Mối Bất Hòa Truyền Kiếp

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 37

❊ ❊ ❊

Nuría mặc đầm màu xanh lơ rất hợp bộ với áo khoác. Cô đã đổi cái mũ len bằng một băng đô rộng bản trên mái đầu tóc ngắn. Cô không trang điểm, nhưng Jonan nhận thấy cô sơn móng tay màu đen. Họ chưa tới con đường nhỏ, Nuría đã mở cửa đằng trước. Mỉm cười bẽn lẽn, cô dẫn họ vào phòng khách, nơi cả hai người đàn ông đều nhận lời uống cà phê. Sau đó, thanh tra Montes hỏi về chuyện xảy ra, và cô còn nhớ ra điều gì không. Cô thuật lại câu chuyện y hệt, với sự sôi nổi không có ở lần đầu tiên. Cô nói về sự việc một cách khách quan, dường như nó xảy ra với người nào khác, một người đàn bà khác, và Jonan nhận biết là đúng sự thật. Trong lúc Montes hỏi cô về Antonio Garrido hiểu biết vùng này đến đâu, Jonan nhận ra một bức tranh vẽ hoa rất đẹp trên lỗ hổng ở cánh cửa, song không che hết được tàn tích ở hai bên phát đạn, tạo một ấn tượng kỳ quái. Một khẩu súng hai nòng kiểu mới dựa vào cửa sổ.

– Khẩu súng ấy nên cất lên giá, - Montes nhận xét lúc họ ra về.

– Vâng, tôi định làm thế thì các anh tới.

– Tôi chắc là cô… - Montes đáp.

Mưa như trút lúc họ ra khỏi nhà.

– Anh nghĩ sao? - Jonan hỏi lúc họ ra tới cổng.

– Tôi nghĩ gã Garrido này nên tìm một việc tốt để làm hơn là theo đuổi vợ, vì lần sau cô ta sẽ giết chết hắn, ờ… thế giới sẽ bớt đi một thằng khốn kiếp.

Jonan cũng nghĩ thế. Anh đã thấy nhiều thay đổi trong thái độ và trang phục của Nuría. Rèm cửa ở phòng khách đã kéo lên, để cô có thể nhìn thấy ai đang tới gần. Cô đã dọn đồ đạc xung quanh, chỉ giữ lại máy pha cà phê, bánh quy và khẩu súng ở gần bên. Chắc chắn cô ngủ trên sofa để đề phòng. Nuría đã mặc đầm thay bộ quần áo rộng thùng thình, và không ngại trưng ra mái tóc cắt ngắn, tô điểm bằng cái băng đô tươi tắn, cô đã che vết đạn và sơn móng tay. Cô là một người bắn tỉa.

Exaide lắc đầu, nắm chặt cái ô vừa đủ chắn mưa như trút. Lớp vải ướt sũng và những tia nước mảnh rơi vào mặt họ, nước rỏ xuống bàn tay cầm ô của anh. Hai người đi tới trung tâm thị trấn, qua những đường phố ngập lụt, cống không thoát kịp. Nước đập vào vỉa hè tạo thành một cơn mưa ngược, không ô nào cản được nó.

Đi xuống Pedro Axular, theo bản năng họ đi về phía các chấn song ở chỗ sông uốn cong. Mực nước mấp mé đường.

– Dự báo thời tiết đúng thật. Nếu cứ mưa như thế này, dòng sông chẳng mấy chốc sẽ tràn bờ.

– Người ta không thể làm gì sao?

– Chuẩn bị, - Jonan nhún vai đáp.

– Có ngập lụt toàn bộ thị trấn không?

– Không. Ví dụ nơi bà cô của thanh tra Salazar sống chưa bao giờ bị lụt. Đây, anh đã đến khúc cong của dòng sông. Đập nước Txokoto chẳng giúp được gì.

– Chắc nó phải đáp ứng được vài mục tiêu chứ?

