Máu

Lượt đọc: 343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 49.

❊ ❊ ❊

Cliffetoppe’s đã nhập nhoạng tối. Chúng tôi rẽ vào phòng giải lao. Không ai ở đó. Chuông cửa vẫn còn mở. Tôi nhấn mạnh chuông. Không ai xuất hiện. Tôi nhấn mạnh hơn.

Đến lần nhấn thứ ba thì người tiếp tân lười nhác lê gót ra, tì mặt vào sát cửa kính. Thì ra là bạn của mẹ. Tên bà ta tôi nhớ mang máng nhưng chịu không nhớ được chính xác.

“Đừng sợ,” tôi hét to, phòng khi bà ta bị điếc. “Là tôi, Monica! Tôi và Anth! Chúng tôi đến gặp mẹ!”

“Chắc bà ấy ngủ rồi, xin lỗi”

“Chúng tôi muốn gặp bà ấy! Bà ấy là MẸ CHÚNG TÔI!”

“April sống trong nhà dưỡng lão và là bạn tôi. Ngày mai hãy quay lại.”

Hay thật, chết tiệt.

Tôi bắt đầu gõ mạnh vào cửa kính, tôi biết bà ta không muốn sự việc ồn ào. Quả nhiên, vài giây sau bà ta đã mở cửa trước và săm soi nhìn chúng tôi thông qua khe hở cỡ mười lăm phân. Tôi vẫn chưa nhớ ra tên bà ta. Có phải là Lizzie không nhỉ? Bà ta mặc bộ đồ ấm màu hồng trông rất lạc quẻ.

“April mệt lắm rồi. Bà ấy đang bị stress.”

Đúng lúc này, Anthea thể hiện khí phách của mình. “Để chúng tôi gặp mẹ, không thì chúng tôi gọi cảnh sát đấy?”

Gương mặt mập phì của Lizzie trơ ra. Trông tôi chắc giống như sắp đánh bà ta tới nơi bởi Anthea cứ nhìn chằm chằm vào nắm đấm siết chặt của tôi. Đột nhiên, cánh tay rám nắng của Anthea bắn xuyên qua khe cửa và chỉ thẳng vào mũi mụ ngốc kia. “Đừng có chọc giận em gái tôi! Con bé sẽ quay lại vào sáng hôm sau nếu bà kể cho bọn tôi nghe chuyện gì đang xảy ra!”

“Liên quan gì tới tôi chứ?”

“Tôi sẽ lột bộ tóc giả của bà xuống!” Rút cuộc Anthea đúng là thành viên của nhà Ludd. Chị ấy nắm luôn một mớ tóc của đối phương.

Tôi vòng tay ghì lấy vai Anthea. Không biết trước đây tôi đã làm vậy bao giờ hay chưa? Chuyện đó qua lâu rồi nên tôi cũng không nhớ. “Chúng tôi muốn biết chuyện gì xảy ra với Veronica. Bạn gái của cha tôi ấy. Không có gì đâu, chúng tôi biết mẹ đã phát hiện xác cô ta. Tôi cố gắng tỏ ra điềm tĩnh và chín chắn - dễ thể hiện hơn nhiều khi những người khác mất bình tĩnh. Sau đó, tôi nói như thể mình là Mary Poppins[1], “Anthea à, bỏ tóc bà ấy ra đi. Nhưng trên thực tế tôi kê mạnh chân vào khe cửa. Im lặng một lúc rồi mụ khó chơi kia chịu thua. Bà ta kể cho chúng tôi nghe với kiểu thì thào ngớ ngẩn. “Mẹ các cô rất phiền não. Bà ấy tới nhà cha các cô để cho lũ chồn sương ăn…”

“Sao lại thế?” Anthea cắt ngang và tôi huých mạnh để chị ta im miệng. “Để Lizzie nói tiếp đi Anthea.”

“Nhân tiện Lizzie không phải tên tôi. Cha các cô rất yếu, như các cô đã biết đấy”

“Ông ấy tệ lắm à?”

