Mối Bất Hòa Truyền Kiếp

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 20

❊ ❊ ❊

Lúc chị đỗ xe trước nhà phó thanh tra Etxaide đã tám giờ là tối. Chị nháy máy và đợi, nhận thấy đường phố sôi nổi so với ở Elizondo, vào giờ này chỉ có thể thấy những người lang thang trên đường về nhà.

Chị thấy nhớ Pamplona. Ánh sáng, con người, ngôi nhà của chị trong một chung cư cũ, nhưng James có vẻ hài lòng ở Baztán, và càng thích hơn từ khi họ quyết định tiếp quản Juanitaenea. Chị biết anh yêu Elizondo và ngôi nhà ở đó, song chị vẫn không tin hoàn toàn rằng nó sẽ cho chị cảm giác tự do như chị được hưởng ở Pamplona. Chị tự hỏi liệu mình có hấp tấp khi đồng ý tiếp quản ngôi nhà đó không.

Trông thấy Jonan đi ra từ cửa chính, chị trườn sang ghế hành khách; chị có nhiều điều phải nghĩ, còn Jonan lại thích lái xe. Anh quẳng chiếc áo khoác Puffa dày cộp vào băng ghế sau rồi nổ máy.

– Đến Aínsa phải không?

– Phải, nhưng chúng ta đỗ ở trạm xăng trên đường ra khỏi Pamplona trước đã. Thẩm phán Markina gặp chúng ta ở đấy. Ông ta nhất quyết đi cùng để biết chắc mọi thứ có theo đúng trình tự không.

Jonan không nói gì, nhưng vẻ hoang mang anh cố che giấu trong cung cách lịch thiệp hằng ngày không thoát khỏi mắt Amaia. Anh lặng thinh đến khi tới trạm xăng; họ vừa đỗ và xuống xe thì một cặp đèn pha từ một xe khác chiếu thẳng vào họ.

Markina xuống xe và tới chỗ họ; trong chiếc quần jeans và áo len dài tay dày màu xanh lơ, trông ông như chỉ ngoài ba mươi một chút.

– Chào thanh tra Salazar, - ông nói và chìa tay.

Chị bắt đầu ngón tay ông và tránh nhìn vào mắt ông.

– Thưa ngài, đây là phó của tôi, thám tử, phó thanh tra Etxaide.

Viên thẩm phán chào anh với cung cách tương tự.

– Tất cả chúng ta có thể đi xe tôi, nếu các vị thích.

Amaia thấy cái nhìn tán thành của Jonan chiếu vào chiếc BMW của thẩm phán, nhưng chị lắc đầu.

– Tôi đi mọi nơi bằng xe của mình, nhỡ có cuộc gọi, - chị giải thích. - Tôi không thể liều phụ thuộc vào người khác lái xe cho mình.

– Tôi hiểu, - Markina nói, nhưng nếu phó thanh tra Etxaide lái xe của cô, cô có thể đi cùng xe tôi, Amaia bứt rứt nhìn Jonan và nhìn lại Markina.

– Chỉ là… phó của tôi và tôi có việc phải làm. Chúng tôi nghĩ dùng quãng đường này để làm xong một vài việc, ngài hiểu là thế nào rồi.

Markina nhìn thẳng vào mắt chị, và Amaia hiểu ông biết chị nói dối.

– Tôi đang hy vọng cô cung cấp cho tôi chi tiết cuộc điều tra tiến hành ra sao. Nếu như cô mong đợi, kết quả xác thực, tôi cần phải tăng tốc việc mở vụ án.

Amaia gật và cúi đầu.

– Được ạ. - Chị miễn cưỡng nhượng bộ. - Jonan, chúng tôi sẽ đi sau cậu.

