Thư gửi về Trung Quốc xa xưa

Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thư thứ mười sáu

❊ ❊ ❊

(Thứ Bảy, 28 tháng Chín)

Di Ngô bằng hữu,

Ông Shi-shmi đã đem lại cho đệ bao nhiêu niềm vui (qua ông và những người bạn của ông mà đệ được dịp làm quen với âm nhạc của thế giới này và thầy Ve-to-feng độc nhất vô nhị) thì ông cũng làm đệ buồn phiền bấy nhiêu, vì ông không quên chuyện mượn chiếc la bàn-thời gian. Ông không ngừng nhắc. Đệ không thể thẳng thừng từ chối, vì ông đã làm cho đệ bao nhiêu điều tốt, ngay từ ngày đầu đệ đến đây. Nay đệ đã có thể gần như tự đi lại được, và cũng đã làm rồi, hầu như không cần đến ông trợ giúp nữa. Qua những lần đệ thoái thác, chắc chắn ông nhận thấy rằng đệ hoàn toàn không hân hoan về điều ông yêu cầu. Bình thường ông rất tế nhị nên không đả động đến sự do dự của đệ. Nhưng sáng sớm nay, trong bữa điểm tâm thịnh soạn, ông đã nhắc lại chuyện này. Cần nói thêm rằng không phải ngày nào cũng được ăn điểm tâm thịnh soạn như thế. Có một chu trình nhất định mà theo đó lại tới hai ngày bọn mũi lõ không phải làm việc. Điều này liên quan đến việc phân chia thời gian mà chúng gọi là “tuần lễ”, đệ đã kể với huynh về chuyện này rồi. Hôm nay và mai là hai ngày như thế. Những ngày này ông Shi-shmi thường không rời khỏi nhà. Vào ngày đầu thì các cửa hàng mở cửa ít nhất đến giữa trưa. Vào ngày thứ hai – chúng gọi là “Chúa nhật” hay “ngày của mặt trời” – mọi việc buôn bán đều đình lại. Song không có nghĩa là bọn mũi lõ nghỉ ngơi ngày hôm ấy để quán chiếu và suy ngẫm; không: chính ngày này chúng chạy còn tợn hơn hết, đưa con và dẫn chó vào công viên. Các chú khuyển ở đây thường béo nẫy, nhưng không ai thịt chúng cả; đệ nhớ đã kể cho huynh rồi.

Vào những ngày thế này khi ông Shi-shmi không phải dậy sớm như mọi hôm, ông chuẩn bị bữa điểm tâm khá linh đình. Thỉnh thoảng thậm chí bọn đệ còn uống một hai ly Mo-te Shang-dong. Bọn đệ thích buổi điểm tâm kéo dài thế này cùng những cuộc trò chuyện thoải mái trong lúc ấy. Nhưng hôm nay ông lại nhắc chuyện muốn mượn cái la bàn-thời gian và chiếc túi du hành của đệ.

