Mối Bất Hòa Truyền Kiếp

Lượt đọc: 138 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 31

❊ ❊ ❊

Khi kết thúc cuộc gọi, chị thấy tin nhắn báo có email gửi tới. Chị cưỡng lại sự thôi thúc muốn xem chuyên gia pháp y và chương trình mới của anh đã làm với bộ mặt vị khách đến bệnh viện Santa María de las Nieves. Hơn nữa, chất lượng ảnh trên máy tính sẽ tốt hơn nhiều. Chị mặc áo khoác, nhưng chỉ sau khi đã mở cửa xưởng mới tắt đèn và khóa cửa. Sau ánh sáng rạng rỡ bên trong, bãi xe dường như tối tăm hơn trước. Chị đứng lặng, cài hết khuy áo, nhét chìa khóa vào túi rồi bắt đầu về nhà. Lúc đi qua quán rượu Trinkete, chỉ nhận thấy bên trong bật đèn mặc dù không có khách và có vẻ đã đóng cửa. Có lẽ một cặp đang chơi pelota trong sân. Trò chơi vẫn phổ biến với thế hệ trẻ hơn ở Baztán, hình như để duy trì truyền thống, mặc dù có một số người không tán thành. Có lần chị đã nghe pelotari Oskar Lasa, Lasa III xác nhận rằng trò chơi này sẽ không bao giờ thịnh hành lần nữa vì lớp trẻ không sẵn sàng chịu đau. “Tôi đã cố dạy nhiều chàng trai, một số có nhiều hứa hẹn, nhưng ngay từ dấu hiệu đau đớn đầu tiên, họ đã khóc như một lũ mít ướt. Tôi bảo họ: ‘Nếu không bị đau, các cậu sẽ không chơi đúng được’.”

Một văn hóa đau đớn, chấp nhận sẽ bị tổn thương, các ngón tay của bạn sưng phồng như những cái xúc xích, đau nhức nhối như bạn thò tay vào lửa, rồi lan khắp cánh tay lên tận vai như nhiễm độc, khi bạn đánh cú bóng tiếp theo, da lòng bàn tay bạn bị nứt, thậm chí rớm máu. Đôi khi, quả bóng đập lên bàn tay bạn mạnh đến nỗi vỡ tĩnh mạch, gây chảy máu trong, hình thành một cục cứng, rất đau trên bàn tay đến mức phải mổ cấp cứu.

Một văn hóa đau đớn, chấp nhận nó sẽ bị tổn thương và… Chị nghĩ đến Dupree và những lời Johnson nói với chị: “Ở đây, im lặng là bị kết tội”.

Ở đây cũng thế, chị lẩm bẩm.

Amaia nhận ra những cuộn khói từ điếu thuốc lá trước khi nhìn thấy anh ta, nhận ra đôi giày đắt tiền trước khi anh ta bước ra khỏi bóng tối, giấu mặt, anh ta dựa vào tường đợi chị.

– Chào Salazar, - Montes nói.

Từ cái nhìn đờ đẫn trong mắt và cách nhìn chị chằm chằm, chị có thể nói Montes uống rượu mặc dù chưa say.

– Anh đang làm gì ở đây? - Chị đáp lại.

– Đang đợi cô.

– Trên đường nhà tôi ư? - Chị nói và liếc quanh, dường như nhấn mạnh hành động không thích hợp của Montes.

– Cô không cho tôi lựa chọn. Cô tránh mặt tôi nhiều ngày.

– Tôi đã đợi anh tuân theo đúng thủ tục và xin hẹn gặp tôi ở văn phòng.

Đầu Montes hơi ngoẹo sang một bên.

– Khỉ thật, Amaia, tôi tưởng chúng ta là bạn bè.

Chị trừng trừng nhìn anh ta, không tin nổi, một nụ cười thoáng nở trên môi.

– Chuyện này không xảy ra, - Amaia nói lúc bắt đầu bước về phía nhà bà cô.

Montes quẳng điếu thuốc lá và đi theo, cho đến lúc ngang hàng với chị.