– Chẳng được gì. Giống phần lớn các đập nước khác, khởi đầu nó được xây dựng để sản xuất điện. Một trong những công trình sớm nhất ở Elizondo là nhà máy xay cũ, đối diện với vòng cung ở cuối đường Jaime Urrutia. Nó được xây dựng lại vào thế kỷ XIX. Nếu anh ngắm kỹ, anh sẽ thấy một đường đi của cá ở bên kia đập. Người ta đã nói đến việc bỏ nó đi cho dòng chảy mạnh hơn, nhưng dân địa phương không chịu nghe.

– Tại sao không?

– Vì họ đã quen với cái đập nước, quen nhìn nó, quen với âm thanh của nó. Các du khách cũng thích chụp ảnh trên cầu.

– Nhưng nếu nó gây ra nhiều vấn đề…

– Không nhiều lắm. Dòng sông ngập lụt mỗi năm một lần, thế thôi. Thỉnh thoảng không lụt trong nhiều năm. Vấn đề của nó là cân bằng hơn thiệt.

Montes chăm chú ngắm làn nước đang dâng lên đều đều.

– Dân chúng ở Elizondo rất cứng đầu, - Jonan nói lúc họ đi tới đường Jaime Urrutia. - Nhiều năm trước, có một trận lụt rất lớn. Có lẽ nếu không có đập nước ở đó, tình hình sẽ khác đi. Anh nhìn kìa, - Jonan nói và chỉ một ngôi nhà cũ của Serora, - nước đã dâng đến tấm biển kia kìa. Đó là nơi người hầu của linh mục . Nhà thờ cũ ở ngay kia, Jonan nói, vung tay chỉ quảng trường, nay chỉ còn lại một đài phun nước. - Dòng nước xiết đã cuốn nó đi rồi.

– Thế mà họ vẫn khăng khăng giữ đập nước lại?

– Trong dịp đó, lụt do những tảng đá và cây cối gãy đổ chặn sông ngược dòng. Khi thông dòng chảy, nước sông chảy mạnh đến mức cuốn trôi mọi vật trên đường. Tôi tin rằng vấn đề là chỗ uốn của dòng sông, nó hợp lý vì tràn đầy ở điểm này.

Montes nhận thấy các chủ cửa hàng đã chuẩn bị cho trận lụt, bịt kín các cửa bằng những tấm ván và tấm mút cao su, một số còn chồng các bao cát. Phần lớn các cơ sở kinh doanh đều đóng cửa, nhưng vài ngôi nhà nhìn xuống dòng sông vẫn chưa được che chắn.

– Thật xấu hổ nhưng không ai lo cho những ngôi nhà này, - Montes nói.

– Một số nhà đã bị bỏ hoang; nhưng đúng vậy, thật xấu hổ vì chúng có tầm quan trọng đáng kể về lịch sử. Ví dụ ngôi nhà kia kìa, - Jonan nói và chỉ vào một công trình kiến trúc trông có vẻ cổ kính, - tên nó là Hospitalenea. Trong nhiều thế kỷ, các khách hành hương dùng nó làm nơi trú ngụ sau khi băng qua dãy Pyrénées trên đường tới Santiago de Compostela; đây là một chặng đường gian khổ và nhiều người tới nơi mệt lả. Nhiều người không qua được.

Montes ngẩng đầu lên nhìn cho kỹ. Những cánh chớp đóng chặt, màu xam xám của gỗ rất cũ, ban công tầng trên cùng dài, làm bằng sắt có vẻ như nhô khỏi tường, gắn vào ba cột chống. Bên trên ban công tầng thứ nhất có dòng khắc mà Montes không thể đọc được qua màn mưa.

– Nó viết gì nhỉ?

– Năm mua ngôi nhà và phục chế, tôi nghĩ là 1811.

Họ đi tiếp, rồi Montes dừng lại một lát, đưa ô cho Jonan.

– Đợi ở đây, - anh ta dặn và trở lại đường cũ.

