Inmaculada Herranz là người phụ nữ chiếm được lòng tin của mọi người vì có vẻ vừa thân thiện vừa lo làm vừa ý. Với dáng người mảnh khảnh, cử chỉ dè dặt, Amaia thường nghĩ cô ta là một geisha xấu xí, mí mắt sụp che giấu vẻ cứng rắn trên mặt là thứ khiến chị khó chịu. Amaia chưa bao giờ có thiện cảm với Inmaculada, mặc dù, hoặc có lẽ vì sự lễ độ kiểu cách của cô ta. Sáu năm liền, cô ta là trợ lý nhân sự có năng lực và trung thành của thẩm phán Estébanez, nhưng vị thẩm phán không hề băn khoăn để cô lại khi bà được thăng chức lên vị trí mới tại Tòa án Tối cao Madrid, mặc dù Inmaculada chưa có chồng con.
Sự thất vọng của Inmaculada sớm nhường chỗ cho niềm hân hoan khi thẩm phán Markina thế chỗ trống, mặc dù từ đó trở đi cô ta phải chi cho quần áo, son phấn và nước hoa nhiều hơn cả lương, ra sức làm Markina để ý. Cô không phải là người duy nhất, trong các phòng xử đã lan truyền một câu đùa về khoản chi tăng vọt cho son môi và thợ làm tóc trong đám nhân viên nữ.
Amaia bấm số của Markina trên đường ra xe. Lục tìm trong túi cặp kính râm tránh ánh sáng chói phản chiếu trong các vũng nước mưa, chị đợi nghe giọng nói ngọt xớt của cô thư ký.
– Chào Inmaculada, tôi là thanh tra Salazar thuộc đội điều tra án mạng, Sở Cảnh sát Navarre. Tôi có thể nói chuyện với thẩm phán Markina được không?
Câu trả lời lạnh lùng của cô ta làm Amaia sửng sốt.
– Bây giờ là hai rưỡi chiều và như chị có thể hình dung, thẩm phán không có ở đây.
– Phải, tôi biết là mấy giờ. Tôi vừa rời khỏi một cuộc khám nghiệm tử thi và thẩm phán Markina đang chờ nghe kết quả. Ông ấy dặn tôi gọi…
– Để tôi xem… - cô thư ký đáp.
– Tôi thấy khó tin là ông ấy quên. Cô có biết sau đây ông ấy có trở lại không?
– Không, ông ấy không quay lại, và tất nhiên ông ấy không quên. - Inmaculada ngừng vài giây, rồi nói thêm. - Ông ấy để lại một số điện thoại để chị gọi.
Amaia nín lặng đợi, buồn cười vì thái độ hằn học rành rành của cô ta. Chị thở dài thật to, biểu lộ chị không kiên nhẫn được lâu rồi hỏi:
– Inmaculada, vậy cô cho tôi số đó hay tôi cần lệnh của tòa? À không gượm đã, tôi có một số do chính thẩm phán cho đây.
Inmaculada không trả lời, nhưng dù qua điện thoại, Amaia có thể cảm thấy cô ta bĩu môi, nheo mắt đúng kiểu ra vẻ đoan trang, đặc trưng của những phụ nữ rụt rè như cô ta. Cô ta đọc to con số liền một hơi rồi ngắt máy, không chào tạm biệt.
Amaia nhìn điện thoại di động, vô cùng ngạc nhiên. Tính với nết, sao mà khổ thế! Chị nghĩ. Chị bấm số theo trí nhớ và đợi.
Thẩm phán Markina đáp ngay sau một hồi chuông.
– Tôi nghĩ có thể là cô, Salazar. Tôi thấy cô thư ký đã chuyển lời nhắn của tôi.
– Xin lỗi làm phiền ngài, thưa ngài, nhưng tôi vừa từ cuộc khám nghiệm tử thi Aguirre. Biên bản pháp y đã xác định, chúng tôi có chứng cứ mới và theo tôi có lý do xác đáng để điều tra tiếp.
– Cô đang nói về việc mở lại vụ án ư? - Markina hỏi, do dự.
Amaia buộc phải thận trọng hơn.
– Thưa ngài, tôi không dám mạo muội nói ngài phải làm gì. Tuy nhiên, chứng cứ mới này chỉ rõ một tuyến điều tra mới, không tổn hại gì cho tuyến ban đầu. Chúng tôi và nhà bệnh lý học đều không hề nghi ngờ tội lỗi của Quiralte, nhưng…
– Rất tốt, thẩm phán ngắt lời, hình như suy nghĩ trong giây lát. Giọng ông cho thấy chị đã làm ông quan tâm. - Cô hãy đến đây và trực tiếp nói chuyện với tôi, nhớ mang theo báo cáo của nhà bệnh lý học.
Amaia liếc đồng hồ.
– Chiều nay ngài có ở văn phòng không? - Chị hỏi.
– Không, tôi đang ở ngoài thành phố, nhưng tối nay tôi sẽ ăn tối ở El Rodero lúc chín giờ, cô đến đấy và chúng ta có thể thảo luận.
Amaia ngắt máy, liếc nhìn đồng hồ lần nữa. Lúc đó sẽ có biên bản của San Martín, nhưng nếu chúng tới vào một giờ không hợp lý, James sẽ phải đến Elizondo trước cùng Ibai. Sau khi gặp thẩm phán, chị có thể đến với họ. Chị thở dài lúc trèo vào xe, thầm nhủ nếu làm gấp, chị có thể về nhà đúng lúc ba giờ để cho con bú.
Ibai lúc khóc lúc không, xen với những tiếng thở là tiếng hổn hển và rền rĩ, cho thấy nó khó chịu. Giữa những lần phản đối, thằng bé bú bình sữa mà James vừa cố nhét vào miệng nó, vừa đung đưa nó trên tay. Anh cười bẽn lẽn lúc trông thấy vợ.
– Bố con anh đã làm việc này hai mươi phút mà anh chỉ cho con tu được hai mươi mi li lít, nhưng nó sắp bú chậm dần.
– Đến với Ama nào, maitia, - chị nói và dang rộng cánh tay để đón con. - con có nhớ mẹ không, hở cún? - Chị hỏi, hôn lên mặt con và cười rúc rích lúc thằng bé bắt đầu mút cằm mẹ. - Ôi con yêu, mẹ xin lỗi, Ama về muộn quá, nhưng bây giờ đã ở đây rồi.
