Cơn bão đã bao trùm thung lũng. Mặc dù mưa đã dịu, song vẫn mưa suốt ngày, mỗi tiếng sấm bớt ầm ầm là tiếp theo một tiếng to hơn. Không đèn đóm, Elizondo hầu như bị các quả đồi lấn át, vóc dáng kéo dài của nó chỉ lộ ra khi có những loạt chớp ngắn và vũ điệu điên cuồng của những ánh đèn pin.
Ros chạy qua các đường phố, cầm đèn pin, tóc chị bết vào đầu trong mưa, tim đập thình thịch trong tai như một cái trống lớn, át cả tiếng chân Ernesto chạy sát đằng sau. Tới cổng, chị nhìn thấy cửa mở toang. Sinh lực dồn lên đã khiến chị đi được lúc này bỗng từ bỏ chị, chân chị trở nên mềm nhũn. Lúc gắng hết sức dựa vào tảng đá lạnh, thô ráp quanh cửa, chị biết có chuyện khủng khiếp đã xảy ra, rằng ngôi nhà này luôn là nơi an toàn chống lại mọi thứ tồi tệ - rét, mưa, sự cô đơn, đau đớn và các gaueko, những linh hồn ban đêm của Baztán - cuối cùng đã bị vấy bẩn.
Ernesto bắt kịp chị, ông chộp lấy cây đèn pin và vào trong nhà. Ngôi nhà vẫn còn ấm dù cửa mở, nhưng những ngọn nến rung rinh chiếu sáng lúc trước đã tắt, mùi hăng hăng của nến tắt lơ lửng trong không trung. Trong ánh sáng lờ mờ của những cục than hồng, họ có thể trông thấy sự hỗn loạn. Ernesto lia đèn khắp phòng khách. Cái ghế bị lật ngược gần bàn, những mảnh vụn của bình hoa tươi mà Engrasi thường cắm vương vãi khắp sàn. Một cái ghế có lưng thẳng bị đẩy lên nền lò sưởi; những ánh hồng dâng cao và sắp bùng cháy.
– Cô ơi, - Ros gọi to, giọng chị lạc đi.
Ánh đèn pin chiếu vào bà già nằm sõng sượt trên sàn, đôi chân thò ra dưới cái áo choàng đêm hếch lên. Cái ghế đã che nửa thân trên của bà. Ernesto bước tới và dịch nó sang một bên.
– Lạy Chúa tôi! - Ông kêu lên lúc trông thấy bà.
Ros không muốn nhìn. Ngay lúc bước vào trong nhà, chị tin là cô mình đã chết.
– Cô tôi mất rồi, chị nói. - cô mất rồi, phải không?
Ernesto cúi xuống thân hình mềm rũ của bà Engrasi.
– Không, bà ấy còn sống, nhưng bị vỡ đầu. Ros, chúng ta phải gọi bác sĩ ngay.
Chuông điện thoại của Ros reo trong túi áo. Chị mò mẫm tìm, run rẩy. Chị nhìn màn hình, không thấy gì qua nước mắt, nhưng chị biết là ai.
– Amaia, là cô Engrasi… - Chị nức nở chua xót. - Cô tốt thế mà sắp chết, đầu bị đập vỡ và đang chảy máu đến chết. Ernesto đã gọi xe cấp cứu, nhưng các xe đã chạy hết vì cơn bão. Cả đội cứu hỏa cũng chưa chắc đến kịp. - Chị rít lên lúc loanh quanh trong phòng khách, trong nỗi hoảng sợ ghê gớm. - Ngôi nhà bị đảo lộn hoàn toàn, cô bị đánh, còn Ibai biến mất rồi, bọn chúng đã mang thẳng bé đi rồi! - Chị hét tướng lên, mất tự chủ hoàn toàn.
Cô biết là cơn đau tim khi cô nghĩ mình sắp chết.
Toàn thân Amaia nổ tung vào trong. Chị cảm thấy sức nặng của đại dương đè lên ngực, nhận biết tim mình ngừng đập, chắc là chị sắp chết, nhẹ nhõm khi biết rằng chỉ mất một giây và sau đó sự đau đớn sẽ kết thúc.
