Máu

Lượt đọc: 343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 39.

❊ ❊ ❊

Không lâu sau tôi trở lại bãi biển, xách theo túi đồ vừa mua sắm đi ngược về phía Broadstairs. Biển cả thật sống động, tuy lạnh lẽo nhưng tươi sáng. Ngoài xa kia, sóng sẫm một màu xám pha xanh lá, kèm theo những vệt nắng lấp lánh một bên và cồn lên bạc đầu. Mây bay nhanh hơn tôi. Tôi run lẩy bẩy bên trong hàng lớp quần áo bùng nhùng. May mà tôi đã sửa soạn như thế. Liệu tôi có thoát được không? Liệu tôi có được tha thứ không? Trong thoáng chốc, tôi chỉ muốn trầm mình xuống biển.

Nhưng làm thế thì phí đời Monica quá! Quay lại, quay lại, tôi phải quay lại thôi, về với cuộc sống bình thường, về nhà và đi làm trở lại.

Có vài bóng người xuất hiện trên đường phía trước tôi. Bất cứ bóng hình nam giới xa xăm nào cũng mang dáng dấp của cha, đen thẫm và to lớn dềnh dàng trên nền ánh sáng xám nhạt. Tôi bỗng nhìn thấy một người đàn ông mặc áo mưa. Thân hình to lớn, chắc nịch, tóc loe hoe. Anh ta đang nói chuyện điện thoại. Chúa ơi, phải Ginger không nhỉ? Anh ta đã nhìn thấy tôi hay chưa, có phải anh ta đang gọi thêm người không? Tôi kéo mũ trùm che kín đầu hơn và bước nhanh thêm. Tim tôi đập mạnh, rời khỏi Ramsgate thôi. Mắt tôi cắm chặt xuống cát.

Đột nhiên, một loạt chuyển động khiến tôi chú ý. Phía trên con đường bên tay phải tôi, có một nhóm ít người xám xịt đang đứng, nhưng bên cạnh còn nhiều người khác trong trang phục trắng, đỏ. Áo choàng đỏ, mũ đen, cầm theo biểu ngữ màu đỏ sậm hơn. Lạy Chúa, sắp có chuyện xảy ra rồi. Người đàn ông nghe điện thoại kia vẫn bước nhanh như tôi, dù anh ta không nhận ra tôi trong những lớp trang phục này. Không phải là Ginger đâu nhỉ...

Nhưng cũng có thể là Ginger.

Tiếng loa điện thoại ầm ĩ, vang ra giọng nói bề trên, quyền lực. Chắc là một linh mục nào đó. Một nhóm linh mục, áo choàng trắng của họ bay phần phật trong gió biển. Trong một thoáng, ánh mặt trời rải lên tà áo chói lóa.

Rồi một cơn gió đưa tiếng hát đến tai tôi:

"Da da da-da-da da da da cứu rỗi;

Cho những ai đang giữa hiểm nguy của trùng khơi.”

À, hiểu rồi, họ đang hát cho những người nhập cư. Tuần trước, một chiếc thuyền đầy ắp người Albania đang trên đường tới Thanet được cứu ngoài khơi thị trấn Deal. Nhiều người trong số họ đã chết đuối trên đường đi. Trường học của chúng tôi có chính sách chào đón “những người mới đến”, từ ngữ trong chính sách được cân nhắc thận trọng. Hẳn nhiên tôi ủng hộ điều này, vân vân và vân vân, tôi thích người mới hơn là những người tôi đã biết – nhưng ai mà thèm cứu bọn Albania? Tôi từng ngủ với một gã Albania. Gã ta chẳng hề khéo léo, tế nhị.

Dẫu vậy, tôi vẫn tò mò. Tôi lách ra bãi biển một cách thận trọng, tránh nhìn vào mắt ai trong đám đông người Cơ Đốc giáo choàng áo mưa tối màu. Họ vẫn đang hát, không ai để ý đến kẻ đi ngang như một con cua đen khổng lồ. Mắt tôi lia qua lia lại giữa lớp mũ trùm đầu và khăn quàng, không khác gì mắt cua kín đáo quan sát. Tôi không nhìn thấy người đàn ông nghe điện thoại đâu nữa.