Amaia ngồi xuống ghế, ẵm con trên tay và dành suốt nửa giờ tiếp theo cho nó. Cơn hờn dỗi của Ibai dần nguôi, nó thoải mái và bình tĩnh hơn lúc Amaia vuốt ve đầu con, ngón tay trỏ lần theo những đường nét xinh xắn, hoàn hảo của nó, ngạc nhiên vì cặp mắt trong trẻo, ngời sáng của thằng bé nhìn chị chăm chú với xúc cảm mãnh liệt và thích thú của một người tình táo bạo.
Lúc cho con bú xong, chị bế Ibai vào căn phòng bà Clarice đã trang hoàng cho nó, thay bỉm và miễn cưỡng nhận thấy đồ đạc trang bị rất thoải mái và thiết thực, mặc dù đứa trẻ vẫn ngủ cùng phòng với bố mẹ. Sau đó, ẵm con trên tay, chị khẽ hát ru cho đến lúc nó ngủ say.
– Sẽ chẳng tốt gì nếu nó thành thói quen ngủ như thế này, - James nói khẽ đằng sau chị. Em nên đặt con vào giường cũi để nó tập thư giãn và tự ngủ một mình.
– Nó còn cả phần đời còn lại để làm việc đó, - chị nói khá cộc cằn. Sau khi suy nghĩ, chị nói, giọng mềm hơn. - Cho em nuông chiều con một chút, James ạ. Em biết anh nói đúng, nhưng em nhớ nó quá… Em sợ nó sẽ không còn nhớ em nữa.
– Tất nhiên là không thế rồi, ngốc ạ, James nói và nhấc đứa trẻ đang ngủ rồi đặt vào giường cũi. Anh đắp chăn cho con rồi nhìn vợ lần nữa. - Anh cũng nhớ em, Amaia.
Mắt họ gặp nhau, và ngay lập tức chị cảm thấy thôi thúc muốn lao vào vòng tay anh, vào cái ôm mà qua thời gian đã thành biểu tượng chắc chắn của sự hòa hợp, của tình yêu họ dành cho nhau. Một cái ôm luôn khiến chị cảm thấy được che chở và thông cảm. Nhưng sự ham muốn không kéo dài. Bất thình lình, tâm trạng thất vọng choán giữ chị. Chị mệt mỏi, bỏ cả bữa trưa và vừa rời khỏi một cuộc khám nghiệm tử thi… Vì lòng nhân từ của Chúa! Chị buộc phải chạy từ đầu này đến đầu kia thành phố, không có cả thời gian cho con trai, nhưng James chỉ nghĩ anh nhớ chị. Chị đã bỏ lỡ cả bản thân mình! Chị không nhớ lần cuối cùng chị dành năm phút cho mình là bao giờ. Chị ghét anh nhìn mình bằng ánh mắt ai oán của một con cừu chết. Nó chẳng ích gì, không, nó không giúp được gì hết. Chị rời khỏi phòng, lòng tràn ngập giận dữ và ân hận. James là người yêu, là người cha tuyệt vời và là người khoan dung nhất mà bất cứ phụ nữ nào cũng mơ ước, nhưng anh là đàn ông, bởi vậy những năm thoải mái, vô tư lự khác xa với sự thông cảm mà chị cảm nhận khiến chị phát điên.
Amaia vào bếp. Cảm thấy anh ở phía sau, chị tránh cái nhìn chăm chú của anh trong lúc pha cho mình cốc cà phê.
– Em ăn trưa chưa? Em có muốn anh làm cho em chút gì không? - James hỏi và đến trước tủ lạnh.
– Không, James à, anh đừng bận tâm, - chị nói và ngồi xuống, cốc cà phê sữa để ở đầu bàn. - James à, em sắp gặp vị thẩm phán phụ trách vụ em đang điều tra. Em không thể trì hoãn và ông ấy chỉ có thể gặp em tối nay, khi em có biên bản khám nghiệm tử thi. Cuộc gặp này rất quan trọng…
James gật đầu.
– Sáng mai chúng ta có thể lái xe tới Elizondo.
– Không, việc đầu tiên em muốn là tới đó, thế nên chúng ta phải dậy rất sớm. Em nghĩ anh đi trước với Ibai và ở nhà cô Engrasi sẽ tốt hơn. Em sẽ cho con bú trước khi anh đi, và sẽ tới đó kịp bữa ăn sau của thằng bé.
James cắn môi trên, một cử chỉ mà chị biết anh chỉ làm khi lo lắng.
– Amaia, anh muốn nói chuyện với em về…
Chị nín lặng, đăm đăm nhìn anh.
– Anh nghĩ tuân theo lịch cho con bú là mù quáng. - Chị thấy anh đang tìm đúng từ, - … không phù hợp với công việc của em. Có lẽ đã đến lúc em cân nhắc một cách nghiêm túc cho con cai sữa hoàn toàn.
Amaia nhìn chồng, mong muốn nói ra mọi thứ đang sôi sục trong lòng. Chị đang cố gắng, cố gắng vất vả hết sức. Chị muốn thành công vì lợi ích của Ibai, nhưng hơn hết thảy là vì bản thân, vì lợi ích của đứa trẻ là chị trước kia, đứa con gái có người mẹ tồi tệ. Chị muốn trở thành một người mẹ tốt, chị cần phải thế, nếu không chị sẽ trở nên xấu xa như mẹ chị. Bỗng nhiên, chị tự hỏi có bao nhiêu phần Rosario trong con người mình. Phải chăng tâm trạng vỡ mộng mà chị cảm thấy là dấu hiệu của thứ gì đó không đúng? Niềm vui của mọi cuốn cẩm nang về chức năng làm mẹ đầy hứa hẹn ở đâu? Trách nhiệm hoàn hảo mà một người mẹ cảm thấy ở đâu? Tại sao chị chỉ thấy kiệt sức và thất bại?
Thay vì, chị nói:
– Em đã làm công việc này khi anh gặp em, James à. Anh đã chấp nhận rằng em đã và luôn là một sĩ quan cảnh sát. Nếu anh nghĩ công việc sẽ cản trở em là một người vợ và người mẹ tốt, anh nên nói ra từ khi đó. - Chị đứng lên và để cốc vào bồn rửa, và lúc đi qua chỗ anh, chị nói thêm. - Em không cần nói với anh, đây là hôn nhân chứ không phải là án chung thân. Nếu anh không thích nó thì…
James nhăn mặt, hoài nghi.
– Trời đất ơi, Amaia! Em đừng thống thiết thế, - anh nói, đứng dậy và theo chị xuống hành lang.
Chị quay ngoắt lại, ấn một ngón tay lên môi.
