Mối Bất Hòa Truyền Kiếp

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 13

❊ ❊ ❊

Trời vẫn tương đối sáng trên các tán cây, mặc dù ánh sáng mờ đi đáng kể ngay khi họ bước vào rừng. Họ đi nhanh, mỗi người xách một hộp bằng kim loại, chiếu sáng đường bằng ngọn đèn cực mạnh trong bộ đồ nghề. Sau khi băng qua cây cầu đá, họ leo lên đồi tới thẳng tảng đá mòn lớn.

– Nó ở đằng sau chỗ kia, - Amaia nói và chiếu đèn vào miệng hang.

Toàn bộ quá trình mất chưa đến mười lăm phút: chụp ảnh sơ bộ, tiếp theo là phủ một chất kỳ diệu đã cách mạng hóa khoa học pháp y: Luminol, phản ứng với sắt trong hemoglobin, có thể phát hiện những vết máu không rõ ràng, có thể nhìn thấy dưới đèn cực tím; đơn giản là hiện tượng phát quang bằng phản ứng hóa học, xảy ra ở đom đóm và một số sinh vật biển. Họ đeo kính bảo hộ màu cam, cho phép họ tắt hết đèn pin và bật “ánh sáng mới”.

Amaia cảm thấy lưng nổi gai ốc. Cảm giác vừa khó chịu vừa phấn khích lúc chị nhận ra mình đã khám phá đoạn cuối của sợi dây cần rút. Lùi lại vài bước, chị bảo Jonan nơi chiếu đèn cực tím để có thể nhìn thấy, lúc chị chụp một loạt thông điệp mà kẻ hung bạo điên cuồng nào đó đã viết bằng máu lên vách hang: “Tarttalo”.

Phó thanh tra Etxaide lặng lẽ đi sau chị lúc họ trở lại nơi đỗ xe. Bóng tối đã hạ xuống dưới ngọn cây, gió lay động cành cây tạo nên những tiếng cót két và rên rỉ hãi hùng. Thỉnh thoảng một tia chớp sáng lóe ở bên kia đồi, chiếu sáng bầu trời, như thể tuyên bố cuộc trở về của linh hồn các đỉnh núi. Bất chấp sự náo động, Amaia gần như nghe thấy ý nghĩ của cấp phó, mỗi bước đi anh lại liếc nhìn chị đầy ý nghĩa, trong lúc vẫn kìm nén các câu hỏi.

– Nói thẳng ra, Jonan, hoặc cậu sẽ nổ tung mất.

–Johana Márquez bị giết mười ba tháng trước cách đây vài cây số, xương cánh tay bị cắt cụt của cô ta xuất hiện trong hang này, nơi có kẻ đã viết “Tarttalo”, cùng thông điệp mà Quiralte đã viết nguệch ngoạc lên tường xà lim của hắn trước khi theo Medina tới địa ngục.

– Chưa đủ, Jonan ạ, - chị nói và dừng lại. - Một tù nhân ở nhà giam Logroño đã giết vợ rồi để lại đúng thông điệp này trước khi tự tử. Cả ba người phụ nữ đều bị cắt cụt một cánh tay. Không tìm thấy các cánh tay đó, trừ tay của Johana lẫn trong các xương mà Guardia Civil phát hiện trong hang - chị nói và lại cất bước.

Jonan im lặng một lúc, hình như để tiếp thu thông tin rồi hỏi:

– Chị nghi ba kẻ đàn ông đó hành động cùng nhau?

– Không, tôi không nghĩ thế.

– Thế chị thấy vì lý do nào mà bọn chúng mang các cánh tay bị cắt tới đây?

– Có kẻ nào khác đã làm chứ không phải chúng, dẫu tôi không tin chúng tiến hành việc cắt xẻo. Chúng ta đang nói đến những gã đàn ông hung bạo, nghiện rượu, loại người để bản năng tệ hại nhất của chúng điều khiển mà không nghĩ đến hậu quả.

– Chị đang nói đến một bên thứ ba liên quan tới toàn bộ các vụ án, một loại đồng phạm?

– Không, Jonan ạ, không phải là đồng phạm mà đúng hơn là kẻ chủ mưu, một kẻ đủ kỹ năng điều khiển những tên này, xúi giục chúng giết người rồi tự tử, kẻ lấy các chiến lợi phẩm trong từng vụ án mạng, ký tên trong từng vụ: Tarttalo.