Người đó chắc là thị trưởng. Và thêm một thị trưởng. Ồ không, thị trưởng thứ ba. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Áo choàng đỏ, mũ đen, chế phục bằng vàng. Một người còn đội mũ kiểu Nelson[1] hồi thế kỷ mười chín (mũ có hình dạng chiếc tàu úp xuống), một người khác mập hơn đội mũ đen rộng vành được trang trí bằng lông đà điểu cùng màu. Chiếc mũ bị thổi phồng lên như thể người đội sắp bay lên đến nơi. Còn nhiều chuyện kỳ quặc hơn nữa. Có ba phụ nữ trẻ – không, hình như còn là thiếu nữ, lạy Chúa, hy vọng chúng không phải là học sinh của tôi – mặc áo kiểu tu sĩ dài chấm đất, màu xanh nhạt bằng vải xa-tanh, khoác thêm áo choàng nhỏ phủ vai có lớp tua rua bằng lông thỏ. Tóc của chúng được búi ngược lên thành búi giống hệt nhau – cứ buộc thế thì tới hai mươi tuổi chúng sẽ bị hói. Một trong số các cô bé đội vương miện bằng nhựa. Vậy là tôi hiểu rồi: chúng là các hoa hậu, hoặc là một hoàng hậu và hai công chúa, trong kiểu áo dài của Thanet.

Tôi nhích lại gần hơn trên bãi cát vốn bị vành đai của con đường che khuất một nửa. Tôi ngoái cổ liếc quanh xem Ginger có ở đó hay không. Không thấy anh ta, trừ khi anh ta ngụy trang thành thị trưởng. Để an toàn hơn, tôi quay lưng về phía đất liền. Sau đó, tôi quay sang bên cạnh, dè dặt hỏi một người phụ nữ lùn tịt đứng phía trước đám đông, “Khung cảnh tuyệt quá, xin lỗi, các vị đang làm gì vậy?”

“Ai đấy?” bà ta ré lên.

“Chỉ là người qua đường thôi. Tôi giấu giọng bằng cách cố kìm xuống, hình như tôi biết bà ta. Thật không may, tôi ợ hơi một cái, món xúc xích làm tôi khó chịu.

“Đây là một buổi lễ tế biển cả, một người đàn ông thì thào. “Cô hạ thấp giọng một chút được không, ở đây đang có ba thị trưởng của Broadstairs, Ramsgate và Margate. Người của tất cả nhà thờ đều có mặt, chúng tôi đang cầu nguyện”

“Tất cả mọi người trừ những ai tiếp lễ xin hãy quay về phía biển,” vị linh mục có giọng nói ngọt ngào lên tiếng. Giờ thì ai cũng nhìn tôi chằm chằm. Tôi đã quay nhìn ra biển sẵn rồi, nhưng đầu gối tôi chùn xuống, kiểu hơi khúm núm để tỏ vẻ cung kính (chứ không phải tư thế bắt đầu đi “nhà vệ sinh khẩn cấp trên bãi biển”). Chúng tôi tiếp tục cầu nguyện. Tôi không hiểu họ nói gì song hô “Amen” rõ to với họ, chỉ để khẳng định với họ rằng tôi thành tâm.

Một nhóm nhỏ bước xuống bậc thang hướng về phía tôi. Họ bao gồm ba linh mục trong tấm áo thụng đêm màu trắng lộng gió, một trong số họ xách lủng lẳng một bình hương, một người khác nắm chặt điện thoại đang mở loa, những người khác cầm cờ lễ phủ bụi màu đỏ. Họ đến để trừ tà tôi chăng? Không, họ bước thẳng qua chỗ tôi. Theo sau nhóm người này là một nhân vật làm tôi bất ngờ, đó là người phụ nữ da trắng bế trên tay một bé gái da đen xinh đẹp tầm tám, chín tuổi. Cô bé cầm một bó hoa hồng.

Khung cảnh này gợi tôi nhớ đến điều gì? Vâng, một bức họa của Burne-Jones hồi tôi còn học môn nghệ thuật của chứng chỉ A lâu lắm rồi. Khi ấy, tôi còn ôm mộng tưởng tương lai mình sẽ tràn đầy hy vọng, không có oán hận, cô đơn hay án mạng đẫm máu. Tôi rất mong có một đứa con, tôi sẽ đem đứa bé kia đi.

Màu hoa sáng tương phản với làn da đen mịn màng như lụa của nó. Tôi cố gắng kìm lại không để bản thân lao tới cướp con bé đi bằng đôi cánh tay lực lưỡng của mình.

Đám rước kỳ quặc tiến dần xuống biển, đám đông lố nhố nhỏ dần, nhỏ dẫn trước biển cả bao la xanh rì. Ôi đứa bé, đứa bé cầm bó hồng trắng và đỏ. Tôi lôi điện thoại ra, bật lên và chụp một tấm hình.