– Anh sẽ đánh thức Ibai mất. - Chị vào buồng tắm, để James đứng lại giữa hành lang, lắc đầu hoài nghi.
Amaia không ngủ được, chị trằn trọc, trở mình suốt hai tiếng trên giường, cố thả lỏng để nghỉ ngơi chút ít nhưng không thành công, trong lúc tiếng tivi mà James đang xem từ phòng khách vọng tới.
Chị biết mình đang cư xử như một người đàn bà đanh đá, bất công với James, song chị không thể không cảm thấy anh đáng bị thế… Tại sao vậy? Chỉ là một người thông cảm ư? Âu yếm ư? Chị không biết chắc mình muốn gì ở anh, chỉ cảm thấy trong lòng mình thật tệ, và mong anh đừng đơn giản hóa sự việc nhiều đến thế, để anh có thể xoa dịu chị, an ủi chị, và hơn hết thảy là hiểu và thông cảm cho chị. Chị sẽ dâng hiến cho anh mọi thứ để anh hiểu chị, nhận thức được mọi sự phải như thế này. Vươn tay ra chạm vào nửa giường trống trải, chị kéo cái gối của James tới gần, ép mặt vào đó để tìm mùi của anh. Tại sao chị lại làm cho mọi sự trở nên hỗn độn nhường ấy? Chị cảm thấy thôi thúc đến với anh nói với anh rằng… nói với anh… chị không biết chắc là gì, có lẽ là xin lỗi.
Amaia xuống giường và cứ chân trần, bước nhẹ qua các tấm ván sàn bằng gỗ sồi, cót két dưới chân. Thò đầu qua cửa, chị thấy James đã ngủ, nghiêng về một bên, trong lúc những quảng cáo liên tiếp chiếu sáng căn phòng, nơi ánh sáng tự nhiên đã mờ từ lúc trước. Chị ngắm vẻ mặt thanh thản của anh, phản chiếu trên màn hình tivi. Lúc đến gần, chị dừng lại giữa đường. Chị luôn ghen tị với anh vì có thể ngủ mọi lúc, mọi nơi, nhưng bất chợt, thực tế là anh có thể làm thế khi tưởng là lo lắng, chí ít thì cũng lo như chị… Chết tiệt! Chắc chắn họ đã cãi nhau một trận kịch liệt nhất, vậy mà anh ngủ say, thoải mái như vừa ra khỏi phòng tắm hơi. Hai triệu năm ánh sáng cách xa. Chị liếc nhìn đồng hồ: họ còn phải đóng gói mọi thứ Ibai cần ở Elizondo. Rời căn phòng, chị gọi to lúc bỏ đi:
– James.
Sau khi chất đủ thứ lên xe, cứ như họ sắp trèo lên đỉnh Everest hơn là chỉ ở cách nhà năm chục cây số trong vài ngày, chị dặn James hàng chục điều về Ibai, quần áo của thằng bé, mặc cho nó ra sao để khỏi nhiễm lạnh nhưng không được toát mồ hôi quá nhiều, sau đó chị hôn con, thằng bé nhìn mẹ chằm chặp, hài lòng sau khi bú no nê. Nó đã ngủ suốt chiều và sẽ thức suốt quãng đường tới Elizondo, nhưng sẽ không khóc. Nó thích ở trong xe với âm thanh đều đều, nhè nhẹ, và có vẻ thích tiếng nhạc James bật, hơi quá to, để nếu không ngủ, nó sẽ thích thú cuộc hành trình thoải mái.
– Em sẽ tới đó đúng giờ cho con bú bữa sau.
–… Còn nếu không, anh sẽ cho nó bú bình, - James đáp, anh đã yên vị sau tay lái.
Chị định đáp trả, nhưng muốn tránh một cuộc cãi vã. Một phần vì mê tín, chị không muốn họ chia tay với giọng điệu tức tối. Là cảnh sát, chị đã chứng kiến quá nhiều phản ứng của những người thân khi nghe báo người yêu quý đã chết, nỗi thương tiếc của họ càng sâu sắc hơn dường như lúc người đó qua đời, họ không nên nói những lời cãi vã tầm thường, sẽ âm vang suốt đời như một bản án chung thân. Cúi qua cửa xe mở, chị ngập ngừng hôn lên môi James.
– Anh yêu em, Amaia, - anh nói, nghe như một lời cảnh cáo lúc anh xoay chìa trong ổ điện.
Em biết là anh yêu, Amaia tự nhủ và lùi lại. Em chỉ hôn và đền bù vì không thể chịu nổi anh chết trong một tai nạn khi đang bực bội vì em. Chị miễn cưỡng vẫy tay song anh không nhận ra, và chị đứng, cánh tay siết chặt quanh người cố làm dịu nỗi ân hận. Chị theo dõi chiếc ô tô lăn chầm chậm xuống đường phố, vào lúc này chỉ có những người đi bộ không kể các cư dân, cho đến lúc đèn hậu màu đỏ biến khỏi tầm nhìn.
Run rẩy trong buổi tối Pamplona giá lạnh, chị vào trong nhà, liếc nhìn chiếc phong bì để ở hành lang từ lúc một cảnh sát mang đến một giờ trước đó. Chị thèm được ngâm mình trong bồn nước nóng hơn hết thảy. Mở cửa buồng tắm, chị bắt gặp hình ảnh mình trong gương: mắt quầng thâm, tóc xỉn màu và khô như rơm, ngọn tóc bị chẻ - chị không thể nhớ lần cuối cùng chị đến hiệu làm tóc là khi nào. Chị xem giờ, cảm thấy cơn giận trào lên khi trì hoãn việc tắm táp và bước vào dưới vòi sen. Chị để nước nóng chảy cho đến khi màn hơi che mờ mịt và không thể kéo dài hơn nữa. Lúc đó chị bật khóc, dường như rào chắn bên trong đã gãy và một cơn thủy triều trào dâng, đe dọa dìm chết chị từ bên trong. Khổ sở và bơ vơ, chị đứng đó, nước mắt hòa lẫn với dòng nước nóng bỏng.