Jonan dừng lại giữa đường và Amaia quay nhìn anh.

– Tất cả chúng ta đều nhầm! Sao tôi có thể ngu đến thế, khi hiển nhiên là…

Amaia đợi. Jonan Etxaide, với hai bằng khảo cổ và nhân chủng học, không phải là một cảnh sát trung bình, anh không nghĩ giống như các cảnh sát khác, và chị luôn tôn trọng ý kiến của anh.

– Sếp à, chính chị nói đến các chiến lợi phẩm. Chúng là thứ được giữ như một biểu tượng chiến thắng, là niềm tự hào. Chính vì thế tôi hiểu được vì sao chúng được ném vào hang, như thể vứt đi. Nó không phù hợp, trừ khi chúng là chiến lợi phẩm của tarttalo. Theo truyền thuyết, tarttalo ăn thịt nạn nhân và để lại xương ở miệng hang, vừa là dấu tích của sự tàn bạo vừa là lời cảnh báo những ai dám liều lĩnh đến gần hang ổ của hắn. Xương không bị vứt đi hoặc từ bỏ, chúng được xếp đặt cẩn thận để truyền tải một thông điệp.

– Nhưng thứ đáng chú ý hơn là tarttalo của chúng ta khớp với miêu tả theo nhiều kiểu chưa bao giờ chúng ta tưởng tượng nổi, Jonan ạ. Tất cả các xương đều có vết cắn thẳng, song song, được xác định là vết răng. Răng người.

Mắt Jonan mở to, kinh hãi.

– Một kẻ ăn thịt người ư?

Chị gật đầu.

– Để chắc chắn, bên pháp y đã so sánh chúng với vết răng của bố dượng Johana và Vícto, nhưng không khớp.

– Người ta tìm thấy xương của bao nhiêu cái xác?

– Khoảng một tá.

– Và chỉ có Johana Márquez là trùng khớp duy nhất?

– Cô ấy là vụ gần đây nhất.

– Họ đã làm gì với các xương khác? - Jonan hỏi.

– Họ đã xử lý, nhưng vì không có ADN để so sánh chúng…

– Vì thế chị đề nghị tôi tìm những phụ nữ ở Baztán là nạn nhân bị cánh đàn ông bạo hành.

– Cho đến nay chúng ta có ba phụ nữ đều là người ở đây hoặc sống ở đây suốt thời ấu thơ như Johana.

– Sao không ai liên tưởng việc phát hiện những cái xương cánh tay này với những phụ nữ bị giết mất một tay nhỉ?

– Những kẻ giết người tự nguyện thú nhận tội ác của chúng, và mặc dù có ít nhất hai tên khai không biết gì về việc cắt xẻo, song ai mà tin chúng? Chưa có ai kiểm tra chéo các dữ liệu và việc đó sẽ không được thực hiện, cho đến khi thành lập một bộ phận hình sự đặc biệt để thu thập và đối chiếu mọi thông tin của cảnh sát, và chúng ta không phải thương lượng với các lực lượng cạnh tranh. - Amaia thở dài. - Cậu đã chứng kiến công cuộc tìm hiểu ngọn nguồn một vụ như thế này khó khăn biết chừng nào; các vụ bạo lực gia đình ít chịu hậu quả. Chúng nhanh chóng khép lại và được lưu trữ, nhất là khi thủ phạm đã thú tội rồi sau đó tự tử. Nó khiến cho vụ án dễ được giải quyết, và đáng tiếc là người thân của nạn nhân chỉ cảm thấy có ích khi giữ mồm giữ miệng.

– Tôi đã tìm ra hai phụ nữ nữa sinh ở thung lũng bị bạn tình giết chết. Tôi đã ghi tên và địa chỉ nơi họ sống khi xảy ra sự việc - một người ở Bilbao, người kia ở Burgos. Đó là việc tôi định kể với chị lúc chị gọi tôi ở đồn. Cả hai đều có cáo phó dán ở nhà tang lễ trong thung lũng.

– Có nhắc tới các chi bị cắt cụt không?

– Không…

– Còn những kẻ tấn công?

– Cả hai đều đã chết: một tên tự sát ngay tại hiện trường, trước khi cảnh sát tới. Tên kia chạy trốn, và nhiều giờ sau được tìm thấy treo cổ trên cây gần một vườn quả.

– Chúng ta cần tìm ra những người thân của họ, khẩn cấp đấy.