Gió lạnh tê tái, lạnh ghê hồn, nước mắt tôi trào ra. Thứ mà tôi mong muốn, khát khao... đã mất. Cha cấm tôi yêu đàn ông, vì tôi sợ họ. Tôi đánh liều ngó lại con đường một lần nữa và không nhìn thấy nhân vật mặc áo mưa, nhưng đúng lúc tôi quay đầu về phía biển – sột soạt và căng thẳng trong lớp áo choàng ngu ngốc - tôi phát hiện một người đàn ông mặc áo màu beige trong giáo đoàn. Tôi toát mồ hôi dù gió đang lạnh cóng.

Vị linh mục vẫn đang giải thích trên chiếc điện thoại mở loa. “Tôi sẽ rải nước thánh ra biển và cầu nguyện, sau đó một bó hoa sẽ được tung lên sóng. Nhưng trước hết, chúng ta hãy... Gió hất ngược vào ông ta, nhưng có nhiều lời cầu nguyện vang lên hơn giữa những cơn gió rít, cầu nguyện của đạo Công iáo, “... Đức mẹ Đồng trinh vĩ đại... Cảm tạ... ơn huệ...”

Có điều gì đó bất thường xảy ra. Một gã trai trẻ mặc đồ da màu đỏ, cưỡi trên chiếc xe địa hình bốn bánh phóng xuyên qua khoảng trống giữa đám người cầu nguyện và biển cả trong khi trên bãi biển mênh mông vẫn còn đầy chỗ. Suýt nữa tôi đuổi theo và đấm hắn văng ra khỏi xe nhưng bây giờ không phải là lúc thoải mái làm thế. Tôi không dám gây chú ý và thế là gã trai thô lỗ phóng đi mất.

Bình hương lắc lư trên sóng nước. Dòng nước chảy ra từ bên trong bình chẳng là gì so với những con sóng mạnh mẽ. Tiếp đó, người phụ nữ dẫn bé gái tiến lên. Với sức mạnh đáng ngạc nhiên, cô bé rụt cánh tay lại rồi vung tay lên tung bó hoa đỏ và trắng ra xa. Cô bé đã tung hết sức mình nhưng đám rước quá nhỏ nhoi so với biển cả rộng lớn cùng sóng nước dữ dội. Cô bé đứng nhìn trong chốc lát và quay người ngay trước khi một con sóng lớn cuốn bó hoa ngược lại bờ và trả nó nằm ngay ngắn trên bãi cát. Nhóm người cũng kịp lóp ngóp quay lên bãi biển.

Khuôn mặt cô bé ánh lên vẻ tự hào và hạnh phúc. Con bé không nhìn thấy biển cả đã chối từ tặng vật của nó. Hẳn con bé là dân di cư. Tôi yêu con bé và sẵn lòng làm mọi việc để giúp đỡ. Đó là một nghĩa cử vị tha, tốt bụng. Cơn giận của tôi bay biến, và chỉ trong một thoáng, tôi không còn cảm thấy sợ hãi. Trong tôi chỉ còn tình yêu. Đám đông đằng sau tôi không che giấu cha tôi, họ là những người tốt và đứng về phía tôi, tôi là một phần của họ. Lời nguyền đã được phá giải.

Chiếc điện thoại mở loa ầm ĩ trở lại khi vị linh mục thứ nhất bước lên đằng sau tôi. “Bài thánh ca số 130, ông ta vừa ngân nga thì tôi thấy gã trai lái xe máy địa hình màu đỏ trồi lên trở lại từ mép nước. Trong đầu tôi bật ra ý nghĩ, “Hắn đến lấy bó hoa. Hắn sẽ tông trúng họ hoặc chạy qua người họ.” Mới nghĩ đến đó tôi đã chạy ào xuống bãi biển, chiếc ba lô đập mạnh vào xương sống của tôi. Monica Ludd đang hành động chứ không nói suông. Tôi không quan tâm tới an toàn bản thân nữa. Tôi phóng tới chỗ bó hoa nhưng chậm chân hơn gã thô lỗ chỉ một chút. Tôi nhìn gã ta khom người từ chiếc xe hầm hố định vớt lấy vật hiến tế của cô bé kia. Những bông hoa hồng vẫn rất đẹp, lấp lánh bởi lớp nước biển đêm. Tôi hét lên, “Ê, để nó đó!” Gã ta thẳng lưng lên, “Biến đi, tôi chỉ nhìn thôi!” Trên con đường phía trên, tiếng hát vui vẻ ngắt quãng dần.

