Máu

Lượt đọc: 343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 06.

❊ ❊ ❊

Tôi không biết phải nói sao về mẹ. Nhưng khi bà bỏ nhà đi, bà đã bỏ rơi Fred, đặt số phận của nó vào tay cha.

Tôi là một trong số năm anh chị em, nhưng lẽ ra phải là sáu. Lẽ ra là ba nam ba nữ nhưng giờ năm sống, một chết và cội nguồn của mọi khổ đau là Fred, cậu em trai đã qua đời. Tên gọi đầy đủ của Fred là Frederick, em trai út của chúng tôi, đứa con út lẽ ra phải sống lâu nhất.

Những gì đã xảy ra với Fred không thể đảo ngược lại được.

Tôi bắt đầu giải thích việc này cho viên thanh tra. Nghe tôi nói “Cha tôi đã giết em trai tôi, đôi mắt màu xanh biển nhạt của anh chàng tóc đỏ mở to. “Ý tôi là ở Afghanistan, tôi nói tiếp và thấy ánh nhìn của anh ta kiểu như tôi hoàn toàn mất trí. Tôi liền nói thêm: “Chính vì cha tôi đã bắt nó nhập ngũ. Tới đây, hai đồng tử của anh ta giãn ra.

Ở trường cấp hai, người ta gọi Fred là “mặt bánh pizza. Cũng như Fairy, Fred trượt kỳ thi lên bậc trung học, mức rào mà tất cả thành viên nhà Ludd đáng lý vượt qua dễ dàng. Ở tuổi thiếu niên, cậu Fred da hơi tái, lốm đốm tàn nhang chẳng mấy khi đòi hỏi gì cho bản thân. Cũng có vài lần Fred làm ngược lại thế và kết quả thật đáng ngạc nhiên. Fred khỏe mạnh và là vận động viên chạy marathon. Một khi đã định làm gì, em ấy không bao giờ từ bỏ. Nhờ đó mà Fred thắng nhiều cuộc thi chạy nhưng cũng vì thế mà em tôi chết: Fred cứ thế đi tiếp, không bao giờ chịu từ bỏ. Tôi sẽ kể tiếp chuyện này khi có thêm thời gian, và khi tôi có thể...

Khi tôi có thể chịu đựng nổi nó.

Fred là người thế nào ấy à? Người ta nói em tôi “tốt bụng” Họ nói thế ở đám tang Fred. Đúng vậy, tốt bụng, hiền hậu khi không ai đụng đến mình và bao dung tới mức khó hiểu trong trường hợp ngược lại. Một người nhà Ludd nhưng lại đôn hậu – điều đánh đố tất thảy chúng tôi. Hầu như chuyện gì Fred cũng đồng ý mà không mảy may phàn nàn, nó chỉ lặng lẽ thực hiện. Fred không thích đi lính nhưng khi đã ở trong quân ngũ, em tôi là một quân nhân tốt. Sĩ quan chỉ huy của Fred đã khẳng định như vậy trong lá thư thông báo địa điểm và nguyên nhân tử vong.

Chúng tôi hiểu Fred rất rõ: đã bắt đầu làm gì là sẽ theo đuổi tới cùng.

Lúc Fred năm tuổi, tôi mười lăm và tôi kẹp khăn giấy Kleenex vào bánh mì sandwich đưa cho em. Fred ăn thử mà không hề phản đối. Khi đó, tôi đang ở độ tuổi “yêu khoa học” và đó là một thí nghiệm. Dĩ nhiên, tôi không bao giờ lặp lại cái trò đó, không làm bất cứ “thí nghiệm” gì nữa. Fred còn nhỏ xíu nhưng rất can đảm, cứ cắm cúi ăn dù tôi đã bảo dừng lại. Nó nhai rồi cười, rồi lại nhai và mắc nghẹn. Những búi khăn giấy quấn vào răng Fred và trong mắt em hiện lên chút gì đó mù quáng và điên dại... Nói cho cùng, có lẽ Fred đúng là người nhà Ludd. Nhưng sau đó, khi cha treo tôi ra bên ngoài cửa sổ trên lầu để trừng phạt, Fred bé bỏng khóc nức nở cầu xin cha tha mạng cho tôi. May mà có Fred, bởi tôi không chịu mở miệng van xin.

Fred thiếu cái tính khí hung hăng của nhà Ludd nên cũng không có mánh khóe tự vệ. Tại sao chúng tôi không bảo vệ em ấy ư? Tự mình sống sót cũng đủ vất vả rồi. Sao tôi lại khóc thế này? Tôi đau buốt đến tận đỉnh sống mũi và cuống họng.

Fred nói em muốn làm nông dân. Không ai trong nhà xem trọng điều đó.

