Mối Bất Hòa Truyền Kiếp

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 30

❊ ❊ ❊

Sau khi chào tạm biệt các bác, Amaia trèo vào xe. Chị để Jonan lái.

– Mọi thứ không uổng phí, sếp ạ.

Chị thở dài.

– Phải, đúng vậy.

– Nếu lạc quan thì không có xác có thể chị ấy còn sống.

– Không, Jonan ạ, chị ấy chết rồi.

– Chị không thể biết được. - Amaia vẫn im lặng. - Có khi chị ấy là một trong những đứa trẻ bị lấy trộm mà báo chí vẫn đưa tin. Hình như có nhiều vụ.

– Không ai ăn trộm con của mẹ tôi được.

– Có thể chị ấy là kết quả của một cuộc tình ngoài hôn nhân. Hoặc có khi họ cần tiền, nhiều người trả cả một gia tài cho một đứa trẻ sơ sinh.

– Một đứa trẻ sơ sinh chỉ có một tay ư?

– Có lẽ vì thế họ mới cho đi làm con nuôi. Có khi cánh tay phải cắt đi vì có khiếm khuyết lúc sinh ra.

Amaia cân nhắc ý kiến đó. Rosario liệu có chấp nhận một đứa trẻ khiếm khuyết lúc sinh ra, hoặc bà xấu hổ vì có đứa con gái khuyết tật? Không phải là không thể chấp nhận được.

– Cậu có gợi ý gì?

– Tôi nghĩ chúng ta nên bắt đầu với thứ mình có. Chị ấy chỉ có một cánh tay, vì thế chắc chắn phải mang tay giả. An sinh xã hội giữ sổ đăng ký quốc gia của mọi người lắp chi giả, bao gồm cả ngày sinh, mã số của chi giả.

– Nhưng tại sao lại cần giấy chứng tử nếu họ định cho chị ấy làm con nuôi?

– Nó có thể là giả mạo, nếu bác sĩ ký nó đồng ý hợp tác.

Amaia nhớ lại vẻ mặt của Fina lúc bà ta nói: “Vậy cô là một người trong số họ”.

– Phải, tôi cũng nghĩ thế, - chị thừa nhận.

Nếu Jonan nói đúng, mục tiêu duy nhất là đánh lừa cha chị. “Aita, sao cha có thể mù quáng đến thế?”

Màn đêm buông nhanh lúc họ tăng tốc, băng qua thung lũng Leitzaran, Ánh sáng đang tàn, hòa với bóng tối trong ánh cuối cùng bàng bạc dường như bập bềnh trên các ngọn cây, trải dài tới tận chân trời. Dường như ngày đang chống lại đêm trong cuộc thể hiện cuối cùng sự rực rỡ và đẹp đẽ, càng nhấn chìm Amaia vào nỗi sầu muộn sâu sắc hơn.

Tiếng di động reo cắt ngang dòng mơ tưởng của chị.

– Chào thanh tra, - giọng San Martín vui vẻ.

Nghe giọng ông, chị biết có tin tốt.

– Chúng tôi đã có kết quả xét nghiệm kim loại… và… - ông nói, ngập ngừng một cách khó ưa để gây hiệu quả, -… đúng như tôi nghi ngờ, con dao mổ là đồ cổ, chính xác là từ thế kỷ XVII. Họ xác định niên đại từ hợp kim dùng vào những thời kỳ đó, cũng như các phương pháp nung chảy và rèn kim loại, tất cả tạo cho nó một đặc điểm duy nhất. Nhưng cái này mới thực sự ngạc nhiên. - Nghe giọng ông, Amaia biết ông đang cười. - con dao mổ và mảnh kim loại mắc trong xương của Lucía Aguirre cùng một loại hợp kim và phương pháp rèn.

Amaia thẳng người trên ghế, kinh ngạc.

Biết chị rất chú ý, San Martín nói tiếp:

– Lời giải thích duy nhất cho việc này là chúng được sản xuất cùng thời gian. Chúng ta đang nói về các tác phẩm thủ công, gợi cho tôi một bộ dụng cụ y tế đặc biệt làm cho một nhà phẫu thuật.

– Ý ông là cái răng kim loại và con dao mổ đều từ một bộ dụng cụ sao?