–Tôi biết việc mình làm là sai, nhưng cô phải hiểu rằng tôi đang trải qua một giai đoạn khó khăn. Tôi nghĩ mình đã không phản ứng đúng.

– Anh có thể nói thế lần nữa, - chị cắt ngang.

Montes bước tới trước mặt chị, chắn đường.

– Ngày kia là phiên tòa xử tôi. Tôi muốn biết cô sẽ nói gì với họ.

– Xin hẹn gặp tôi ở văn phòng. - Chị đi vòng qua anh ta và đi tiếp.

– Cô biết tôi mà.

– Tôi ư? Tôi tưởng mình đã biết, nhưng hóa ra tôi nhầm. Tôi không hề biết anh là ai.

Montes quay ngoắt lại, đối mặt với chị.

– Cô định gây sức ép với tôi phải không?

Chị không đáp.

– Đúng thế, cô đang gây sức ép với tôi, cô là đồ sói cái khốn kiếp. Giống như những con sói cái khác trong gia đình cô, không thể cưỡng lại niềm vui hủy hoại một người đàn ông, đưa vào xe lăn hoặc bắn vỡ óc - có gì khác đâu? Tôi tự hỏi bao lâu nữa cô mới hủy hoại đức ông chồng nhu nhược của cô.

Amaia dừng lại trên đường và lắng nghe những lời lè nhè, chua cay, bẩn thỉu Montes phun ra. Chị nhận ra anh ta đang cố chọc tức mình. Chị tự nhủ phải thận trọng, mặc dù một giọng nói bên trong vang lên: “Phải, tôi biết, tôi biết anh ta đang làm gì, vì thế đừng cho anh ta thứ anh ta muốn nhé?”

Amaia sải bước trở lại con đường vừa đi, cho tới khi chỉ đứng cách Montes chút xíu. Chị ngửi thấy mùi bia trong hơi thở của anh ta, mùi nước hoa đắt tiền của anh ta, phù hiệu của anh ta.

– Tôi không cần nhấc một ngón tay, Montes. Tôi không phải nói một lời chống lại anh, - chị nói. - Phải, anh đã ngà ngà say, nhưng anh làm việc đó chỉ vì bản thân mình. Anh đã coi thường các quy định và thủ tục, từ bỏ cuộc điều tra đang tiến hành, bóng gió những lời vô lễ với các đồng nghiệp, các nạn nhân và gia đình họ. Anh không tuân theo mệnh lệnh trực tiếp, gây hại cho cuộc thẩm vấn vì lấy chứng cứ từ đồn cảnh sát, anh đã rút vũ khí rồi nhắm vào một nhân viên công quyền, sau đó lại cố thổi bay chút não còn lại của mình. Nếu Iriarte không ngăn anh, anh đã mục nát trong mộ mà chẳng ai buồn để lại một bông hoa. Vậy trong năm qua có gì thay đổi?

– Những đánh giá về tâm thần đã đề nghị cho tôi phục hồi.

– Sao anh không cố đạt điều đó, hở Montes? Chẳng có gì thay đổi hết. Anh có thể đã chết, đã biến thành một thây ma, một người sống dở chết dở. Từ ngày đó anh đã không tiến bộ lấy một bước. Anh không chịu chữa trị, không thừa nhận thẩm quyền của tôi, anh vẫn là anh chàng không thể tin cậy và là người chỉ quan tâm đến việc giải thích hành động của mình: “Ôi, tôi đang trải qua một giai đoạn khó khăn”, - chị giễu cợt nói. - “Giáo viên ghét tôi”, “Không người nào ưa tôi”.

Lúc chị nói, mặt Montes xám như tro, môi mím lại thành một đường giận dữ.

– Lạy Chúa, anh là một cảnh sát! Anh có cái ấy, hãy làm mọi thứ phải làm, nhưng thôi cái trò rên rỉ nỉ non như mít ướt đi. Anh khiến tôi buồn nôn.

Nắm lấy áo chị, Montes giơ bàn tay rảnh, nắm đấm siết chặt. Chị nhăn mặt, tin chắc Montes sắp đánh mình, tuy vậy chị vẫn tiếp tục mắng nhiếc:

– Anh định đấm tôi ư, Montes? Anh muốn bịt miệng tôi vì anh không thể chịu nổi sự thật ở phiên tòa chứ gì?