Jonan đứng giữa phố, cầm chặt cán ô lúc quan sát Montes vội vã trở lại, biến khỏi tầm nhìn ở chỗ dòng sông uốn cong, đằng sau lâu đài Arizkunenea.

Montes trở lại chỗ họ đã dùng để ngắm dòng sông. Mưa làm mặt sông gợn sóng như gương, và ánh sáng chiếu lên nước như những đốm chuyển động. Nắm chặt chấn song bằng cả hai tay, anh nín thở đếm những ngôi nhà nhìn xuống dòng sông. Anh đếm lại mặc dù căng mắt để nhìn. Mưa ào ào như trút, làm quần áo và tóc anh ướt đẫm, chảy vào mắt anh. Montes giơ tay che mắt, đếm một lần nữa và đợi cho tới khi nhìn thấy nó. Một đốm sáng lờ mờ, giống như ánh nến đang nhảy múa, đi theo sau là một cái bóng không có hình dáng rõ rệt, lướt qua cửa sổ không cánh chớp rồi tối đen. Bất chợt, Montes nhận ra giày mình đầy nước, liếc nhìn xuống anh thấy sông đã tràn qua tường chắn và nước chảy như một con sóng nhỏ tới đường phố. Montes bắt đầu chạy, vòng quanh góc lâu đài Arizkunenea, rồi vừa chạy hết tốc lực tới chỗ Jonan vừa đếm các ngôi nhà lần nữa lúc rút súng ra.

Hoảng hốt, Jonan nhìn xuống cả hai đầu phố vắng tanh.

– Anh làm gì thế?

Montes tới ngang chủ Jonan, giải thích giữa những tiếng hôn hển và kéo anh tới cửa ngôi nhà bỏ hoang.

– Hắn ở đây. Cậu nói lâu đài này tên gì?

– Hospitalenea, Jonan nói, gật đầu lúc bắt đầu hiểu ra Montes nói gì. - Đây là một bệnh viện cổ, hắn đã bảo Nuría: “Tôi sẽ đưa cô tới bệnh viện”.

– Cậu có súng không?

– Tất nhiên rồi, - Jonan nói, quẳng ô sang một bên và rút khẩu Glock cùng đèn pin ra.

– Tôi tưởng nhà khảo cổ mang cuốc chim và bút lông chứ, - Montes cười toét miệng nói.

– Tôi sẽ gọi yểm trợ.

Montes đặt tay lên vai anh. – Không còn thời gian đâu, Jonan. Nếu hắn đang quan sát, mà chắc chắn là thế rồi, hắn sẽ thấy chúng ta dừng lại đối diện với ngôi nhà. Tôi nghĩ hắn có một cây nến và đã thổi tắt nó lúc trông thấy tôi. Nếu chúng ta đợi hỗ trợ, chúng ta sẽ tìm thấy hắn đã chết, mà chúng ta cần hỏi cung hắn. Hắn ở tầng trên, cửa thứ nhất bên trái.

Montes nắm chặt tay cầm han gỉ và ngoái lại:

– Cửa khóa rồi, - anh thì thào. - Đếm đến ba. Một. Hai… - Anh húc mạnh vai vào cánh cửa gỗ phồng lên vì ẩm. Nó mở hé khoảng hai chục xen ti mét rồi kẹt rất nhanh. Thò cánh tay qua, Montes đẩy mạnh, cố mở rộng hơn. Etxaide theo sau anh. Họ chạy lên cầu thang, cảm thấy gỗ rên rỉ dưới chân, thành cầu thang rung mạnh dường như đã gẫy vì một trận động đất, khi một thân hình lao qua cầu thang với một tiếng rắc rất lớn. Họ chĩa đèn pin xuống dưới.

– Thằng chó đẻ! - Montes hét lên và ngoái lại. - Hắn đã treo cổ.

Montes vừa xuống tầng một, anh đã ôm chân hắn, nhấc bổng người hắn lên để làm chùng sức căng của sợi dây quanh cổ hắn.