Gã trai mất hút, bỏ lại sau lưng lớp bọt trắng xóa văng tung tóe làm giày và quần tôi ướt sũng.

Trời lạnh cóng. Thủy triều rút xuống sâu hơn. Nước biển rút đi khiến bó hoa như bị bỏ rơi.

Giữa lúc những cảm xúc tốt đẹp dâng lên trong tôi thì một ý nghĩ tồi xuất hiện. Tôi nghĩ mình sẽ ném bó hoa ra xa hơn. Tiếng hát đã tắt lịm. Đám người khi nãy rã nhóm nhưng vẫn còn một nhúm nhỏ chưa rời bờ biển. Nhóm trinh nữ mặc áo màu xanh dương nhạt đi giày cao gót nên đi lại khó khăn trên cát. Trước khi kịp kìm lại, tôi đặt ba lô xuống, chồm tới nhặt bó hoa với ý định tung chúng ra mặt nước để hoàn thiện, hay chỉnh sửa hành động của cô bé.

Nhưng tiếng người nhộn nhạo bắt đầu xuyên vào tai tôi khi tôi đứng chờ con sóng kế tiếp. “Bà ta là dân vô gia cư,” “Bà ta đánh cắp bó hoa,” “Bỏ hoa xuống!” “Bà ta phải biết xấu hổ chứ, và một người khác nói, “Hình như tôi biết bà ta.”

Chẳng thể làm được gì ngoài bỏ chạy! Tôi đeo ba lô lên vai, quay người và chạy, sải bước dài mang theo túi đồ mua sắm. Sau lưng tôi lờ mờ tiếng kêu la, khiến tôi tăng tốc. Có cái gì đó cào vào lòng bàn tay tôi, ôi Chúa ơi, tôi vẫn còn nắm mấy bông hoa…

Tôi bỏ rơi tất cả bọn họ khá xa trước khi đến Dumpton. Bó hoa ướt tả tơi vì bị vung vẩy không khác gì gậy tiếp sức. Bó hoa là bằng chứng, tôi phải bỏ nó đi.

Tôi leo lên vài bậc bê-tông để đến khu đi bộ. Các nhà vệ sinh đều đã đóng cửa, nhưng tôi không phải là người duy nhất ở đây. Một người đàn ông dắt chó và có bộ râu đỏ kỳ quái hơi cau mày nhìn tôi – một phụ nữ lực lưỡng thở hổn hển, nắm trong tay bó hoa ướt đẫm.

“Râu của tôi không lố bịch đâu, ông ta sưng sỉa nói.

Chết tiệt, tôi lại buột miệng rồi.

Tôi tránh ánh mắt của ông ta và nói xin lỗi Chúa, bất kể Chúa là ai, là thần hoa hay là thần của những đứa trẻ bí ẩn, xinh xắn. Tôi cầu nguyện cho không ai khác nhìn thấy mình nhưng dù sao đi nữa, điều này cũng không ổn.

Tôi khép nép tiến tới thùng đựng chất thải của chó gần nhất và đứng xoay lưng vào nó trầm ngâm, như thể tôi sắp ngồi lên nó hoặc có thể sắp “xả bầu tâm sự” (Râu Đỏ hấp tấp quay đi chỗ khác). Tôi vòng tay ra phía sau mở nắp thùng nhưng không làm được vì cái ba lô thành kỳ đà cản mũi. Tôi vừa chửi thề ầm ĩ vừa cởi ba lô, sau đó thử lại và lần này thành công…

Tôi dùng bàn tay còn lại nhét mấy bông hồng vào, dùng sức tổng chúng xuống, xin lỗi, xin lỗi, chúng mày phải vào thùng rác thôi.

Xuống đi, xuống đi, xuống tiếp đi.

Đi quá xa và mọi thứ tiếp tục xuống dốc.

❀ ❀ ❀

[1] Phó Đô đốc Horatio Nelson (1758-1805): hay được gọi đơn giản là Đô đốc Nelson, là thành viên của hải quân Hoàng gia Anh. Tài chỉ huy cùng những chiến thuật phi truyền thống của ông đã đem lại nhiều chiến thắng then chốt cho hải quân Anh. Ông bị bắn chết trong chính chiến thắng trận Trafalgar của mình năm 1805.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.