Chui vào xe Markina, chị cảm thấy không thoải mái lúc đợi ông thắt dây an toàn. Ngồi trong khoảng không gian giới hạn với ông khiến chị cảm thấy e dè một cách ngớ ngẩn. Chị che giấu sự bứt rứt bằng cách kiểm tra tin nhắn, thậm chí đọc lại một số tin, quyết tỏ ra dửng dưng với sự gần gũi của ông, với kiểu những ngón tay ông nắm chặt tay lái, cách ông nhẹ nhàng sang số, những cái liếc nhìn chị thoáng qua mà sâu sắc, dường như nhìn thấy chị lần đầu. Chị cảm nhận cách ông dựa vào lưng ghế, đôi môi ông thoáng nở nụ cười cho thấy ông thích thú cuộc hành trình biết bao. Họ lặng lẽ chạy suốt một giờ. Ban đầu, Amaia cảm thấy nhẹ nhõm vì không phải trò chuyện, cho đến khi chị nhận ra không nói chuyện tạo ra một mức độ thân tình đáng ngại cho chị.

– Tôi tưởng ngài muốn chúng ta nói chuyện về vụ án, - chị nhắc ông.

Markina liếc nhìn chị, rồi lại tập trung vào con đường.

– Tôi nói dối đấy, - ông thú nhận. - Tôi chỉ muốn đi cùng cô thôi.

– Nhưng… - Chị bối rối phản đối.

– Cô không cần nói nếu cô không thích, cứ mặc tôi được hưởng sự bầu bạn của cô.

Họ ngồi im lặng suốt phần còn lại của quãng đường. Markina lái xe với vẻ thanh lịch uể oải, ném những cái liếc nhìn đủ ngắn để không đe dọa chị, song đủ mãnh liệt để chị hiểu chính xác việc ông làm. Nỗi bực tức của Amaia mỗi lúc một tăng buộc chị thầm ôn lại trong đầu tiến triển của cuộc điều tra, lúc chị cố một cách vô vọng nhìn xa hơn lề đường trong bóng đêm tối tăm. Các đường phố ở Aínsa có vẻ đông vui chắc vì sắp đến kỳ nghỉ cuối tuần, bất chấp bên ngoài là âm 2°C, vừa băng qua cầu họ đã thấy nhiều nhóm người bên ngoài các quán rượu và vài cửa hàng vẫn còn mở phục vụ du khách. Jonan lái lên con đường dốc dựng đứng, lượn quanh quả đồi có lâu đài thời Trung cổ của Aínsa. Markina lái theo, kính sợ nhìn chằm chặp vào các ngôi nhà bám vào sườn đồi dường như coi thường cả định luật về trọng lực.

– Trước kia tôi chưa bao giờ đến đây, phải nói là rất ấn tượng.

– Cứ đợi đến lúc chúng ta tới đỉnh đã, - chị đáp.

Aínsa là một đường hầm thời gian, mặc dù có nhiều bãi xe và ánh đèn từ các nhà hàng, cảm giác như trở lại quá khứ khi tới quảng trường khiến mọi người ngộp thở. Markina không phải là ngoại lệ; lúc lái theo Jonan tới nơi đỗ xe, nụ cười chưa lúc nào tắt trên môi ông.

– Thật khác thường, - ông nói.

Amaia nhìn ông, thích thú. Chị nhớ lại cảm giác của mình khi lần đầu tiên tới thăm thị trấn này. Ở độ cao 580 mét so với mặt biển, nhiệt độ giảm sâu cộng với không khí ẩm ướt từ nơi hợp lưu của các dòng sông Cinca và Ara tạo nên một lớp đông giá trên các hòn đá cuội, khiến chúng lấp lánh như ngọc trai dưới màn sương mù lãng mạn của các ngọn đèn đường.

Jonan tiến tới và quay tròn cánh tay cho ấm.

– Tôi cứ tưởng trời rét như ở Elizondo! - Anh cười.

Amaia cài hết khuy áo khoác và lấy cái mũ len ra khỏi túi.

Chỉ mình Markina hình như không bị ảnh hưởng vì khí lạnh. Ông xuống xe và không mặc áo khoác, liếc quanh đầy kính sợ.

