(Chủ nhật, 8 tháng Mười Hai)
Di Ngô quý mến,
Sắp cuối năm của bọn mũi lõ rồi, thời gian đệ ở lại thế giới của chúng cũng sắp chấm dứt. Tuyết rơi và lạnh. Nàng Paoleng và tiểu phụ Chung đã cãi nhau kịch liệt. Đệ không hiểu nổi. Có lẽ sự kiện này liên quan đến chuyện phụ nữ trong thế giới ở đây đã quen sống như đàn ông, cho nên dường như họ muốn giành tình cảm của người đàn ông cho riêng mình thôi. Một tư tưởng theo đệ là hết sức lạ lùng. Ngoài ra đệ cho thế là có hại và ảnh hưởng xấu đến tiến triển của cuộc sống chung. Chẳng lẽ đệ không tiếp nhận hoan lạc tình yêu từ nàng Pao-leng lẫn tiểu phụ Chung với thiện cảm và lòng biết ơn như nhau ư? Chẳng lẽ đệ không hiến tặng đồng đều và vô điều kiện tinh lực đàn ông của đệ cho mỗi nàng, người nào lúc nấy ư?
Ông bạn Duy-Lân tử – nay đã ra đi – biết cả hai nàng này và đã cảnh báo đệ rồi. Ông bảo nay các nàng đã giành được quyền ghen tuông rồi. Ghen là gì mới được chứ? Chẳng gì khác hơn một dạng của đố kỵ. Đây cũng là một điều lạ trong thế giới của bọn mũi lõ: đố kỵ bị coi là xấu xa, trừ khi xuất hiện dưới dạng ghen. Duy-Lân tử bảo rằng có một thứ văn học về ghen tuông rộng khắp; phải, có thể nói hầu như toàn bộ văn học của bọn mũi lõ đều không bàn chuyện gì khác hơn là ghen tuông.
Coi trọng lời cảnh báo của Duy-Lân tử nên đệ đã cố hết sức giữ hai nàng cách xa nhau và không hề kể với nàng này về nàng nọ. Đến nay sở dĩ chuyện không vỡ lở, vì tiểu phụ Chung luôn chỉ ghé Min-chen hai hoặc ba ngày thôi, mà nàng Pao-leng thường ít có thì giờ, lại còn bận rộn với đủ loại chuyện, những thứ mà đệ không quan tâm.
Nhưng hôm kia đã xảy ra tình cảnh tai hại: tiểu phụ Chung bất ngờ đến thăm đệ, trong lúc đệ đang hoan lạc với nàng Pao-leng. Đệ luôn miệng nói: im nào, im nào – khuya rồi, hàng xóm đã ngủ. Đệ không muốn kể chi tiết với huynh những màn chẳng chút hay ho. Lệ tuôn như suối là còn ít đấy. Đệ phải nghe những lời đay nghiến, cuối cùng hai nàng bỏ đi hết. Nghĩa là họ muốn bỏ đi, nhưng lại ngại phải dùng chung cầu thang. Thành thử trong khi người này chờ cho người kia đi ra trước, họ cùng lúc sỉ vả đệ; nàng này trong ngôn ngữ Min-chen, nàng kia trong ngôn ngữ của chúng ta. Chỉ sau khi đệ làm bộ sẽ ra khỏi phòng, hai nàng mới bèn ào ra ngoài và dọa sẽ không bao giờ gặp lại đệ nữa.
Đệ khóa cửa, khui một chai Mo-te Shang-dong. Di Ngô quý mến, thật tiếc đệ không thể mang thứ rượu này về cho huynh nếm được. Cái túi du hành của đệ không được quá nặng, kẻo đệ bị kẹt lại đâu đó giữa đường. Tiếc quá, nhất định huynh sẽ thích Mo-te Shang-dong.
Hôn giúp đệ con Tiểu Siêu chung thủy và không biết ghen tuông. Hãy an ủi nó rằng đệ sắp quay về. Nó hiểu đấy, đệ chắc chắn.
Cao Đài