Máu

Lượt đọc: 343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần 5 CÓ NGÀY CÔ TA PHẢI TRẢ GIÁ - Chương 27.

❊ ❊ ❊

Không sai, tôi thấy thoải mái với chuyến đi, ngay cả khi Ginger đang đuổi theo đâu đó phía sau. Tôi thích đất nước mà mình lớn lên. Tôi đã truyền điều đó cho bọn trẻ ở trường, kể cả những đứa từ nước khác đến và những đứa bản xứ, dù bọn chúng chỉ trố mắt nhìn tôi hoặc cười rúc rích. Hầu hết chúng nó không học được lòng kiêu hãnh từ cha mẹ. Dân Thanet hay tỏ ra yếm thế tự hạ mình trước khi bị người khác coi thường.

Dù vậy Thanet có những bãi biển đẹp nhất nước Anh, uốn lượn thanh bình, cát nhiều mà vắng lặng. Bãi biển những nơi khác không may mắn được như vậy, chỉ toàn đá sỏi. Dạo bước trên những bãi biển đó, tôi cảm thấy trân quý tất cả. Tôi đắm mình xuống biển lúc rạng đông lẫn trong ánh chiều chạng vạng của mùa hè. Thi thoảng tôi ngắm nhìn gia đình nào đó tắm nắng để có làn da sẫm màu theo chuẩn đẹp của họ, kể cả mấy đứa nhóc mới chập chững – những hòn đảo đau thương tí hon. Tôi từng phản đối để con nít tắm nắng nhưng bị phớt lờ.

Nhưng nhìn chung người dân Thanet tốt bụng, sẵn lòng giúp đỡ. Nếu bạn té ngã, họ sẽ đỡ bạn dậy. Chắc họ chỉ không làm thế khi người bạn bị máu bắn tung tóe, hoặc trừ tài xế xe buýt ra, hoặc trừ khi bạn xách theo một vũ khí chết người...

Chính xác là vậy, rất khó để thoát khỏi Thanet và cũng không dễ để định vị. Biển cả bao bọc xung quanh bởi Thanet là một bán đảo. Bất kể bạn làm gì, đừng hướng ra biển: bốn bề màu xanh biển sẽ tạo thành thứ ảo ảnh khiến bạn rối trí.

Ở Thanet có ít biển báo trên đường, tất cả chỉ gồm biển “Bệnh viện QEQM” và “Westwood Cross” – Westwood Cross là trung tâm thương mại của chúng tôi. Hầu hết đường sá ở Thanet hoặc dẫn tới cái chết hoặc dẫn đi mua sắm, nhưng là thứ không đoán trước được, không có trật tự.

An toàn nhất là biết bạn định đi đâu, đã vậy còn xuất phát trước kẻ truy đuổi.

Mua quần áo ở Westwood Cross chỉ phí công vô ích nếu bạn là một phụ nữ cao to, hình thể cân đối. Mua ở những nơi khác còn được nhiều món hay họ hơn, như ở tiệm đồ cũ, cửa hàng từ thiện, gian hàng trưng bày. (Không chỉ giày nữ cỡ 11 đâu, và nhớ luôn để dành giày cỡ đó cho tôi). Có quá nhiều, cả đống thừa thãi các nghệ sĩ và nhạc sĩ. Họ lởn vởn khắp nơi, người gảy guitar bập bùng, người viết lách bóng bẩy như hoa loa kèn nở trên cánh đồng dở hơi, người bán tranh trên các con đường dọc bãi biển. Nếu không bận rộn, tôi cũng thích nhập hội với họ, nhưng không, tôi đã chọn trở thành một công dân hữu ích, đi dạy Shakespeare và cách sử dụng bao cao su.

Thanet có nhiều lễ hội, từ dân gian, nhạc jazz đến pháo hoa và ẩm thực. Một số lễ hội đi quá đà, mất kiểm soát.

Ở đây cũng có vài câu chuyện hết sức đen tối, như những vụ án mạng thời trung cổ chiếm chỗ trên tờ báo địa phương vốn thường đưa tin những chú mèo cưng bị đánh cắp một cách tàn nhẫn.