– Nơi này thật đáng ngạc nhiên…

Jonan lấy cặp đựng mẫu trong cốp xe, anh và Amaia lên đường tới pháo đài có Trung tâm thông tin và Dịch vụ Thiên nhiên cùng phòng thí nghiệm do hai tiến sĩ thuộc Viện Nghiên cứu động vật đi bằng gan bàn chân Pyrénées điều hành. Amaia nhận thấy vẻ kinh ngạc của Markina sau khi đi qua các căn phòng rộng mênh mông, nơi những con chim bị thương đang hồi phục, tới cánh cửa giản dị của phòng thí nghiệm. Tiến sĩ González tiến ra chào họ, tươi cười ôm Jonan và bắt tay Amaia. Tiến sĩ Takchenko đi sau vài bước, ân cần chào đón họ.

– Chào thanh tra, rất vui được gặp chị.

Amaia mỉm cười vì sự dè dặt quen thuộc của nữ tiến sĩ.

– Tiến sĩ González, tiến sĩ Takchenko, tôi muốn các bạn gặp thẩm phán Markina.

Tiến sĩ González bắt tay ông trong lúc tiến sĩ Takchenko đi tới, nhếch một bên lông mày và chăm chú nhìn Amaia.

– Tôi hy vọng sự có mặt của tôi ở đây không làm phiền các vị, - Markina nói thay lời chào. - Kết quả của các xét nghiệm này có thể dẫn tới việc mở một cuộc điều tra hình sự quan trọng. Chúng tôi cần mọi thứ phòng ngừa để bảo đảm rằng chứng cứ được xử lý đúng đắn.

Tiến sĩ Takchenko bắt tay ông và săm soi kỹ càng, rồi quay gót và gọi với qua vai:

– Đi thôi, đi thôi, các mẫu đâu?

Cả nhóm theo chị đi qua ba căn phòng tạo thành khu thí nghiệm. Trong căn phòng cuối cùng, tiến sĩ Takchenko đến sau chiếc máy đếm, vẫy tay chỉ vào bề mặt. Jonan để cặp lên mặt máy, mở ra trong lúc tiến sĩ Takchenko xỏ găng.

– Để tôi xem nào, - chị nói lúc cúi xuống xem kỹ các mẫu. - Tốt, nước bọt… - Chị cầm ống tuýp đựng nùi bông.

– Chúng tôi cần khử protein mẫu nước bọt, - chị nói với thẩm phán Markina. - Việc này mất cả đêm; sau đó chúng tôi thêm phenol-chloroform để chiết ADN, tiếp theo là để lắng, làm khô rồi kết tủa trong nước. Mẫu sẽ sẵn sàng để xét nghiệm vào sáng mai. Phân tích ADN sẽ mất từ ba đến tám giờ, cộng với hai giờ nữa trong môi trường thạch trước khi điện di chuyển sẽ cho chúng ta biết kết quả. Tôi nghĩ sẽ có kết quả vào trưa mai.

Amaia thở dài.

– Chị tưởng thế là lâu ư? Mẫu tóc còn lâu hơn, - tiến sĩ Takchenko tuyên bố. - Khả năng chiết ADN từ nước bọt là 99%, nhưng tóc thì chỉ có 66%. - Nữ tiến sĩ cầm bím tóc của María Abásolo và xem xét cẩn thận - Các bạn may đấy: đây là một mẫu tốt.

Amaia rùng mình lần nữa khi trông thấy những đầu trăng trắng của sợi tóc bị rứt cả gốc.

– Còn những cái xương này? - Tiến sĩ Takchenko hỏi. - Lạy Chúa tôi, chị nói có bao nhiêu mẫu?

– Mười hai.

– Tôi nói rồi, trưa mai. Tôi sẽ bắt đầu ngay bây giờ. Giúp tôi một tay chứ, tiến sĩ? - Chị nói với chồng.

– Tất nhiên rồi, - anh đáp lại nghiêm túc, rồi quay sang khách. - Các vị cứ tự nhiên như ở nhà. Có thể để áo khoác trong phòng làm việc và… phòng thí nghiệm có nhiều ghế đẩu, các vị tự lấy nhé.

Amaia liếc đồng hồ và nói với phó thanh tra Etxaide.

– Quá mười giờ rồi, cậu đi ăn tối rồi tôi sẽ đi khi cậu trở về.

– Có ai đi cùng không? - Jonan hỏi.

– Chúng tôi ăn rồi, - tiến sĩ González đáp lại. - Khi nào các bạn về, chúng tôi sẽ pha cà phê.