– Tôi sẽ làm việc đó ngay khi chúng ta về đồn.

– Jonan, đừng hé răng với bất cứ ai nhé. Cuộc điều tra này đã được cho phép, nhưng chúng ta cần giữ kín. Mọi người chỉ cần biết chúng ta đang điều tra vụ mạo phạm nhà thờ thôi.

– Tôi hiểu là chị rất tin tôi.

– Ngoài hai nạn nhân, lúc trước cậu có nói đã bắt gặp gì đó ở nhà tang lễ.

– Phải, tôi suýt quên vì đang mải việc. Ông chủ nhà tang lễ Baztandarra kể vài tuần trước có một phụ nữ đến, nắm cánh tay một phụ nữ khác, quát mắng và đẩy bà ta tới trước. Bà ta đòi xem quan tài và khi ông ta chỉ chỗ cho, bà ta kéo mạnh người cùng đi và nói gì đó về việc chọn ngay một cỗ quan tài tốt, phòng khi bị chết sớm. Theo lời ông ta, người phụ nữ kia sợ điếng người, cứ khóc lóc và nhắc đi nhắc lại là không muốn chết.

– Kỳ quái thật, - Amaia nói. - Ông ấy không biết những người phụ nữ này sao?

– Ông ta quả quyết thế, - Jonan nói, vẻ không chắc chắn.

– Đây chắc hẳn là nơi duy nhất trên thế giới mà ai cũng biết công việc của người khác, song không người nào sẵn sàng nói ra, - Amaia nhún vai nói.

Chị rút điện thoại, kiểm tra tin tức cũng như giờ giấc, bối rối thấy còn sớm dù ánh sáng đã nhòa, nhớ đến những con số biến khỏi màn hình trong lúc chị nói chuyện với cô gái dưới suối.

– Đi thôi, - Amaia nói và lại lên đường. - Tôi phải gọi một cuộc.

Nhưng chị không có thời gian, họ vừa lái xe thì chuông reo. Là Padua.

–Tôi rất tiếc sếp à, người phụ nữ ở Logroño không có họ hàng thân thích, nên họ hàng người chồng giữ hài cốt, bà ta đã được hỏa táng.

– Không có bố mẹ, anh chị em hoặc con cái sao?

– Không, bà ta không có con nhưng có một người bạn thân. Nếu chị muốn nói chuyện với bà ấy, tôi sẽ cho số điện thoại.

– Không cần đâu. Tôi không muốn nói chuyện với ai không có ADN để so sánh…

Chị cảm ơn Padua rồi ngắt máy. Chị dừng lại quan sát cơn dông vẫn ầm ầm ở bên kia rặng núi, mỗi tia chớp sáng lóe lại làm những đường nét lởm chởm nổi bật trên nền trời không một gợn mây.

– Nó đang đến… - Tiếng cô gái vang lên trong đầu chị. Cơn rùng mình chạy suốt sống lưng lúc chị trèo vào xe.

Sáng rực trong một đêm tháng Hai sớm sủa, đồn cảnh sát giống một con tàu ma chệch hướng và bị cuốn vào bờ vì tai nạn. Chị đỗ cạnh xe Jonan. Lúc vào tòa nhà, họ gặp Zabalza đi ra, cùng hai người nữa. Chị đoán là Beñat Zaldúa và bố cậu ta. Zabalza gật đầu chào chị nhưng cứ đi tiếp, tránh cái nhìn chăm chú của chị.

Amaia để Jonan làm việc tại bàn, còn chị tới phòng làm việc của Iriarte.

– Tôi vừa gặp Zabalza đi ra với cậu bé và bố cậu ta. Sự việc sao rồi?

– Chẳng có gì, - Iriarte nói và lắc đầu. - Một vụ rất buồn. Thực ra Beñat thông minh, quá thông minh nữa. Không may sau khi mẹ chết, người bố nghiện rượu đánh đập cậu ta. Beñat bầm tím mặt mũi và thân thể, nhưng khi chúng tôi hỏi cậu ta một mực nói bị ngã cầu thang. Blog là nơi ẩn náu của cậu ta, cũng như là một cách bộc lộ những mối quan tâm về xã hội. Beñat là một thiếu niên cũng đầy căm hận như nhiều người khác, ngoài việc có lý do sâu xa. Cậu ta đã cho tôi một lịch sử rút ngắn về các agote và cuộc sống của họ ở thung lũng khiến tôi ngẩn người. Theo tôi, sự oán hận của cậu ta chỉ là một phương tiện truyền tải tâm trạng vỡ mộng của mình mà thôi, tôi không tin Beñat thực hiện hành vi mạo phạm nào. Tôi không thể hình dung cậu ta dùng rìu bổ đôi bình đựng nước thánh. Cậu ấy là người… tôi nên gọi như thế nào nhỉ? Tinh tế.

