Để dễ bề lật tẩy tôi, Ginger tới vào lúc tám giờ sáng. Tôi hãy còn mặc váy ngủ bằng lụa. Mặc thế chẳng có gì bất tiện song tôi không kịp giấu cây rìu. Quỷ thật, chết tiệt, nhưng anh ta bước luôn qua nó. Mọi thứ cứ hư hư ảo ảo. Tôi ốm rồi, đầu óc chòng chành nhưng tâm trạng lại có phần phấn khích, thoải mái. Tôi chưa ăn sáng nhưng cứ buồn nôn. Tôi nén lại, nở nụ cười với anh ta. Anh ta có vẻ ngạc nhiên – có thể vì nụ cười của tôi đông cứng – và không cười đáp lại. Tôi cố tỏ ra buồn bã. Ít nhất tôi đã mặc thêm áo choàng vào. Có thể tôi còn sốc vì đâu đó trong tôi cảm thấy... gần như bị kích thích về tình dục.
“Bà ở đâu vào sáng Chủ nhật, bà Ludd[1]? Hãy nói cho tôi biết.”
Tôi ít khi bị hấp dẫn bởi đàn ông tóc đỏ. Đàn ông tóc đỏ hói đầu lại càng không – không – không. Đã vậy anh ta còn đang chọc tức tôi.
“Tôi không phải bà Ludd. Bà Ludd là mẹ tôi. Tôi có thể cho anh địa chỉ. Bà ấy đang ở trong viện dưỡng lão.
“Được rồi, được rồi, chúng ta không cần phí thời gian. Cô đã ở đâu, cô Ludd, vào khoảng trưa ấy?” Anh ta nhấn chữ “cô” một cách quá đáng. “Tôi không hiểu vì sao anh lại hỏi tôi. Có thể lúc đó tôi đang đi bộ” Tôi cởi nút thắt áo khoác, lớp áo lụa bên trong phập phồng đập vào mắt anh ta. Anh ta nhận ra tôi biết anh ta đang để ý.
“Tôi có thể đi mặc thêm quần áo không?”
“Xin cứ tự nhiên”
“Anh có muốn đi cùng tôi không?” Làm như ai đó đang nói chứ không phải tôi, giọng trầm và khàn. Tôi đang làm gì thế này? Anh ta nhìn tôi chằm chằm vẻ không hài lòng nhưng không hẳn là hoàn toàn khó chịu. Đột nhiên, tôi muốn phì cười. Bây giờ nhớ lại chuyện đó, tôi vẫn còn thấy choáng.
“Để đề phòng tôi xoá chứng cứ à? Chuyện này phim nào cũng có mà. Cảnh sát phải canh chừng người ta thay quần áo. Tôi nháy mắt với anh ta, điều tôi chưa từng làm trước đây. “Hay làm vậy sẽ vi phạm nhân quyền của tôi? Tôi dạy một nửa học phần về đề tài đó cho khối dự bị đại học đấy.”
“Tôi đề nghị cô tiếp tục thay đồ đi.”
Tôi dừng lại ở đầu cầu thang và nghe ngóng. Tôi nghe khá rõ tiếng anh ta đi ngược ra tiền sảnh. Tiếng loảng xoảng vang lên khi cây rìu đổ xuống. Vậy là anh ta đã phát hiện cây rìu, tôi gặp rắc rối to rồi.
Chuyện đã bắt đầu như thế đấy, kể từ khi tôi đi lên cầu thang ở nhà cha tôi. Thế giới mà tôi đang sống biến thành một thế giới khác hẳn. Tôi đâu có muốn rơi xuống địa ngục. Tôi không làm gì sai (không phải gần đây!), nhưng tôi bị mắc kẹt giữa các chứng cứ và cây rìu vừa đổ xuống kia.
Tầng tầng lớp lớp chứng cứ sầm sập đổ xuống những lời nói dối ngu ngốc đã trôi ra từ miệng tôi.
Đúng vậy, tốt nhất là nói thật, sự thật trước sau gì cũng sáng tỏ. Đã nói dối dù chỉ một câu thì cũng không còn đường quay lại. Tôi không còn cách nào khác, đành phải đâm lao theo lao.