– Tôi sẽ đi với cậu, Jonan. Nếu cô không phiền, - Markina nói với Amaia.

Amaia lắc đầu lúc hai người đàn ông đi ra cửa.

Amaia ngồi xuống chiếc ghế đẩu và quan sát hai nhà khoa học tiến hành tới, lui trong nửa giờ. Họ hoàn toàn chú tâm vào công việc, không trao đổi một lời, thận trọng thực hiện các thao tác và kiểm tra các trình tự.

–Tôi tin rằng chị không thể nói với tôi đây là mọi thứ về… - Tiến sĩ Takchenko hỏi.

– Tôi không thấy tại sao lại không. Chúng tôi đang cố xác lập mối liên quan giữa hai mẫu và những cái xương đã được Guardia Civil xử lý. Nếu có sự trùng khớp, chúng tôi đang xem xét một loạt tội ác xảy ra trong nhiều năm, bao gồm toàn bộ khu vực phía Bắc. Chẳng cần phải nói, thông tin này là bí mật.

Các nhà khoa học nhất trí gật đầu.

– Tất nhiên rồi, - tiến sĩ Takchenko nói.

– Việc này liên quan đến các xương phát hiện ra trong hang ở Baztán ư?

– Vâng, đúng thế.

– Hồi đó, họ gửi ảnh các hài cốt cho chúng tôi. Từ cách sắp xếp những cái xương này, ngay lập tức chúng tôi loại bỏ sự dính líu của thú dữ: không con thú nào để xương con mồi thành đống như thế. Trong các xương đó… dường như được bố trí để gây hiệu ứng.

– Tôi nghĩ là chị đúng, - Amaia trầm ngâm nói.

Họ lại im lặng, mải mê vào công việc, thỉnh thoảng kiểm tra danh sách các trình tự cho đến cuối cùng, giai đoạn đầu tiên đã hoàn tất.

– Bây giờ chúng ta phải đợi thôi, - tiến sĩ Takchenko tuyên bố.

Tiến sĩ González tháo găng và ném vào thùng rác, đăm đăm nhìn Amaia với một vẻ mà chị biết rõ là anh đang cân nhắc có nên nói ra không.

– Tôi đã suy nghĩ về chuyện này rất nhiều. Vợ tôi và tôi đã bàn bạc và nhất trí. Chuyện đang xảy ra trong thung lũng của chị thật kinh hoàng.

– Trong thung lũng của tôi ư? - Amaia mỉm cười, vừa ngượng ngập vừa phủ nhận.

– Chị thừa biết tôi đang nói đến chuyện gì rồi: chị sinh ra ở đấy, về mặt nào đó thuộc về nơi ấy. Đó là một trong những nơi đẹp nhất tôi từng biết, một nơi có thể cảm thấy sự giao lưu giữa con người và thiên nhiên, một nơi có nhiều lý do để phát hiện lại một loại đức tin. - Lúc nói những lời cuối cùng, anh nhìn thẳng vào Amaia, theo bản năng chị biết anh nói về cái gì. Chị gật đầu… - Còn nữa, có lẽ vì chính lý do đó, một thứ ghê tởm, một thứ đồi bại và độc ác hình như đang ẩn nấp ở đó.

