Amaia đứng bên cửa sổ suốt hai mươi phút. Ai quan sát chị sẽ nói chị đang chăm chú nhìn vào nơi xa, nhưng cơn mưa xối xả bên ngoài làm giảm tầm nhìn xuống vài mét, chị chỉ có thể thấy nước đổ ào ào xuống đường. Một chiếc ô tô đỗ bên ngoài lối vào, chị tự hỏi vì sao lái xe không đỗ dưới mái hiên của tòa nhà, nơi những người tới nơi đón tiếp đều đỗ. Chị thấy một cảnh sát mặc đồng phục tới gần chiếc xe hỏi han, tiếp theo là phó thanh tra Zabalza mở tung cửa lái xe và bằng vào cử chỉ của anh ta kéo theo một cuộc bàn bạc giận dữ dài khoảng một phút. Anh ta đóng sầm cửa rồi trở vào trong nhà. Chiếc xe ở đó thêm vài phút nữa trước khi nổ máy, rẽ rồi đi mất.
Đồn cảnh sát im ắng. Hầu hết công việc trong ngày đều đã hoàn tất, tuy hoạt động ở tầng trệt vẫn không ngừng. Amaia là người duy nhất ở tầng trên, cùng Zabalza cách hai phòng ở tầng dưới và tiếng xì xì của máy pha cà phê ngoài hành lang.
Chuyến thăm túp lều cùng Padua và Iriarte để lại cho chị cảm giác bứt rứt ngày càng tăng, chị ngờ mình đang bỏ lỡ điều gì đó hiển nhiên, liên quan tới cái chết của Johana Márquez. Nhưng đó là cái gì? Chị chỉ có thể nghĩ đây là một thứ bẩn thỉu, ghê gớm.
Johana Márquez là nốt nghịch tai trong bản nhạc của kẻ chủ mưu, không chỉ vì hành vi lầm lạc và bốc đồng của Medina. Kẻ chủ mưu ắt phải quen biết Medina. Chị tin chắc ngay từ đầu, hắn đã nhận biết Medina sẽ là một bề tôi trong tương lai. Nhưng nếu - như chị ngờ vực - kẻ chủ mưu là một chuyên gia về định hình tội phạm thì phải biết rõ rằng Medina là người không ổn định, giống như mọi dã thú khao khát nhục dục, hắn hành động bốc đồng khi cơn ham muốn trỗi dậy, và không có khả năng kiềm chế bản thân.
– Vậy thì tại sao tarttalo lại liều chọn Medina, tại sao không loại bỏ hắn? Medina không khớp với miêu tả, hắn không mắc cơn giận điên cuồng, chỉ là kẻ dâm dật, nạn nhân tương lai của hắn không cần sinh ra ở thung lũng. Amaia tin chắc rằng nốt nghịch tai này là quan trọng, không phải là hú họa, có thể nắm giữ chìa khóa làm sáng tỏ hành vi của kẻ chủ mưu, tiết lộ nhận dạng của hắn. Tại sao hắn chọn Medina? Chị cảm thấy chắc chắn lý do là lòng tham. Sự thèm muốn giành được những thứ ta khao khát, hạt giống thèm muốn của ta, thèm giành được những thứ không thuộc về mình, trở thành méo mó trong cơn thèm tước đoạt của người khác những thứ ta thèm. Trong Luyện ngục của Dante, tác giả đã miêu tả: “Tình yêu của những kẻ lệch lạc là thèm tước đoạt của những người khác để thành của mình”. Sự trừng phạt cho lòng đố kỵ đó là khâu tịt mí mắt của họ lại, tước đoạt niềm vui chứng kiến nỗi đau của người khác.
Amaia chắc chắn rằng kẻ chủ mưu biết Johana song không biết các nạn nhân khác. Hắn thấy Johana bé bỏng, xinh xắn, hắn thấy con ác quỷ nằm phục sẵn đợi cô khiến hắn chệch khỏi khuôn mẫu thông thường. Hắn thèm muốn Johana, thèm muốn sự ngọt ngào, dịu dàng của cô; chính sự thôi thúc thỏa mãn nỗi thèm khát này dẫn hắn tới một kẻ không ổn định như Medina, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Vì thế hắn theo vết Medina cho đến khi giành được thứ hắn thèm khát.
Amaia rời cửa sổ và chộp lấy xắc. Trước khi ra khỏi phòng, chị tới bảng và viết nguệch ngoạc: “Tarttalo biết Johana”.
Lúc gần tới phòng làm việc của Zabalza, chị quyết định triệu tập anh ta một ngày: bây giờ đã muộn, và bất cứ cuộc kiểm tra chéo mọi cái tên trong các danh sách này cũng mất vài ngày. Sắp bước vào, Amaia nhận ra anh ta đang gọi điện. Từ những từ đơn tiết thì thào, chị biết ngay lập tức loại trò chuyện này là gì. Chị và James thường đùa cái giọng điệu êm ái khi chị nói với anh. “Em đang tâng bốc anh đấy”, anh nói, và nói đúng.