Khi tôi xuống tầng, Ginger không nói gì. Anh ta tuyệt không đả động tới món vũ khí giết người kia, anh ta để dành nó cho sau này. Anh ta để yên cho tôi pha cà phê trong khi ngả người dựa vào ghế, mặc nhiên hưởng thụ sự phục vụ của tôi. Chiếc áo len trắng tôi mặc hơi hơi xuyên thấu, tệ không kém là tôi chọn áo lót nâng ngực màu đen!! Dãy núi Atlas của tôi gò chặt anh ta. Cặp mắt nhỏ màu xanh của anh ta có chút đứng tròng đờ dẫn. Có khi anh ta cũng thức cả đêm ấy chứ.
“Tôi nên gọi anh là gì nhỉ?” tôi nở nụ cười điệu đàng có tính toán.
“Cô cứ gọi tên tôi, thanh tra Parkes-Woods.
Tôi quên tức thì. “Nghe trang trọng quá”
“Không sai, cô Ludd. Lấy lời khai của nhân chứng là việc rất nghiêm túc”
“Đồng nghiệp đi cùng anh hôm trước gọi anh là Grills mà?”
“Đó là biệt danh và tôi không thích nó. Chúng ta bắt đầu được chưa, cô Ludd?”
Đúng là giận sôi lên được. Tôi đã ghim chuyện này trong lòng. Vài câu hỏi của anh ta làm tôi phải tạm ngừng.
“Cha cô có kẻ thù không?”
“Ông ấy là nha sĩ. Tôi là giáo viên. Nha sĩ hay giáo viên thì đều có kẻ thù”
“Nói sự thật, làm ơn, không triết lý”
“Tôi còn dạy triết học nữa.”
Ánh mắt chăm chú của anh ta xen lẫn vẻ bực mình và hứng thú. “Tôi không biết là môn này được dạy trong trường trung học hỗn hợp hiện nay đấy.”
“Tôi không giảng về Hegel hay Husserl. Tôi bỏ giáo trình rồi. Chúng ta toàn nói về những thứ mà bọn trẻ không hiểu – hầu hết về luân thường đạo lý. Đạo đức”
Sao tôi lại ngại thẳng thắn với anh ta? Ăn ngay nói thẳng thường đẩy tôi vào rắc rối. Nhưng anh ta gật gù và gần như mỉm cười. Tôi nhìn kỹ thứ mà tôi từng để ý trước đây, trong miệng anh ta lóe lên ánh kim loại. Thứ này hoàn toàn không hòa hợp với khuôn mặt hồng hào, bóng láng, nét nào ra nét nấy của anh ta. Bên trái miệng anh ta có hai chiếc răng vàng. “Vậy cô và học sinh nói những gì với nhau?”
“ISIS[2], biến đổi khí hậu. Bọn chúng sợ hãi. Chúng tôi còn nói về sự kết thúc của châu Âu. Một vài đứa thậm chí không biết châu Âu nằm ở đâu”
Anh ta vẻ nghi ngờ. “Sợ hãi Học trò của cô ấy à? Thật không vậy? Có vài vụ đâm chém ở trường Windmills đấy.”
“Một số có dao nhưng chúng cũng gặp ác mộng nữa. Anh ta không nói gì, chỉ nhìn tôi. Tôi có sự day dứt sâu sắc với nghề nghiệp của mình; tôi hay chuẩn bị lớp học, lau chùi những hình vẽ bậy bạ trên bảng.
“Ban đầu đám học trò quậy phá nhưng rất nhanh sau đó, chúng bắt đầu thảo luận những vấn đề như có thể làm gì với bạo lực toàn diện, vì sao bạo lực khởi phát, ngăn chặn bằng cách nào... Như vụ mới nhất ở nhà thờ Canterbury, nếu cảnh sát không đến kịp, bọn chúng đã giết chết linh mục rồi. Tạ ơn Chúa vì cảnh sát các anh đã có mặt, sếp ạ” Nghe nổi da gà nhưng thật tình đó là điều tôi muốn nói.
“Và cô đủ trình độ chuyên môn để bàn về bạo lực?”
“Cứ thử sống với cha tôi xem. Tôi muốn nói thế nhưng kịp nuốt lại đúng lúc. Dù sao cũng hấp dẫn thật, cứ như là đang hẹn hò vậy. Nếu có hẹn hò thì tôi muốn diễn ra như vậy, tức nói chuyện chút ít trước khi làm chuyện ấy.
Thế là tôi nói ra: “Cứ thử sống với cha tôi xem.”
Đột ngột trong tôi dậy lên cảm giác thôi thúc thú nhận, không phải về vụ án mạng hay nỗi ô nhục gia đình mà là toàn bộ câu chuyện về nhà Ludd.