– Lên trên kia và cắt dây! - Anh quát Etxaide. - Cắt dây!

Jonan vừa chạy như bay lên cầu thang vừa khua đèn cho đến lúc trông thấy sợi dây buộc chặt vào thành cầu thang gẫy - chính là nơi phát ra tiếng ồn họ nghe thấy. Sợi dây quá to nếu không làm gẫy cổ thì cũng cắt đứt khí quản của hắn. Jonan nhét súng vào thắt lưng, lo lắng liếc khắp các căn phòng tối om mà họ không có thời gian lục soát. Lúc này Montes hét đến xé phổi. Jonan cố lùa ngón tay vào giữa nút thắt và thành cầu thang, nhưng sức nặng đã kéo căng sợi dây. Anh nhìn quanh, cố tìm thứ để cắt dây, trong lúc Montes gào:

– Cắt đi, cắt đi, mẹ kiếp!

Nắm chặt khẩu súng, Jonan nhằm sợi dây và bắn. Sợi dây nhảy vào không trung như một con rắn, rồi rơi xuống cầu thang yếu ớt. Lao vội xuống tầng dưới, anh thấy Montes cúi lom khom trên người hắn, cố gỡ sợi dây quanh cổ. Anh đứng dậy, đắc thắng.

– Thằng khốn còn sống. - Dường như làm chứng cho câu này, tên đó ho rồi rên rỉ, âm thanh rít lên, ken két.

– Cậu làm cái khỉ gì ở trên ấy? Sao lâu thế? - Montes hỏi, xòe hai bàn tay và chỉ vào quần áo mình, mặt nhăn lại ghê tởm. - Cậu gọi điện đi, thằng chó đẻ ấy tè khắp người tôi rồi.

Chuông điện thoại của chị reo lúc họ đang ngồi xuống ăn tối.

– Chúng tôi đã bắt được Garrido. Hắn trốn trong bệnh viện cổ của người hành hương. Hắn cố treo cổ lúc chúng tôi ập vào. Nhờ Montes hắn vẫn còn sống, nhưng chỉ thế thôi. Chúng tôi đã gọi xe cấp cứu.

Hình ảnh ảm đạm của Freddy treo cổ vào ống dẫn nước rồi nằm liệt trên giường bệnh lóe lên trong trí Amaia.

– Tôi đến ngay đây. Nếu xe cấp cứu đến đó trước, đừng để hắn thoát khỏi tầm nhìn, cũng không cho phép bất cứ người nào tới gần hoặc trò chuyện với hắn, - chị dặn trước khi ngắt máy.

Khoa Tai nạn và Cấp cứu tại bệnh viện Virgen del Camino ở Pamplona vắng vẻ khác thường, chắc vì mưa bão. Chỉ có độ năm, sáu người trong phòng đợi, hình như hầu hết đều muốn trì hoãn tới đây cho đến khi mưa tạnh.

Amaia và Iriarte giơ phù hiệu cho nhân viên tiếp đón.

– Antonio Garrido, được xe cấp cứu chở từ Pamplona tới.

– Phòng bệnh số 3. Hiện giờ các bác sĩ đang ở đó. Các vị có thể ngồi trong phòng đợi.

Phớt lờ bà ta, họ xuống hành lang. Chưa tới phòng số 3, Jonan đã bước ra chào họ.

– Đừng lo, Montes ở trong đó với hắn.

– Hắn thế nào rồi?

– Tỉnh táo, thở tốt, có vết chà xát bỏng tởm lợm quanh cổ và không thể nói chuyện. Tôi ngờ hắn bị hỏng khí quản, nhưng vẫn còn sống. Chắc chắn hắn có thể cử động đôi chân, hắn quẫy lung tung khi Montes giữ chân hắn, và cả sau đó lúc hắn đã ở trên sàn.

– Họ đang làm gì trong đó?

– Chụp X-quang cổ họng lúc hắn tới, bây giờ các bác sĩ đang kiểm tra toàn thân.

