Mối Bất Hòa Truyền Kiếp

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 29

❊ ❊ ❊

Ngày 24 tháng Sáu năm 1980

Lúc rạng đông đang hé báo trước một ngày hè rạng rỡ, Juan đã pha xong sữa cho con trong bếp. Tối hôm trước, em gái bác sĩ Hidalgo đã mang đến mọi thứ anh cần và chỉ dẫn cho anh cách làm. Đây là lần đầu tiên của anh: Rosario cho Flora và Rosaura bú, nhưng bác sĩ đã kê cho chị thứ thuốc mạnh, không thích hợp để nuôi con bằng sữa mẹ. Hơn nữa, bác sĩ cũng dặn Juan rằng tốt hơn hết là không để Rosario động đến đứa trẻ. Thế nên Juan đưa cái nôi của con vào phòng đằng trước, anh có thể nghe tiếng con khóc từ đó để cho bé bú bình. Đu đưa con trên tay, anh mỉm cười dịu dàng lúc thấy nó hăng hái mút lấy mút để núm vú cao su. Lúc cúi xuống hôn lên trán con, cái nhìn của anh lạc tới cái nôi kia, nơi xác của bé gái khác nằm đó, một cái bọc bé xíu bất động.

Thấy Rosario xuất hiện từ phòng ngủ, xinh đẹp là thế, anh càng cảm thấy kiệt sức hơn vì đau buồn. Trong bộ đầm kẻ sọc nhỏ, trang điểm kỹ càng và tóc chải lật ra sau, không ai có thể tin rằng chị mới sinh nở chưa đầy mười hai tiếng đồng hồ trước đó.

– Rosario… Để anh đi cùng em, - anh năn nỉ lần nữa. Chị vẫn giữ khoảng cách với anh. Đứng ở giữa phòng, chị liếc nhìn đứa con gái trên tay chồng rồi quay ra cửa sổ.

– Chúng ta đã quyết định rồi, Juan. Tốt hơn hết là anh ở lại đây, chăm sóc các con và trông nom xưởng bánh trong lúc em tới San Sebastián thu xếp tang lễ. Em đã gọi cho anh trai và các chị rồi. Họ đang đợi em.

Anh nhắm mắt, thu hết sức lực.

– Anh không phản đối em chôn con ở đó, nhưng em phải mang nó đi như thế sao?

– Chúng ta đã nói về việc này. Em không muốn bất cứ người nào hay biết. Anh phải hứa không hé một lời với bất kỳ ai, kể cả mẹ anh. Chúng ta đã có một đứa con gái. Nó đây. Nếu có ai trông thấy em, chúng ta có thể nói em đưa nó tới bệnh viện vì nó bị ho nhẹ. Ngày mai khi em trở về, chúng ta sẽ nói nó đã khá hơn.

Rosario liếc nhìn qua cửa sổ.

– Taxi đến rồi.

Juan nhìn ra. Xe từ Pamplona. Như thường lệ, Rosario đã tính hết mọi thứ. Anh quay lại đúng lúc thấy chị cầm xắc, cúi xuống cái nôi của đứa trẻ đã chết, xốc nó lên và thành thạo quấn nó vào chiếc khăn quàng cực đẹp, rồi bế như nó vẫn còn sống.

– Ngày mai em sẽ về, - Rosario nói, bế cái bọc trên tay với vẻ gần như âu yếm.

Anh ngắm chị vài giây, mê mẩn. Trông chị không khác ngày đưa hai đứa con gái lớn tới nhà thờ rửa tội. Hạ cái nhìn xuống và siết đứa con gái nhỏ vào ngực, lần đầu tiên anh quay đi để không nhìn thấy vợ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.