Nhà hàng El Rodero cách nhà chị không xa. Khi chị và James đến đó ăn tối, họ thường đi bộ, để có thể uống một cốc mà không lo lái xe. Lần này chị lái xe để có thể đi Elizondo ngay khi thảo luận với thẩm phán xong xuôi. Chị đỗ xe ở góc đối diện công viên Media Luna, băng qua đường và đi bộ dưới dãy cuốn, nơi El Rodero tọa lạc. Những cửa sổ lớn, sáng rực và lối trang trí nhẹ nhàng của mặt tiền hứa hẹn nghệ thuật nấu nướng tuyệt ngon khiến nhà hàng giành được một sao Michelin. Sàn lát gỗ đen, ghế bằng gỗ anh đào, lưng ghế lót nệm tương phản với những tấm ván ốp màu be lên tới tận trần. Các tấm gương xếp thành hàng trên tường, kết hợp với khăn trải bàn và bát đĩa sứ trắng tinh, thêm vào một chút rực rỡ, nhấn mạnh bằng những trang trí hoa lá bập bềnh trong bát pha lê trên các bàn ăn.
Cô phục vụ chào đón Amaia ngay lúc chị vào, đề nghị cầm áo khoác cho chị. Amaia từ chối.
– Xin chào, - chị nói. -Tôi đến gặp một thực khách, cô có thể báo cho ông ấy biết tôi đến không?
– Vâng, tất nhiên rồi ạ.
Amaia do dự, không chắc viên thẩm phán có dùng tước hiệu ở ngoài nơi làm việc không.
– Ông Markina.
Cô gái mỉm cười.
– Thẩm phán Markina đang đợi chị. Xin mời theo tôi, cô ta nói và dẫn chị tới đầu kia của nhà hàng.
Họ đi qua căn phòng mà Amaia tưởng sẽ gặp mặt ở đó, rồi cô phục vụ chỉ cho chị một trong những bàn sang trọng nhất cạnh tủ sách riêng của bếp trưởng. Năm cái ghế quanh bàn, nhưng chỉ hai cái xếp sẵn. Markina đứng dậy đón chị, chìa tay ra.
– Chào Salazar, ông nói, tránh dùng cấp bậc của chị.
Cái nhìn tán thưởng của cô phục vụ tặng thẩm phán không thoát khỏi mắt chị.
– Mời cô ngồi, - thẩm phán nói.
Amaia do dự giây lát, đăm đăm nhìn cái ghế ông chỉ. Chị không thích ngồi quay lưng ra cửa (một thói quen nghề nghiệp), nhưng vẫn làm như Markina đề nghị và ngồi đối diện với ông.
– Thưa ngài, - chị bắt đầu, - xin thứ lỗi cho tôi làm phiền ngài…
– Không phiền gì đâu, miễn là cô đồng ý đến gặp tôi. Tôi đã gọi món rồi, nhưng tôi cảm thấy vô cùng khó chịu nếu cô ngồi và quan sát tôi ăn.
Giọng ông không cho phép cãi lại, và Amaia thấy không thoải mái.
– Nhưng… - Chị phản đối, chỉ vào chỗ xếp cho người thứ hai.
– Cái đó dành cho cô. Như tôi vừa nói, tôi không thích người khác quan sát tôi ăn. Tôi đã mạn phép, mong cô không phiền, - ông nói, mặc dù có vẻ ông không quan tâm chị có phiền hay không. Chị quan sát ngôn ngữ cử chỉ của Markina lúc ông mở khăn ăn và đặt lên đầu gối.
Nó giải thích vì sao cô thư ký của Markina lại hằn học đến thế. Chị hình dung sáng nay cô ta đặt chỗ bằng giọng ngọt ngào giả tạo, môi mím lại thành một đường mỏng dính. Nhớ lại những lời của Inmaculada, chị chợt nhận ra Markina đã cho đặt chỗ trước khi chị gọi báo kết quả cuộc khám nghiệm. Ông biết chị sẽ gọi ngay khi rời khỏi đó, và đã sắp xếp bữa tối trước. Chị không biết là trước bao lâu, vì Markina đã ở ngoài thành phố từ trưa. Amaia không thể xác minh điều gì. Cũng có thể ông đặt chỗ cho một người và khi tới, ông đã yêu cầu họ xếp thêm chỗ nữa.
– Thưa ngài, sẽ không lâu đâu, rồi tôi sẽ để ngài ăn tối thảnh thơi. Thực ra, nếu ngài không phiền, tôi sẽ bắt đầu ngay bây giờ.
Chị với túi xách và rút ra một hồ sơ màu nâu rồi đặt lên bàn, đúng lúc người phục vụ mang chai Navarrese Chardonnay tới.
– Ai muốn thưởng thức vang ạ?
– Cô đây, - thẩm phán đáp.
– Bà, - chị bắt bẻ, - và tôi không uống vang vì phải lái xe.
Markina cười rất tươi:
– Lấy nước cho quý bà và vang cho tôi, trời ạ.
Người phục vụ vừa đi khỏi, Amaia mở hồ sơ.
– Không phải bây giờ, - Markina nói, dứt khoát. - Tôi xin cô, - ông nói, giọng hòa hoãn hơn. - Cứ có người nhìn là tôi mất cả ngon miệng. Có một số việc tôi không bao giờ quên được.
– Thưa ngài… - Chị phản đối.
Phục vụ bàn đặt hai đĩa trước mặt họ, trong đó đựng một gói nhỏ màu nâu-vàng, tô điểm những búp và lá màu xanh, đỏ.
– Nấm tơ ruýp và nấm hương trong gói vàng. Xin mời ngài, mời quý bà thưởng thức, - anh ta nói và rút lui.
– Thưa ngài… - Chị phản đối lần nữa.
– Xin cô gọi tôi là Javier.
Cơn giận của Amaia trào lên lúc chị bắt đầu cảm thấy mình là nạn nhân của việc mai phục, cuộc hẹn hò mù quáng được gã ngốc này xếp đặt kỹ càng, ngang nhiên chọn món cho chị, và bây giờ còn muốn chị gọi mình bằng tên.
Amaia đẩy lùi ghế của mình.
– Thưa ngài, tôi nghĩ để ngài dùng bữa xong chúng ta nói chuyện sau sẽ hay hơn. Trong lúc đó, tôi sẽ đợi ngài ở bên ngoài.
Markina nở nụ cười vừa chân thành vừa hối lỗi.
– Salazar, xin cô đừng khó chịu. Tôi không quen biết nhiều người ở Pamplona. Tôi thích cách nấu nướng sành điệu và tôi thường xuyên tới đây. Tôi hay để bếp trưởng chọn món, nhưng nếu món ăn không hợp ý cô, tôi sẽ bảo họ mang thực đơn đến cho cô. Chỉ vì chúng ta gặp nhau như đồng sự, không lẽ nào chúng ta không thể thưởng thức một bữa ăn ngon. Hay cô thấy thoải mái hơn nếu chúng ta gặp nhau ở cửa hàng McDonald ăn bánh mì kẹp? Tôi biết là mình không thích.