Montes nhìn thẳng vào chị và Amaia thoáng thấy cơn thịnh nộ trong mắt anh ta, bỗng nhiên anh ta mỉm cười, thả lỏng áo chị và mở bàn tay giơ lên.

– Không, tất nhiên là không, - Montes nói, mặt anh ta méo mó trong cái liếc đểu cáng, điên cuồng. - Tôi hiểu trò chơi nho nhỏ của cô rồi. Có Trời biết, tôi chẳng thích gì hơn là đập vỡ mặt cô, nhưng tôi sẽ không làm thế, thanh tra ạ, vì cô có phù hiệu và có súng. Tôi đang tự đào mồ cho mình. Tôi sẽ không cho cô niềm vui ấy đâu.

Chị nhìn Montes, lắc đầu.

– Tình trạng của anh còn tệ hơn tôi nghĩ, Montes. Chuyện này là thế sao? Anh vẫn nghĩ mọi người bên ngoài hiểu anh…

Chị kéo khóa áo khoác, rút phù hiệu và súng lúc lướt qua Montes, đi tới một ngõ nhỏ giữa hai ngôi nhà không có cửa sổ nhìn xuống. Ở đó có một cái thùng, một khung giường cổ mà bất cứ người buôn bán nào cũng nhặt ngay và một cái cày cũ. Amaia đặt phù hiệu và súng lên cái thùng, rồi đứng đó, nhìn Montes chằm chặp.

Anh ta tiến tới, lần này cười toe toét và hả hê ra mặt, rồi dừng lại lối vào ngõ.

– Không trả đũa hoặc có hậu quả chứ? - Anh ta hỏi.

– Tôi hứa với anh, và anh biết đấy, lời hứa của tôi là giao kèo.

Hình như Montes vẫn do dự.

Amaia không nghi ngờ gì nữa, không một chút nào: chị đã chán ngấy gã này. Về phía mình, chị không nhận ra rằng chị thèm đá cho anh ta một cú trời giáng hoặc thoi cho một quả nổ đom đóm mắt. Ý nghĩ ấy khiến môi chị cong lên thành một nụ cười, tuy Montes nặng hơn chị ít nhất bốn chục kilô, song lúc này chị không cần. Chắc chắn chị sẽ ăn đòn, nhưng anh ta cũng thế. Nhìn thẳng vào Montes, chị thấy sự do dự trong mắt anh ta và cảm thấy thoáng thất vọng.

– Nào, làm đi, mít ướt, giờ anh không nhát gan chứ? Tôi tưởng anh muốn đập vỡ mặt tôi? Đây là cơ hội của anh, anh sẽ không có cơ hội khác đâu.

Câu này đã đạt hiệu quả mong muốn. Montes bước vào ngõ như một con bò đực hung hăng. Thực ra, sau này nhớ lại, chị mới hình dung anh ta như một con bò đực. Đầu hơi nhô ra trước, nắm đấm siết chặt, mắt nheo lại, cố trông đáng sợ.

Chị đợi Montes đến giây cuối cùng, rồi bước sang một bên và thoi vào xương sườn anh ta. Anh ta nghiêng người, vai đập vào tường.

– Con đĩ khốn kiếp! - Montes rống lên.

Chị cười, nhớ lại một câu đùa cũ mà các cô gái ở học viện cảnh sát thường nhắc lại: “Khi một gã gọi bạn là con đĩ, chỉ vì hắn không có hy vọng đ… bạn ở địa ngục”.

Vai Montes chắc phải đau lắm, nhưng đúng với bản chất giống bò đực của mình, anh ta đứng thẳng lên:

–Tôi không biết ông bạn tình dục đồng giới của cô nghĩ gì khi nghe thấy cô gọi người khác là mít ướt.

Chị cười to như muốn nói: Ôi, bây giờ thì anh đã hoàn toàn xong rồi.