– Đúng thế, señora. Bây giờ đã biết việc này, tôi có thể phỏng đoán rằng cái răng đó của một cái cưa phẫu thuật. Các nhà phẫu thuật dùng nó rất phổ biến trước khi sáng chế ra thuốc kháng sinh. Trở lại thời đó, cắt cụt là giải pháp thông thường nhất khi bị nhiễm trùng nghiêm trọng.

– Nhưng đó có phải thứ dùng cắt cánh tay của Lucía Aguirre không?

– Chắc chắn. Như tôi nói, chúng tôi không biết cho đến khi tôi làm một khuôn đúc, nhưng có vẻ có khả năng. Xét cho cùng, tại sao nó lại mắc trong bộ xương kia chứ?

– Có thể cùng một cái cưa dùng cho Johana chăng?

– Tôi cần làm khuôn…

– Nhưng đó là điều có thể.

– Xét theo độ chính xác của vết cắt cánh tay của Lucía… Phải, tôi nghĩ là có thể. Như tôi đã nói, những điều tương tự có thể thấy bằng mắt thường.

Chị kết thúc cuộc gọi và chăm chú nhìn Jonan, anh siết chặt tay trên bánh lái đến mức các khớp đốt ngón tay trắng bệch.

– Hay lắm, vậy điều này chứng tỏ tarttalo và vị khách đến thăm mẹ chị chỉ là một người, và hắn cũng có thể là kẻ mạo phạm ở Arizkun, kẻ đã để lại mairu của tổ tiên chị ở đó để chị tìm thấy. Nó lần lượt đưa chúng ta tới gần hơn với người nào đó ở Elizondo biết những ngôi mộ ở nhà bà nội chị. Trên thực tế, thủ phạm cũng để lại xương của chị gái chị, xác lập mối quan hệ không thể nghi ngờ tới một người duy nhất có thể biết chúng ở đâu… Hãy nhớ rằng xương của chị ấy không chôn vào đất. Để tìm ra chúng, hắn cần thông tin mà chỉ mình mẹ chị có.

Amaia phồng má, dường như không thể nắm bắt được mọi chuyện này.

– Vậy thì, - vài giây sau chị lẩm bẩm, - mục tiêu của các vụ mạo phạm chỉ để thu hút sự chú ý của tôi, nhưng nhằm tới cái gì? Các tội ác của tarttalo ư? Hắn đang cố nói gì với chúng ta? Người chị sinh đôi của tôi bị lôi vào chuyện này từ đâu? Chị ấy có phải là một trong các nạn nhân của tarttalo không? - Amaia ngập ngừng, rồi bật cười to. - Tarttalo là mẹ tôi sao?

Jonan mỉm cười vì gợi ý này.

– Đó là điều không thể, sếp ạ. Một số xương trong hang ấy đã hơn mười năm, lúc đó bà chưa ốm hẳn, thậm chí chưa nhập viện. Chắc chắn là những người gần đây hơn đã đặt chúng ở đó, sau khi bà nằm viện. Bao lâu rồi nhỉ?

– Bà không chịu nhập viện từ mười năm trước, tuy vậy bà không đủ khỏe để tham gia vào những việc như thế. Nhưng bà biết người ấy là ai.

– Chắc thế, Jonan tán thành. - Mặc dù có thể bà không biết chính xác hắn là ai hoặc hắn làm gì.

Amaia vẫn tư lự.

– Chồng của Nuría có những ngón tay bị mất một nửa là mắt xích quan trọng, - Jonan nói.

– Phải, trừ việc khi Johana bị giết hắn đang ở trong tù, - chị đáp.

– Song hắn chính là người mà cậu bé ở Arizkun đã xác nhận là kẻ mạo phạm của chúng ta.

– Chúa ơi, tôi cảm thấy đầu sắp nổ tung lên đây, - chị chợt nói. Tôi cần suy nghĩ về mọi chuyện này. Một cách bình tĩnh…

Lúc họ tới Elizondo, trời đã tối.

– Cho tôi xuống đây, - Amaia nói lúc họ rẽ vào đường Santiago. - Tôi có thể hít thở không khí trong lành.

Jonan lái vào lề đường và dừng xe.