Amaia ngờ vực nhìn Markina.
– Mời cô ăn trong lúc kể về vụ án, chỉ để những bức ảnh đến lúc cuối thôi.
Amaia đang đói. Chị đã không ăn chút gì đặc từ bữa sáng, chị không bao giờ ăn khi tham dự một cuộc khám nghiệm tử thi, và mùi thơm phức của nấm tơ rúyp cùng nấm hương trong cái gói vàng giòn khiến dạ dày chị sôi ùng ục.
– Thôi được, chị nói. Họ sẽ ăn nếu ông ta một mực muốn thế, nhưng sẽ ăn trong thời gian kỷ lục.
Họ lặng lẽ ăn món thứ nhất, Amaia nhận ra mình đói cào ruột.
Phục vụ bàn mang đĩa đi và lại đặt hai đĩa khác xuống.
- Súp ngọc trai với tôm cua, hải sản và rong biển, - anh ta nói trước khi rút lui.
– Một trong những món ưa thích của tôi, - Markina nói.
– Và của tôi, - chị lặp lại.
– Cô đã ăn ở nhà hàng này? - Markina hỏi, cố che giấu sự ngạc nhiên.
Một gã ngốc và kiêu căng có hạng, chị nghĩ.
– Vâng, nhưng chúng tôi thường đặt một bàn kín đáo hơn.
– Tôi thích bàn này, nhìn thấy các thực khách khác…
Và bị người ta nhìn, Amaia nghĩ.
– Lướt qua tủ sách, - ông giải thích. - Luis Rodero có một bộ sưu tập thú vị những cuốn sách về nghệ thuật nấu ăn trên khắp thế giới.
Amaia liếc nhìn gáy vài cuốn sách, trong đó có Thách thức của nghệ thuật nấu ăn Tây Ban Nha, một tập dày, màu đen của El Bulli, cũng như bìa sách rất đẹp của cuốn Nghệ thuật nấu ăn Tây Ban Nha của Cándido.
Phục vụ đặt đĩa cá trước mặt họ.
– Cá tuyết rưới xốt thạch cua, thêm chút va ni, hạt tiêu và chanh.
Amaia ăn ngon lành, song chỉ có thể thưởng thức nửa vời những món ăn cầu kỳ, vừa liếc nhìn đồng hồ vừa lắng nghe Markina nói chuyện phiếm.
Cuối cùng, khi bàn ăn đã dọn, Amaia từ chối món tráng miệng và gọi cà phê. Thẩm phán làm theo, nhưng rõ là miễn cưỡng. Chị đợi đến lúc cà phê đã đặt lên bàn mới lấy tài liệu và để trước mặt ông.
Amaia thấy ông nhăn mặt, nhưng cứ dấn tới. Chị ngồi thẳng lên, lập tức tự tin vì những lý lẽ của mình. Chị hơi xoay ghế sang bên để có thể nhìn thấy cửa, lần đầu tiên từ lúc tới đây chị thấy thoải mái.
– Trong khi khám nghiệm tử thi, chúng tôi phát hiện nhiều manh mối cho thấy vụ Lucía Aguirre chắc chắn liên quan tới ít nhất một vụ án mạng khác xảy ra một năm trước ở Lekaroz, - chị nói và cầm một hồ sơ lên đưa cho ông. - Johana Márquez bị bố dượng cưỡng hiếp và bóp cổ. Hắn thú tội ngay khi bị bắt, nhưng các cô gái bị cắt cụt giống hệt như xác Lucía Aguirre; cánh tay bị cắt cụt tới khuỷu. Cả hai kẻ giết Johana Márquez và Lucía Aguirre đều tự vẫn và để lại thông điệp giống hệt nhau.
Chị đưa cho Markina những bức ảnh chụp tường xà lim giam Quiralte và bức thư Medina gửi lại chị.
Markina gật đầu, sự hiếu kỳ của ông thức tỉnh.
– Cô nghĩ hai tên này quen biết nhau?
– Tôi ngờ thế, nhưng chúng tôi có thể tìm ra chắc chắn nếu ngài cho phép điều tra.
Ông nhìn chị, do dự.
– Còn một thứ nữa có thể không liên quan, nhưng tôi đang theo đuổi một đường dẫn gợi ý việc cắt chi tương tự trong một tội ác xảy ra gần ba năm trước ở Logroño. Cũng như hai vụ này, bản thân vụ án mạng là một việc bẩn thỉu, song xác chết bị cắt xẻo đúng bài bản, chi bị cắt không tìm thấy đâu.
– Trong cả ba vụ ư? - Markina hỏi, hoảng hốt và giở qua các giấy tờ.
– Vâng, cho đến nay là ba vụ, nhưng tôi có linh cảm có thể còn nhiều hơn.
– Giải thích cho tôi chính xác thì chúng ta đang tìm gì ở đây. Một nhóm kỳ quái của những kẻ sát nhân vụng về, quyết bắt chước một thủ tục rùng rợn bọn chúng đọc trên báo sao?
– Có lẽ, mặc dù tôi nghĩ báo chí không tường thuật đủ chi tiết việc cắt cụt để chúng có thể bắt chước chính xác đến thế. Trong vụ Johana Márquez, thông tin bị bưng bít. Điều tôi có thể khẳng định là thủ phạm ở Logroño đã tự tử trong xà lim, để lại một thông điệp y hệt trên tường: TARTTALO, với hai chữ “t”. Bản thân thứ này rất đáng chú ý, vì thông thường chỉ có một chữ “t”. Nó khiến tôi nghĩ rằng hành động của bọn chúng đặc trưng đến nỗi chỉ ra sự giống hệt nhau rõ ràng, là dấu hiệu của một cá nhân duy nhất. Nói nhẹ đi, cách thức hành động của những kẻ hung tợn này về cơ bản không hẳn tách rời khuôn mẫu của những kẻ lạm dụng, giết người. Các vụ tôi có thể xem xét đã đánh dấu ở các tủ đựng tiểu sử: mối quan hệ với nạn nhân, bạo hành kéo dài, nghiện rượu hoặc ma túy, tính cách hung hãn và bốc đồng. Yếu tố duy nhất không tương hợp hiện trường gây án là việc cắt cụt cẳng tay - ở cùng một tay trong từng vụ - và thực tế là chi bị mất.
Markina giở qua một báo cáo trong tay.