Phó thanh tra đang tận dụng ngôn ngữ đàn ông của giọng điệu đó, thường dành cho những kẻ đang yêu. Amaia đi qua cửa mà không dừng lại, liếc nhìn thấy anh ta đứng bên cửa sổ, điện thoại di động trong tay. Cho dù anh ta quay lưng lại, ngôn ngữ cơ thể để lộ tình trạng suy nhược song thích thú hiếm hoi nơi người đàn ông luôn luôn có vẻ căng thẳng đến thế. Trong lúc đợi thang máy, chị nghe thấy Zabalza cười và sửng sốt nhận ra đây là lần đầu tiên chị nghe thấy âm thanh đó.
Amaia dừng lại ở lối vào, trận mưa khiến chị nhụt chí. Sĩ quan trực trang nghiêm nhìn chị.
– Người ta nói sông sắp tràn bờ.
– Tôi không ngạc nhiên, - chị đáp và kéo mũ trùm đầu. - Ai tới đây gặp phó thanh tra Zabalza thế?
– Bạn gái của anh ấy, - người đó nói. - Cô ta không muốn vào trong đợi, và nhờ tôi báo với anh ấy. Anh ta nhún vai.
Lúc lái xuống đồi và rẽ vào góc phố, Amaia thấy xe của cô bạn gái đỗ cạnh một vạt cây mâm xôi. Phóng lướt qua, chị thấy một phụ nữ trẻ ngồi trong xe, nhìn chăm chú vào đồn cảnh sát, rõ ràng đang nói chuyện điện thoại với bạn trai.
Trước khi về nhà, chị ghé vào Juanitaenea, đi ủng vào và nấp dưới ô, chị đi vòng quanh ngôi nhà. Chị thấy đất ở các ngôi mộ bị đào bới đã được trận mưa dữ dội suốt mấy giờ qua san phẳng. Không có vết đào bới thêm. Chị quay vào xe và ngồi trong đó, ngắm nghía khu đất rồi nhớ lại những cái nhìn thù hằn của người làm vườn Esteban dành cho chị.
Từ bên ngoài nhà bà Engrasi, Amaia đã nghe thấy tiếng cười khàn khàn của các Cô gái Vàng.
– Các bà ơi, ồn ào quá thể, hàng xóm đã phải gọi điện báo cảnh sát có một nhóm phù thủy ở đây đấy.
– Cháu gái bà tới bắt chúng ta kìa, Engrasi! - Bà Josepa cười khúc khích.
– Sao cô ấy không phái một cảnh sát giao thông trẻ trung, đẹp trai đến thay nhỉ?
– Bà già này thật hỗn hào! - Bà Engrasi cười vang. - Bà tưởng tôi không thấy bà rẽ đủ hướng trên đường, chỉ mong đến được đây sao? Bà là đồ bất lương!
Amaia quan sát họ. Tiếng cười vui vẻ của họ làm chị nghĩ đến các thiếu nữ tinh nghịch. Chị chợt nghĩ những cuộc họp mặt của họ chắc chắn không khác gì những cuộc gặp khác của phụ nữ Baztán qua nhiều thế kỷ, chiều chiều đến nhà một ai đó, may váy cưới hoặc làm những cái giỏ đựng đồ cho trẻ sơ sinh của con hoặc cháu. Hoặc như José Miguel Barandiarán miêu tả về etxeko andreak, các bà nội trợ gặp nhau để trao đổi công thức nấu ăn và quan điểm, đọc kinh rô de hoặc kể cho nhau nghe những chuyện về phù thủy. Những câu chuyện đó đã để lại vết tích của họ trong thung lũng, gây nên nỗi sợ trong lòng những người phụ nữ trẻ, một số sau đó phải đi nhiều dặm đường về nhà. Những cuộc họp mà Elena và mẹ cô tham dự chắc chắn không khác gì, ít nhất là ban đầu. Mặt chị sầm lại khi nhớ tới Elena nói về lễ hiến tế.
James đang bế Ibai xuống cầu thang. Lúc nhìn thấy Amaia, anh đung đưa con trên một tay, tay kia vươn ra ôm vợ.
– Chào anh yêu - chị thì thầm. - Chào con yêu của mẹ! - Chị nói lúc bế Ibai mà vẫn không rời James. - Hôm nay hai bố con ra sao?
Anh hôn chị trước khi trả lời:
– Sáng nay anh đến xưởng ở Pamplona, lấy mọi thứ để đóng gói và nói chuyện với những người vận chuyển. Mọi thứ đã sắp xếp xong.
– Ồ vâng, tốt quá rồi!
Chị đã quên bẵng hôm sau các tác phẩm của James phải chuyển tới Guggenheim.
– Em nhớ chứ? - Anh tinh quái hỏi.
– Tất nhiên là em nhớ. Cô ơi, ngày mai cô có thể trồng Ibai hay chúng cháu mang bé đi cùng ạ?
– Các cháu không phải làm thế, cứ để nó lại đây. Chị cháu đã nói chuyện với Ernesto, ông ta đã đồng ý trông nom xưởng để Ros có thể tới giúp cô. Cả hai cứ đến Bilbao và vui vẻ nhé.
Amaia thầm nhẩm những cuộc điện thoại chị phải gọi nếu muốn để mọi việc đâu vào đấy cho ngày hôm sau. Cuộc điều tra đang tiến triển thuận lợi, chị nghĩ vắng mặt một ngày chắc không có vấn đề gì. Liếc nhìn đồng hồ, chị nâng Ibai lên ngang mặt làm thằng bé cười rúc rích.
– Đến giờ tắm cho con rồi, ttikitto.