Amaia xuống xe, ngập ngừng vài giây cạnh cửa xe trong lúc xỏ găng và kéo khóa áo khoác. Trận mưa buổi chiều để lại nền đất ẩm ướt, nhưng lúc này một ngôi sao hiếm hoi nhấp nháy trên nền trời đêm trong trẻo. Khi đèn hậu của xe Jonan mất hút, đường phố lặng lẽ và trống vắng. Amaia thả bước nhàn nhã, thưởng ngoạn sự im lặng đầy uy lực lơ lửng trong đêm Baztán, sự lặng lẽ chỉ có ở đó và dường như vừa yên ả vừa chói tai. Thông điệp về tình trạng cô độc và hiu quạnh của nó khiến chị mong nhớ Pamplona và ngôi nhà của họ trên đường Mercadores, một đường phố đông đúc, rộn ràng, hầu như chưa bao giờ yên tĩnh, không làm ai thất vọng.

Sự lặng lẽ của Elizondo cho thấy một sự yên bình không tồn tại, một vẻ thanh thản bề ngoài, còn bên trong nổi cơn giận dữ như dòng nham thạch nóng bỏng phun lên từ tận cùng địa ngục, sánh bước cùng dòng sông Baztán, phú cho dân cư một sinh lực dồi dào, đầy tham vọng.

Nghe thấy tiếng nhạc, chị quay lại nhìn. Vài cặp, những khách hàng trung thành, đang vào quán rượu Saoia. Khi cửa quán khép lại, đường phố trở lại trạng thái bình thường. Trời lạnh nhưng gió đã giảm và ban đêm thật dễ chịu. Lúc chị tới Muniartea, tiếng ồn của đập nước phá vỡ sự im lặng. Rút một chiếc găng, chị đặt bàn tay lên tảng đá lạnh ngắt khắc tên cây cầu.

– Muniartea.

Chị đọc to cái tên như chị vẫn làm hồi còn bé. Tiếng chị chỉ lớn hơn tiếng thì thầm, chìm trong những tiếng rì rào không ngớt của nước và làn gió nhè nhẹ thổi lên từ dòng sông. Bỗng nhiên, Amaia cảm thấy thèm những đêm hè, khi các ngọn đèn cạnh đập nước bật sáng, khiến nó giống như một tấm bưu thiếp in ảnh bình dị. Trong những tối mùa đông, một lớp bóng tối dày đặc phủ lên Baztán với mọi sức mạnh của nó, các cư dân không vượt quá giới hạn lãnh thổ, họ thích giới hạn chật hẹp của nhà mình hơn. Amaia lùi lại một bước, chăm chú ngó làn nước tối tăm chảy dưới chân mình, tới biển cả dữ dội xuôi dòng nhiều cây số, Lại xỏ tay vào găng, chị lang thang vào vùng lân cận Txokoto, nơi những bức tường nhà dày dặn bóp nghẹt tiếng ồn của đập nước, chỉ còn vọng lại như một hoài niệm, qua lối vào tới vườn quả của Señora Nati.

Những ngọn đèn đường lấp lánh màu cam chỉ đủ chiếu sáng các góc phố nơi đặt chúng, bao quanh thành những vòng tròn nhỏ không tới được nhau. Phần lớn cung cách Txokoto trông như thời Trung cổ, chị nghĩ, khi những ngôi nhà khung gỗ cổ kính ấy được xây dựng, tạo nên nhiều vùng phụ cận ở Elizondo. Chị rẽ trái, sau khi đi bộ qua những cánh chớp bằng gỗ che kín cửa sổ của Mantecadas Salazar, xưởng bánh của gia đình chị vào ban đêm. Bãi xe không đèn đóm. Chị ước giá có cây đèn pin để ngắm nhìn những bức tường mới sơn, mặc dù trong bóng tối, chị có thể thấy không còn bị những dòng chữ phủ kín nữa. Mặt khác, không cần đèn chị vẫn có thể dễ dàng xác định vị trí ổ khóa trong bóng tối, như chị thường làm hồi bé. Chị tháo găng, nắm chặt chìa khóa trong túi áo khoác, vẫn còn sợi dây cha chị lồng vào để chị đeo lên cổ. Ngón tay chị lần tìm đường rãnh, tra chìa vào và xoay nhẹ. Chị bước vào, bật công tắc ở bên phải trước khi đóng cửa lại. Xưởng đầy mùi si rô. Hương thơm tươi mới, ngọt ngào đưa chị trở lại những hồi ức của thời kỳ vui vẻ và mùi bột mì đã làm mềm. Chị nhắm mắt lại ngay lập tức, gạt mạnh sang bên những hình ảnh đầy tác động do khứu giác gợi nhớ, tập hợp lại như trong cơn ác mộng. Chị trở lại bức tường và gạt mạnh các công tắc. Ánh sáng rực rỡ xua đuổi những bóng ma quá khứ vào các góc tối tăm mờ ảo của căn phòng. Xưởng vẫn ấm áp dễ chịu sau mẻ bánh cuối cùng làm lúc chiều. Amaia cởi áo khoác, gấp lại và để cẩn thận lên một bề mặt kim loại trước khi ngồi lên đó.