Cánh cửa bật mở, hai bác sĩ, một nam và một nữ xuất hiện, theo sau là một y tá.

– Các vị không được tới đây, cô ta nói khi trông thấy họ.

– Cảnh sát Navarre đây. - Chúng tôi tới đây để canh giữ nghi phạm Antonio Garrido. Hắn thế nào rồi?

Các bác sĩ dừng lại trước mặt chị.

– Nhờ đồng nghiệp của chị, hắn còn sống. Nếu hắn không được nới lỏng sức ép của sợi dây, hắn sẽ chết ngạt. May mắn là hắn nhảy từ độ cao không lớn, thành cầu thang gãy ngay lập tức, hình như hắn dùng một sợi dây to nên giữ cho các đốt sống của hắn tại chỗ. Tuy vậy, khí quản của hắn bị biến dạng.

– Hắn có thể nói được không?

– Khó khăn, nhưng cũng đủ để tự nguyện xin ra viện.

– Hắn tự nguyện xin ra viện?

– Y tá đang chuẩn bị giấy tờ để hắn ký, - bác sĩ nói, vẻ xin lỗi. - Chúng tôi đã cảnh báo hắn về sự nghiêm trọng của các vết thương. Tôi đã bảo mặc dù lúc này hắn có thể cảm thấy ổn, nhưng trong vài giờ tới có thể xấu đi. Hắn xin ít thuốc giảm đau, nhưng vẫn một mực muốn tự nguyện ra viện. Tôi đã đeo cho hắn giá đỡ cổ và chúng tôi đã đắp thuốc cho phần tại còn lại. Chúng tôi thấy cần phẫu thuật nhưng hắn nhất định từ chối. Vì thế, khi hắn ký xong giấy tờ, hắn là của các vị.

Amaia nhìn Iriarte, bối rối:

– Tên này định giở trò gì đây?

–Tôi không biết.

– Tôi sẽ gọi cho Markina, sau đó chúng ta đưa Garrido tới trụ sở chính của cảnh sát.

Phòng thẩm vấn ở đồn cảnh sát Pamplona giống hệt ở Elizondo: tấm gương hai chiều gắn trên một bức tường, một cái bàn, bốn cái ghế và một camera trên trần. Một cảnh sát mặc đồng phục đứng cạnh cửa.

Họ quan sát Garrido ở đằng sau tấm gương hai chiều. Hắn có nhiều vết đỏ quanh cổ và mặt hắn đỏ ửng vì sức ép của giá đỡ cổ. Một tấm gạc dày phủ kín tai và một phần đầu trọc tóc; thuốc mỡ nhờn nhờn bôi các vết bỏng thuốc súng lốm đốm trên mặt hắn. Ngoài ra, hắn có vẻ bình tĩnh, mắt nhìn cái bàn lúc nghịch chai nước và những viên thuốc sủi họ phát cho hắn ở bệnh viện. Nếu có đau hoặc khó chịu, hắn cũng không để lộ. Hắn tạo ấn tượng của một người nhẫn nại đợi, biết rằng chẳng gì có thể làm thời gian qua nhanh hơn.

Montes và Iriarte vào phòng thẩm vấn. Iriarte ngồi đối diện Garrido và nhìn thẳng vào hắn, trong lúc Montes vẫn đứng. Garrido làm như quanh hắn chẳng có gì thay đổi.

– Antonio Garrido, đúng không? - Iriarte hỏi.

Tên đàn ông nhìn anh:

– Mấy giờ rồi?

– Anh là Antonio Garrido?

– Ông biết tôi là ai mà, - hắn nói, giọng yếu ớt. - Mấy giờ rồi?

– Tại sao anh muốn biết?

– Tôi phải uống thuốc.

- Bây giờ là sáu giờ sáng.

Garrido cười toét và mặt hắn càng đỏ hơn.

– Ông đang lãng phí thời gian đấy.