Nhà Ludd chưa từng làm nông, không phải vì chúng tôi biết ông bà tổ tiên mình làm nghề gì, mà do chưa hề có ghi chép hay ký ức nào về chuyện đó. “Làm nông dân? Ở đây á? Mày có điên không? Chúng là lũ giàu có khốn khiếp” cha tôi gầm lên. “Chúng thừa kế đất đai, làm cho ở Thanet này chẳng còn mảnh đất nào nữa.

Dĩ nhiên cha nói sai bét. Ở đây có những bãi biển cát trắng trải rộng, chúng thuộc loại đẹp nhất ở phía bên này Bahamas. Biển cả kết nối chúng tôi với thế giới, hoặc cũng có thể nói là chia cắt chúng tôi với thế giới. Nhưng ngoài bãi biển thì còn nhiều mảng xanh trải dài ở Pegwell, Cliff’s End và North Foreland. Cha có bao giờ nhấc cặp mông vĩ đại của mình ra khỏi xe hơi đâu mà biết về đất đai?

“Con muốn đến nơi khác, Fred nói mà không nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu đầy khinh miệt của cha. “Ở đó sẽ nhiều cánh đồng và con cũng có thể chạy nữa.

“Ở đâu hả? Mày thì biết gì chứ thằng ngu.”

“Ở Cornwall, con có thể làm nghề chăn cừu,” Fred đáp. Nó đã đọc sách về đời sống của người chăn cừu.

“Tao thà thấy mày chết còn hơn, cha nói.

Fred quay lại làm việc ở nhà máy Pfizer[1]. Không lâu sau, Fred (lại) bị sa thải vì họ không thể chấp nhận chuyện tập luyện chạy marathon của em. Chuyện này xảy ra trong những ngày Boris và Angus về nhà sống sau khi làm giàu ở Mỹ. Trong giờ uống trà (nhưng không có trà do mẹ đã ra đi), khi Fred đang tập hít đất cạnh bàn nhà bếp thì cha nói quân đội sẽ giúp em nên người. Đang tập đến cả trăm lần nên Fred có vẻ không nghe thấy cha rầy rà. Cha không bỏ qua: “Thằng ẻo lả kia, quân đội là thứ mày cần. Quân đội sẽ dạy mày nên người!” Angus vác một cái ghế gỗ to đùng lên lăm le tấn công cha nhưng Fred và Boris kịp kéo anh ta ra. Sự việc này cũng đánh dấu thời điểm cặp sinh đôi bỏ nhà đi luôn – à, thật ra họ cũng chỉ dọn tới Ramsgate thôi. Không lâu sau ngày đó, Fred nhập ngũ. Hoặc nó không chịu nổi những lời chế nhạo của cha, hoặc nó muốn tham gia các cuộc chạy marathon trong quân ngũ. Quả là sau đó, Fred về nhì trong một cuộc thi liên quân chủng lục quân, không quân và hải quân. Nó không kể về chuyện này, chúng tôi chỉ biết sau khi đọc lá thư báo tử mà cấp trên Fred gửi.

Em trai của chúng tôi tử trận ở Afghanistan, trong một cuộc chiến mà chỉ những kẻ ngu mới tin vào. Fred chết từ năm năm trước, cũng được năm năm rồi. Đứa bé gầy còm, da tai tái ấy từng ngồi như cọng mì spaghetti trong lòng chúng tôi. Nó đáng yêu, vô hại, không gây phiền hà cho ai, vậy mà phải ra đi vì một viên đạn găm vào lưng. Cảm giác bị giết là như thế nào? Một cú đánh như trời giáng rồi cả thân người đổ sập xuống đất? Liệu Fred có chớp nhoáng nghĩ tới chúng tôi ở nhà?

Giây phút khi chúng ta ngã xuống, giây phút ấy chính là mấu chốt của tất cả. Công lý ư, hay án mạng? Đừng nghĩ về bánh sandwich Kleenex nữa Monica, đừng nhớ lại khuôn mặt tai tái không chịu ngừng ăn của Fred nữa. Đừng đổ lỗi cho thay vào đó chúng tôi đổ lỗi cho cha! Chính vậy, và cha nghĩ tội lỗi đó sẽ trôi vào quên lãng, cũng như những tội ác khác của ông ta trước đó.

Câu chuyện tiếp diễn sau đó. Một cái chết, rồi thêm một cái chết nữa. Chẳng sớm thì muộn thi thể sẽ chất đống khắp nơi.

❀ ❀ ❀

[1] Công ty đa quốc gia của Mỹ, nổi tiếng hàng đầu thế giới về dược phẩm và chế phẩm sinh học.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.