Mùi hắc của ozone từ cơn bão ùa vào trong người lúc chị hớp không khí, hay là một inguma nhân từ, một sinh vật vô hình thở vào mũi và miệng chị, cứu chị khỏi vòng ôm của đại dương êm ả, nặng trĩu mà chị gần như chào đón?
Amaia hớp không khí lần nữa rồi lần nữa, vẫn thở hổn hển.
– Tôi đang đỗ xe, - Jonan kêu to.
Amaia mở cửa trước khi xe dừng hẳn. Chị đi vòng ra đằng trước, thở quá nhanh và quá sâu, tay đặt lên đầu gối, nhìn trừng trừng về phía trước, vào bóng tối của cánh rừng lúc cố trấn tĩnh và tập trung suy nghĩ.
Chị nghe thấy xe Iriarte đỗ sau xe chị, rồi tiếng chân chạy.
– Chị ấy ổn chứ? - Anh hỏi Jonan.
– Chúng suýt giết chết cô tôi và mang con trai tôi đi rồi.
Iriarte há miệng, lắc đầu, không nói nên lời. Markina đứng cạnh anh, cũng bối rối. Jonan ôm chặt lấy đầu, cả Zabalza cũng đưa tay bịt miệng. Chỉ có Montes nói:
– Bọn chúng không thể tiến lên được. Nếu chúng ta đóng con đường này, chúng sẽ không có cơ hội.
– Hắn sinh ra ở đây, hắn biết mọi con đường, lúc này bọn chúng có thể đã ở đất Pháp, - Amaia nói.
– Vô lý, - Montes nói. - Tôi sẽ báo động, tôi sẽ gọi cho Padua và nhờ anh ấy báo cho cảnh sát Basque, phòng khi bọn họ nhằm tới Iran, và báo cho sen đầm Pháp, nhỡ họ đang trên đường tới Pháp. Nhưng tôi không tin họ có thời gian, sếp ạ. Nếu như chị nói, hắn là người quanh đây, hắn biết rõ hơn là không thể đi đến bất cứ nơi đâu trong thời tiết này. Đúng hơn, hắn sẽ trốn ở nơi nào đó hắn biết. Chị nhớ rằng hắn có một bà già và một đứa trẻ đi cùng.
– Nhà bố hắn, - Amaia đáp ngay lập tức. - Esteban Yáñez là bố hắn và đang sống ở Elizondo. Nếu hắn không đến đó, thử tới Juanitaenea. Esteban có chìa khóa nhà, - chị nói, bỗng phấn khích. Chị gật đầu với Montes, cảm ơn sự nhanh trí của anh trước khi quay về xe.
– Để tôi lái, Jonan, - chị nói.
– Chị chắc chứ?
Amaia ngồi sau tay lái, vẫn không nhúc nhích vài giây trong khi những xe khác đã vọt vào bóng tối. Rồi chị nổ máy và lái xe vòng lại. Jonan nhìn chị và bĩu môi với vẻ quan tâm thận trọng mà chị biết rất rõ. Chị lái một quãng ngắn rồi rời khỏi đường cái.
Tiếng ầm ầm của dòng sông vọng tới họ từ bờ bên phải, mặc dù bóng tối không thể xuyên qua, nó vẫn có sức mạnh mãnh liệt của một sinh vật. Amaia lái nhanh trong sương mù xoay tít, dường như tạo thành một con đường thứ hai, con đường dành cho những sinh vật siêu phàm đang nhắm tới cùng một nơi với chị. May mắn là ban đêm, đàn cừu và bầy pottok đã được dồn lại, vì nếu họ đâm phải một con với tốc độ này, họ sẽ chết là cái chắc.
Không có mưa dông làm mờ mọi ranh giới, xác định một nơi trên sườn đồi trong bóng tối mịt mùng đã đủ khó, Chị dừng xe và ra ngoài, soi đèn pin. Mọi vật trông y hệt nhau, nhưng khi chiếu đèn xa hơn, chị nhận ra bức tường của ngôi nhà nông trại bỏ hoang bên kia dòng sông. Chị trở lại xe.
– Jonan, tôi phải tới một nơi; tôi không thể yêu cầu cậu đi cùng vì tôi đang đi theo linh cảm. Nếu họ tới nơi tôi nghĩ, họ sẽ đi qua đường rồi sau đó theo đường mòn, nhưng đi lối này tôi có thể đến trước. Đây là cơ hội duy nhất của tôi.