– Tôi đã đích thân thẩm vấn bố dượng của Johana Márquez, - chị nói tiếp. - Hắn khai không biết gì về việc cắt chi, khăng khăng rằng hắn không làm, mặc dù đã thú nhận tội quấy rối, giết người, cưỡng hiếp và loạn dâm với xác chết…
Amaia quan sát Markina lơ đãng lướt bàn tay trên cằm, vẻ đăm chiêu khiến ông có vẻ già hơn và hấp dẫn hơn. Từ xa, cô phục vụ đã dẫn chị tới bàn đang đứng bên bục ở lối vào cũng đang chăm chú ngắm ông.
– Vậy cô nghĩ gì?
– Tôi nghĩ chúng tôi đang xét đến một kẻ đồng lõa, một người thứ tư có thể là kẻ kết nối giữa ba thủ phạm này và tội ác của chúng.
Markina vẫn im lặng, cái nhìn của ông di chuyển giữa các tài liệu và Amaia. Lần đầu tiên trong tối hôm đó, chị cảm thấy thực sự dễ chịu. Rốt cuộc, chị đã thấy trên gương mặt Markina một vẻ quen thuộc mà chị thường bắt gặp trên mặt các đồng sự và cấp trên của mình, khi chị đề xuất ý kiến: sự quan tâm đến các vấn đề nảy sinh, sự phân tích thấu đáo các bằng chứng và giả thuyết sẽ tạo nên một cuộc điều tra. Ánh mắt Markina trở nên nghiêm nghị hơn trong lúc ông suy nghĩ, gương mặt điển trai không thể phủ nhận của ông có một vẻ thông minh mà chị thấy quá ư hấp dẫn. Chị ngắm đường nét hoàn hảo của đôi môi, cho thấy chẳng có gì lạ khi một nửa các nữ thư ký ở tòa tranh giành sự chú ý của ông. Ý nghĩ ấy khiến chị mỉm cười, làm gián đoạn sự tập trung của ông.
– Có gì mà vui thế?
– Xin lỗi, không có gì - chị nói và lại cười. - Thực ra, không có gì… Tôi chỉ nhớ ra một thứ, không quan trọng đâu ạ.
Ông nhìn chị, càng tò mò hơn.
– Đây là lần đầu tiên tôi thấy cô cười.
– Thế ạ? - Amaia đáp, hơi giật mình vì sự quan sát.
Ông vẫn đăm đăm nhìn chị, vẻ mặt ông nghiêm túc trở lại. Chị giữ cái nhìn của ông vài giây rồi hạ ánh mắt xuống tài liệu bằng giấy tơ chuối. Chị hắng giọng.
– Vậy thì? - Chị hỏi và ngước nhìn, tự chủ lại.
Ông gật đầu.
– Tôi nghĩ cô có thể tiếp tục làm gì đó. Tôi sẽ cho phép cô. Nhưng hãy thận trọng và kín đáo, không quá kích động, chúng tôi không muốn báo chí biết việc này. Về mặt lý thuyết, những vụ này đã đóng lại, vì thế chúng ta cần tránh gây ra cho các gia đình nạn nhân những đau đớn không cần thiết. Hãy để tôi theo kịp những tiến triển của cô. Nếu cần bất cứ thứ gì cứ nói với tôi, đừng ngại, - ông nói thêm và nhìn thẳng vào chị lần nữa.
Chị không để mình bị bắt nạt.
– Vâng, tôi sẽ tiến hành từ từ. Tôi và cả đội đang làm một vụ khác, vì thế vài ngày tiếp theo sẽ không có gì nhiều để báo cáo.
– Bất cứ khi nào cô có, - ông đáp.
Amaia bắt đầu thu thập các loại giấy tờ trải trên bàn. Markina vươn tay và chạm vào bàn tay chị trong thoáng chốc.
– Cô có thể ở lại uống thêm tách cà phê được không?
Chị ngập ngừng:
– Được ạ, tôi phải lái xe nên cần giữ cho tỉnh táo.
Ông giơ tay gọi hai cà phê, trong lúc chị vội vã thu xếp giấy tờ.
– Tôi tưởng cô sống trong một chung cư cũ?
Ngài thạo tin đấy, thưa ngài, chị nghĩ lúc phục vụ bàn bưng cà phê tới.
– Đúng thế, nhưng tôi phải đi tới Baztán vì cuộc điều tra tôi vừa nói.
– Cô là người ở đó phải không?
– Vâng, - chị đáp.
– Tôi nghe đồn thức ăn ở đó ngon tuyệt. Có lẽ cô có thể giới thiệu cho một nhà hàng…
Bốn hoặc năm cái tên đến ngay trong đầu chị.
– Tôi e rằng không được. Thực ra, tôi hiếm khi về đấy, - chị nói dối, - và có về tôi hay ăn với bà con.
Ông mỉm cười không tin, nhếch một bên lông mày. Amaia lợi dụng cơ hội uống cạn tách cà phê và xếp tài liệu vào túi xách..
– Còn bây giờ, xin ngài thứ lỗi, tôi thực sự phải đi, thưa ngài, - chị nói và đẩy lùi ghế của mình.
Markina đứng lên.
– Xe cô đâu?
– Ồ, không xa đâu, xe tôi đỗ ở ngay bên ngoài.
– Đợi đã, - ông nói lúc chộp lấy áo khoác. - Tôi sẽ đi cùng cô.
– Không cần đâu ạ.
– Tôi muốn thế mà.
Ông loanh quanh trong lúc người phục vụ đưa xe của ông tới, rồi cầm áo khoác của chị và giơ lên để chị mặc.
– Cảm ơn, - chị nói và vồ lấy áo khỏi tay ông, nhưng tôi không bao giờ mặc nó khi lái xe, tôi thấy vướng víu, - chị nói thêm, giọng chị không rõ là nói đến cái áo khoác hay đến mọi sự chăm sóc của Markina.
Vẻ mặt Markina hơi sầm lại lúc họ đi ra cửa. Chị giữ cửa mở cho đến khi ông bắt kịp chị. Nhiệt độ bên ngoài lạnh hơn vài độ, hơi ẩm trong không khí đặc quánh thành sương mù bên trên đám cây rậm rạp trong công viên. Hiện tượng này chỉ xảy ra ở khu vực đó trong thành phố, khiến ánh sáng màu cam của các ngọn đèn đường tạo thành những vòng tròn lờ mờ trong màn sương trôi dạt.
Họ đi dưới những dãy cuốn và băng qua đường, nơi các xe đỗ thành hàng mặc dù vào thời gian này trong đêm ít xe cộ. Amaia bấm điều khiển từ xa và quay sang Markina.