Thanet vừa là mốc kết thúc vừa là điểm khởi đầu của nước Anh; Thanet luôn ở trên tuyến đầu. Một học sinh trong lớp tên là Deniece rằng người ông tám mươi sáu tuổi của em có một vết sẹo trên trán và đó là hậu quả gây ra bởi một quả đạn pháo của quân Đức bắn từ Pháp băng qua eo biển Anh. Cả lớp lắng nghe một cách khiếp sợ khi Deniece kể chuyện. Thanet chứng kiến quân La Mã đổ bộ và đã đuổi được chúng một vài lần trước khi chúng huy động lực lượng rầm rộ quay lại chiếm đóng. Thị trấn Ramsgate đã phái nhiều tàu nhỏ tham chiến trận Dunkirk[1] rồi đón họ trở về. Máy bay chiến đấu rút từ sân bay Manston về để đối đầu với Đức Quốc xã trong trận “Không chiến tại Anh quốc”[2]. Do đó, Thanet đúng là “Tiền tuyến của nước Anh”, dù hầu hết những người hay nói thế đều đã già nua, say xỉn và chẳng thể nhận ra ai là người La Mã đang đi bộ trên đường High. Neil không quan tâm đến lịch sử của Thanet và không xếp môn Latin vào chương trình giảng dạy ở Windmills. “Monica à, Latin không dành cho chúng ta. Latin dành cho mọi người! Nhưng Thanet lại trừng mắt xuyên qua đại dương về phía châu Âu.

Thanet muốn củng cố biên giới, còn Brexit ư, đúng là bi kịch, người ta sẽ khóc nhưng chẳng ai nói là họ không được lợi từ sự kiện đó cả.

Brexit, tuyệt giao đi! Thanet, hãy ủng hộ! Đừng xúc tiến kế hoạch!

Thanet đúng là kỳ quặc, trung thành, cục bộ. Thanet coi thường các giá trị của London dù nơi đây chen chúc những người từng sống ở London. Dân Thanet rất yêu nước, cướp biển và UKIP (nhưng bị UKIP bỏ rơi). Thanet nằm gần một trường đại học nhưng nhiều người lại nghĩ bằng cấp là trò bịp. Tôi không vướng vào suy nghĩ đó, tôi tốt nghiệp đại học và khuyến khích những đứa trẻ sáng láng mở mang kỳ vọng... dù cha mẹ chúng e ngại.

Tôi cũng lo ngại chứ, nhưng tôi là giáo viên và tôi phải che giấu đi. Trên khắp kệ sách ở Thanet tràn ngập những câu chuyện về đắm tàu, như cuốn “Heroes of the Goodwin Sands”[3] và nhiều cuốn khác. Thanh niên Thanet tình nguyện làm nhân viên cứu hộ. Chỉ cách bờ một đoạn ngắn là những bãi cát ngầm nhấp nhô, trắng muốt và luôn chuyển động – tạo thành nét đẹp mơ hồ, khiến tàu thuyền bị cuốn xuống bởi vẻ mong manh chào mời đó. Sóng biển vỗ rì rầm quanh chúng tôi; biển cả lãng quên. Biển bào mòn các vách đá, trườn về phía chúng tôi. Biển dựng lên những khối hình tối tăm giữa màn đêm. Biển đánh dạt lên bờ từ cá mập nhỏ đến những thân xác nặng nề hơn. Khi bạn gần như quên bằng biển, nó sẽ trỗi dậy.

Đừng đến Thanet nếu bạn không phải là người kiên cường. Với một số người, Thanet là đường cùng, là tận cùng giới hạn của họ - Tử thần, cái chết.

Nhưng tôi, Monica, vẫn đi tiếp.

Tôi thật ngu ngốc khi bị phân tâm bởi Ginger.

❀ ❀ ❀

[1] Trận chiến Dunkirk diễn ra tại Dunkirk (Dunkerque), Pháp trong Thế chiến thứ hai. Trong lúc quân Đồng minh thua “Trận chiến nước Pháp” ở Mặt trận phía Tây, trận chiến Dunkirk được mở ra để phòng ngự và sơ tán binh lính Đồng minh ở châu Âu về Anh trong khoảng thời gian từ ngày 26 tháng 5 đến 4 tháng 6 năm 1940.

[2] Cuộc không chiến dai dẳng giữa Đức Quốc xã và Anh từ ngày 10 tháng 7 đến tận ngày 31 tháng 10 năm 1940. Đây là chiến dịch quân sự lớn đầu tiên hoàn toàn do không quân đảm trách. Không quân Đức sau cùng phải bỏ dở chiến dịch, đánh dấu thất bại đầu tiên của quân đội Đức và tạo thành bước ngoặt quan trọng trong Thế chiến thứ hai.

[3] Tạm dịch là “Những anh hùng ở bãi biển Goodwin”, tác phẩm của nhà văn Thomas Stanley Treanor.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.