Amaia nhớ lại nhiều tiểu sử kẻ sát nhân chị đã nghiên cứu, bọn chúng trông như thể không xua đuổi nổi một con ngỗng. Chị nhìn Iriarte và quyết định tin vào sự đánh giá của anh, bạn không thể vươn tới vị trí thanh tra thám tử mà không có cách nhìn nhận tinh tường, và dù sao thì chị đã quyết định giao phó việc điều tra cho anh.

– Được, chúng ta loại bỏ cậu ta. Anh có đề xuất chúng ta xem xét tiếp ở đâu không?

– Nói thật là không tiến triển nhiều. Pháp y không hồi đáp cho chúng ta về mairu-beso, và từ khi chúng ta bố trí xe tuần tra đậu đối diện nhà thờ suốt ngày đêm, không xảy ra sự cố nào hơn nữa.

– Tôi muốn hỏi han các giáo viên dạy giáo lý vấn đáp tại nhà họ, mỗi lần một người. Linh mục nói ông ta chưa bao giờ có rắc rối với ai, nhưng đám phụ nữ có thể nhớ ra điều gì đó mà ông ta quên, hoặc không muốn nhắc đến vì lý do nào đó. Đưa Zabalza đi cùng anh. Tôi nhận thấy phụ nữ ở lứa tuổi nhất định có vẻ thích anh ta, - chị toét miệng cười. - Nếu anh ta có thể làm họ nói chuyện, họ có thể kể gì đó ngoài việc mời anh ta cà phê và bánh quy.

Đi theo con đường nhiều cảnh vật, Amaia lái tới bãi họp chợ rồi băng qua dòng sông ở Giltxaurdi. Chị chạy chầm chậm, len giữa các xe đỗ, và bấm còi khi ba thiếu niên đạp xe lao ra trước xe chị. Chúng rẽ phải và mất hút đằng sau xưởng bánh. Tránh vướng đường, chị đỗ trên vỉa hè, đi theo chúng và không bật đèn pin trong tay. Từ xa, chị có thể nghe thấy tiếng cười, hình như chúng cũng có đèn pin. Chị tiến đến gần, dựa sát tường cho đến khi ngang tầm, chị bật đèn pin và chĩa luồng sáng rực vào chúng để nhận dạng.

– Cảnh sát. Các cậu làm gì ở đây?

Một cậu giật mình và ngã cả xe lẫn người vào các cậu khác. Lúc chúng cố đứng thẳng dậy, một cậu giơ tay che mắt để nhìn chị.

– Chúng tôi không làm gì hết, - cậu ta lắp bắp.

– Thật sao? Vậy thì tại sao các cậu ở đây? Đây là cổng hậu vào xưởng bánh, các cậu không có việc gì ở đây hết.

Hai cậu kia dựng xe lên và đáp lại:

– Chúng tôi không làm hại gì, chỉ đến xem thôi.

– Xem gì?

– Xem những chữ viết.

– Các cậu viết à?

– Không, chúng tôi không viết, thật mà.

– Cậu đang nói dối?

– Không, là thật.

– Nhưng cậu biết ai làm.

Cả ba liếc nhìn nhau nhưng vẫn im thin thít.

– Được. Đây là việc tôi sẽ làm: gọi xe tuần tra và bắt giữ các cậu vì nghi ngờ hành động cố ý phá hoại, sau đó liên hệ với bố mẹ các cậu. Có lẽ như thế sẽ làm các cậu nhớ lại.

– Là một bà già, - một cậu nói buột ra.

– Đúng thế, một bà già, - hai cậu kia lặp lại.

– Đêm nào bà ta cũng tới đây và viết những từ thô lỗ. Chị biết đấy - con đĩ, con chó cái, đại loại thế.

– Đúng thế, đêm nào cũng vậy. Tôi nghĩ bà ta ắt phải là một mụ rồ, - một cậu tuyên bố.

– Phải, một mụ già điên thích viết lên tường - cậu thứ nhất nói.

Câu này khiến hai cậu kia khoái chí, họ cười phá lên.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.