– Thật ư? Tại sao thế?

– Vì tôi sẽ không nói chuyện với bất cứ ai ngoài cảnh sát hạng sao, - hắn nói và cười khúc khích.

Đằng sau tấm gương, Amaia liếc nhìn Jonan và thở dài. Chị có một cảm giác đang lớn dần là đã thấy trước chuyện này trong suốt cuộc thẩm vấn Quiralte. Rõ ràng bọn chúng được chỉ thị giống hệt nhau.

–Tôi không biết anh nói đến ai, - Iriarte đáp lại.

–Tôi muốn nói đến cô ấy, - hắn nói và chỉ thẳng vào tấm gương bằng những ngón tay cụt.

– Anh muốn nói chuyện với thanh tra Salazar?

– Vâng, nhưng không phải lúc này, vẫn chưa.

– Khi nào?

– Sau này, nhưng chỉ nói với cô ấy, với cảnh sát hạng sao. - Hắn lại buột ra tiếng cười ngớ ngẩn đó.

Montes xen vào:

– Nếu tôi đấm gẫy răng anh, lúc đó anh sẽ chẳng còn gì để cười.

– Ông sẽ không làm thế, ông là thần hộ mệnh khốn nạn của tôi! Tôi nợ ông mạng sống và khiến ông phải có trách nhiệm với tôi, ông có hiểu không? Ở một số nền văn hóa, ông bắt buộc phải trông nom tôi đến hết đời.

Montes cười mỉm.

– Ra thế, tôi có trách nhiệm với anh vì tôi đã ngăn anh tự tử chứ gì? Sao anh có thể ngu ngốc đến mức định làm thế khi chưa hoàn thành nhiệm vụ của mình? Ông chủ của anh sẽ không vui lắm vì sự phục vụ của anh.

Các cơ bắp của Garrido căng lên dưới áo sơ-mi.

– Tôi đã phục vụ ông ấy rất tốt, - Hắn lẩm bẩm.

– Ồ phải, tôi quên: anh đã dùng một cậu bé tội nghiệp mạo phạm các nhà thờ vào ban đêm. - Garrido nhìn chằm chằm vào gương, Amaia biết tại sao. - Một cậu bé tội nghiệp, bị ngược đãi, anh không xấu hổ sao?

– Tin tôi đi, nó thích thế. Đây là việc tốt nhất nó từng làm. Nó không có cơ hội để làm việc nó nên làm.

– Vậy theo anh thì cậu ta nên làm gì?

– Giết chết bố mình.

Amaia rút điện thoại ra và bấm số.

– Zabalza, lấy xe tuần tra tới ngay nhà Zaldúa, kiếm cậu con. Garrido vừa tuyên bố cậu ta quá hèn nhát không giết nổi bố mình. Chúng ta mong là hắn nói đúng.

– Cảm ơn, - Zabalza nói.

Câu trả lời của Zabalza khiến chị bối rối, nhưng anh ta vốn là người lạ lùng.

Montes tiếp tục:

– Tôi hiểu; anh là nhà vô địch bạo hành những đứa trẻ hoảng sợ và những phụ nữ không có khả năng tự vệ. Hoặc ít ra, anh là thế. Trên thực tế, anh đã làm hỏng bét một thời tốt đẹp. Hăm dọa cậu bé thất bại, anh bèn tố giác cậu ta thẳng thừng. Còn với vợ, chỉ cần nhìn cô ta đã làm gì cái mặt anh thì biết.

– Im đi, - Garrido càu nhàu.

Montes mỉm cười, đến đứng sau ghế hắn.

– Anh có biết tôi đã gặp cô ấy rồi không? Rất xinh, tuy hơi gầy. Cô ấy cân nặng bao nhiêu nhỉ? Bốn mươi lăm kilô? Chắc ít hơn, nhưng cô gái mảnh khảnh ấy đã xé toạc tai anh, và nếu chúng tôi cho phép, cô ấy còn xé toạc cả của quý của anh nữa kia. Cô ấy đã cho anh thứ rất đáng với anh, tôi đoán thế.