Đệ khom lưng hai phần ba trước ông và nói: “Thưa Shi-shmi tử, bằng hữu vô vàn đáng kính, bậc thầy môn khoa học lịch sử, người có uy quyền trên đám môn sinh đông đúc khôn lường; chúng chăm chỉ và ngoan ngoãn ngồi dưới đôi chân đáng ca ngợi mấy cũng không đủ của túc hạ tại Viện Sư phạm vang danh bốn biển ở Min-chen, nuốt từng lời nói ý nghĩa thâm sâu từ đôi môi tuyệt đẹp của túc hạ; túc hạ là chủ nhân vô cùng hào hiệp của căn hộ tuyệt vời này, là người bạn yêu quý vô vàn, túc hạ hãy cho phép tại hạ, loài sâu bọ bẩn thỉu không xứng đáng và không hiểu nổi những quan hệ cao cấp, được bày tỏ vài đắn đo, tất nhiên không mảy may hy vọng có thể phản bác những luận điểm cao quý và vững chắc của túc hạ”. Đệ trình bày hết những gì mà hai ta – huynh, Di Ngô quý mến và đệ – hồi đó đã kiểm lại những phản biện đối với phương án của chúng ta: sẽ ra sao nếu nó vượt ra khỏi tận cùng thời gian, hoặc do tính toán sai, hoặc vì tận thế xảy ra sớm hơn chúng ta nghĩ? Lúc ấy biết đâu đệ sẽ đáp xuống một nơi nào đấy hoàn toàn trống rỗng, hoặc biến thành hơi trước khi kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Chuyện như thế có thể xảy ra rất nhanh. Nhưng ông Shi-shmi bảo ông rất tò mò về chuyện du hành vượt thời gian, nên sẵn sàng chấp nhận rủi ro. Đệ bảo: được thôi, thế còn tại hạ? Tại hạ sẽ làm gì khi không còn chiếc túi du hành? Tại hạ sẽ sống kiếp lưu đày ở đây suốt cuộc đời còn lại, mòn mỏi nhớ con Tiểu Siêu và nhất là quê hương. Nếu thế thì về lâu về dài nàng Pao-leng cũng không phải là niềm an ủi. Vấn đề này cũng có thể xảy ra nếu chiếc la bàn-thời gian lỡ bị trục trặc gì đấy (dưới đôi bàn tay cục mịch của ông Shi-shmi, đệ nghĩ nhưng không nói ra).

Đúng, ông đáp, ông biết hết những chuyện này chứ. Nhưng ông hứa sẽ giữ gìn chiếc la bàn như con ngươi của mắt ông. Ngoài ra ông đâu có định du hành một nghìn năm vào tương lai, mà chỉ hai mươi năm thôi. Nếu chuyến du hành nghìn năm của đệ diễn ra êm thắm, thì chuyến đi chỉ năm mươi năm (ông thản nhiên tăng thêm ba mươi năm chỉ qua hai câu nói) sẽ không xảy ra chuyện gì. Đệ không lòng dạ nào từ chối mãi lời nài nỉ của ông. Đệ nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng hứa sẽ suy nghĩ tới tối hôm nay... nhưng hẳn đệ sẽ không tránh khỏi chấp nhận điều ông yêu cầu. Đệ sẽ không bao giờ thấy nhẹ nhõm – ngoài chuyện đệ quay về vĩnh viễn – cho đến khi ông quay về lại.

Đệ biết, bạn vô vàn thân yêu ạ, bức thư này ngắn hơn như trước nay đệ vẫn viết cho huynh (tuy nó vẫn dài hơn những thư của huynh được viết nắn nót, quá đẹp cho việc nhắn tin tới một người bạn không xứng đáng như đệ), nhưng đệ phải gấp gáp lên. Đệ thừa nhận đã lây tính vội vã của bọn mũi lõ rồi. Nhưng biết làm sao? Một kẻ đơn độc không thể cưỡng lại lớp đá ào ào đổ kéo theo cuộc sống xuống thung lũng. Đệ đang vội, phải đem thư này đến điểm liên lạc, rồi đáp một ngôi nhà bằng thép đến với nàng Pao-leng, nàng đang chờ đệ.

Thời gian đệ ở nhà ông Shi-shmi sắp kết thúc rồi. Bà quả phụ đáng kính mẹ ông Shi-shmi sẽ đến đây trong vài ngày tới. Đệ sẽ dọn tới một nhà khách công cộng cho khách lạ ở thành phố này, miễn là trả tiền. Nàng Pao-leng hứa sẽ tìm cho đệ một nơi tương xứng, tiện nghi và gần căn hộ của nàng. Hôm nay nàng với đệ sẽ nói về chuyện này, bên cạnh những chuyện khác. Thành ra đệ rất vội. Thân ái chào huynh.

Cao Đài, người bạn xa xôi của huynh.

Người dịch: Lê Chu Cầu
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.