Chị biết đây là nơi sự hỗn loạn được giải phóng. Đêm hôm ấy, mẹ đã đợi chị trong xưởng, đánh vào đầu và để chị chết trong máng nhào bột, địa ngục đã mở ra dưới chân chị. Nhưng đấy không phải là căn nguyên. Chị bứt rứt nhìn chằm chặp vào cái máng nhào bột phủ tấm nhựa cho phép chị nhìn vào bên trong, nhẵn nhụi và trắng như một cỗ quan tài. Một lần nữa, chị lại gạt ý nghĩ ấy sang một bên. Mắt chị lục tìm những chai bẹt đựng tinh dầu xếp gọn gàng trên cái giá kim loại. Chị đã vào đó lấy tiền mà cha cho làm quà sinh nhật và chị phải giấu mẹ… Nhưng Rosario biết hết. Bà có thể cảm thấy sự có mặt của Amaia, ngay cả khi họ ở trong các phòng khác nhau, như thể bà quăng một sợi dây vô hình quanh con gái, gài bẫy nhưng không khuất phục được chị. Một sợi dây như bà từng quăng ngày hôm trước trong bệnh viện, như sợi tơ ràng buộc nhện với con mồi. Ngay từ hồi mới biết nhớ, Amaia đã nhận thức được ranh giới vô hình nhưng vững chắc chia cắt hai mẹ con, ngăn cản mẹ động chạm, vuốt ve âu yếm hoặc chăm sóc chị. Đó là lý do cha và các chị gái giúp Amaia mặc quần áo, chải tóc, cha đưa chị đi khám bệnh hoặc cặp sốt mỗi khi chị không khỏe, còn Rosario chưa bao giờ chạm vào người hoặc cầm tay con. Một ranh giới vô hình vừa chia cắt vừa ghép họ lại như hai đầu của một sợi dây. Một ranh giới không gian hoàn hảo, chắc chắn mà thỉnh thoảng vào ban đêm, khi những người khác đã ngủ say, mẹ chị bước qua, rồi cúi xuống giường nhắc chị nhớ tới… cái gì nhỉ? Amaia ngẫm nghĩ, lướt nhìn lại cái máng trộn… Nhắc chị nhớ rằng án tử hình đang lơ lửng trên đầu mình, rằng bà ta sẽ không bao giờ ngừng lặp lại việc đó với chị, theo cách nhắc nhở các tử tù rằng họ không chỉ bị kết tội, mà mỗi ngày mới là bớt đi một ngày đếm ngược tới cái chết. “Ngủ đi, con sói cái bé bỏng, Ama sẽ không ăn thịt mi hôm nay”. “Nhưng có ngày bà ấy sẽ làm”, một giọng khác, lạnh lùng nói “có ngày bà ấy nhất định làm”. Amaia luôn biết điều này. Chính vì thế chị nằm thao thức, cho đến khi biết chắc đao phủ của mình đã ngủ, chính vì thế chị lẻn vào giữa những tấm chăn của các chị gái, năn nỉ họ và thề vâng lời. Đêm hôm ấy chỉ là đêm khi rốt cuộc, án tử được thi hành mà thôi.

“Nhưng mọi chuyện bắt đầu từ khi nào, thanh tra?”, một lần nữa chị lại nghe thấy tiếng Dupree. “Cố tua lại đi, thanh tra”.

“Nếu đó là lời tuyên án, thì bao giờ mới kết thúc? Bà ấy kết tội mình khi nào? Và tại sao?”