– Tôi sẽ đi với chị, - Jonan nói và xuống xe. - Chính vì thế chị không muốn để Markina đi với chúng ta phải không? Chị đã biết sẽ làm một việc như thế này.
Chị chăm chú nhìn anh, tự hỏi anh đã nghe lỏm được chừng nào câu chuyện của chị với Markina. Chị thấy nó không quan trọng, giờ đây không có chuyện gì là quan trọng nữa.
Cỏ trên đường dốc trơn trượt, nhưng đất ẩm khiến họ đi dễ hơn vì có chỗ bám lúc họ xuống bờ sông. Nước chảy cuồn cuộn giữa các thành cầu làm nó lắc lư như sắp long ra. Họ chiếu đèn xuống thấp hơn: về bên trái, một đống to những lá và cành cây tạo thành một cái đập, còn nền xi măng lúc này đã chìm nghỉm. Nhận thấy cây cầu có thể gẫy dưới sức nặng của họ, họ liếc nhìn nhau rồi chạy hết tốc lực. Mặc dù đã băng qua an toàn, họ vẫn phải lội hơn là đi. Sông đã tràn bờ, làm cánh đồng ngập gần hai mươi xentimét nước. Đất vẫn còn cứng nhờ lớp cỏ, nhưng quá trơn và mỗi bước phải hết sức thận trọng. Họ đi qua ngôi nhà nông trại và tới bìa rừng. Amaia nhìn về phía trước, vừa kinh hãi vừa quyết tâm, nó là thứ duy nhất giữ chị đi tiếp. Cánh rừng như một niềm an ủi, một sự trợ giúp. Cây cối như một cái ô tự nhiên, vì thế đất hầu như chưa bị ảnh hưởng của nhiều ngày mưa rào. Họ chạy, xuyên qua những bụi cây thấp, rậm rạp, chiếu đèn về phía trước, và trong những ánh chớp lóe, họ cố tìm đường ra khỏi mê cung. Họ đi được một lúc, nhận thấy chỉ có tiếng lá cây lạo xạo và tiếng thở của họ, đến lúc Amaia dừng lại đột ngột. Jonan tới cạnh chị, thở hổn hển.
– Bây giờ chúng ta nên ra khỏi rừng, chúng ta lạc đường rồi.
Jonan chiếu đèn ra xung quanh, nhưng khu rừng không cho một manh mối lối ra ở đâu. Amaia quay về phía bóng tối và kêu lớn:
– Cứu tôi với!
Jonan nhìn chị, hoang mang.
– Tôi nghĩ chắc phải vài mét ở đằng trước…
– Cứu tôi với! - Chị hét lên với bóng tối lần nữa, phớt lờ người bạn đồng hành.
Lần này Jonan không nói gì. Anh lặng lẽ quan sát chị, chĩa đèn xuống dưới. Chị đứng bất động, mắt nhắm lại trong tư thế cầu nguyện.
Một tiếng huýt rất to, rất gần, đến nỗi Jonan giật mình, đánh rơi đèn pin. Anh cúi xuống nhặt và lúc thẳng người lên, chị đã khác hẳn. Sự thất vọng đã tiêu tan, nhường chỗ cho vẻ kiên quyết vững vàng.
– Đi thôi, - chị nói và chỉ.
Họ lại lên đường, tiếp tục xuyên qua cây cối cho đến lúc một tiếng huýt nữa ở phía bên phải giúp họ đổi hướng. Một tiếng huýt dài hơn, to hơn vang lên ở phía trước lúc họ ra khỏi rừng. Trảng cỏ nơi đàn cừu gặm hằng ngày đã biến mất dưới nước; xa hơn, nơi con suối của các lamia nhập vào dòng sông, một thác nước như cái lưỡi rộng bản đổ xuống chỗ dốc làm điếc tai, phủ kín các tảng đá và dương xỉ ở hai bên đường. Họ tìm cây cầu nhỏ bằng xi măng bắc qua dòng nước xiết dữ dội. Mặc dù đã chìm, nó vẫn là nơi tốt nhất để băng qua. Nắm chặt tay nhau, họ bắt đầu đi. Ngay trước lúc tới bờ bên kia, một cành cây to bị dòng sông cuốn trôi đập vào mắt cá chân Jonan. Anh ngã quỵ, nước trùm lên anh. