Mối Bất Hòa Truyền Kiếp

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 25

❊ ❊ ❊

Gần đến giờ ăn trưa. Chị lái chầm chậm về nhà bà Engrasi, thầm biết ơn những tia nắng rụt rè xuyên qua mây, tạo ra mùi khói trong xe.

– Amaia đã về. - Chị nghe thấy tiếng Ros lúc bước qua ô cửa.

Amaia ngồi xuống bậc cầu thang cởi ủng và cứ đi bít tất đến chào James. Anh đứng giữa phòng khách, giữ Ibai trên một vai và đung đưa nó như thể hai bố con đang khiêu vũ. Amaia tiến tới, hôn đứa trẻ đang ngủ.

– Anh nhảy rất giỏi James ạ, giữ được cả con đang ngủ!

Anh cười.

– Vì đây là điệu nhảy chậm. Cứ đợi đến lúc bố con anh nhảy salsa, samba hoặc tango thì biết.

Bà Engrasi từ bếp ra, cầm ổ bánh mì. Bà gật đầu.

– Cô có thể xác nhận việc đó, cháu có hai vũ công cừ khôi ở đây đấy.

Bỗng nhớ ra gì đó, Amaia theo bà cô vào bếp.

– Cô ơi, cô có biết người trông nom vườn rau ở Juanitaenea - là Esteban phải không ạ? Cô kể với cháu là sẽ bảo ông ta cứ ở lại chăm sóc vườn.

– Cô bảo rồi, ông ta bớt căng thẳng hẳn.

– Hôm kia trông thấy cháu, ông ta nấp sau bụi cây và nhìn cháu rất ác ý. Chính là hôm cháu về nhà bị sốt, nên cháu quên mất. Nhưng nói thật, ông ta không có vẻ thân thiện chút nào.

– Cô e rằng không thể làm gì được, cháu ạ. Ông ta không thân thiện, dễ cáu bẳn và hay giận dỗi. Trước kia ông ta không thế đâu, nhưng cuộc đời không rộng lượng với ông ấy. Vợ ông ấy bị trầm cảm nặng và bỏ nhà đi. Một hôm, ông ấy đi làm về thấy vợ đã chết. Hình như bà ấy tự tử trước mặt con trai, hồi đó nó mới lên mười hoặc mười một tuổi. Thằng bé rất gần gũi với mẹ và nó chịu đựng chuyện ấy rất kém. Esteban gửi con đến một trường ở Thụy Sĩ, cô tin là thế. Ông ấy hy sinh rất nhiều để con được ăn học tử tế, nhưng nó ra đi và không bao giờ trở lại. Hồi đầu, Esteban lúc nào cũng kể chuyện con trai, nào nó tài năng ra sao, nó đến Mỹ, làm việc giỏi giang như thế nào. Rồi dần dà ông ấy không nhắc tới con trai nữa. Ông ấy trở nên lầm lì, ít nói, ngoài việc nói với cô về chuyện làm vườn. Thậm chí, tránh cả nói chuyện với cô nếu có thể. Cô nghĩ chắc là ông ta cũng bị trầm cảm, giống như nhiều người trong hoàn cảnh ấy.

James đặt Ibai vào nôi và họ xuống ăn cơm.

– Thật tuyệt, tất cả chúng ta được ăn cùng nhau, - bà nói lúc họ ngồi xuống.

Amaia nhăn mặt.

– Cháu biết công việc của cháu giống như… Thực ra, chiều nay cháu phải đến San Sebastián.

James không che giấu sự thất vọng.

– Em qua đêm ở đó à?

– Không, nếu em tìm được thứ đang tìm.

Anh không nói gì, nhưng thờ ơ suốt bữa ăn.

– San Sebastían… - Bà Engrasi đăm chiêu nhắc lại.

– Cháu sẽ về sớm hết mức có thể.

– Vài ngày nữa là đến triển lãm của anh ở Guggenheim. Anh mong em có thể tham gia.

– Bọn em không thể muốn gì làm nấy, chị vặn lại.

– Lần này vị thẩm phán có cùng đi với em không? - James hỏi và nhìn thẳng vào vợ.

Bà Engrasi và Ros ngừng ăn và liếc nhìn Amaia.

– Không, James ạ, ông ấy không đi, nhưng có khi đấy cũng không phải là một ý tưởng tồi. Em tới đó để tìm xác một đứa trẻ trong nghĩa trang. Chắc chắn em cần lệnh khai quật nên một vị thẩm phán có thể có ích vào lúc nào đó, - chị nói, châm biếm.

