Máu

Lượt đọc: 343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 57. Monica

❊ ❊ ❊

Sáng ra mọi thứ sẽ ổn hết. Chỉ còn năm, sáu tiếng nữa là trời sáng. Tôi chỉ còn phải chịu đựng đêm nay nữa thôi, sau đó mặt trời sẽ hiện ra và biến mọi thứ trở thành bình thường. Tôi sẽ uống một ly trà đậm trong bếp (tôi muốn uống lúc này nhưng liệu tôi có dám xuống lầu không? Không, tôi không dám) – tôi sẽ nghe tiếng sóng biển rì rào và đám chim mập ú gù rủ rỉ. Trong khi đó, cha sẽ yên ổn trong bệnh viện, được dùng thuốc an thần và thở khò khè với hàng đống dây, ống... Tôi sẽ viết xong nhật ký của mình – cũng gần xong rồi, chỉ còn một, hai trang nữa thôi. Tôi sẽ gọi điện cho Ginger và anh ta sẽ phóng xe đi ngay lập tức.

1 giờ 30 phút sáng. Tôi khép rèm cửa lại. Hay là tôi gọi Ginger ngay bây giờ nhỉ? Tôi đã để sẵn điện thoại trong túi quần, kèm theo mảnh giấy xé vội ghi số điện thoại của anh ta. Khoan đã, tôi đã để chưa nhỉ?

Đồ ngốc này, tôi vẫn giữ mảnh giấy đấy chứ? Tay tôi đột nhiên luống cuống, vội vã lục tìm, à có rồi, mảnh giấy nhỏ xíu như miếng giấy bọc kẹo cao su. Đôi khi những thứ vô cùng nhỏ bé lại cứu được tính mạng của bạn. Tôi có nó đây rồi, mảnh giấy tí hon và đơn giản.

Mai hãy gọi, để anh ta ngủ yên đi. Tôi sẽ đương đầu một mình.

Đây là điều mà tôi muốn nói với các người, hỡi những ông bố nguy hiểm, các bà mẹ dễ dãi, những kẻ nghiện phim đen, điện thoại, bọn say xỉn và mê cờ bạc trực tuyến – kể cả những ông bố bà mẹ bình thường nhưng vô tâm. Tất cả các người đều bưng tai bịt mắt trước những kẻ nhỏ bé và yếu ớt, không bao giờ chịu lắng nghe mỗi khi bọn trẻ lên tiếng. Cứ làm thế đi và tương lai của bọn trẻ sẽ bị tàn phá, chúng sẽ sớm trở thành những gã lính tàn bạo, những tay thuyết giáo bạo lực, bọn đồ tể, đao phủ hay lũ chồng vũ phu, mấy mụ già cay nghiệt và những kẻ bên lề xã hội.

Tất cả bọn chúng la hét, Hãy nhìn đi! Hãy nghe đi!

Tôi, Monica, là nhân chứng sống đây. Cố dằn mình lại. Đây sẽ là nơi tôi kết thúc mọi chuyện. Đợi đến ngày mai và mọi thứ sẽ sáng sủa hơn. Tiếng cú kêu đâu đây, cả tiếng cáo hú nữa. Hay là tiếng người hú nhỉ? Tiếng hú kéo dài, vừa hoang dại vừa tuyệt vọng cùng cực. Từng thớ thịt trên hai cánh tay mỏi nhừ của tôi giật giật. Toàn thân tôi đau nhức.

Không đâu, chắc chỉ là tiếng kêu của bọn chồn cái.

Nghĩ thế nhưng tôi vẫn chạy ào ra hành lang, kiểm tra từng cánh cửa đã đóng kín, kéo nút chặn trong nhà tắm lên. Ánh sáng mờ đục lúc hai giờ sáng. Xả một bãi lớn như một con ngựa ngái ngủ. Trở ra hành lang. Sao lại phải cởi quần áo? Tôi mặc quần dài ngủ luôn.

Tôi đặt đầu xuống gối. Máu vẫn chảy rần rật. Cửa khóa rồi, nhà kiểm tra rồi, không có ai cả.

Nhưng mà, nhưng mà... không tài nào ngủ được. Mày biết mà, Monica.

Được rồi, hãy để sự thao thức bảo vệ mình.

Monica Ludd sẽ chơi lại trò ô chữ nhỏ bé thân quen, 3 x 3 ô. Phải làm gì khi giấc ngủ trốn tránh bạn? Một trò chơi nho nhỏ là được. Ở đây là những ô chữ gồm 9 ký tự.