– Có nhiều nơi xảy ra những sự việc như thế, - tiến sĩ Takchenko xen vào, - dường như chúng là những tấm gương hoặc cánh cửa giữa hai cõi âm - dương, hoặc có khi là những thứ làm tăng sức mạnh. Dường như vũ trụ phải đền bù cho sự hoàn hảo quá nhiều như thế. Tôi biết nhiều nơi như vậy, Jerusalem là một ví dụ. Có thể nó là thứ đảo lộn sự cân bằng trong thung lũng, chính vì thế hiện giờ những sự việc kinh khủng và tuyệt vời cùng xảy ra ở đó? Có vẻ không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Amaia ngẫm nghĩ lời của vị tiến sĩ. Không, chị cũng không tin vào sự trùng hợp ngẫu nhiên. Những kẻ tội phạm sát hại các cô gái trên bờ sông Baztán đều cùng có mức độ tục tĩu và thiếu tôn kính như một sự báng bổ. Chị nghĩ đến những sự việc gần đây ở Arizkun và đến lịch sử của thung lũng, những nỗi khó khăn, cực nhọc mà những di dân đầu tiên phải đối mặt, cuộc sống khắc nghiệt của họ, cuộc chiến chống lại bệnh tật, các nạn dịch, mùa màng thất thu, khí hậu bất lợi… Rồi sau đó là phép phù thủy, Tòa án Dị giáo đã thẩm vấn hàng trăm cư dân sợ hãi, nhiều người chọn cách nhận tội để đổi lấy sự khoan dung. Chị nghĩ đến một Salazar khác, một quan tòa dị giáo, đã dành nhiều năm lang thang khắp Baztán, ở cùng dân chúng để cố xác định ác quỷ có tồn tại trong thung lũng hay không. Một quan tòa đã chủ động, quyết tâm tháo gỡ sự bí ẩn của nơi đó, không cần ép buộc hoặc tra tấn song đã thu được hơn một ngàn lời thú tội từ những người hành nghề phù thủy, cùng ba ngàn lời thú tội của những người đã vu cho hàng xóm dính líu đến các hành động xấu xa. Quan tòa dị giáo Salazar giống như một thám tử thời hiện đại, một người rất thông minh có đầu óc cởi mở. Sau khi thu thập tài liệu suốt một năm, ông trở về Logroño, giải thích cho các thành viên của Tòa án Dị giáo rằng ông không tìm thấy bằng chứng phù thủy tồn tại ở Baztán, rằng thứ đang diễn ra ở đó hoàn toàn đa dạng trong tự nhiên. Vị quan tòa Salazar sắc sảo đã hiểu rằng Baztán là cửa ngõ tới những điều khác thường: vừa tuyệt diệu vừa khủng khiếp - và tiến sĩ González. đã nói đúng.

Phải, có lẽ đây là một trong nhiều nơi mà tạo hóa không thể để mặc trong yên bình.

Nửa giờ sau, Jonan trở lại nhập bọn, hài lòng, má ửng hồng.

– Có vẻ ngài thẩm phán là một người sành ăn. Ông ấy tìm ra một nhà hàng tuyệt vời trên quảng trường, và nhất định đòi trả tiền. Ông ấy đang đợi chị ở đó. Ra khỏi pháo đài là ngôi nhà thứ hai bên phải.

Amaia cầm áo khoác và đi ra, bước vào màn đêm Aínsa lạnh giá. Gió bắc châm vào mặt chị nhức nhối lúc chị băng qua đường mòn trước pháo đài. Chị kéo ống tay áo xuống trùm lên bàn tay, tiếc là để quên găng. Chị thấy thêm nhiều ô tô nữa, chắc chắn là bị nhiều quán rượu còn mở cửa trên quảng trường thu hút. Xác định vị trí nhà hàng, chị len giữa các xe đỗ, nguyền rủa đôi ủng đế bằng lúc bị trượt trên những hòn đá cuội phủ băng. Từ một quán rượu nhỏ, khá đông khách ở đằng trước, chị nhìn vào nhà hàng ấm cúng, bố trí quanh một lò sưởi trung tâm. Markina ra hiệu cho chị từ một cái bàn gần lò sưởi.

– Tôi nghĩ cô sẽ thích ngồi ở đây, - ông nói lúc chị đến gần. - Ngồi cạnh lửa sẽ ấm áp.

Markina nói đúng. Lúc đã yên vị, hơi ấm hòa với mùi nấu nướng thơm lừng khiến chị cảm thấy đói ngấu. Chị gọi một miếng thịt sườn với nấm, và ngạc nhiên thấy ông gọi y như thế.

– Tôi tưởng ngài đã ăn cùng phó thanh tra Etxaide.

– Cô cho tôi quá ít cơ hội được ăn cùng, chắc cô không hình dung tôi có thể bỏ qua dịp này, mặc dù nó không như tôi mong muốn. Cô uống chút vang nhé? - Ông hỏi và giơ chai vang ngon tuyệt lên trên cốc của chị.

