Thư gửi về Trung Quốc xa xưa

Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thư thứ ba mươi bảy và cuối cùng

❊ ❊ ❊

(Thứ Hai, 24 tháng Hai)

Di Ngô quý mến,

Đệ viết cho huynh thêm một thư ngắn nữa. Thư cuối cùng của huynh đệ vẫn còn kịp nhận. Đệ cho huynh biết chính xác ngày và giờ đệ về tới nơi.

Hôm nay là Rằm. Bảy ngày nữa là tới lúc, huynh nhớ kỹ nhé. Trời lạnh, nhưng có nắng. Bọn mũi lõ tính toán đủ mọi thứ trong tương lai, kể cả những chuyện tầm phào, thậm chí thử tiên đoán cả thời tiết. Lúc này, chúng bảo thời tiết trong mấy ngày tới sẽ vẫn như vậy. Chưa thấy dấu hiệu nào của mùa xuân, nhưng giờ đây đệ chẳng quan tâm nữa, vì huynh kể rằng trong vườn huynh hoa mộc lan đã nở, thành ra đệ sẽ trở về với mùa xuân quê hương. Bảy ngày nữa, đúng vào đầu giờ ngọ[1]. Khi đã hoàn thành sự nghiệp, hãy lui về ở ẩn, đó là đạo trời. Đệ đã bí mật hoàn thành mọi việc, tuy không phải dễ dàng. Bọn mũi lõ không ngờ rằng chúng bị đệ quan sát. Đệ sẽ không tiết lộ nhận thức của mình cho những kẻ cùng thời. Tại sao? điều này đệ đã viết cho huynh rồi.

Ông Shi-shmi đã thúc bách, phải nói là khẩn thiết yêu cầu đệ hãy viết ra những nhận thức của đệ về thế giới này, thế giới của bọn mũi lõ ở Min-chen và Ba Yan, hãy dùng những ngày cuối cùng ở đây để tóm tắt những ấn tượng của đệ. Ông sẽ lo chuyện công bố sau này. Ông bảo những nhận thức của đệ, có thể nói là không định kiến, có giá trị khôn lường cho bọn mũi lõ.

Đệ khước từ. Đệ không hoài nghi giá trị những nhận thức của mình đối với bọn mũi lõ (dù nó chẳng đáng kể gì cho những kẻ cùng thời của hai ta), cũng chẳng khó khăn gì nếu đệ dùng những ngày còn lại để viết ra giấy – có khi bằng chính ngôn ngữ của chúng để chúng đỡ phải dịch – dưới dạng tóm tắt và sắp xếp lớp lang những ấn tượng của đệ, nghĩa là tất cả những gì đã viết trong các bức thư cho huynh. Đệ biết điều gì sẽ đến với tập sách nhỏ ấy, với những điều lão Cao Đài bí ẩn viết ra ấy: bọn mũi lõ sẽ đọc; nếu chợt hiểu ra, chúng sẽ chăm chú đọc. Chúng sẽ gật gù tán thành, rồi sẽ quay về điều mà chúng cho là quan trọng. Chẳng có gì chống lại được điều quan trọng này của đời chúng.

Đệ kể cho ông Shi-shmi câu chuyện người gác cổng thành đất Nam Hoa trong thiên XXII của Trang Tử: vua Yên đến thăm đất Nam Hoa, người gác cổng thành muốn nói với vua về Đạo và Đức, nhưng vua không hiểu. Người gác cổng thành nổi giận và đệ nhớ mãi câu kết này: “Nói xong, người gác cổng thành để mặc vua đứng đó. Vua Yên chạy theo nói: “Quả nhân có được phép hỏi...?”, người gác cổng thành đáp: “Quên rồi””.

Đệ không dám kiêu ngạo so sánh với người gác cổng thành hoặc thậm chí với Trang Tử tôn kính. Song thế này: Cao Đài nói với bọn mũi lõ: quên rồi.

Đấy là lời cuối cùng đệ viết từ thế giới của bọn mũi lõ, tất nhiên không kể lời chào đệ gửi đến huynh, người mà đệ sắp lại được ôm trong vòng tay.

Cao Đài của huynh

Quan tứ phẩm kiêm Hội trưởng Thi nhân hội hoàng gia

“Nhị thập cửu đài tiển nham bích” tại phủ Khai Phong, Trung Quốc.

HẾT

❀ ❀ ❀

[1] Tác giả chú thích: giờ ngọ từ 11 giờ đến 1 giờ trưa. Cao Đài thông báo sẽ về đến nơi lúc 11 giờ ngày 3 tháng Ba.

Người dịch: Lê Chu Cầu
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.