Ô 3 x 3 đầu tiên: băng ngang trên đầu là GIN, chạy dọc xuống bên trái nào, không thể là GER được. Đó không phải là một từ, vậy thử GET xem.

(Đúng rồi, GET GINGER. Monica, hãy lắng nghe điều này. Không, không được nghe tiếng nói trong đầu mày.)

Dọc bên phải là NOT (không). Không tìm Ginger, không liên lạc cho đến sáng hôm sau, lúc ấy vẫn chưa phải là quá trễ.

Hàng ngang ở giữa chúng ta đã có ký tự E, ô trắng và O. E trong GET, O trong NOT. EGO (bản ngã). Hãy để bọn trẻ lên tiếng. Tôi từng khóc với Anthea, chị ấy thương xót tôi và một ngày kia chị ấy đứng ra bảo vệ tôi. Đúng vậy, chị gái tôi đã cố cứu tôi.

Hàng ngang dưới cùng chỉ một lựa chọn là TOT (một chút), nhưng hàng dọc ở giữa lại là IGO - vô nghĩa. Tôi đi ngủ thèm ngủ... sẽ không bao giờ ngủ. Nhưng chắc chắn là tôi đã ngủ gục, bởi không lâu trước khi tôi giật mình tỉnh dậy trong nỗi sợ hãi tận cùng, tôi thấy thứ gì đó chiếu sáng mặt tôi. Cha đã vào phòng thông qua cánh cửa để mở, kéo lê một bên chân tàn phế. Ông ta sấp bóng ngọn đèn vàng hình chữ nhật. Tôi cố la lên nhưng không có âm thanh nào phát ra, tôi cố thò chân xuống giường trước khi ông ta đè lên người tôi nhưng không tài nào cử động được... Đúng lúc đó tôi tỉnh như sáo. Không, không có ai cả. Tim tôi đập nhanh tới nỗi tôi nghĩ mình chết đến nơi, nỗi tuyệt vọng trào dâng trong khi hai bên thái dương căng cứng...

Đèn chiếu qua khe hở phủ xuống đầu cầu thang trống không. Tôi đo mạch bằng kim trên mặt đồng hồ. Gần 200 nhịp một phút. Một con số khủng khiếp. Mới 2 giờ 20 phút. Còn năm tiếng nữa. Tôi sẽ không trụ nổi. Tôi mới chợp mắt được mười phút. Thế này thì dã man quá. Tôi không thể trụ nổi đêm nay một mình.

Trước khi tôi kịp ra quyết định tỉnh táo, tôi chộp lấy điện thoại đang để trên chiếc bàn cạnh giường, bật lên sẵn sàng gọi cho Ginger, nhưng tôi lại bấm số của Anthea.

Giọng Anthea ngái ngủ. “Monica à? Đang nửa đêm mà? Em đánh thức chị à?”

“Antler ơi, làm ơn. À xin lỗi, Anthea... Anthea...” tôi không thể thốt ra được.

“Monica, làm sao đấy? Giọng em lạ quá, em ổn chứ?”

“Anthea ơi, chỉ là... Anth à, em sợ. Từ ngữ trẻ con ấy lại dễ nói nên lời. “Em không định như vậy... Chị có thể đến ngôi nhà ở vịnh không?”

“Em đùa hả Mon, em không bao giờ biết sợ mà!”

Tôi im lặng rồi nói, “Em đang sợ.

“Sáng ra chị sẽ đến. Chị sẽ đến vào sáng sớm. Em mơ thấy ác mộng à?”

“Đại loại như vậy.”

“Em muốn kể về chuyện đó không?”

Nói thì giúp được gì. “Không cần đâu, gặp chị vào buổi sáng” Tôi cúp máy.

Chết tiệt, khỉ thật. Phải chi tôi đừng gọi chị ta. Giờ thì tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Không được, tôi không thể nằm đây trong bóng tối. Mắt tôi nhức nhối, tôi muốn được thả lỏng nhưng toàn thân tôi co giật và phản kháng.

Tôi trượt ra khỏi giường và bất thần vật gì đó cứa vào lồng ngực tôi – thì ra chỉ là chiếc điện thoại di động của tôi, đáng chết, ban nãy tôi đánh rơi nó xuống sàn. Tôi đang bị thần hồn nát thần tính.