– Cảm ơn ngài, có chuyện gì xảy ra tôi sẽ báo ngay, thưa ngài, - chị nói, giữ giọng rất nghề nghiệp.
Nhưng Markina đi vòng quanh chị và mở cửa xe. Chị thở dài, cố không mất kiên nhẫn.
– Cảm ơn.
Chị ném áo khoác vào trong xe và trèo bừa vào ghế lái. Chị không phải đồ ngốc, chị đã thấy việc Markina làm từ nhiều giờ trước và quyết đẩy lùi mọi sự dấn tới của ông.
– Chúc ngài ngủ ngon, thưa ngài, - Chị nói và nắm lấy tay cầm, đóng cửa lại rồi xoay chìa khóa điện.
–Salazar… - Markina thì thầm. - … Amaia.
Trời ơi, một giọng cảnh cáo vang lên trong đầu lúc chị ngước lên, thấy ánh nhìn của ông chiếu vào chị, vừa cầu xin vừa khao khát.
Markina vươn tay, đưa mu bàn tay vuốt nhẹ món tóc rơi trên vai chị. Cảm thấy chị cứng người, ông rụt tay về, bối rối.
– Thanh tra Salazar, - chị nói, cộc cằn.
– Xin lỗi? - Ông nói, hoang mang.
– Đó là cách ngài nên gọi tôi: thanh tra Salazar, sếp Salazar hoặc chỉ đơn giản là Salazar.
Markina gật đầu, và Amaia ngỡ thấy ông đỏ mặt. Ánh đèn mờ quá.
– Chúc ngài ngủ ngon, thẩm phán Markina. - Chị đóng cửa và lùi xe lên đường. -Xóc ghê quá! - Chị hô lên, liếc nhìn Markina trong gương chiếu hậu, không nhúc nhích.
Sẽ chẳng được gì khi gây thù chuốc oán với một thẩm phán, chị nghĩ và thành thật mong nhận xét lúc chia tay của mình sẽ thiết lập ranh giới mối quan hệ của họ - thuần túy nghề nghiệp - mà không làm tổn thương đến lòng tự hào đàn ông của Markina. Chị nhận ra cái nhìn như cún con trong mắt ông, chị đã thấy nó ở nhiều người đàn ông khác và lúc nào cũng dẫn đến nhiều rắc rối, có thể cản trở cuộc điều tra. Chị mong ông không cảm thấy bẽ mặt. Ông đã đi chệch đường khi sắp đặt cuộc gặp của họ, và chỉ tin chắc một anh chàng điển trai như ông không quen bị từ chối.
– Bao giờ chẳng có lần đầu tiên, - chị nói to.
Chị hình dung những nỗ lực của các nữ nhân viên trong tòa, cầm đầu là Inmaculada Herranz xun xoe quỵ lụy, hy sinh cả bản thân để được trả lương và một trong những cô nàng đó chẳng mấy chốc sẽ nắm được gáy Markina.
Amaia liếc nhìn hình ảnh của mình trong gương chiếu hậu.
– Trời đất ạ, nhưng anh chàng sao cường tráng đến thế! - Chị cười to, theo bản năng đưa bàn tay lên chỗ tóc ông chạm vào và mỉm cười. Chị bật đài lúc lên con đường Baztán, ngân nga theo giai điệu chị biết vì nghe trên xe.
Vào cánh rừng Baztán mênh mông giống như trôi dạt trên biển cả trong bóng tối mù mịt, không một ngôi sao. Ánh trăng chỉ lọt qua những đám mây chẳng giúp được mấy, chỉ những ngọn đèn pha cực mạnh cắt qua bóng tối ảm đạm, chiếu một tia sáng rực lên những chỗ rẽ trên đường và xẻ đôi bóng tối. Amaia đi chậm lại: nếu xe chệch hướng, từ trên đường sẽ không thể thấy chỗ rẽ. Cánh rừng như dạ dày đen ngòm của con thú lớn già đời sẽ nuốt chửng nó ngay. Ngay giữa ban ngày, một chiếc xe đạp địa hình màu đen như của chị cũng khó nhận ra giữa những bụi cây rậm rạp. Một cơn rùng mình chạy suốt sống lưng.
– Càng được yêu nhiều càng sợ nhiều. - chị lẩm bẩm.
Lúc chạy qua khách sạn Baztán, chị liếc nhìn bãi xe được bốn ngọn đèn đường chiếu sáng lờ mờ, ánh sáng yếu ớt tràn qua các cửa sổ hiệu cà phê vào giờ khuya khoắt này vẫn đầy khách. Chị không thể không nhớ tới Fermín Montes vung khẩu súng lục chĩa vào Flora rồi dí vào đầu mình, hình ảnh anh ta ngã sõng soài trên lớp nhựa đường lúc bị thanh tra Iriarte ghìm lại, nước mắt lẫn vào nền bãi xe đầy bụi. Những lời của Chánh thanh tra vang lên trong tai chị: “Tôi không cố tác động đến quyết định của cô đâu, thanh tra, tôi chỉ thông báo với cô thôi”.
Tới khu chung cư cũ ở Elizondo, chị lái theo đường Santiago rồi rẽ trái, cảm thấy những hòn cuội nẩy lên dưới lốp xe lúc lái tới cầu Muniartea. Băng qua cầu, chị rẽ trái và đỗ bên ngoài nhà bà Engrasi, ngôi nhà đã là tổ ấm của chị từ khi lên chín tới khi rời Elizondo. Chị tìm chìa khóa và mở cửa. Ấm áp và thú vị, căn nhà chào đón chị bằng sinh lực của các cư dân trong đó, bằng giọng nói đều đều của tivi ở đằng sau.
– Chào Amaia, - bà Engrasi nói to, từ chiếc ghế cạnh lò sưởi trong phòng khách.
Amaia cảm thấy trào lên niềm thương mến lúc nhìn thấy bà cô, mái đầu bạc trắng vun cao thành một búi tóc lỏng lẻo khiến chị liên tưởng đến một nhân vật nữ lãng mạn trong tiểu thuyết Anh, ngồi thẳng trong tư thế thanh lịch như đang uống trà với Nữ hoàng.
– Cô đừng đứng dậy ạ, chị nói và cúi hôn bà cô. - Cô khỏe không, người đẹp?
Bà Engrasi cười:
– Cô không tin mình đẹp trong bộ đồ cũ kỹ này, - bà nói và kéo ve áo choàng.
– Trong mắt cháu, bao giờ cô cũng là người đẹp nhất.
– Cháu yêu của cô, - bà nói và ôm chị.