Chị biết nó luôn ở đó. Lúc này chị bắt đầu nghĩ rằng nó đã bắt đầu từ ngày chị ra đời cùng với bé gái khác giống mình như tạc, người đã khóc trong những giấc mơ của chị. Jonan đã nhầm; Chị có thể hiểu niềm tin của anh, hy vọng của anh, sự lạc quan của anh, không chịu chấp nhận sự độc ác, xấu xa hoặc nghĩ điều tệ hại nhất, nhưng sẽ không có kết thúc vui vẻ, họ sẽ không tìm thấy người phụ nữ cùng tuổi chị trong danh sách những người lắp chi giả. Có nhiều việc Iriarte và Jonan không hiểu, nhưng họ bắt đầu có trực cảm. Họ không biết rằng sự hăm dọa của Rosario luôn lớn lên, mãnh liệt hơn khi sinh nhật của Amaia đến gần. Chị không quên hằng năm, sự lạnh lùng quen thuộc của mẹ trở thành thù địch khi ngày ấy đến gần hơn. Chị cảm nhận những cái nhìn của mẹ găm vào lưng mình, phán đoán sự phản kháng của con mồi và khoảng cách chia cắt họ. Những cái nhìn mặc dù chị không thấy, song khiến chị dựng tóc gáy, biểu lộ hành động cuối cùng của mối đe dọa, khiến những ngày tiếp theo buộc chị phải thức suốt đêm. Chị nhớ tình trạng sắp thi hành án cứ lơ lửng trên đầu mình ngày càng mãnh liệt, cho đến khi biến thành một thứ đen tối và cảm nhận được ,bao bọc lấy chị, bóp nghẹt chị bằng sự chắc chắn của nó.

Khi sinh nhật của chị trôi qua, quan hệ giữa hai mẹ con trở lại tình trạng tránh né và đề phòng lẫn nhau, một loại êm ả căng thẳng, gần nhất khi chị bước vào trạng thái bình thường trong thời thơ ấu. Ngày hôm đó là sinh nhật của Amaia, lẽ ra là dịp kỷ niệm với mọi trẻ khác, hoặc với các chị gái, lại là thời gian căng thẳng trong năm với chị, một ngày được đánh dấu trên cuốn lịch trong lòng là ngày bất hạnh. Người ta có thể lý luận rằng cái chết của đứa trẻ sinh đôi với chị khiến Rosario đau đớn, chấn thương, ngày sinh của Amaia nhắc nhớ đến những hồi ức kinh hoàng. Nhưng Amaia biết không phải thế, thứ chị nhìn thấy trong mắt Rosario không phải là buồn đau hoặc nỗi tiếc thương của người mẹ, mà đúng hơn là sự quyết tâm giữ trong tình trạng hòa hoãn tạm thời để tiến hành một kế hoạch sẽ lên tới cực điểm quanh dịp sinh nhật của những bé gái giống hệt nhau. “Một mairu luôn luôn là của một đứa trẻ đã chết”. Đó mới là cốt lõi của sự việc.

“Sự lựa chọn nạn nhân chưa bao giờ hú họa”.

Không, chị không tin bé gái trong những giấc mơ kia hiện giờ là một người đàn bà, đang sống ở đâu đó với một gia đình khác, với một họ khác. Chưa kể đến cỗ quan tài trống không và giấy chứng tử giả, chị không tin mẹ mình lại cho con làm con nuôi. Nếu Rosario cố che giấu sự thật là mang thai đôi cho đến ngày sinh nở, bà có thể dễ dàng cho chị của Amaia làm con nuôi mà không cần phải giả vờ đã chết - ngoài ra, bà vẫn còn một đứa con để trưng ra với mọi người kia mà. Không người nào ngoài cha chị biết về những cái nôi đôi. Giấy chứng sinh xác nhận có hai đứa trẻ sơ sinh: trong trường hợp một đứa chết vì nguyên nhân tự nhiên và giấy chứng tử do một bác sĩ ký, tại sao tất cả phải giả vờ? Lý do chị xem xét kỹ để nghe kể lể dông dài của giấy chứng từ giả và một cuộc chôn cất giả là vì phải có một cái xác, một cái xác thật có sẵn chứ. Cái xác mất một cánh tay, ít ra là có thể nói từ bộ xương, cho thấy không có một cơ thể khuyết tật để việc cắt chi là hợp lý. Và nếu không có cuộc giải phẫu ở bệnh viện, thì cánh tay ắt phải cắt đi sau khi chết. Hoặc cánh tay hoặc cả bộ xương được lấy đi khỏi mộ như các mairu-besoJuanitaenea. Bất thình lình, một hình ảnh trong giấc mơ trở lại với chị, rõ mồn một như có thật vậy.