Bật đèn lên nào Monica.

Được rồi, dậy viết thêm một chút trước khi mày chìm vào giấc ngủ hoàn toàn nào. Bàn trang điểm, tấm gương... Không, tôi không muốn thấy mặt mình lúc này, một gương mặt to bè và hốc hác.

Thật ra một Monica như thế luôn tồn tại.

Monica mặt mũi sưng húp, da vàng ủng, luôn sợ sệt kinh hãi, tóc tai rũ rượi như một nùi sáp đen (lần cuối tôi gội sạch là khi nào nhỉ?). Monica Ludd nhếch nhác, luộm thuộm với thân hình kỳ quái – giống như một ngọn núi đồ sộ với khuôn mặt to bè bè phía trên. Đặc điểm nổi bật của cô Monica đó là đôi lông mày nghiêm nghị, hay nhíu lại thể hiện sự giận dữ và sợ hãi.

Tôi chợt nhớ ra điều cha từng nói trong cơn giận dữ khi tôi mười hai hay mười ba tuổi. “Mày làm tao xấu hổ. Mày có tự nhìn lại mày không?” Đó là lúc tôi bắt đầu tăng cân.

Ai thèm quan tâm ông ta nghĩ gì? Tôi chọn cách làm ngơ. Tôi muốn mập lên, bản thân to khỏe thì sẽ không ai làm gì được tôi...

Tấm gương lại nhấp nháy. Bóng tối vừa chuyển động. Ai đó đang huýt sáo hết sức khẽ khàng. Chỉ là trong đầu tôi thôi. Tôi điên tới nơi rồi. Tèn tén ten, tèn tén ten – não tôi đang mô phỏng tiếng chuông cửa nhạo báng đó. Tôi lắng tai nghe: im lặng tuyệt đối. Trong gương chỉ là sự tịch mịch. Đột nhiên tôi nghe ai gọi tên mình. “Monica?” Tiếng gọi lớn hơn, ê a giễu nhại, “Mon-ica? Mon-i-ca?” Và ông ta hiện ra, nhân lên thành ba phiên bản trong tấm gương ba mảnh, hết sức hãi hùng. Ông ta tới tìm tôi, với cái đầu quấn băng như xác ướp gớm ghiếc. Bóng ông ta hiện ra trong gương nhưng trên thực tế, ông ta còn cách tôi hơn ba mét rưỡi. Ông ta tiến càng lúc càng gần. Không phải là mơ hay tưởng tượng! Tôi tê liệt vì khiếp sợ. Ông ta chạy dọc theo hành lang, vừa chạy vừa khập khiễng vừa vấp té nhưng vẫn lao nhanh về phía tôi...

Tôi xoay người lại đối mặt với ông ta. Chân ông ta kéo lê, trông ông ta rất mạnh khỏe. Ông ta đã hồi phục rồi. Ông ta đã qua khỏi cửa, miệng gầm gừ. Con dao tôi mua đang để trên chiếc bàn cạnh giường, nhưng ôi, tôi không biết cách sử dụng. Lỡ cha tôi lấy được nó thì sao, Chúa ơi? Trong đầu tôi hiện ra cảnh tượng máu loang lổ trên giường, chảy xuống thảm, bắn lên tường rồi dây khắp chăn, gối...

Điện thoại, lấy điện thoại ngay. Tôi bấm nút “gọi lại”. Anthea nghe máy nhưng tôi chưa kịp nói gì thì ông ta đã giật chiếc điện thoại như cướp một món đồ chơi khỏi tay tôi...

Lão bò đực đè tôi xuống, hất ngã tôi, đánh tôi tới tấp...

