Vài giờ sau, cơn mưa nặng hạt ngớt dần, buổi sáng ở Pamplona ồn ào và sôi nổi. Xe cộ ùn tắc trên các đường phố, những người đi bộ hối hả dưới ô, thỉnh thoảng mất hút giữa các cành cây cao quanh đồn cảnh sát, một dấu hiệu không thể nhầm lẫn của thành phố bằng đá xanh tươi này. Chăm chú nhìn qua các cửa sổ của đồn, lúc này thơm mùi cà phê và nước hoa cạo râu, Amaia nhớ ngôi nhà của mình trên đường Mercaderes biết bao. Nó làm chị nhớ James, và chị rút di động ra.
– Chào Amaia, anh định gọi cho em…
– Em xin lỗi, James à, đêm qua có nhiều việc phức tạp hơn em tưởng.
– Nhưng em sẽ đến triển lãm chứ?
Chị thở dài, mất hết nhuệ khí trước khi trả lời:
– James, em không thể đi cùng anh được. Hôm qua, bọn em đã bắt được kẻ chủ mưu các vụ mạo phạm ở Arizkun, và tuần này ở Elizondo hắn đã định giết vợ, người mà hắn đã giam cầm suốt hai năm trời. Chắc hắn cũng đào bới các ngôi mộ ở Juanitaenea. Hắn sắp khai, và em cần có mặt ở đó… Anh có hiểu không?
Vài giây sau James mới trả lời.
– Anh rất hiểu, Amaia ạ, có điều… Em biết đây là việc quan trọng với anh biết chừng nào. Chúng ta đã đợi nó từ lâu. Anh đã tưởng em sẽ ở đây với anh.
– Ôi James, anh yêu, em xin lỗi. Em sẽ cho đi bất cứ thứ gì để có thể đến với anh.
Một quãng im lặng nữa, quá dài.
– Đừng lo, anh hiểu mà. Chúng ta sẽ nói chuyện sau.
Sau khi anh đã ngắt máy, chị đứng đăm đăm nhìn điện thoại, mất tiếng anh rồi, chị mong mỏi có thể nói thêm nhiều nữa. Họ đã trông chờ ngày này một thời gian dài, chưa kể ngoài bữa tối đặc biệt kia, thì từ khi sinh Ibai, đây là lần đầu tiên chỉ có riêng họ với nhau. Chị sẽ đền bù cho anh bằng cách nào đây? Chị sẽ đền bù cho mình như thế nào đây?
Điện thoại trong tay chị kêu vo vo, báo hiệu có email mới. Bác sĩ Franz buộc tội Sarasola tới tấp, nhắc lại những lý lẽ của mình mà kỳ quặc thay, có vẻ đáng tin hơn và ghê gớm hơn. Chị tìm số của Franz và gọi.
Ban đầu bác sĩ Franz ngạc nhiên khi nhận cuộc gọi của chị đến mức mất một lúc để cân nhắc xem chị có tin ông ta một cách nghiêm túc hay không. Ông ta quyết định là có: nếu không tin ông thì chị gọi làm gì?
– Tôi rất mừng là rốt cuộc cô đã lắng nghe tôi. Sarasola là một người vận động tài giỏi, đó chính là cách ông ta nâng cao danh tiếng của mình. Tôi thấy khó mà tin một phụ nữ sáng suốt như cô lại tin vào những lời nhảm nhí, huyễn hoặc của một thầy phù thủy của Vatican.
Amaia hiểu rõ lời ca tụng, ngẫm nghĩ rằng chiến lược của hai người đàn ông này chẳng khác nhau là mấy.
– Tôi chắc chắn Sarasola là người đứng sau mọi chuyện này. Cứ nghĩ mà xem: vị khách hành động như ma của mẹ cô, thuốc của bà nhét trong khung giường, sự xuất hiện đúng lúc của ông ta như Chúa cứu thế mang bà đi nhanh như chớp. Không thể hiểu khác đi được. Ông ta không lừa được tôi, tôi chỉ không hiểu động cơ của ông ta là gì. Cứ cho là trên quan điểm y học, ca của bà Rosario rất đáng chú ý, nhưng khó mà biện minh cho việc một bệnh nhân nguy hiểm được trang bị vũ khí và nếu không có hệ thống báo động, đã giết chết người hộ lý ấy rồi. Khả năng khác duy nhất là ông ta thần kinh bất ổn, hoặc sự thèm khát tiếng tăm đã che mờ lương tri, đưa ông ta phạm phải hành động tàn bạo này.