Anh nhìn xuống, ân hận trong lúc chị cảm thấy cơn giận dâng lên, hoàn toàn nhận thức được rằng đây là lời bào chữa chống lại nghi ngờ của anh - có thể là thanh minh chăng? Điện thoại của chị rung bần bật trên bàn, âm thanh khó chịu như một con côn trùng giãy chết. Chị trả lời, vẫn nhìn chằm chặp vào James.

– Salazar đây, - chị nói sẵng.

Nếu Iriarte có cảm thấy sự bực tức của chị, anh cũng không lộ ra.

– Sếp, chúng tôi vừa được báo có vụ nổ súng ở nhà riêng, một nhà gỗ gần Giltxaurdi.

– Có người chết hoặc thương vong không?

– Không, một phụ nữ khẳng định cô ta bắn một kẻ đột nhập.

Amaia suýt buột miệng bảo họ có thể tự xử lý vụ đó, thì Iriarte nói thêm:

–Jonan nghĩ chị nên tới đây. Đây là một vụ bạo lực gia đình khá bất thường.

Trong khu vườn bao quanh ngôi nhà gỗ, có ai đó đã xén các bụi cây và cây cối bằng nhau chằn chặn, tạo cho nó vẻ đổ nát của một bãi chiến trường. Amaia đi qua hàng rào dây kim loại, rồi đứng nhìn chăm chú vào sân trong và con đường lát đá, chị có thể trông thấy vài giọt máu.

– Họ không phải là những người làm vườn cừ khôi, - Iriarte nói đùa.

– Một tầm nhìn thông thoáng, không có chỗ nào cho một kẻ rình mò lẩn trốn. Quá khích, nhưng hiệu quả, - Jonan nhận xét.

Một phụ nữ tóc vàng hoe, thái độ dứt khoát mở cửa cho họ.

– Đi lối này, - chị nói và dẫn họ vào bếp.

– Tôi là Ana Otaño, là chị của người bắn, Nuría. Trước khi các vị nói chuyện với nó, có vài việc tôi nghĩ các vị cần biết.

– Được, chị cứ nói, - Amaia nói và ra hiệu cho Jonan, anh rời căn bếp và nhắm tới phòng khách.

– Đây là nhà của cha mẹ tôi. Ama mất và Aita chăm sóc ngôi nhà. Em gái tôi đã dọn về ở đây. Người bị bắn là Antonio Garrido, chồng đã ly thân của em tôi, người đã có lệnh bị hạn chế của tòa án. Chúng tôi không thích Antonio ngay từ đầu, nhưng Nuría có vẻ say mê cậu ta. Vài tháng sau chúng kết hôn, Antonio thuyết phục vợ dọn về Murcia với lý do công việc. Nuría ngày càng ít gọi điện và khi chị em tôi nói chuyện, nó có vẻ rất lạ.

Dần dần, Antonio thành công trong việc ép vợ cắt đứt mọi quan hệ với gia đình. Sau đó, suốt hai năm chúng tôi không biết tin gì từ Nuría. Suốt thời gian đó, cậu ta nhốt vợ trong nhà, xích nó như súc vật cho đến một hôm, Nuría trốn thoát và xin cứu giúp. Cô ấy chỉ còn bốn chục ki lô và đi khập khiễng vì bị chồng đánh gẫy chân song không chịu đưa vợ tới bệnh viện. Da nó nhăn nheo, tóc rối và bết thành những túm lớn không gỡ ra được. Nuría phải nằm viện nhiều tháng ròng, sau đó tôi đưa nó về đây. Nuría mắc chứng sợ nơi đông người và không đi đâu ra ngoài hàng rào khu vườn, nhưng nó đã khá hơn. Mắt nó bắt đầu lấp lánh, tóc mọc lại, mềm mại như tóc em bé dưới cái mũ len nó đội suốt ngày. Rồi một tháng trước, tên khốn ấy được thả vì đã cam kết, và việc đầu tiên hắn làm là gọi điện cho Nuría, báo tin hắn sẽ tới.

Chị dừng lại và thở dài.

