Máu

Lượt đọc: 343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 60.

❊ ❊ ❊

Nỗi khiếp sợ khiến chúng tôi không thể tách rời.

Tất cả cùng quay về ngôi nhà ở vịnh. Trong căn bếp đã diễn ra quá nhiều điều khủng khiếp, tôi đặt ấm nước, pha nước uống cho mọi người. Ấm nước sôi sùng sục, hay là gió đang rít lên. Tôi thậm chí không biết mình đang nói gì. “Trà, cà phê hay bia, nước trái cây?” Tôi xé một gói bánh quy khiến chúng tung tóe đầy bàn. Trên bàn vẫn còn nhiều đốm máu nhỏ xíu.

Máu ư? Một giọt máu đào hơn ao nước lã.

Trong tủ chén bát có chất tẩy và một cái xô.

Mọi người ngồi đó, lặng lẽ vô cùng.

Ai đó phá vỡ im lặng. “Ông ấy mà ở trong nhà dưỡng lão thì không vui lắm đâu.” Cái giọng giả nhân giả nghĩa đó hẳn là của mẹ.

“Mẹ đang cười cái quái gì thế?” Giọng Angus. “Nói năng đàng hoàng, Angus!” – đó là Boris.

“Ông ấy cũng đâu hạnh phúc lắm khi ở nhà mình,” tôi nói.

Một chút im lặng rồi mẹ như từ hành tinh khác xen vào, “Mẹ đã làm cha các con hạnh phúc. À, ban đầu là mẹ, sau đó là các con. Bà nhai bánh quy như cách thỏ ăn, hai bàn chân huơ huơ, khuôn mặt vô hồn giật giật. Vụn bánh rơi lả tả trong khi hai đồng tử bà trống rỗng.

Những lời bác bỏ bùng lên. Tôi nhắc bà, “Chính mẹ nói ông ta ghét bọn con. Con chưa quên đâu.”

“Ông ta ghét CON đó Monica.” Vành môi trên của mẹ nhếch lên thành nụ cười mỉm, để lộ hàm răng giả lóe lên. “Ông ấy yêu Fairy và Fred”

Tôi thấy nghẹt thở. “Ông ta yêu Fred á? Chính ông ta đã giết Fred”

Dường như có quá nhiều vụ án mạng. Tiếng muỗng va lanh canh vào cốc tách. Tôi nghe thấy hơi thở nặng nề của Angus, tất cả chúng tôi nhìn xoáy vào bà mẹ trắng bệch, nhỏ thó. Làm sao ngần ấy người bọn tôi đều do bà ấy sinh ra? Không lẽ toàn thân bà ấy là một cái âm đạo khổng lồ được che phủ bởi quần áo và trên cùng là một cái đầu tóc trắng?

Sinh vật tái nhợt ấy lại lên tiếng. “Ông ấy muốn Fred giống mình. Mẹ không biết tại sao. Đó là cơ hội cuối cùng của ông ấy.”

“Ông ta đã làm hư Fairy,” Anthea nói.

“Đúng rồi đấy,” Fairy đáp. Dưới bóng đèn huỳnh quang, con bé đang biến đổi, như sáp đèn cầy tan chảy, phát ra tiếng xì xì. Nhìn con bé như thế tôi chịu không nổi. Mọi đường nét của Fairy rối loạn, vẻ đẹp hớp hồn của nó trở nên méo mó, vặn vẹo như thể có sâu bọ quằn quại bên dưới lớp da; đau khổ, phẫn uất, tủi nhục đồng loạt phun trào. Có thứ gì đó đang rỉ ra.

“Mẹ thôi làm trò với cái bánh đó đi!” tôi giận dữ hét lên với bà.

“Lão ta là ĐỒ KHỐN BỆNH HOẠN!” Angus nói. “Hãy thừa nhận điều đó đi!”

“Im đi, Boris lên tiếng. “Tất cả im hết đi! Không được như thế trước mặt mẹ chúng ta.

Im lặng kéo dài. Mẹ tiếp tục nhấm nháp bánh quy. Điều gì đang xảy ra ẩn dưới vẻ bề ngoài đó?

“Hay là mẹ dính dáng ngay từ đầu?” Anthea nói. “Có thể hai người đó cùng một giuộc với nhau?”

“CÓ LẼ CHÚNG TA ĐÃ GIẾT NHẦM NGƯỜI RỒI!” Angus gầm lên.

Gương mặt mẹ biến sắc. “Đùa thôi mà mẹ,” Boris vừa nói vừa ngả người về phía trước, chồm sát lên người mẹ – bà ong chúa rúm ró, quằn quại, tái mét.

Cái tổ của bà ta đã vỡ toác, ánh mặt trời tràn vào và tất cả chúng tôi dừng ở đó, lơ lửng, vụn vỡ.

Chúng tôi không dám bóc trần sự thật.

Chúng tôi đi xa đến đâu? Chúng tôi dám đi xa đến đâu? Chúng tôi đã đi quá xa rồi, đến tận rìa của thế giới chúng tôi, nếu đi thêm nữa sẽ không ai trong chúng tôi sống sót.

Dù gì đi nữa, chúng tôi phải bảo toàn một trật tự nào đó.

Bên ngoài, gió đang gào rú. Chúng tôi dọn sạch căn nhà, đóng cửa nó mãi mãi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.