Amaia phải thu hết kiên nhẫn.
– Bác sĩ Franz, đừng mất công xác lập sự liên hệ giữa Sarasola và bệnh viện của ông làm gì. Ông biết ông ta quá rõ, ông ta không thể đến gần mà không bị phát hiện. Và chân thành mà nói, toàn bộ ý tưởng là hơi cường điệu.
–Tôi không tán thành. Tôi tin chắc ông ta đứng sau mọi chuyện này. Ngoài ra, tôi không định để yên đâu.
– Bác sĩ Franz, tôi khuyên ông nên rút lời. Vì mọi việc đang đứng yên, không ai có quyền buộc tội Sarasola. Tôi không muốn ông gặp phiền toái vì đang có hành động đe dọa. Hãy để chuyện này cho chúng tôi, tôi hứa chúng tôi sẽ xem xét kỹ lưỡng.
– Thật sao? - có vẻ ông ta chẳng tin như vậy. - Hãy ghi nhớ lời tôi, nghe thì có vẻ lạ lùng vì xuất phát từ một bác sĩ tâm thần: rằng người đàn ông đó là một ác quỷ.
Amaia trở lại căn phòng sau tấm gương và quan sát Garrido. Mặc dù bị thương, hắn không có vẻ quá yếu; hắn ngồi yên trên ghế, thoải mái, tự giải trí bằng cách dùng móng tay cậy nhãn chai nước. Một cảnh sát vận đồng phục mang đến cho hắn cà phê trong cốc giấy và cái bánh sữa nhỏ bọc giấy bóng, chắc chắn lấy từ máy bán hàng tự động ở tầng một. Garrido chậm rãi nhai từng mẩu bánh rồi nuốt. Chắc là đau, nhưng hắn không phàn nàn. Nền văn hóa đau đớn, Amaia nghĩ. Rốt cuộc, có lẽ nó lan rộng hơn Lasa III tin. Chị thấy Garrido nói gì đó với viên cảnh sát gác. Amaia bật loa, nhưng Garrido lại yên lặng. Chị thò đầu ra hành lang và gọi một cảnh sát khác.
– Thay phiên đồng nghiệp của anh trong phòng thẩm vấn.
Lúc người cảnh sát đầu tiên ra ngoài, chị hỏi:
– Hắn nói gì với anh?
– Hắn hỏi mấy giờ rồi, sau đó nói hắn muốn gọi điện.
Amaia quay sang Iriarte và Montes vừa ăn trưa về.
– Garrido yêu cầu gọi điện.
Trông Iriarte hoang mang.
– Hắn nói không cần luật sư kia mà.
– Phải, nhưng bây giờ hắn nói muốn gọi một cuộc điện thoại. Còng tay hắn lại rồi dẫn ra hành lang.
– Xin lỗi thanh tra, - viên cảnh sát gác phiên trước nói. - Hắn nói với tôi là muốn gọi điện cho bác sĩ tâm thần của hắn.
– Bác sĩ tâm thần của hắn?
– Vâng, hắn nói thế.
Lúc chị trở lại văn phòng, một email mới tới làm điện thoại của chị rung, đồng thời chị nhận một cuộc gọi của Zabalza.
– Chào sếp, - anh ta nói, thì thầm từ cuối. - Chúng tôi cùng các nhân viên xã hội đã chuyển Beñat Zaldúa ra khỏi nhà bố cậu ta. Tôi đã nói chuyện với người anh họ của cậu bé ở Pamplona, anh ta sẵn sàng cho Beñat ở nhờ.
– Tốt.
– Tôi đã kiểm tra chéo xong các danh sách. Vài cái tên xuất hiện hơn một lần. Tôi vừa gửi email cho chị.
– Tuyệt lắm. Còn gì nữa không?
