Ngày 23 tháng Sáu năm 1980
Juan không thể nín khóc, mặc dù những tiếng nức nở dữ dội và những tiếng thở hổn hển đã nhường chỗ cho sự bình tĩnh tỏa ra từ lõm thượng vị từ lâu, giống như một vực sâu nham hiểm, chôn chặt nỗi thất vọng và kinh hoàng ban đầu.
Ngồi trong phòng khách ở nhà - nơi anh và vợ ở cho đến hôm ấy - anh đung đưa đứa trẻ mới sinh trong tay và khóc khôn nguôi, như có người đã mở vòi giải thoát cho những giọt nước mắt bị dồn nén mà anh không hề biết mình có.
Tái nhợt và phiền muộn, bác sĩ Manuel Hidalgo ngồi đối diện với bạn, hết nhìn đứa trẻ trong tay anh đến những giọt nước mắt lăn xuống má Juan, rơi xuống tấm chăn quấn bé.
–Trong đó xảy ra chuyện gì vậy? - Juan cố nói.
– Tôi thật đáng trách, Juan ạ. Tôi đã nói với anh Rosario bị trầm cảm, chị ấy không khỏe, nhưng tôi là bác sĩ của chị ấy, lẽ ra tôi phải kiên quyết bắt chị ấy sinh nở tại bệnh viện.
– Làm gì bây giờ, Manuel? Tôi sẽ làm gì bây giờ?
– Tôi không biết, - bác sĩ nói, sững sờ.
Em gái ông vẫn đứng cạnh tường, xen vào:
– Thực ra chúng tôi không biết chuyện gì đã xảy ra.
Juan ngồi thẳng lên, giật mình.
– Sao cô có thể nói thế, Fina? Cả hai người đều thấy việc Rosario đang làm lúc chúng ta vào phòng.
– Thế anh nghĩ chị ấy đang làm gì… Tôi chỉ thấy một phụ nữ đang cố đặt cái gối xuống dưới đầu đứa trẻ.
– Fina, cái gối đè lên mặt chứ không phải dưới đầu.
– Có lẽ Rosario đánh rơi lúc anh đẩy chị ấy.
Juan lắc đầu, nhưng Manuel đáp lại:
– Fina, em đang lèo lái gì thế?
– Em đã kiểm tra cái xác. Không có dấu hiệu bạo lực. Có vẻ con bé bị ngạt, nhưng cũng có thể là một hội chứng đột tử. Chúng rất phổ biến ở các trẻ sơ sinh, và phần lớn xảy ra trong vài giờ đầu tiên.
– Fina, đây không phải hội chứng đột tử, - anh trai cô ta vặn lại.
–Vậy anh muốn gì? - cô ta hỏi, cao giọng. - Gọi cảnh sát ư? Gây nên một vụ bê bối lớn sẽ tràn lan trên các mặt báo ư? Tống một phụ nữ ốm yếu, một người mẹ tốt vào tù vì anh, anh trai của em, đã nhầm lẫn không chữa trị các triệu chứng cho chị ta? Anh sẽ nói như thế với cảnh sát chăng? Rằng anh có thể tránh được nếu anh điều trị cho Rosario? Anh có nghĩ nó sẽ ảnh hưởng đến thế nào cho gia đình và sự nghiệp của anh không?
Bác sĩ Hidalgo nhắm mắt lại và lún sâu hơn vào sofa.
– Đây là thật sao? - Juan hỏi. - Rosario sẽ bình thường nếu uống thuốc sao?
– Tôi không biết Juan ạ, nhưng thuốc sẽ không làm chị ấy tệ hơn.
Juan ngừng khóc.
– Vậy anh sẽ làm gì? - Juan hỏi.
Bác sĩ đứng dậy và vào bếp. Fina vô cùng hữu ích. Cái xác bé nhỏ đã liệm nằm trên bàn bếp, một mảnh vải phủ trên mặt. Tới chỗ đó, bác sĩ thấy nó khiến ông nhớ tới cách mẹ mình ủ bột mì lên men.
Ông nhấc mảnh vải và kiểm tra bộ mặt bé tí, không còn sự sống. Nó lộ rõ bị mất màu tia tía cùng trạng thái ngạt nhưng không đủ che giấu màu đỏ trên cái mũi bé xíu, dấu hiệu không thể nhầm lẫn của việc đè mạnh xuống.
Ông mở cặp, rút ra cuốn sổ nhỏ, có dòng kẻ mang tiêu đề “Giấy chứng tử”, để lên bàn. Lật trang đầu, ông viết nắn nót “Hội chứng đột tử” và ký tên. Ông nhìn chằm chằm mặt đứa trẻ sơ sinh đã chết lần nữa, rồi quay ngoắt vừa kịp nôn thốc vào chậu.