Tôi ngã ngửa ra giường, miệng tru tréo, “Đừng có đụng vào con. Hơi thở nóng hổi nồng nặc của lão phả vào mặt tôi, “Mày muốn giết tao hả Monica?” Hai bàn tay cứng như thép ghì chặt lấy vai tôi rồi ném xuống giường trong lúc tôi cố luồn đôi chân chắc khỏe của mình vào giữa để đẩy ông ta ra. “Mày muốn giết ông bố già thân yêu của mày hả? Mày tưởng mày thoát được à?” Cứ nói được vài từ ông ta lại lắc tôi một cái, những ngón tay siết lại như vòng sắt. Thân người đồ sộ của ông ta che khuất ngọn đèn trên bàn. Ông ta ấn tôi xuống tấm trải giường bốc mùi của lông vũ cũ kỹ và bụi bặm. Tôi như chìm dần vào bóng tối của quá khứ, nhưng tôi lật đầu lại và cắn ông ta thật mạnh. Tôi cắn phập vào tay ông ta như đang gặm xương gà. Răng tôi rất khỏe và tôi nghiến không rời cho tới khi cắn vào gần xương ông ta. “Đồ khốn kiếp,” ông ta rú lên cuồng nộ, “Con chó chết, tao sẽ cho mày xong đời. Bằng sức lực tích tụ của cả một đời dài dằng dặc khổ sở của mình, tôi hích đầu gối lên và đẩy được ông ta ra khỏi tôi phần nào. Tôi biết ông ta đau đớn, nhưng ông ta sẽ không buông tha tôi. Bên bàn tay lành lặn của ông ta vẫn nắm chặt tấm nệm, nhưng cú đẩy của tôi khiến ông ta lảo đảo sang một bên và lúc này tôi mới nhìn rõ được ông ta. Ánh sáng từ ngọn đèn trên bàn chiếu vào mặt ông ta và tôi nhìn thấy các lớp băng chằng chịt, trong đó có một chỗ rỉ dịch màu vàng. Mặt ông ta như trái cây thối rữa, trầy trụa khắp nơi, chỗ thâm xanh chỗ bầm tím. Mũi ông ta bị gãy, những đường chỉ khâu màu đỏ đang đóng vảy, hai cái răng cửa biến mất... Lẽ ra tôi có thể đấm ông ta một cú nhưng tôi lại không thể ra tay...

Chúa ơi, tôi đang vật lộn với một đống bầy nhầy chứ không phải con người, hay nói đúng hơn là một hình nhân đồ sộ đã bị tàn phá kinh dị.

Ông ta nghĩ tôi chính là người đã hủy hoại ông ta.

Khi chúng tôi còn nhỏ, ông ta thường rống lên, “Tao sẽ cho bọn mày nát xương”... Trong lòng tôi cuộn lên nỗi sợ hãi xen lẫn tội nghiệp. Tôi đưa tay lên phần cổ họng quấn băng của ông ta, đẩy mạnh vào yết hầu. Tôi gần như nhổm lên được và có thể hất ông ta ra. Nếu tôi xé toang lớp băng bó của ông ta thì sao nhỉ?... Không, chưa đến lúc phải làm chuyện kinh dị cuối cùng đó. Làm vậy thì bao nhiêu máu me, hôi hám, mủ miếc sẽ phun ra hết. Không, làm ơn, tôi phải nói điều này với ông ta, dù gì tôi cũng là con gái ông ta và tôi không có tội...

“Con không làm chuyện đó,” tôi nghe tiếng mình hổn hển. “CON KHÔNG TẤN CÔNG CHA! Không phải con làm!”

Ông ta chưa từng biết lắng nghe, bây giờ cũng vậy... Bất chấp những gì tôi vừa nói, ánh mắt của ông ta không hề dịu lại, tia đỏ hung dữ vẫn vằn lên trong con mắt còn lành lặn. Tôi đành siết cổ họng ông ta bằng sức mạnh của sự tuyệt vọng, ông ta buông tôi ra và thở hắt đầy tức tối. Nhanh như cắt, tôi trượt xuống cạnh giường và hai chúng tôi đều loay hoay đứng dậy, đối diện nhau ở hai bên giường, vừa thở hổn hển vừa đổ mồ hôi. Chúng tôi đứng chao đảo, tranh thủ lấy lại sức và cha họ trong đau đớn, giận dữ.

“Có lẽ mày có lý” ông ta nói đứt quãng và chồm người về phía trước. “Tôi nhìn thấy ông rồi, giờ thì tôi có thể đấm ông, tôi nghĩ. Nhưng nhìn đống bông băng trên người ông ta, vệt dịch rỉ màu vàng nho nhỏ ban đầu nay đã tóe ra một mảng lớn thum thủm, ướt đẫm và nhuốm đỏ. Các vết thương của ông ta đang vỡ ra, mũi khâu bị rách... tất cả những tồi tệ, bẩn thỉu này chẳng có ý nghĩa gì ngoài hạ gục ông ta. Nhưng Monica ơi, hãy hít thở và lắng nghe. Mày là người lớn, là một phó hiệu trưởng, mày tin vào đối thoại và công lý.