– Còn, sáng nay chúng tôi đã tiến hành lục soát kỹ bệnh viện của người hành hương, nơi nghi phạm ẩn náu. Chúng tôi tìm thấy những thức ăn thừa và đồ dự phòng, cho thấy hắn đã ở đó vài tuần và chắc chắn dự định ở lại lâu hơn. Tôi đoán hắn đang đợi. Nhưng thú vị nhất là chúng tôi đã tìm ra tất cả các đồ trang bị cũ của bệnh viện trên tầng thượng. Giường, đèn, bàn, tủ đựng dụng cụ phẫu thuật giống hệt con dao mổ mà bác sĩ San Martín phân tích. Tôi nói là giống hệt. Tôi sẽ gửi ảnh cho chị ngay bây giờ.
– Khỉ thật, tất nhiên bệnh viện cũ của người hành hương là nơi có các dụng cụ ấy. Chính vì thế Garrido bảo Nuría Otaño là hắn sẽ “đưa cô ấy” tới bệnh viện, thật liều lĩnh… Thanh tra, anh làm tốt lắm. Gửi các dụng cụ tới San Martín để ông ấy so sánh. Và… Zabalza, tới ngay Pamplona, tôi cần anh ở đây.
– Rõ, thưa sếp, - anh ta đáp.
Amaia mỉm cười. Đây là lần đầu tiên anh ta nói to dường như muốn thế.
Sau khi ngắt máy, chị mở email. Danh sách các tên trùng khớp dài hơn chị nghĩ. Chị vừa đọc qua, vừa lùng sục trí nhớ. Một số tên thấy quen, nhưng thế là thường; qua nhiều năm, Amaia và các chị gái ắt phải nghe thấy hàng chục lần lúc họ được giới thiệu với các bác sĩ ở hành lang bệnh viện, ở khoa Tai nạn và Cấp cứu, chưa kể đến phòng tư vấn của các bác sĩ tâm thần. Tên của bác sĩ Franz chỉ xuất hiện đôi lần. Nhưng không có tên Sarasola. Chị đọc lại danh sách lần nữa xem có cái tên nào nổi bật. Phần lớn là dân Basque hoặc Navarre. Không có gì khác thường. Chị đóng email, lại nghĩ tới Garrido và lời Montes nói về liệu pháp tâm lý kiềm chế cơn giận. Chị tìm số của Padua.
– Chào thanh tra, tôi đang định gọi chúc mừng chị. Cả thung lũng đang xôn xao vì cái tin chị bắt được kẻ mạo phạm.
– Cảm ơn Padua, nhưng hắn chỉ là một con rối thôi. Việc này mới chỉ là khởi đầu.
– Tôi có thể giúp gì chị không?
– Tôi có một ý này. Tôi rất muốn biết gã đã tự tử ở Logroño có điều trị tâm lý trước hoặc trong thời gian ở tù không. Tôi nghĩ thế, vì anh có quan hệ tốt với lực lượng ở đó. Còn Medina, tôi biết hắn không điều trị trước khi bị bắt, nhưng tôi muốn biết hắn có gặp bác sĩ tâm thần trong thời gian hắn ở tù không.
– Còn gì nữa?
– À, trong khi anh làm việc đó, anh có thể hỏi về Quiralte. Hắn ở Pamplona như Medina. Thử xem họ nói gì.
– Tôi chắc bọn chúng đã trị liệu; hồi này đa số tù nhân đều trải qua liệu pháp tâm lý như một cách giảm án. Mỗi tù nhân có một bác sĩ tâm thần thăm khám, thỉnh thoảng có các bác sĩ tình nguyện thuộc các tổ chức từ thiện nữa.
Amaia tìm vài số khác và gọi. Cô của María Abásolo cho là chồng của cháu gái có điều trị tâm lý.
–… Tôi đã nói chuyện với hắn một cách nghiêm túc và hắn hứa sẽ điều trị, nhưng sau hai phiên hắn đã bỏ. Tôi không biết chắc có phải gọi là liệu pháp tâm lý không…
Chị của Zuriñe Zabaleta nhớ ra ngay khi Amaia nhắc tới việc này.
– Đúng thế, tôi quên mất. Tôi không biết hắn có điều trị không, nhưng em gái tôi kể rằng khi nó là người yêu cầu ly hôn trước, hắn hứa sẽ đi gặp bác sĩ trị liệu. Tôi không biết vì sao tôi không nhớ ra sớm hơn. Có lẽ vì sau này, hắn không bao giờ điều trị, - chị ta nói, buồn bã.
– Hoặc có lẽ hắn đã trị liệu… - Amaia lẩm bẩm sau khi ngắt máy.