– Tôi cầm điện thoại nhưng Nuría không nghe máy, nên tôi phải đi vòng và đập cửa. Cuối cùng, tôi trèo cửa sổ vào nhà và đi khắp nhà gọi tên em tôi, nhưng không có tiếng trả lời. Tôi biết Nuría không thể ra ngoài, tôi đã rất khó khăn mới đưa được nó đi khám bệnh. Tôi lùng sục khắp nơi trong nhà và các vị có biết tôi tìm thấy Naría ở đâu không? Nó cuộn tròn trong cái máy sấy. Tôi vẫn không thể tin nổi nó ở trong đó, rên rỉ, cố nén những tiếng thút thít. Lúc trông thấy tôi, Nuría rít lên như một con chuột mắc bẫy và tiểu dầm. Rốt cuộc, tôi thuyết phục được em tôi ra ngoài, tắm cho nó, mặc quần áo và dỗ nó vào xe. Cả hai chị em tôi đều biết có ngày tên khốn ấy sẽ tới tìm Naría, nhưng tôi cũng biết mình có thể làm gì cho em gái. Tôi thề với mình rằng nếu tên đó ngáng đường tôi, một trong hai người sẽ kết thúc trong tù.

Hôm phát hiện thấy Nuría trong máy sấy, tôi nhận ra rằng nếu tôi không làm gì, chẳng mấy nỗi tôi sẽ chôn cất em gái mình. Suốt dọc đường, trong xe, nó cứ gào lên: “Hắn sắp giết em! Chẳng ai có thể làm được gì hết, hắn sắp giết em!” Thế là tôi đưa nó tới nhà tang lễ và bảo: “Vì em nhất quyết là mình sắp chết, ít ra em cũng nên chọn một cỗ quan tài mình thích chứ”. Nó đứng nhìn trùng trừng vào các cỗ áo quan và nói: “Em không muốn chết”. Tôi ấn nó vào trong xe và lái vào rừng, cho nó tập bắn bia cho đến lúc hết đạn. Nó vẫn khóc và run đến nỗi cứ hai bước lại trượt mục tiêu. Hôm sau, chúng tôi trở lại và tập bắn hết ngày này sang ngày khác. Suốt một tháng liền, chúng tôi tập bắn đủ thứ bỏ đi - chai nhựa, hộp thiếc, hộp thủy tinh… Nhiều ngày trôi qua, Nuría bình tĩnh hơn và thái độ của nó đã thay đổi. Lần đầu tiên trong đời, nó có vẻ khỏe mạnh - tôi nói theo nghĩa đen vì Nuría lúc nào cũng như một con búp bê, một con búp bê lo lắng, yếu đuối có thể gẫy vỡ bất cứ lúc nào. Tôi khăng khăng bắt nó đến ở với tôi, nhưng tôi muốn nó ở đây, tôi thấy điều quan trọng là rốt cuộc, Nuría đã cảm thấy tự tin. - Chị lại thở dài. - Bây giờ, nếu các vị muốn, các vị có thể nói chuyện với con bé.

Vết máu dẫn họ vào phòng khách. Máu bắn tung tóe trên cánh cửa. Một cảnh sát pháp y đang cúi lom khom xem xét những dấu vết đẫm máu trên sàn.

Jonan đến chỗ Amaia, nói thầm để người phụ nữ ngồi bên cửa sổ không nghe thấy. Rồi anh nhét vào tay chị một bản chụp mờ tiền án của một người đàn ông ba lăm tuổi. Nuría gầy giơ xương và mặc bộ quần áo ấm rộng thùng thình, càng nổi bật vẻ gầy gò đến đau lòng. Vài món tóc vàng hoe tuột ra dưới cái mũ len. Cô có vẻ mỏng manh trái ngược với nụ cười thanh thản và vẻ đăm chiêu lúc theo dõi cảnh sát xử lý phòng khách.

– Hầu như kẻ đột nhập vào qua cửa sổ phòng ngủ, réo gọi tên cô ấy lúc hắn đi tới phòng khách. Cô ấy đợi hắn đúng ở chỗ đang ngồi bây giờ. Lúc hắn bước vào, cô ấy bóp cò, bắn vào tai phải của hắn. Mẩu tại đó ở trên sàn, và chị có thể thấy vết chạm vào cánh cửa. Vỏ đạn dưới gầm sofa. Hắn chảy máu như con lợn bị chọc tiết, một vệt dài từ đây tới bên ngoài hàng rào. Chắc hắn có xe ở ngoài đó.

Amaia và Iriarte liếc nhìn quanh.

– Chúng ta sẽ thông báo cho các bệnh viện, hiệu thuốc và trung tâm cấp cứu: tên đó phải chữa trị ở đâu đó.