– Là cảnh sát, phó thanh tra Etxaide vượt xa anh gấp trăm lần. Không chỉ thế, cậu ta còn can đảm và trọng danh dự hơn anh hơn bao giờ hết. Đồ mít ướt.

Montes lao vào chị lần nữa, lần này mắt mở to. Lúc này khoảng cách giữa họ đã hẹp hơn, và nắm đấm anh ta táng vào chị nhanh như chớp. Mặc dù nó chỉ sượt qua má, đầu chị ngoẹo sang một bên và đập vào tường. Ngay lập tức mọi vật trở nên đen ngòm, nhưng cái đau nhức nhối trong má kéo chị trở về thực tại, Montes gần như áp đảo chị, nhưng chị đấm mạnh hết mức có thể vào bụng anh ta, cái bụng mềm nhũn hơn chị tưởng. Rồi lúc Montes gập người làm đôi, ôm bụng, chị giơ chân và thúc đầu gối vào miệng anh ta rất đúng lúc. Montes chằm chằm nhìn chị sửng sốt, môi anh ta rách toạc và đẫm máu. Chị đẩy vào vai anh ta, cho đến lúc anh ta đứng dựa vào tường. Họ cứ như thế trong vài giây, trừng trừng nhìn nhau, nín thở, cho đến lúc Montes quy đầu gối rồi trượt xuống đất. Amaia cũng thế.

Họ nghe thấy nhiều tiếng nói đang đến gần. Các pelotista trẻ trung đang rời Trinkete, xách túi thể thao, bàn bạc về cuộc thi đấu lúc đi xuống phố. Khi họ đã đi qua, Amaia với áo khoác tìm gói khăn giấy và ném cho Montes. Anh ta lấy vài tờ, ép lên cái môi rách.

– Cô đánh đấm như một cô gái, - Montes nói rồi bật cười lớn.

– Anh cũng thế.

– Phải, tôi đã ngỡ hình dạng tôi khá hơn, - anh ta thừa nhận, hạ cái nhìn chăm chú xuống trước khi nói tiếp. - Tôi biết tôi hành động như một thằng ngu, nhưng… Ý tôi là, tôi không cố bào chữa cho mình, tôi chỉ muốn giải thích thôi.

Amaia gật đầu.

– Flora… Ờ, tôi tin rằng tôi đã yêu… - Anh ta có vẻ suy nghĩ sáng suốt hơn về việc này. - Khỉ thật! Tôi phát rồ vì cô ấy. Trước kia tôi chưa bao giờ gặp người nào như cô ấy. Cô có biết điều tệ nhất trong chuyện này là gì không? Ngay cả sau khi sự việc xảy ra, tôi nghĩ mình vẫn yêu cô ấy.

Amaia thở dài. Tình yêu biện minh cho mọi thứ chăng? Chị nghĩ có lẽ là thế. Chị đã gặp loại tình yêu phá hoại này nhiều hơn thời chị còn là một cảnh sát. Chị biết đấy không phải tình yêu, mà chỉ là một người chết đang đi, không nhận thức được mình đã chết và “đang thực hiện các cử động”. Chị tự hỏi Lasa III sẽ phải làm gì cho văn hóa đau đớn này trong tình yêu, có lẽ là bối cảnh duy nhất mà xã hội vẫn biện hộ cho sự đau khổ.

– Tôi mến Jonan - Montes nói bất chợt. - Tôi không biết vì sao tôi lại nói những lời vừa rồi. Tôi nghĩ cậu ấy là một cảnh sát giỏi và một người tốt. Vài tháng trước, tôi tình cờ gặp cậu ta trong một quán rượu. Tôi có hơi… Ờ, tôi đã uống kha khá. Tôi bắt đầu nói. Cậu ta là người chịu nghe, còn tôi cứ tiếp tục uống. Khi chúng tôi rời quán rượu, tôi không thể lái xe được nữa, kết cục là tôi ngủ thiếp trên đi văng nhà cậu ta… Tôi nghĩ cậu ấy không kể chuyện đó với cô.

– Không, tất nhiên là không. Sau đó anh gặp cậu ấy ở đồn và không thể mua cho cậu ấy cốc cà phê.