“Vậy đúng là cha cô có kẻ thù? Có liên quan tới công việc của ông ấy không?”
“Cảnh sát có thể cũng có kẻ thù.”
“Không phải là lúc để suy đoán đâu, cô Ludd”
Chim đang hót trong vườn. Chuyện bình thường nhưng thiên nhiên làm tôi bực bội, cắt đứt sự tập trung của tôi. Chắc là một con chim cổ đỏ ngu xuẩn. Người ta dành nhiều tình cảm cho chúng quá, tôi thà cắt hoa còn hơn, hoa hồng này, phong lữ này. Chấm máu nhỏ xíu trên bậc thang. Tại sao toàn bộ câu hỏi đều xoay quanh công việc của cha?
“Ông ấy có kẻ thù, chỉ toàn kẻ thù thôi. Chỉ có những người không biết ông ấy mới không phải là kẻ thù của ông ấy. Một lần nữa, tôi phát hiện một nụ cười cố nén.
“Cô Ludd này, tôi lưu ý cô đừng nên đùa quá trớn.”
“Tôi không đùa, thưa sếp”
Anh ta hí húi viết vào sổ.
“Dường như cô đang nói rằng cô không thích cha mình.”
“Không thích không phải là từ diễn tả đúng”
“Vậy từ gì mới đúng?” Tôi im lặng. Có hai từ: YÊU, GHÉT, những từ liên đới với nhau. Tôi muốn cha yêu mình. Ông ta không làm vậy nên tôi ghét ông ta.
“Cha cô bị tấn công rất tàn nhẫn, ngay trên giường ở nhà.”
Trong lúc tôi chần chừ – không có gì nhiều để nói! – anh ta lại lên cơn công kích, lột luôn bộ mặt điềm đạm vờ vịt.
“Chúng tôi biết cô đã ở đó. Cô có muốn thừa nhận điều này không?”
Có thật là họ biết tôi có mặt ở đó không? Tôi từng phủ nhận. Nhưng khi nhìn vào mắt anh ta, tôi nhận thấy điều gì đó quan trọng: sự tò mò nhưng không buộc tội. Không có biểu hiện kinh tởm hay khiếp sợ... người đàn ông này ắt hẳn biết tôi không gây ra vụ án mạng đó, bất kể sự xuất hiện của cây rìu hay chiếc xe hơi...
Chắc chắn anh ta còn một nghi phạm khác. Đó là lý do anh ta không bắt tôi. Anh ta chỉ cố cân não tôi. “Chẳng có gì để thú nhận cả. Tôi vô tội. Tôi không có ở đó. Lúc đó tôi đang đi dạo. Tôi đến sớm. Sau đó...” Trí óc tôi khựng lại rồi lóe lên. “Sau đó, tôi làm vườn”
“Cô thích làm vườn à?”
“Đúng vậy!”
“Tôi để ý trước nhà cô chẳng có cây cối gì cả.”
“Đang tháng Mười Một mà”
“Trái Đất đang trơ trụi đấy”
“Tôi chỉ muốn mọi thứ gọn gàng thôi.”
Cuộc hỏi đáp tiếp tục và tôi lảng tránh các câu hỏi. Thỉnh thoảng tôi không hiểu anh ta muốn gì. Sao anh ta quá để ý đến việc cha là nha sĩ Chuyện đó còn quan trọng hơn cả sự thật là cha đã chết. Tôi cũng nói thật một, hai lần gì đó để làm anh ta rối trí.
“Gia đình cô hạnh phúc chứ?”
“Không hề.”
“Trong nhà có ai oán giận cha cô không?”
“Tất cả chúng tôi oán giận ông ta.”
“Tuổi thơ của cô trải qua như thế nào?”
“Rất hạnh phúc. Tôi nói thế cho vui miệng mà thôi. (Và quả thực, vẫn có những khoảnh khắc hạnh phúc. Đời thật lạ kỳ, không có câu trả lời nào là hoàn toàn đúng.)
“Cô đang nói đùa phải không cô Ludd?”
“Sao anh nghĩ thế?”
“Mặt cô nhìn kỳ cục lắm, anh ta châm chọc. Tôi muốn phá ra cười. Ginger và tôi có nhiều điểm chung, nhưng bắt đầu một tình bạn như thế này quả là lạ.
“Hôn nhân của cha mẹ cô hạnh phúc chứ?”