– Tôi e rằng không được, tôi đang làm nhiệm vụ.

– Tất nhiên rồi, ông thừa nhận.

Amaia ăn ngấu nghiến, nhẹ cả người vì trong bữa ăn Markina rất ít nói, mặc dù vài lần chị bắt gặp ông nhìn mình với vẻ thanh thản, u sầu lạ lùng, trái ngược với nụ cười thoáng nở trên môi ông.

Lúc họ ra về, sau hơi ấm bên lò sưởi, bên ngoài dường như lạnh hơn. Amaia chỉnh áo khoác và mũ, kéo tay áo xuống như lúc trước.

– Cô không có găng à? - Markina đi cạnh chị, hỏi.

– Tôi để quên.

– Đây, cô dùng găng của tôi, quá to nhưng ít ra..

Amaia thở một hơi dài, rốt cuộc chị mất hết kiên nhẫn. Chị quay về phía ông.

– Xin đừng làm thế, - chị gắt.

– Đừng làm gì kia? - Ông đáp lại, hoang mang.

– Mọi việc ngài đang làm. Nhìn tôi như thế, đợi ăn tối cùng tôi, quá chú ý đến tôi. Thôi đi.

Ông bước tới trước mặt chị. Cái nhìn chăm chú của ông xoáy vào góc xa của quảng trường trong hai giây trước khi nhìn thẳng vào mắt chị.

– Cô không thể đòi hỏi tôi điều đó. À, cô có thể, nhưng tôi không thể làm như cô yêu cầu. Tôi không thể kiềm chế những gì tôi cảm thấy. Tôi không thể, vì tôi chẳng làm gì sai trái. Tôi sẽ không ngắm cô, sẽ không quá chú ý đến cô nếu điều đó khiến cô khó chịu, nhưng nó sẽ chẳng thay đổi được tôi cảm thấy ra sao.

Amaia nhắm mắt lại giây lát, cố nghĩ ra lý lẽ chống lại ông. Chị đã tìm ra một thứ.

– Ông không thấy là tôi đã có chồng ư? - Chị nói, nhận ra cái cớ ấy mới yếu ớt làm sao.

– Tôi biết, - ông bình tĩnh nói.

– Điều đó không quan trọng với ông sao?

Ông ngả người, nắm lấy tay Amaia và ấn đôi găng của mình vào tay chị.

– Chỉ quan trọng như với cô thôi.

Tiến sĩ Takchenko đã cho các mẫu xương do Guardia Civil cung cấp vào các ống tuýp Eppendorf, xếp thành hàng trong máy phân tích ADN.

– Ít ra việc này cũng gần xong. Một giờ ở đây, sau đó còn phải mất hai giờ nữa.

–Tôi tưởng Guardia Civil đã thực hiện xét nghiệm ADN ở các xương rồi, - Markina nói.

–Họ đã làm rồi, có đính kèm các báo cáo của họ. Nhưng vì có nhiều mẫu, nên chúng tôi quyết định lặp lại các trình tự cho chắc chắn.

Markina gật đầu rồi đến nhập bọn với Jonan và tiến sĩ González đang gọi ông tới uống cà phê ở cuối khu thí nghiệm.

– Ông ấy là người điển trai, - tiến sĩ Takchenko nói khi thẩm phán đã ở ngoài tầm nghe.

Amaia nhìn thẳng vào chị, ngạc nhiên.

– Quá điển trai, - nữ tiến sĩ nói thêm.

Amaia quay người liếc nhìn Markina, rồi gật đầu với Takchenko.

– Và có một cái gì đó rất quyến rũ. Tôi có nhầm không thanh tra?

Hơi mất bình tĩnh, Amaia giữ thế phòng thủ.

– Tại sao chị nói thế?

– Vì rõ ràng chị bị ông ta cuốn hút.

Amaia há miệng định phủ nhận, nhưng lần này chị không tìm ra lý lẽ nào. Áy náy, chị tự hỏi thái độ của mình liệu có để lộ sự khó chịu không.