“Có thể chúng ta có nhiều chuyện để nói, ông ta vừa nói vừa cố gắng đứng thẳng người dậy. Gương mặt ông ta biến dạng, gớm ghiếc. À, tôi nhận ra là ông ta đang cố mỉm cười. “Miệng mày có máu kìa. Răng cỏ ổn cả chứ?”

Phải rồi, cha tôi là nha sĩ, nhưng những gì ông ta nói thực sự làm tôi cảm động. Cha tôi tỏ ra quan tâm đến tôi, ái ngại cho tôi. Monica, đừng để ông ta lừa mày, cha luôn đóng kịch rất giỏi. Tôi đưa tay sờ vào chỗ ướt trên mặt rồi nhìn vào tay mình, chúng có màu đỏ.

Tôi nói, “Đó là máu của cha. Dòng máu mà chúng tôi chia sẻ. Tôi nhìn khuôn mặt tan nát của ông ấy mà hổ thẹn. Tại sao tất cả chúng tôi lại phải làm tổn thương nhau. Tôi nhắm mắt lại, chỉ trong một giây. Hãy để chúng tôi tan biến. Hãy chấm dứt nỗi kinh khiếp này.

Chính trong khoảnh khắc đó, cha chồm tới húc tôi ngã xuống. Không có cách gì để chấm dứt chuyện này và cũng chẳng còn cách nào kết thúc ngoài hoặc tôi sống hoặc ông ta sống, đồ dối trá lọc lừa. Tôi nghiên cùi chỏ lên bàn tay bị thương lỗ chỗ của ông ta và trong lúc ông ta rên rỉ đau đớn, tôi bò đi.

Tôi đứng dậy, băng qua khỏi cửa. Ông ta đuổi theo tôi xuống cầu thang. Tiếng bước chân của ông ta nghe kỳ dị, hẳn rồi, ông ta đang bị thương. Tôi đã làm rất tốt và có thể thoát thân.

Tôi sẽ chạy sang nhà bên cạnh, đánh thức tay luật sư dậy và ông ta sẽ gọi điện cho cảnh sát, gọi Ginger...

Ngoài đường có tiếng xe hơi, không rõ là một hay hai chiếc, hay là có nhiều hàng xóm đang đến nhỉ? Cứu tinh của mày đấy Monica, cảnh sát, hàng xóm, hy vọng. Nhưng không, không phải hàng xóm, xe cộ chỉ băng ngang qua đây để đi tiếp tới Margate. Hóa ra chiếc xe duy nhất dừng lại là xe của cha, ông ta đã đậu hàng giờ đồng hồ ở đó để chờ tôi. Ông ta ở ngoài ban công, đầm đìa mồ hôi, im thin thít hết cố mở cửa sổ lại thử mở cửa chính, và giờ ông ta đang lồng lộn đuổi theo tôi xuống cầu thang rồi vào nhà bếp.

Tôi chạy chân trần như trượt lướt, vòng qua bàn và lao ra cửa... nhưng cánh cửa không suy suyển, không chịu mở ra. Mở ra, mở ra đi, tôi van vỉ. Đúng lúc đó, cánh tay lực lưỡng của ông ta kẹp lấy vùng họng yếu ớt của tôi, còn bàn tay kia vừa giật vừa kéo tóc tôi. Tôi đau đến giàn giụa nước mắt, Chúa ơi. Ông ta ấn tôi quỳ gối xuống, hai đầu gối tôi dập xuống mặt sàn đá của nhà bếp, cơn đau tràn đến từng ngóc ngách cơ thể. Tôi phải quỳ gối trước cha mình, còn lão thú vật ấy cười ha hả đến nỗi hụt cả hơi, hổn hển nói trong cơn đắc thắng, “Mày tưởng sẽ chạy thoát hả Mono?”... “Chúng ta sẽ biết ngay thôi... biết ngay thôi... Mỗi lần rít lên, ông ta lại siết chặt thêm nữa. “Giờ thì tao cho mày đi đời luôn”

Tôi khiếp sợ cùng cực. Dây treo cổ đang thít chặt cổ họng tôi, máu nóng xông lên hai má như muốn nổ tung. Không còn không khí, mũi tôi, mắt tôi... không, trước mắt tôi chỉ còn một màu đỏ lòm trôi nổi, hết lên lại xuống.

Từ lâu tôi đã biết rằng cha tôi sẽ giết tôi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.