“Tốt hơn là anh hỏi mẹ tôi ấy, nhưng chắc bà ấy không nhớ đâu.” (Thực ra mẹ có vẻ tỉnh táo hơn kể từ khi ngừng uống rượu).
Chúng tôi nói chuyện nhiều giờ liền trong khi anh ta ghi chép lại tất cả. Thời gian cứ thế trôi qua. Cũng gần giữa trưa rồi nhỉ?
Thỉnh thoảng anh ta nghe điện thoại từ đồn gọi đến. Tôi nghe lỏm, cố ghép bức tranh lại với nhau. Kết quả ADN mất vài ngày mới có. Có người nào đó mà họ phải chờ “nhiều ngày, có khi nhiều tuần” mới thẩm vấn được.
Chắc đó là nghi phạm khác. Không dễ để tìm ra tung tích của các anh chị em tôi. (Tôi nói với anh ta, và tôi nói thật, là tôi không biết số điện thoại của họ. “Nhưng có vẻ là cô biết đấy? Nhân tiện, số điện thoại di động của cô là gì?” “Ồ, tôi chưa từng có cái điện thoại di động nào sếp ạ.” Cặp lông mày màu đỏ của anh ta nhướng lên. “Ai cũng có di động mà” “Tôi lưu tâm đến các nghiên cứu về ung thư. Mạng xã hội cũng không phải là thứ dành cho tôi.”)
Cho tới giờ, anh ta dĩ nhiên chưa lấy mẫu từ cây rìu, cũng chưa ngó qua máy giặt của tôi. Trong đó còn nguyên bộ quần áo tôi mặc ở hiện trường án mạng, ướt sũng và chắc là vẫn dính máu. Chết tiệt, ngu cỡ nào cũng phải nghĩ đến chuyện này nhưng việc nhà luôn là điểm yếu của tôi.
“Đến lúc chúng ta nói về vũ khí rồi.”
“Vũ khí?” giọng tôi nghe giả tạo không giấu đi đâu được.
“Có một cây rìu lớn giấu trước hiên nhà cô. Tôi sẽ đem nó đi, xem đó là chứng cứ.”
“Ồ, cây rìu đó à? Đúng rồi, tôi bỏ nó ở đó. Dĩ nhiên công dụng của nó là để chặt cây, người bán ở cửa hàng mua sẽ xác nhận điều này.”
“Cô mua nó khi nào?”
“Tôi chịu không nhớ được”
“Cô nói là mua nó để chặt cây sao?” Dứt lời Ginger ra khỏi phòng, sau đó nhanh chóng trở lại với thái độ bất mãn. “Vườn của cô làm gì có cây, cô Ludd. Chẳng ích lợi gì khi cô cứ cho lời khai bừa bãi”
“Tôi định đi chặt cây cho người bạn, tôi đáp.
“Liệu bạn của cô có làm chứng được không?” Từ “bạn” anh ta thốt ra có chút ít mỉa mai.
“Tôi chưa có thời gian báo rằng tôi định giúp cô ấy làm vườn.”
Khuôn mặt hồng hào của anh ta ửng đỏ vì nổi nóng. “Tức là cô mua một cây rìu rất đắt để giúp bạn mà bạn cô thì không biết gì về điều đó.”
“Anh nghi ngờ cũng được nhưng đúng là như vậy.”
“Tại sao?”
“Tôi là người theo chủ nghĩa vị tha” Tôi thề là tôi không cố tình chọc tức anh ta song trong tôi lại nổi lên hứng thú điên rồ với màn đấu khẩu này.
“Cho tôi biết tên của người bạn đó.”
Tôi suy nghĩ thật nhanh – bạn bè, vườn tược, tôi chẳng thật sự quan tâm đến thứ nào trong hai thứ đó. Tôi sực nhớ ra tiến sĩ Pepita Upward mặt tròn vành vạnh sống cách nhà cha tôi ba căn. Bà giáo dạy violin đó không ưa cha tôi bởi ông từng ngăn cản bà ta tập luyện. “Này cô kia, cô không dừng được loại âm thanh như mèo gào khát máu đó hả?” ông tru tréo khi vượt quá khả năng chịu đựng vào một sáng Chủ nhật khi tôi còn nhỏ. “Này ông Ludd, đây là nghề nghiệp của tôi. Tôi đâu có bảo ông nghỉ làm nha sĩ, bà ta phản ứng. Sau lần cãi vã ấy, mỗi khi đi ngang bọn trẻ chúng tôi, bà ta nở nụ cười thông cảm và chúng tôi đáp lại bằng cách làm mặt hề.