– Chết tiệt, cô biết rồi, cậu ấy… Những người khác không thấy dễ chịu khi có cậu ta quanh quẩn gần đó.

– Hãy nhìn nhận khác đi, Montes: có người trong đám nam nhi ấy thích đánh võ mồm quanh máy pha cà phê hơn là anh và tôi.

Mắt anh ta mở to:

– Iriarte ư?

Amaia cười ngặt nghẽo cho đến khi nước mắt làm gò má sưng phồng của chị ngứa ran. Lúc có thể nói lại, chị bảo:

– Chúng ta đổi chủ đề đi. Tôi không bao giờ nói lời nào về anh.

Montes lồm cồm bò dậy, đưa tay và chị nhận. Sau đó chị lấy phù hiệu và súng trên cái thùng rồi cất đi.

– Tôi thích đi dạo và trò chuyện, nhưng tôi phải làm việc khi về đến nhà, - chị nói.

Họ ra khỏi ngõ và đi về phía nhà bà Engrasi. Amaia rút chìa khóa và tới gần cửa.

– Chúc anh ngủ ngon, Montes, - chị nói, mệt lả.

– Sếp.

Amaia giật mình, quay ngoắt lại. Montes đang đứng nghiêm, giơ tay chào.

– Montes, không cần đâu.

– Ồ, tôi nghĩ là có đấy, - anh ta nói kiên quyết.

Chị biết đây là mức độ thân thiết nhất để chị nhận được lời xin lỗi của một người đàn ông như Montes, nên chị chấp nhận. Quay về phía anh ta, chị giơ tay chào lại.

Lúc khép cửa lại sau lưng, nụ cười rộng lượng lan khắp mặt chị.

Chị cảm thấy sự hiện diện lặng lẽ của bà Engrasi ngồi trước lò sưởi, đang đợi chị như bà thường làm khi chị là thiếu nữ. Amaia cởi giày bên cửa và bước nhẹ vào phòng khách, ngay lập tức chị nhận ra bà Engrasi đã thiếp đi. Cảm giác một tình yêu mãnh liệt trào dâng trong lòng, chị cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán bà.

– Về nhà đúng lúc nhỉ, cô nương!

Amaia thẳng người lên và mỉm cười.

– Cháu tưởng cô ngủ.

– Cô không thể ngủ khi đang bứt rứt, chừng nào cháu còn ở ngoài đó, cô chỉ biết làm thế.

– Nhưng cô ơi… - Chị tặc lưỡi lúc sụp xuống cái ghế khác.

– Ta muốn nói đến việc đó, Amaia. Ta biết cháu có một công việc khó khăn, vì lý do nào đó cháu phải làm việc nhiều hơn hầu hết những người được coi là bình thường khác, nhưng… Cháu lại làm việc ấy lần nữa.

Amaia nhìn xuống.

– Cháu đang chuốc lấy phiền lụy, Amaia Salazar.

– Anh ấy là người duy nhất có thể giúp cháu.

– Không đúng.

– Đúng thế, cô ạ. Cô không hiểu đâu, cháu đã đến San Sebastián và ngôi mộ rỗng tuếch. Cháu cần phải biết.

– Thế nên anh ta bảo cháu một thứ mà cháu không biết sao? Nghĩ cho kỹ đi, Salazar, - bà Engrasi nói, gắng gượng đứng lên. - Giờ ta đi nằm đây, nhưng cháu cứ suy nghĩ về việc đó đi.

Sau khi ngồi lâu đến thế, bà đứng không vững nên Amaia đi kèm bà lên gác, tới phòng bà. Lúc bà Engrasi hôn lên má chị, bà nhận ra vệt bầm tím.

– Chuyện quái quỷ gì thế này? - Bà hỏi.

– Cháu bị một con bò đực tấn công, - Amaia nói, cười khúc khích.

– Ừ, nếu cháu cười, chuyện đó không tệ. Chúc ngủ ngon, cháu yêu.

Amaia ngập ngừng.

– Cô ơi… Người chết…

– Cái gì? - Bà Engrasi thảng thốt.

– Họ có thể… làm những gì?

– Người chết làm mọi thứ họ có thể.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.