Đáng ngạc nhiên là đêm lại tĩnh lặng. Tôi lên giường đi ngủ. Tôi nằm mơ thấy điện thoại đổ chuông, có ai đó cố giúp tôi và cảnh báo tôi. Ai đó ở đâu đó nhắc nhở tôi cẩn thận... Nhưng tôi không nhớ hết được giấc mơ. Người đó là ai nhỉ? Trong giấc mơ tôi nhận thức được rằng mình biết người đó, nhưng khi tôi chập chờn tỉnh lại, cảm giác chắc chắn đó tan biến.
Dẫu vậy, giấc mơ vẫn khiến tôi le lói niềm vui. Một con chim bị nhầm lẫn bởi ngọn đèn ngoài tiền sảnh (tôi giữ đèn sáng để đảm bảo an toàn) và bắt đầu hót lảnh lót một khúc hát bản địa dù chỉ mới bốn giờ sáng. Tôi trở người và nghĩ về Fred, về gia đình mình.
(Cặp sinh đôi và Fairy đã về được nhà chưa, hẳn nhiên là trong tình trạng nửa say nửa tỉnh với cái cổ họng khọt khẹt?)
Tôi có người bảo hộ. Tôi tự nhủ như vậy trước khi lại chìm vào giấc ngủ. Lần này giấc mơ hiện ra rõ mồn một. Người đó là Ginger.
Tôi dậy muộn. Đã mười giờ sáng. Tôi phải nghe tin tức mới được. Tôi chần chừ giây lát rồi bật điện thoại lên. Chắc là Ginger sẽ không truy được dấu vết của tôi chỉ với mười phút khi tôi nghe bản tin?
Trời ạ, toàn những tin tức khủng khiếp. Thêm một vụ tấn công ở Manchester, nhắm vào một “Hội đồng Hòa bình Bằng hữu tôn giáo” đang “tìm đường đến với” những đức tin khác. Ba người đàn ông đã cắt cổ họng các diễn giả trong khi người thứ tư bắn vào khán giả, hầu hết số này là sinh viên đại học. Ảnh căn cước của các nạn nhân tử vong cho thấy họ là tín đồ Cơ Đốc giáo trẻ tuổi, có vẻ ngoài sáng láng, thiện ý và cởi mở. Hai nạn nhân khác nhìn như học sinh. Giống bọn trẻ của tôi, bọn trẻ của Monica. Đám người lớn đáng chết đang làm gì vậy? Không ai nói bọn giết người là ai, nhưng hiển nhiên không phải tín đồ phái Giáo hữu[1]. Đột nhiên tôi cảm thấy phải ra ngoài. Mọi người điên cả rồi, nước Anh phát điên. Trong nhà có gì đó không ổn, ngoài vườn cũng vậy.
Tôi mặc nguyên bộ pyjama bên trong, phủ ngoài là áo len và áo choàng rồi ngồi đọc sách ở hàng hiên. Đến giữa ngày, trời ấm quá mức so với thời điểm này trong năm. Tôi cởi dẫn các lớp quần áo và cuối cùng huyết áp tối hạ xuống, cơn buồn ngủ ập tới. Mon nên đi ngủ, cô ấy cần ngủ... Mấy con chim ngốc nghếch gù rỉ rả, bãi cỏ trải dài và cha đang ở cách xa đây, mẹ thì ở nhà dưỡng lão, nhà. Hừm, đừng nghĩ về bà ấy, mẹ mẹ, hừmmm. Trong đầu tôi lần quất điều gì đó dễ sợ, không, chẳng có ý nghĩa gì cả. Tận hưởng ánh nắng đi, ai đó đang thổi tung lá cây gần đó, hai, ba căn nhà xa xa phía trước, hay gần hơn nhỉ? Hình như có tiếng động cơ rì rì, ai đó đang dừng xe ở con đường bên ngoài à? Nhưng trời nóng quá, tôi không thể tỉnh táo nổi, mí mắt tôi sụp xuống. Tôi giật mình tỉnh dậy bởi tiếng chuông nhỏ xíu, reo liên tục khiến các đầu dây thần kinh giật giật không yên... Tôi đã tỉnh táo hoàn toàn. Tôi ngồi ngủ gục quá lâu, bây giờ đã chuyển sang trưa. Màu sắc trong vườn nhợt nhạt. Mẹ lúc nào cũng kêu ca vì điều đó. Hoa hồng đỏ trồng cạnh một cái cây gì đó của Nhật Bản mà vào mùa xuân thì màu vàng và sang thu lại hóa ra cam. Dĩ nhiên là cha bị mù màu, không hoàn toàn, bởi nếu mù màu hoàn toàn ông ấy không thể trở thành nha sĩ. Bạn phải nhận biết được máu để còn biết thao tác đúng sai thế nào. Các bụi cây dường như đang lù lù tiến lại gần tôi. Cây leylandii sừng sững như một cây dùi cui khổng lồ màu xanh dương, ánh nắng xuyên qua các khe hở như những mũi giáo đầy thù hằn. Cha đã cân nhắc kỹ khi trồng rặng leylandii này, bởi bóng mát sẽ phủ xuống mọi người trong vườn, nhưng giờ đây chúng tạo thành một làn sóng bóng tối đậm đặc trườn dần lên bãi cỏ. Trời đang tối đi ư?