Dù sao đi nữa, tôi mong là bà ta không nuôi hận trong lòng. Đúng là bà Pepita có thể đã thấy tôi trèo qua hàng rào nhà bà ta với cây rìu trong tay nhưng tôi đã nói “Xin chào!” rồi. Biết đâu bà ta sẽ không mách lẻo chuyện đó.
“Pepita Upward. Bà ấy là tiến sĩ”
“Nhà bà Upward trồng những loại cây gì?”
“Tôi không biết tên nhưng chúng thuộc loại khổng lồ, tối màu,” tôi nói trong lúc đưa tay phác họa kích cỡ một cách đại khái.
“Cô nhớ thêm về loại cây đi” anh ta khuyến khích.
Tôi ghét mỗi khi người khác mỉa mai dù thật sự đó cũng là thói xấu của tôi. Tất cả những gì tôi nhớ được về vườn của bà ta là cái hàng rào làm bằng cành con trơ trụi đã xiên vào tôi. “À, đó là loại cây có thể dùng làm... hàng rào, nhưng to lắm. Bà Pepita không thể chăm sóc nó một mình”
“Đừng khiến tôi nghĩ rằng cô đang không hợp tác điều tra, nếu không tôi sẽ phải đưa cô về đồn, anh ta nói và nhìn tôi bằng ánh mắt ngờ vực. Thật mạnh mẽ! “Tôi là sĩ quan cảnh sát điều tra cấp cao của vụ này.
Tôi rùng mình vì khoái cảm tình dục. Tôi thực sự thích thú với những gã đàn ông lấn át người khác. Sở thích này một ngày nào đó sẽ đem lại rắc rối cho tôi và tôi thường dặn các nữ sinh khối dự bị đại học của mình tránh xa kiểu người đó. “Vấn đề là tôi thấy mệt, sĩ quan ạ. Tôi muốn nghỉ ngơi một chút. Ngày mai chúng ta tiếp tục được không? Những ngày này thật quá tồi tệ, chuyện cha tôi chết đương nhiên là vô cùng đau đớn. Cái giọng thê lương cường điệu ấy lại vang lên.
“Tôi chưa từng nói với cô là cha cô đã chết”
“Anh chơi trò gian trá à? Nếu không phải thế thì anh ở đây làm gì?” Tôi cảm nhận được hai bên gò má và thái dương mình rần rần đỏ bầm lên như màu máu (và trong thoáng chốc tôi nhìn thấy cha ở trên giường, thân xác bị hủy hoại và đẫm máu). “Cô biết ông ấy chết từ trước. Chúng ta hãy thôi vờ như không biết đi. Bỗng dưng tôi muốn gào lên, tại sao chứ? Nước mắt ầng ậc dâng lên trong hốc mắt tôi.
“Tại sao cô không kể cho tôi nghe những điều mà cô nghĩ rằng đã xảy ra?”
“Ý nghĩa của phán đoán này là gì vậy sếp?”
Chúng tôi trừng mắt nhìn nhau. Anh ta không hề bị lừa. Đường nét trên khuôn mặt anh ta cân đối bất chấp làn da hồng hào. Anh ta dần hứng thú với tôi hơn nhưng tôi buộc phải phá ngang.
“Ngày mai chúng ta tiếp tục vậy,” anh ta đột ngột cất tiếng. “Tôi cần nói chuyện với gia đình cô.
“Sẵn lòng tuân lệnh” Câu này phát ra từ miệng tôi nghe có vẻ không hợp dù thỉnh thoảng đàn ông cũng thấy tôi thuận theo ý họ. Phải đấy Ginger à, tôi sẵn lòng nghe lời anh.
Đúng vậy, việc anh phải làm chỉ là hỏi thôi.
Sau khi anh ta ra về, năng lượng kích thích chùng xuống. Tôi lê bước lên giường và nằm xoài ra.
Tại sao gia đình tôi không ở đây hỗ trợ tôi lúc này? Boris và Angus luôn bên nhau, Anthea có Kelly để dựa vào nức nở, Fairy có Rupert. Còn tôi không có ai.
