảnh của Albertina, con chồn sương đầu tiên mà cha nuôi. Con vật lông trắng cô độc ấy vì thế rất hung dữ. Chồn sương cần được thuần dưỡng và phải có đồng loại. Albertina cố cắn cha khi ông ta mang nó ra và giải thích tất cả những điều đó, tiếp theo ông ta bẻ gãy cổ nó và vứt xác vào bồn rửa ở nhà bếp. “Vứt nó đi!” cha hét lên. “Sao các người nhìn tôi như thế? Phải dạy dỗ bọn trẻ này!” Đúng, chúng tôi đã học được.

“Có phải con tấn công ông ấy không?” giọng mẹ the thé dò hỏi. “Ông ấy bảo con làm. Ông ấy khăng khăng như thế. Điều đầu tiên ông ấy nhớ ra là con có mặt ở đó. Những lời ấy xuyên thẳng vào phủ tạng tôi, xóa trắng trí não tôi, làm máu tôi đông cứng lại. Tôi nhận ra mình đang dựa vào cửa, tự ôm lấy tấm thân đang nghẹt thở trong nỗi tổn thương.

Có lẽ mẹ nhận ra hệ quả mà mình gây ra. Bà từ thả người xuống ghế bành, đưa tay vuốt tóc, cố tỏ ra vẻ từ tốn, miệng bà mím lại nghiêm nghị. “Mẹ nói với cha rằng chắc ông ấy lầm rồi, bà nhỏ nhẹ. “Mẹ nói con luôn là một đứa con gái ngoan ngoãn. Con lúc nào cũng ngoan ngoãn, là đứa con gái ngoan với mẹ.”

Đột nhiên tôi muốn ói khủng khiếp. Bụng dạ của Monica Ludd vốn khỏe mạnh, nhưng có phải bọn họ luôn cùng phe với nhau, bà mẹ nhu mì và người cha điên cuồng của tôi?

“Nhà vệ sinh,” tôi lẩm bẩm và đi vào nhà vệ sinh trong phòng mẹ, nhưng bà giơ bàn tay như chân chuột lên phản đối tới tấp. “Ra nhà vệ sinh ngoài hành lang ấy”

“Gì cơ?”

“Họ chưa tới dọn dẹp!”

Tôi tưởng tượng ra cảnh một địa ngục lão suy, với những bức tường trắng thảm hại dính đầy phân, còn hai người bọn họ dán mắt vào đó...

Tôi nhào ra khỏi cửa và phóng xuống cầu thang, cố dằn cơn nôn mửa lại. Tôi sắp chạm tới cánh cửa màu hồng đào của nhà vệ sinh sạch sẽ thơm tho ở đầu cầu thang (có biểu tượng một phụ nữ mặc váy phồng) thì nghe thấy tiếng huýt sáo. Trời ạ, là anh ta, gã “cảnh sát da trắng hăng hái” của tôi? Không, không thể nào, sao có thể như thế được! Nhưng rồi tôi thoáng thấy anh ta thông qua khe hở. Đúng là thanh tra Ginger, đang thả bộ dọc hành lang với vẻ hồng hào, mạnh khỏe, tự tin dứt khoát – kẻ truy đuổi lì lợm của tôi. Tôi đóng sầm cửa nhanh như chớp.

Ụa, ụa, ụa, Monica. Cơn nôn mửa đã lập tức tan biến, nhường chỗ cho thôi thúc sinh tồn của tôi. Tôi nghe tiếng anh ta gõ cửa phòng mẹ. Tiếp đó là khoảng lặng kéo dài. Tôi đã sẵn sàng bỏ chạy. Mẹ sẽ thắc mắc chuyện gì đang xảy ra. Vừa nghe thấy tiếng mẹ mở cửa cho Ginger – “A, chào buổi sáng bà Ludd!” - là tôi phóng xuống cầu thang và chạy hết tốc lực băng qua tiền sảnh.

À, có chút cãi vã không may với một mụ già xấu xa đang sử dụng khung tập đi. Có thể tôi đã va phải mụ nhưng người hưởng lương hưu không nên chửi thề như thế, hahahaha, HAHAHAHA. Nếu gặp nhau trong hoàn cảnh khác, biết đâu tôi đã kết bạn với mụ ta.

Tôi ra khỏi Cliffetoppes bằng cửa trước và thoáng thấy hai phụ nữ trùm đầu vừa bước xuống taxi trố mắt nhìn mình. Tôi đẩy họ ra rồi nhảy lên taxi. Một trong hai người hét lên bằng tiếng Ả Rập – à không, đó là tiếng Anh nhưng dở tệ – và kề sát khuôn mặt rối rắm của bà ta vào mặt tôi với nào là khăn trùm đầu, các vết lốm đốm, son môi, mắt kính. Họ trả tiền rề rà phát sốt ruột, lại còn nhận xét về tôi bằng lối câu cú tệ hại. Xong xuôi, tôi bảo tài xế chạy đi.

Quá đủ náo nhiệt cho một ngày rồi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.