Amaia nhìn khắp phòng, thấm thía không khí thân mật. Đây là một trong những nghi thức khi chị về nhà, vừa xem xét kỹ, vừa như tuyên bố: “Cháu đây, cháu đã trở về!” Chị không biết chắc tâm trạng ấy từ đâu, nhưng chị không còn tự hỏi vì sao mình lại cảm thấy như thế khi ở đây, thích thú được thưởng thức nó.
– Còn cậu bé của cháu?
– Ngủ rồi. Nó ngủ từ nửa giờ trước, sau khi ăn no. James đã bế nó lên gác, nhưng cô nghĩ chắc nó cũng ngủ lơ mơ vì trên đó im ắng một lúc rồi, - bà Engrasi nói và chỉ vào màn hình theo dõi trẻ con, màu sắc chói mắt trái ngược với cái bàn gỗ của bà.
Tháo đôi ủng da, Amaia trèo lên cầu thang, cảm nhận lớp gỗ dưới bàn chân trần. Chị cố không chạy tuốt lên như vẫn thường làm khi còn bé.
Trong ánh sáng xanh xanh từ ngọn đèn cạnh giường, chị thấy James đã kéo cái giường cũi của Ibai cạnh cửa sổ, còn anh đã ngủ, nằm nghiêng một bên, tay duỗi ra đặt lên mép giường cũi. Đi vòng quanh giường, chị thấy Ibai đã ngủ ngon lành trong bộ Babygro ấm áp. Tắt bộ kiểm tra, chị cởi tuột áo len, tụt quần jeans xuống sàn và trườn lên giường. Ép sát vào lưng James, chị cười tinh quái lúc thấy anh run lên vì chạm vào tấm thân lạnh giá của chị.
– Em đông cứng lại rồi, em yêu, - anh thì thào, ngái ngủ.
– Anh sưởi ấm cho em nhé? - Chị nũng nịu nói và nép vào sát hơn.
– Lúc nào anh cũng muốn thế.
Lúc James quay lại, chị lợi dụng cơ hội hôn anh, thèm thuồng thám hiểm miệng anh.
Anh chùn lại, ngạc nhiên.
– Em chắc chứ? - Anh nói và chỉ cái giường cũi.
Từ khi sinh Ibai, Amaia rất thận trọng mỗi khi ân ái mà có đứa trẻ trong cùng phòng.
– Em chắc, - chị đáp và hôn anh lần nữa.
Họ làm tình không vội vã, chăm chú nhìn nhau dường như đêm hôm ấy mới gặp lần đầu tiên và ngạc nhiên vì vận may của mình, rạng rỡ thỏa mãn và nhẹ nhõm, biết rằng họ vừa lấy lại được một thứ quý giá mà họ ngỡ đã mất. Sau đó, họ lặng lẽ nằm bên nhau cho đến lúc James siết chặt tay vợ và quay nhìn chị.
– Anh rất mừng là em đã về, anh nói. - Gần đây giữa chúng ta có nhiều việc không ổn lắm.
Một tiếng sột soạt khe khẽ từ chiếc giường cũi buộc anh phải ngồi dậy nhìn Ibai, nó bắt đầu cựa quậy, rên khẽ báo hiệu một cơn khóc.
– Nó đói, - anh nói và nhìn chị.
– Em về đúng giờ cho con bú, nhưng cô Engrasi bảo anh đã cho nó bú bình, - chị nói, cố không làm câu nói có vẻ trách cứ.
– Ờ, anh đọc ở đâu đó rằng nên cho trẻ con ăn theo nhu cầu, và nó sắp quấy kìa. Anh thấy em chưa về, nếu con đói cho nó bú bình cũng chẳng hại gì. Với lại, nó bú chưa đến mười lăm mi li lít.
– Em nghĩ cho con ăn suốt ngày không tốt đâu. Anh có nghe các bác sĩ nhi nói không: quan trọng là kiên trì theo lịch.
– Anh không chỉ trích nếu chúng ta kiên trì theo lịch… - Anh đáp.
– Anh định ám chỉ gì đấy? Em đã nói rồi, em về đây đúng giờ.
– Amaia, con không phải là cái đồng hồ. Về đúng giờ một lần không đủ. Còn lần sau thì sao? Lần tiếp sau nữa? Em có thể bảo đảm em sẽ có mặt ở đây không?
Amaia nín lặng. Bế con lên, chị ngồi dậy trên giường cho nó bú. James nằm cạnh vợ, đưa ngón tay vuốt ve cổ thằng bé. Anh nhắm mắt lại. Chưa đầy hai phút sau, bằng vào tiếng thở đều đều của anh, Amaia biết chồng đã ngủ. Thỉnh thoảng anh làm em tức phát rồ, chị nghĩ lúc cố thư giãn. Chị đã đọc ở đâu đó rằng người mẹ có thể truyền sự lo lắng sang con và làm đứa trẻ bị đau bụng.
Lúc Ibai bú xong, chị bế dựng nó lên áp vào vai mình cho đến lúc nó ợ, rồi mới đung đưa con trên tay, đến lúc cảm thấy tấm thân mềm mại của nó chùng hẳn xuống vì buồn ngủ. Cúi xuống con, chị hít thở mùi thơm phưng phức ở mái đầu bé bỏng và mỉm cười. Từ trước khi sinh Ibai, trước cả khi mang thai nó, chị đã yêu nó rồi. Chị yêu nó từ lúc chị là một cô bé chơi trò làm mẹ, một người mẹ tốt. Còn bây giờ, chính điều này khiến chị khổ sở, vì trong thâm tâm chị cảm thấy tất cả tình yêu của mình chưa đủ, chị đang làm mọi thứ sai bét và không xứng đáng là một người mẹ. Có lẽ phụ nữ trong gia đình chị đã mất bản năng làm mẹ. Có thể cùng với gien đó, chị đã thừa hưởng một thứ đen tối hơn và ác nghiệt hơn.
Chị siết chặt bàn tay bé xíu của Ibai, lúc này xòe ra như con sao biển vì nó đã no nê. Đứa con của chị là nước, là dòng sông, giống như dòng sông chảy tới đòi lãnh thổ, tràn bờ làm đất đai ngập lụt, như một nhà vua trở về từ các cuộc thập tự chinh. Chị nâng bàn tay bé tí lên môi và hôn một cách thành kính.
– Mẹ đang cố gắng hết sức đây, Ibai, - chị thì thầm lúc đứa trẻ đang ngủ đáp lại bằng tiếng thở dài sâu, làm không khí thơm mùi của nó.