Tôi từng có hàng trăm bạn bè trên Facebook, tôi từng xả stress trên Instagram và Twitter. Tôi thích nghĩ rằng mình được yêu thích. Tôi nhận được hàng tá biểu tượng LOL (cười phá lên). Thế rồi Neil ban hành chính sách “mạng xã hội”. “Thứ phiền toái mới mẻ này là gì vậy Neil?” “Ồ, cô biết mà Monica, đó là giá trị sống và trách nhiệm của Windmills chúng ta. Dù ông ta thề thốt chính sách mới không nhằm vào tôi nhưng hóa ra nó cấm mọi thứ tôi làm. “Cứ thoải mái “tweet”[3] nhé Monica, ông ta nói nhưng không quên nhấn mạnh từ “tweet”. “Nhưng đụng chạm tới phụ huynh thì phiền phức lắm” “Neil à, tôi sẽ không bao giờ nói xấu phụ huynh” “Các ủy viên hội đồng quản trị nhà trường đã chất vấn về những từ “già mà không khôn”, “đồ ngư”... Họ đặc biệt quan ngại về chuyện này.” Đêm đó tôi bỏ hết tất cả tài khoản của mình. Nếu mất việc, tôi sẽ chẳng còn gì.
Tóm lại là tôi vẫn chẳng có ai. Mono khổng lồ. Mon buồn bã đáng thương. Nằm cô quạnh đìu hiu trên giường ngủ với nệm đầu giường bọc màu hồng. Cái nệm đó vốn của mẹ, mẹ dùng nó sau khi thôi ngủ với cha và cho tới lúc bỏ ông ta hoàn toàn. Tôi chiếm dụng nó khi mẹ tôi vào viện dưỡng lão ở.
Đúng vậy, tôi, Monica, yêu mẹ mình. Đó là một điểm yếu của thời thơ bé mà bạn không thể làm khác được. Tôi giữ cái nệm lại để có cảm giác mẹ kề cận ở bên. Ắt hẳn bà đã chăm bẵm, bú mớm cho tôi. Mẹ là tất cả những gì tôi có, nên tôi phải yêu mẹ.
Bọn trẻ nhà Ludd chúng tôi chưa bao giờ được xem là bình thường. Chúng tôi lảng vảng quanh Thanet, không cách quá xa cha mẹ. Thế hệ cháu đâu ư? Chắc là có lời nguyền nào đó hoặc giả chúng tôi vẫn chưa trưởng thành. Boris và Angus: tự kỷ, chưa kết hôn; Anthea: đồng tính, kèm theo cách phát âm ngu xuẩn; Fairy: vừa cuồng ăn vô độ vừa mắc chứng biếng ăn. Chỉ có Fred là đào thoát hoàn hảo.
Các anh chị em của tôi đâu cả rồi? Sao không ở bên tôi? Có phải họ lập thành nhóm riêng bỏ rơi tôi?
Bỗng dưng tôi tha thiết muốn gặp “Bộ đôi Hoàn hảo”. Tôi nhào dậy lấy điện thoại, đến mức trầy da ống quyển vì va trúng chiếc ghế gác chân kiểu Victoria – thực ra cái ghế này lúc nào cũng làm vướng chân tôi như một con chó. Cơn đau nhắc tôi nhớ đến cơ thể trầy xước, bầm dập của mình sau cú té cầu thang ở nhà cha rồi phi thân băng qua cánh đồng, mấy cái tường rào và bờ giậu. Khắp người tôi đâu cũng có vết cắt cứa và đau nhức nhối. May mà Ginger khước từ chuyện giám sát tôi thay quần áo nên không thấy thân thể tổn thương của tôi. Có thể một ngày nào đó tôi sẽ trao cho anh ta cơ hội được chiêm ngưỡng... trong trường hợp anh ta quay lại để thẩm vấn thêm.
Không sai, đối với Ginger, tôi ôm ấp cả hy vọng lẫn lên sẵn kế hoạch.
❀ ❀ ❀
[1] Nguyên văn: Mrs. Ludd. Mrs, chỉ nữ giới đã kết hôn.
[2] Nhà nước Hồi giáo ở Iraq và Cận Đông, thường được gọi bằng tên Nhà nước Hồi giáo (IS), là một nhóm vũ trang theo học thuyết thánh chiến của dòng Hồi giáo Sunni được thành lập vào năm 1999. ISIS bị nhiều nước liệt vào danh sách tổ chức khủng bố.
[3] Được sử dụng như cả danh từ và động từ, lần lượt có nghĩa là thông điệp/tải thông điệp lên mạng xã hội Twitter.