Một tiếng cằn nhằn khàn khàn dâng lên từ cổ họng Garrido. Amaia tin chắc hắn sẽ xông lên, nhưng hắn chỉ bắt đầu lắc lư tới lui trên ghế và lẩm bẩm câu gì như niệm chú. Hắn lặp lại cử chỉ ấy khoảng chục lần rồi mới thôi. Và lúc ngừng lại, hắn mỉm cười.

– Tôi sẽ nói sau.

Montes ra hiệu cho Iriarte và họ ra khỏi phòng. Cửa chưa kịp đóng, Garrido gọi to:

– Thanh tra.

Montes quay nhìn hắn.

– Tôi xin lỗi đã tè lên người anh, hắn nói và cười phá.

Montes định quay lại, nhưng Iriarte đã kéo anh ra ngoài.

Họ nín cười lúc Montes vào.

– Anh đã chọc tức hắn vì chuyện vợ hắn, Jonan nói và cười to.

– Tất nhiên rồi, còn gì nhục bằng một thằng đàn ông bị một người đàn bà hạ gục?

Amaia mỉm cười: câu ấy cũng có thể áp dụng với anh ta.

– Nhưng thế chưa đủ, - Montes nói rầu rĩ.

– Anh nghĩ hắn đang đợi gì? Anh có tin là hắn sẽ nói với anh không? - Iriarte hỏi.

–Tôi không biết, nhưng rõ ràng hắn đang câu giờ. Tôi nghĩ hắn định tự sát vì đó là việc hắn dành để làm nếu chúng ta bắt hắn, nhưng bây giờ nhiệm vụ của hắn đã thay đổi. Lúc hắn nói đã phục vụ ông chủ tận tình, đã tiến hành các hành động mạo phạm. Nhưng tôi nghĩ đây chỉ là phương án B. Nếu tarttalo cho phép hắn bị bắt, là vì hắn vẫn tiếp tục lợi dụng Garrido.

– Chúng tôi có thể thử lần nữa với hắn, - Iriarte gợi ý. - Lúc nãy, anh đã làm hắn suýt mất kiểm soát, - anh nói với Montes.

– Phải, nhưng việc hắn đang làm trong đó là gì, hắn lẩm bẩm một mình câu gì? - Amaia hỏi.

– Tôi đã nghe thấy, - Iriarte đáp. - Hắn nói: “Cô ấy không còn quan trọng”.

– Sếp có thể ra ngoài được không? - Montes nói và ra hành lang, kéo Amaia sang một bên.

– Đây là kỹ xảo kiềm chế cơn giận người ta đã dạy trong liệu pháp tâm lý. Họ cũng dạy cho các tù nhân hung hãn. Nhưng trên thực tế, phải trung thành với nó 100% mới có tác dụng. Nếu không, chỉ học được kiềm chế bản thân ở bề ngoài, trông có vẻ bình thường trong lúc trong lòng vẫn y nguyên như cũ. Chẳng qua cơn giận bị dồn nén phải bung ra, đơn giản thế thôi. Mặc dù theo biểu hiện bên ngoài trái ngược hẳn, tôi đã tham gia trị liệu nhưng tôi thề nó chỉ khiến tôi cảm thấy tệ hơn, vì thế tôi đã ngừng. Tôi nhớ sau sáu đợt điều trị, tôi vẫn còn cảm thấy muốn giết chết cô.

Amaia trừng trừng nhìn Montes, ngạc nhiên vì sự thẳng thắn của anh.

– Hay là tôi đã…

– Cũng thế thôi, anh thừa nhận, - thực ra tôi giận dữ với… nhiều thứ, nhưng hơn hết thảy là với cô. Theo kinh nghiệm của tôi, những liệu pháp điều trị kiềm chế cơn giận chỉ dạy ta cách giả vờ là không giận mà thôi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.