Một bé gái là chị ấy cuộn tròn trong góc, giơ cánh tay bị cắt cụt về phía Amaia và thì thầm. Amaia chạy xuống cầu thang, nắm chặt cái gì đó vào ngực trong khi một hàng các em nhỏ vùi trong bùn chĩa cánh tay cụt vào chị. Chúng đang nói gì? Chị không thể nhớ, nhưng cảm thấy rất quan trọng đến nỗi chị phải nheo mắt, cố khơi lại giấc mơ. Chị càng cố giữ lại hình ảnh thì chúng càng như sương mù đang tan. Amaia cảm thấy đau nhói ở thái dương. Không rời mắt khỏi cái máng trộn dường như có sức thôi miên, chị với áo khoác và rút điện thoại ra. Nhìn chằm chặp vào màu trắng muốt của bột mì, chị cân nhắc có nên gọi hay không. Cuối cùng, chị nhắm mắt và lẩm bẩm:

– Mặc kệ.

Chị nhìn giờ: 00:03, có nghĩa ở Louisiana là 18:03. Một thời gian không thích hợp như mọi khi. Chị tìm số và bấm. Ban đầu không nghe thấy tiếng chuông reo, nên chị nhìn màn hình để kiểm tra. Thông báo rõ ràng: “Đang gọi Dupree”. Chị đưa di động lên lần nữa, ráng sức lắng nghe như trước kia, không có gì, cho đến cuối cùng, Amaia nghe thấy tiếng răng rắc như một cành cây gẫy.

– Thanh tra Dupree? - Chị ngập ngừng hỏi.

– Bây giờ là ban đêm ở Baztán phải không, thanh tra Salazar?

– Aloisius… - Chị thì thầm.

– Trả lời tôi đi, là ban đêm phải không?

– Vâng.

– Cô luôn luôn gọi tôi vào ban đêm.

Chị nín lặng. Nhận xét của anh có vẻ khác thường song hợp lý. Chị có một cảm tưởng lạ lùng khi nói chuyện với một người quen biết, biết chắc chắn mình đang nói chuyện với ai song vẫn như không biết.

– Tôi có thể giúp gì cô, thanh tra Salazar?

– Aloisius… - Chị nói, cứ như cố tự thuyết phục mình, cố liên hệ với một thực tại khó hiểu, - có một thứ tôi cần biết, - chị thì thào. - Tôi đã tìm kiếm câu trả lời, song chỉ càng bối rối thêm. Tôi đã theo đúng trình tự, trở lại từ lúc khởi đầu, nhưng giải pháp cứ lảng tránh tôi.

Sự im lặng ở đầu dây xa xôi dường như bị phá vỡ vì những tiếng rì rào không ngừng như tiếng nước chảy. Amaia bĩu môi, cố chặn hình ảnh trong đầu bị âm thanh ấy gợi lên.

– Aloisius, tôi phát hiện ra mình có chị sinh đôi, một bé gái sinh ra cùng lúc với tôi.

Ở đầu bên kia, đặc vụ Dupree thốt ra một âm thanh như ống dẫn nước bị tắc, hình như anh hít một hơi dài.

– Có bằng chứng gợi lên rằng có thể chị ấy còn sống…

Một loạt tiếng ho kèn kẹt và những tiếng khục khặc vọng tới chị qua đường dây.

– Ôi, Aloisius, - chị kêu lên, đưa bàn tay bịt miệng để chặn một câu hỏi đã ở trên môi. - Anh có sao không? - Chị băn khoăn.

Tiếng thở khò khè ở đầu dây bên kia nhường chỗ cho sự im lặng đáng ngại, giống như khoảng không trống rỗng, hoặc có khi ngược lại.

Amaia đợi.