“Đang hồi phục rồi. Ông ta nhờ April đi cho chồn ăn. Tôi bảo để tôi đi thay cho nhưng bà ấy nói ông ta chỉ tin tưởng bà ấy. Thế nhưng hóa ra ông ta cũng nhờ Veronica. April tội nghiệp phát hiện Veronica nằm trên sàn, cả hai con chồn đã cắn cô ta. Vào cổ tay và cổ. Máu chảy nhiều lắm”

“Chồn sương bé tí mà. Tôi không tin đâu, giọng tôi run run, còn da tôi sởn gai ốc. Hồi nhỏ bọn tôi rất sợ vào phòng làm việc của cha, bởi bọn thú cưng của ông ta có thể giết chúng tôi. Tôi thấy choáng váng và rút chân lại để giữ thăng bằng.

“Cô ta bị chứng gì đó liên quan đến máu, mụ ma cà rồng nói mà không giấu được sự kích thích. “Bọn chồn sương mà đã gặm rồi thì không nhả ra đâu. April không thể làm gì được.”

“Chứng máu khó đông” Anthea nói. “Chuyện này không đúng rồi. Biết vì sao không? Tôi từng tham gia các khóa huấn luyện về y tế. Chứng máu khó đông chỉ xảy ra với đàn ông”

“Cảnh sát mới gọi lúc nãy. Họ nói giống cô vậy,” bà ta buột miệng thốt ra, quên cả thì thào. “Nhưng tôi không tin đâu. Cánh cửa trượt khít lại.

Chúng tôi gườm nhau qua tấm kính. Nhìn bà ta không vui, miệng há ra. Tôi thè lưỡi ra định trêu bà ta, song thấy làm vậy thì trẻ con quá nên tôi vờ như đang liếm môi và chỉ tình cờ đẩy lưỡi sang phải. Tôi không rõ bà ta có hiểu hay không, chỉ biết bà ta giậm chân bỏ đi. Chị gái tôi chở tôi về lại ngôi nhà ở vịnh. Chúng tôi hầu như không nói gì trên hành trình ngắn ngủi đó. Nỗi khiếp sợ ngự trị trên xe.

Tôi để đèn sáng trong nhà bếp, nhưng khi tôi mở cửa xe để bước ra, những cành nguyệt quế đung đưa giữa tôi và nguồn sáng khiến chiếc đèn như đang di chuyển và nhấp nháy. Đột ngột, ánh sáng tắt ngúm.

Chỉ trong chốc lát, ánh sáng lại bừng lên. Cảm ơn Chúa.

Nếu chứng máu đông chỉ xảy ra với nam giới... vậy ai đã giết Veronica?

“Em nhắm có ổn không, Mon? Sẽ OK chứ?” Chị gái của tôi gọi hỏi qua cửa sổ xe hơi. Bà chị khờ khạo, giả giọng Úc, môi giả mà làn da rám nắng cũng giả nốt... nhưng ơn Chúa, cuối cùng cũng là chị tôi.

Dù vậy, tôi vẫn bước đi. Monica trẻ dại trong tôi muốn Anthea ở lại, cùng tôi vào nhà và kiểm tra từng căn phòng, từng góc nhà.

Nhưng tôi sẽ không bao giờ đề nghị như thế, Anthea cũng không đời nào ngỏ lời như thế. Kiêu hãnh và mạnh mẽ, tôi phăm phăm bước đi trên nền đất rải sỏi. “Em ổn, dĩ nhiên rồi!” Tôi nói thêm, “Về nhà an toàn nhé!”

“Em cũng thế, Anthea lại nói giọng mũi và nhấn ga.

Anthea đã đi mất, để lại tôi một mình.

❀ ❀ ❀

[1] Là nhân vật chính trong loạt sách và phim cùng tên. Đây là một phụ nữ xinh đẹp, hiển lành, tốt bụng và sở hữu phép thuật diệu kỳ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.