Nữ tiến sĩ nhìn chị chằm chặp một cách rộng lượng và mỉm cười:

– Chao ôi, vì Chúa! Chuyện ấy có gì to tát đâu, thanh tra. Đừng tự giày vò mình, tất cả chúng ta đều cảm thấy bị lôi cuốn lúc này hoặc lúc khác thôi.

Amaia cau mày.

– Và khi sự cám dỗ trông càng tuyệt vời trong bộ đồ jeans thì chắc chắn cũng là bình thường - tiến sĩ Takchenko tinh quái bồi thêm.

– Điều đó khiến tôi lo lắng, - Amaia thú nhận. - còn cái sự nghi ngờ chỉ đủ làm tôi ngờ vực nhiều việc thôi.

– Nghi ngờ cũng là bình thường mà.

– Tôi nghĩ là không phải thế. Tôi yêu chồng tôi. Tôi hạnh phúc với anh ấy. Tôi không muốn sống với người đàn ông khác.

– Đừng ngớ ngẩn thế, thanh tra! - Tiến sĩ Takchenko cười khúc khích, dừng việc để nhìn Amaia, ranh mãnh. - Tôi cũng yêu chồng tôi, nhưng tôi sẽ không từ chối lăn một vòng - có thể là hai - trong cỏ khô với ngài thẩm phán của chị.

Mắt Amaia mở to ngạc nhiên vì sự hóm hỉnh của nữ tiến sĩ ngày thường vốn dè dặt.

– Trời đất ơi, tiến sĩ! - Chị kêu lên, giả vờ sửng sốt. - Rõ ràng làm việc với gấu đã dẫn đến khía cạnh hoang dã của chị. Lăn một vòng trong cỏ khô á? Tôi sẽ nói ít nhất là vài ngày trên giường.

Cả hai cười phá, làm tốp nam giới từ tận cuối khu thí nghiệm phải quay đầu nhìn họ chằm chặp.

– Tôi thấy chị đang có một số ý tưởng đấy, nữ tiến sĩ thì thầm, không rời mắt khỏi cánh đàn ông.

Amaia tụt xuống ghế và đến gần cái máy đếm ngăn cách họ.

– Có thể là tôi có, nhưng nghĩ và làm là hai việc không giống nhau. Đó không phải thứ tôi muốn.

– Chị chắc chứ?

– Hoàn toàn chắc, chỉ ông ta không làm cho nó trở nên dễ dàng thôi.

– Mitjail Kotch, - nữ tiến sĩ nói.

– Ai cơ?

– Anh ta là bạn cùng lớp với tôi ở Khoa Y. Sau đó chúng tôi cùng làm việc trong một viện nghiên cứu ba năm liền. Anh ta là người đàn ông tin rằng nếu mình muốn một người phụ nữ, sẽ phải có cô ta. Hằng ngày, cả hai chúng tôi ở khoa và ở lại làm việc muộn, anh ta tán tỉnh, mời tôi đi ăn, tặng tôi hoa hoặc những cái nhìn đầy gợi ý.

– Và?

– Mitjail Kotch không làm cho mọi sự trở nên dễ dàng với tôi, nhưng chưa một lần tôi nghĩ đến khả năng lên giường với anh ta.

– Thế chị có nghĩ chỉ riêng việc nghĩ đến có nghĩa là đã không đúng sao? Thừa nhận anh ta quyến rũ có nghĩa là chị sẵn sàng lừa dối chồng ư? - Amaia nói và ra hiệu về tốp đàn ông.

– Ôi, lạy Chúa tôi! Với chị mọi thứ đều đen trắng rõ ràng quá thể! Chị có vẻ giống một người Nga. Đó chỉ là sự cám dỗ thôi, thanh tra ơi, chúng ta không mù cũng không vô hình.

Amaia nhìn chị, dò hỏi.

– Khi chúng ta yêu một người nhiều đến mức không thừa nhận mọi người khác, nó không làm chúng ta mù quáng hoặc vô hình, chúng ta vẫn trông thấy và bị trông thấy. Không phải là đức hạnh hay chung thủy khi chúng ta không bị cám dỗ vì thứ ta nhìn thấy, hoặc không có ai bị ta quyến rũ. Thử thách thực sự nảy sinh khi chúng ta gặp một người và yêu ngay nếu chúng ta còn độc thân, một người đạt tiêu chuẩn khiến ta yêu và bị anh ta thu hút, người ấy là hoàn hảo nếu chúng ta không chọn một người hoàn hảo khác. Thế mới là người chung thủy, thanh tra ạ. Mà đừng lo, chị đang làm tốt lắm đấy.