– Cô không hỏi tôi đúng câu, - Dupree nói, tiếng anh rõ ràng như thường lệ.

Môi Amaia cong lên lúc nhận ra bạn mình.

– Không dễ đâu.

– Phải, đúng là không dễ, nên cô mới gọi tôi.

Amaia nuốt khan, mắt chị lại nhìn cái máng.

– Tôi muốn biết liệu chị tôi có…

– Không, -Dupree cắt ngang lời chị. Lúc này tiếng anh có vẻ như vọng từ bên trong sâu thẳm của một cái hang ẩm ướt.

Chị bật khóc và nói tiếp:

–… liệu chị tôi có chết không, - Amaia nói, tiếng chị đứt quãng vì xúc cảm.

Vài giây trôi qua, anh trả lời:

– Cô ấy đã chết.

Những tiếng thổn thức của Amaia càng to hơn.

– Sao anh biết?

– Không, làm sao tôi biết được? Vì cô đã mơ thấy cô ấy, vì cô đã mơ thấy những người chết, thanh tra Salazar, vì cô ấy đã nói cho cô biết.

– Nhưng sao anh biết?

– Vô hiểu vì sao mà, Salazar.

Amaia giơ điện thoại ra xa mặt và mở to mắt, thấy màn hình trống không. Kiểm tra kỹ hơn, chị nhận ra điện thoại đã bị ngắt. Chị ấn phím, cảm thấy điện thoại kêu vo vo, trông thấy khởi động tin nhắn và ảnh Ibai kín màn hình. Chị tìm trong nhật ký cuộc gọi nhưng không thấy gì, chỉ thấy cuộc cuối cùng chị gọi Iriarte từ trong xe. Trong nhật ký các cuộc gọi đến và đi, không hề có vết tích nào của cuộc chị vừa gọi cho Dupree.

Bất thình lình, chuông điện thoại reo, Amaia giật mình và điện thoại trượt khỏi tay chị, bay xuống dưới gầm bàn kêu lách cách, hình như mặt sau bong ra. Tiếng chuông ngừng. Cúi lom khom xuống gầm bàn, chị nhặt hai mảnh vỏ, pin và vụng về lắp lại. Ngay khi chị bật điện thoại, chuông lại reo. Chị nhìn màn hình, không nhận ra số song trả lời:

– Dupree à?

– Thanh tra Salazar, - một giọng dè dặt đáp lại ở đầu dây. - Đặc vụ Johnson của FBI đây. Cô đã gọi cho tôi, nhớ không?

– Có, tất nhiên rồi, đặc vụ Johnson, - chị nói, cố hết sức để có vẻ bình thường. - Tôi không nhận ra số của anh.

– Vì tôi đang gọi cho cô từ điện thoại riêng. Chúng tôi đã có kết quả hình ảnh cô gửi. Hình như đây là việc khẩn cấp.

– Vâng, cảm ơn đặc vụ Johnson.

– Tôi vừa gửi email cho cô, đính kèm báo cáo của chuyên gia. Tôi có xem lướt qua. Một phần hình ảnh có vẻ bị hỏng, nhưng phần còn lại được khôi phục đáng kể. Cô cứ xem đi, và nếu cần giúp gì nữa, cô cứ gọi tôi vào số này, đừng ngại. Tôi ngưỡng mộ đặc vụ Dupree, nhưng từ khi anh ấy biến mất, nhiều sự việc ở đây đã thay đổi. Ban đầu, người ta theo mọi trình tự thông thường khi một đặc vụ mất tích, nhưng vài ngày trước không hề có thông tin nào và hiện giờ là im hơi lặng tiếng. Đó là cách xem xét kỹ lưỡng ở đây, thanh tra ạ. Hôm nay bạn là anh hùng, ngày hôm sau là kẻ đồi bại, dựa vào một loạt tin đồn. Aloisius Dupree là bạn tôi, không chỉ thế, anh ấy còn là một trong những đặc vụ cừ khôi nhất mà tôi biết. Nếu anh ấy hành động như thế ắt phải có lý do. Tôi chỉ mong anh ấy xuất hiện để mọi chuyện này sáng tỏ, vì ở đây, im lặng là bị kết tội. Trong khi chờ đợi, nếu cô cần gì cứ gọi cho tôi. Tôi sẵn sàng phục vụ cô.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.