Đâu đó gần đây điện thoại đang reo.
Điện thoại di động của tôi đang nằm trong chiếc túi đựng màu đen để trên bàn.
OK, đây là tiếng điện thoại bàn.
Từng cọng lông trên người tôi từ từ dựng đứng lên.
Chỉ có người trong nhà mới biết số điện thoại này. Nó không nằm trong danh bạ.
Hay là mẹ gọi? Bà ấy đoán ra tôi đang ở đây sao?
Tệ hơn là cha gọi?
Tôi vội vã lao vào nhà, chân vấp vào bậc cửa và phải dò dẫm bám vào tường vì tiền sảnh tối om khiến tôi không nhìn thấy gì. Tôi nhào vào phòng khách nơi điện thoại bàn nằm lù lù như một con ếch. Chuông ngưng đúng lúc đó. Tôi nhìn nó chằm chằm, chờ nó đổ chuông lại nhưng chỉ còn tiếng vọng. Đĩa tròn quay số trên chiếc điện thoại cổ lỗ không khác gì nhãn cầu mù lòa.
Chắc ai đó muốn bán bảo hiểm thôi.
Dù vậy tôi vẫn hồi hộp lo lắng. Tôi đi bộ băng qua rừng thông, hướng xuống biển. Tôi sải những bước thật dài, mắt nhìn thẳng phía trước về phía mặt trời tháng Mười Một đang chiếu xuống mặt biển xanh lạnh lẽo. Mọi thứ đều rõ mồn một, mọi thứ đều đang trải rộng ra.
Tôi dần lấy lại bình tĩnh khi dạo bước cạnh những cái chòi trên bãi biển. Tôi nhấc đầu gối lên ngang ngực. Mặt trời mùa đông bắt đầu làm tôi dịu xuống. Những người tử tế xung quanh cũng vậy, không ai đâm chém hay bắn giết ai, những ông bố bà mẹ trẻ không đánh đập con cái, chó không bậy ra bãi cát, người già không ca cẩm hay té ngã. Thỉnh thoảng một trong số những con người mẫu mực ấy gật đầu chào tôi, đôi khi tôi đáp lại. Tôi không phải kẻ ghét đời, bạn biết đấy, dù có lần tôi nghĩ, “Tại sao ông ta lại đi cùng bà ấy?” khi nhìn thấy một người đàn ông da đen lực lưỡng đi với một bà già đội mũ gắn lông. Và bà ta ngoái lại nói, “Bởi vì ông ấy là chồng tôi. Nhưng ngay khi tôi định lại gần bắt chuyện, họ vội vã quay đầu bỏ đi.
Buổi trưa của tôi trôi qua yên ả.
Dù rất kinh sợ nhưng tôi vẫn nuôi hy vọng. Tôi còn trẻ, tất cả chúng tôi đều sẽ hồi phục.
Không được phép nghĩ về mẹ. Bây giờ chưa phải lúc. Tôi không được phép nghĩ về họ với tư cách là một cặp.
Cha mẹ nào cũng già đi và qua đời. Chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, kẻ bạo chúa già nua nào cũng chết. Mọi chuyện rồi sẽ tốt hơn. Phải dạy con trẻ cách lên tiếng (nhưng không phải là gào lên giữa giờ dạy của tôi). Công lý sẽ chặn đứng bọn khủng bố: phải như thế thôi. Sẽ đến lúc lịch sử để chúng ta nhìn lại và nhận ra chúng ta sai chỗ nào (như tôi, lẽ ra tôi không nên mua cây rìu, không có món vũ khí ấy tôi sẽ đỡ gặp rắc rối hơn). Phụ nữ sẽ học được cách bảo vệ bản thân và chỉ quan hệ với những gã đàn ông họ thích – Ginger là một trường hợp như thế. Những ai cưỡng hiếp trẻ em phải bị hành hình. Monica sẽ chịu trách nhiệm quản lý nhà trường. Cha sẽ chết trong bệnh viện và mọi chuyện đều kết thúc. Có thể nhà Ludd lại trở thành gia đình và tôi cũng sẽ có gia đình của riêng mình?