Đến trưa, Padua gọi lại.
– Thanh tra, người ta khẳng định rằng ở Logroño, tù nhân gặp một bác sĩ tâm thần. Điều đó ghi trên biên bản nhưng không có tên, tất cả chỉ ghi “dịch vụ tâm thần”, chữ ký không đọc được. Tôi chợt nghĩ chúng ta có thể gọi tới nhà tù. Cũng một thời gian rồi, nhưng họ có thể nhớ ra. Pamplona thì dễ hơn: cả Medina lẫn Quiralte đều tham gia trị liệu, các bác sĩ tâm thần thuộc bệnh viện University.
Amaia cảm thấy tóc gáy mình dựng đứng lúc nghe tới nơi Sarasola làm việc. Rốt cuộc, có lẽ bác sĩ Franz không có chứng cứ nhiều đến thế.
– Có cái tên nào đặc biệt không?
– Không chỉ ghi dịch vụ tâm thần, bệnh viện University ở Navarre.
Amaia rời văn phòng và trở lại phòng quan sát, theo dõi Garrido trong vài phút. Iriarte và Montes đứng cạnh chị, không nhúc nhích trước tấm gương.
– Hắn hỏi giờ hai lần. Tên này không định nói gì với chúng tôi. Sẽ không có bản khai, hắn cứ dùng dằng với chúng tôi, - Iriarte tuyên bố.
Amaia cau mày.
– Tôi vẫn chưa thể hình dung vì sao hắn liên tục hỏi giờ. Hắn đang đợi gì đó. Anh đã nghe thấy lời hắn nói. Hắn giữ chúng ta lơ lửng vì một lời hứa hắn sẽ khai, nhưng rồi không làm. Công việc của hắn đã xong khi vợ hắn thôi hành xử như hắn muốn - đó là lúc cô ấy không còn là mục tiêu nữa. Sau đó, lời khai của Beñat Zaldúa đã đặt dấu chấm hết các hành động mạo phạm. Garrido định tự sát trước khi bị bắt, nhưng vì thất bại, hắn đang thực hiện phương án B như anh nói, Montes ạ, nó làm chúng ta bận bịu trong lúc có kẻ nào đó đang làm một việc ở nơi nào đó.
– Không có cách nào biết được là ở đâu, - Montes nói.
– Thời điểm chắc phải liên quan tới chị, sếp ạ, - Zabalza vừa bước vào, nói.
Chị nhìn Zabalza mà không thấy anh, vì đang mải cân nhắc ý kiến của anh.
– Có thể, - Amaia nói và ra ngoài hành lang, những người khác theo sau. - Điện thoại Garrido gọi đâu?
Montes ra hiệu về phía cái điện thoại trên mặt quầy. Chị nhấc ống nghe.
– Từ lúc hắn gọi, ai đã dùng điện thoại này?
– Bất cứ ai cũng có thể, - Montes nói. Nhưng chúng ta có thể gặp may: điện thoại loại này ghi nhớ tới mười cuộc gọi cuối cùng.
Chị ấn nút, nhìn màn hình và thở một hơi dài lúc trông thấy các mã.
– Chúng đều ở Pamplona. Jonan, cậu kiểm tra các số này nhé!
Quay sang Zabalza lúc họ đã trở lại tấm gương hai chiều, chị hỏi:
– Tại sao anh nghĩ dù Garrido đang đợi bất cứ điều gì cũng liên quan đến tôi?
– Vì mọi thứ trong vụ này đều liên quan tới chị. Và tới Baztán, nhưng đặc biệt là tới chị. Hắn đang đợi bất cứ việc gì chắc phải là việc dính dáng tới chị.
Amaia săm soi Zabalza, cân nhắc lời anh nói. Nếu có thể vượt qua bản thân, anh sẽ thành một cảnh sát giỏi.
Jonan chạy trở lại, rõ ràng phấn khích.
– Sếp, chị sẽ không tin nổi điều này! Phần lớn các cuộc gọi là công việc liên quan hoặc chuyện riêng, nhiều người gọi về nhà vận vân, nhưng chị nhìn cuộc này đi. - Jonan bấm số trên di động của mình và đưa cho Amaia.
Chị nghe thấy một giọng nói rành rọt:
– Bệnh viện University, khoa Tâm thần đây, tôi có thể giúp gì không?