Những giờ sáng sớm kéo dài, càng khiến họ rét buốt hơn. Họ đã uống xong một chầu cà phê, sau đó tiến sĩ González lôi một cỗ bài ra và ba người đàn ông mải mê một trò chơi im lặng. Tiến sĩ Takchenko mê mải vào những việc kỹ thuật bằng tay hơn, hình như chúng giải trí cho chị trong khi Amaia thầm ôn lại vụ án lúc ngắm nhìn máy phân tích ADN kêu grừ grừ trên quầy kim loại, giống một con mèo thỏa mãn. Bản năng mách bảo chị những mẫu này chứa đựng bản chất của cuộc sống bị cặp đôi hiểm ác nhất mà chị đã từng chạm trán lấy cắp: trí tuệ đầy quyền lực, lạnh lùng của kẻ chủ mưu và sự phục vụ tàn bạo, tuân theo một cách mù quáng. Lúc tiếng grừ grừ ngừng, cái máy rít lên khiến Amaia giật mình, đúng lúc Jonan nhận được tin nhắn và điện thoại của chị reo. Họ lo lắng nhìn nhau, rồi chị trả lời cuộc gọi của thanh tra Iriarte.

– Sếp, có một cuộc tấn công nữa vào nhà thờ Arizkun.

Amaia đứng dậy và đi tới cuối khu thí nghiệm.

– Kể tỉ mỉ cho tôi, - chị nói khẽ.

– Có kẻ lái một chiếc máy nâng đâm vào tường nhà thờ làm thủng một lỗ to, rồi… - Anh ngập ngừng.

– Chúng có để lại hài cốt không?

– Có… Một cánh tay bé xíu nữa… Tuy vậy lần này hơi khác, không có dấu vết bị đốt thành than…

Amaia cảm thấy sự xúc động của Iriarte khi anh nói “cánh tay bé xíu”. Anh là một người cha, và cánh tay của các con anh chắc không to hơn là mấy.

– Được rồi, thanh tra, khởi động mọi việc đi: thông báo với San Martín, phong tỏa khu vực. Đừng chạm vào bất cứ thứ gì cho đến khi tôi tới, khoảng hai giờ nữa. Tôi sẽ rời khỏi đây ngay lập tức và sẽ gọi cho anh trên xe.

Chị chộp lấy áo khoác và tiến ra cửa, nơi Jonan đang đợi.

– Có chuyện xảy ra và tôi phải đi, - chị nói với những người khác. - Jonan, tôi muốn cậu ở lại, đây là việc rất quan trọng. Cảm ơn vì mọi thứ, tiến sĩ González, tiến sĩ Takchenko. Thưa ngài, ngày mai tôi sẽ gọi cho ngài.

Markina cầm áo khoác và lẳng lặng đi theo chị. Ông không nói gì lúc họ đi qua căn phòng chứa những chuồng chim đồ sộ, hoặc khi băng qua thao trường bên trong pháo đài.

Trước khi tới xe, Amaia ấn vào dây đeo chìa khóa. Markina làm một cử chỉ ngăn chị lại.

– Amaia…

Chị hít một hơi thật sâu, rồi thở ra từ từ.

– Thanh tra Salazar, - chị đập lại, cố giữ kiên nhẫn.

– Tốt lắm, thanh tra Salazar, như cô muốn, - ông miễn cưỡng thừa nhận. Cúi xuống, ông hôn vội vào má chị. - Lái xe cẩn thận nhé, thanh tra, - ông nói thầm. - Cô rất quan trọng với tôi.

Amaia lùi lại, tim đập thình thịch mặc dù chị lắc đầu.

– Ngài đừng làm thế, xin ngài đừng làm thế, - chị nói, trèo vào xe và xoay chìa trong ổ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.