– Chưa kể có thể hắn điếc một tai.

– Mùi gì ấy nhỉ? - Amaia nói và hếch mũi lên.

– Phân, thưa sếp, Jonan đáp và toét miệng cười. - Thằng cha ấy vãi ra quần, chính xác là bị tiêu chảy. Hắn để lại một vệt suốt đường ra.

– Em nghe thấy chưa, Nuría? - Ana nói và ngồi xuống cạnh em gái. - Thằng khốn ấy sợ đến nỗi bĩnh ra quần!

– Chào Nuría, - Amaia nói và cúi xuống trước mặt cô ta. - Cô cảm thấy ổn chứ? Cô có thể trả lời vài câu hỏi không?

– có, - Nuría đáp bình tĩnh.

– Cô có thể kể lại chuyện xảy ra không?

– Tôi đang ngồi đây đọc sách, - Nuría nói, chỉ vào cuốn sách trên bàn, - thì nghe thấy tiếng động trong phòng ngủ. Tôi biết là hắn.

– Sao cô biết?

– Còn ai đập vỡ cửa sổ để trèo vào nhà? Chị Ana biết then cửa buồng tắm đã gẫy. Vả lại, mấy ngày trước hắn gọi cho tôi báo là hắn sắp tới, và hắn réo tên tôi sau khi đột nhập.

– Hắn nói gì?

– Hắn nói: “Tôi ở đây, Nuría, trốn cũng vô ích”.

– Tiếp theo xảy ra chuyện gì? - Amaia hỏi.

– Tôi vớ lấy súng và đợi.

– Khẩu súng để ở đây?

– Lúc nào tôi cũng giữ nó bên người. Thậm chí cả lúc ngủ.

– Nói tiếp đi.

– Hắn xuất hiện ở khung cửa và đứng nhìn tôi. Hắn nói gì đó về việc đưa tôi đi bệnh viện và bắt đầu cười. Tôi yêu cầu hắn rời đi. “Đi ra, nếu không tôi bắn”. Hắn vẫn cười lúc vào phòng… thế là tôi bắn hắn.

– Hắn nói sẽ đưa cô tới bệnh viện ư?

– Vâng, câu gì đó đại loại thế.

– Cô bắn bao nhiêu phát?

– Một.

– Tốt. Cô nghĩ có thể đến đồn lập lời khai không?

Ana định phản đối, nhưng Nuría cắt ngang:

– Có, tôi sẽ đến.

– Cô không cần đến hôm nay. Nếu cảm thấy không khỏe, có thể đợi đến mai.

– Tôi cảm thấy ổn mà.

– Cô ở đây hay sẽ đến ở nhà chị cô?

– Tôi ở đây, đây là nhà tôi.

– Chúng tôi sẽ bố trí một xe tuần tra quanh bên ngoài, nhưng tốt hơn hết là cô nên đến ở với chị cô.

– Đừng lo cho tôi. Bây giờ hắn biết tôi không sợ hắn, hắn sẽ không trở lại đâu.

Amaia nhìn Iriarte và gật đầu.

– Thôi được, chúng tôi đã xong việc ở đây, chị nói, đứng dậy và đi ra cửa trước.

– Thanh tra, - Nuría gọi giật chị. - Có đúng là hắn bĩnh ra quần không?

– Hình như thế, - Amaia nói và liếc nhìn các vết bẩn.

Nuría ngồi thẳng lên, đầu ngẩng cao, miệng hơi hé ra trong vẻ ngạc nhiên rất trẻ thơ, như thể cô nhận được một món quà sinh nhật bất ngờ.

– Một việc cuối cùng, Nuría. Antonio có đặc điểm gì nổi bật không?

– Ồ, có, - Nuría nói và giơ bàn tay lên. - Đầu ngón tay trỏ, ngón giữa và ngón thứ tư bàn tay phải của hắn bị mất. Một năm trước hắn bị tai nạn vì máy xén giấy ở nơi làm việc.

Họ ra tới cửa thì Nuría đuổi kịp.

– “Tôi sẽ đưa cô tới bệnh viện” - hắn nói chính xác như thế, giờ tôi nhớ ra rồi. “Tôi sẽ đưa cô tới bệnh viện”.

– Cô có chắc hắn nói “đưa” chứ không phải “gửi” không?

– Có, hắn nói thế, tôi chắc chắn mà.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.