Trên thực tế, Ginger sẽ xử lý những việc này. Ginger can đảm, có tóc, cao hơn... Tôi bắt đầu ngáy, tôi lại lơ mơ nhưng những bậc đá hơi đáng sợ một chút... Tôi thích ghế xếp, tôi cần một cái lúc này. Tôi giật mạnh một cái từ chồng ghế được buộc ngay ngắn. Mất kha khá thời gian và một chút hư hao.
Trong lúc dựng cái ghế lên, ống chân tôi bị va đập, còn mấy ngón tay bị kẹt. Cuối cùng tôi cũng mở được nó ra... phần còn lại của chồng ghế ngã lổng chổng như một đống bài, nhưng đó không phải là lỗi của tôi. Lỗi lầm đã xảy ra, tôi sẽ nhìn nhận vào thời điểm phù hợp, còn bây giờ chẳng qua là tôi phải ngồi lên cái ghế xếp chết tiệt ấy thôi.
Dù vậy, tôi thấy không đúng. Tôi mắc kẹt trong ghế. Một khi ngồi xuống rồi, tôi không đứng lên được. Ghế xếp không thoải mái cho lắm.
Nếu có ai đó truy đuổi, tôi sẽ không thoát được. Mớ ghế còn lại làm thành đống hỗn độn lập thể. Ghế gổng không làm buổi chiều của tôi khá hơn. Tôi tìm nguồn vui khác.
Khoác áo khoác và đeo kính đen lên, tôi đi đến quán café Bone Bay cách đó chừng hai mươi mét để mua loại kem mà trước đây cha không bao giờ mua cho chúng tôi. Người phụ nữ đã làm cho tôi bữa sáng gấp đôi không nhận ra tôi ngay.
“Trời lạnh thế mà cô còn ăn kem à?” cô ta nói.
“Cảm ơn lời nhắc nhở. Kem dâu nhé.”
“Nhỏ hay lớn?”
“Loại cho gia đình.”
“Bao nhiêu muỗng?”
“Một cái được rồi.”
Cô ta nhìn tôi lần nữa rồi há hốc mồm. “Ôi phải rồi, thì ra là cô!”
Tôi cẩn thận ngồi xuống ghế xếp và yên vị như đứa bé khổng lồ ở trong nôi. Nhưng tôi đặt hộp kem cách mình hơi xa. Tôi nhổm người dậy, mở nắp đậy ra rồi kéo hộp lại gần, hít một hơi sung sướng và thả người xuống ghế trở lại. Đúng lúc tôi với tay ra lấy kem thì... QUỶ THA MA BẮT! “ĐỒ KHỐN NẠN, CHẾT TIỆT!”
Một con hải âu khổng lồ, mỏ cong như lưỡi câu, mắt lóe sáng, nhanh như cắt sà xuống và mổ hộp kem của tôi bay đi. Nó kẹp chặt hộp kem bằng chiếc mỏ vàng chắc khỏe nhưng không thể nhấc mình lên khỏi mặt đất quá ba mươi centimet. Tôi bắn ra khỏi ghế nhanh tới nỗi suýt nữa văng khỏi rìa lối đi bộ.
OK, tôi đá trúng nó rồi, đồ con chim lông lá. Chân tôi cảm nhận được xương và lông chim. Nó đánh rơi hộp kem – thế là càng thêm phí phạm, thêm bừa bãi. Lối đi trông giống như chiến trường. Tôi nhìn theo con hải âu, nó bay chấp chới xiêu vẹo.
Đúng, đúng, tôi biết hải âu là loài bị đe dọa tuyệt chủng. Nhưng tôi đã bị tấn công mà. Nó không bị thương nặng đâu, vẫn có cơ hội hồi phục... Tự vệ đến mức nào thì được coi là chính đáng nhỉ?
❀ ❀ ❀
[1] Còn gọi là The Quakers, là một nhóm Ki-tô giáo lịch sử của các phong trào tôn giáo chính thức có tên Hội Tôn giáo của các tín hữu (hoặc Giáo Hữu hội). Phong trào này bắt đầu ở Anh từ năm 1650. Dù phải đối mặt nhiều chống đối và bức hại nhưng phong trào này không ngừng mở rộng, có ảnh hưởng mạnh mẽ trong lịch sử thế giới, đặc biệt là ở châu Mỹ và châu Phi.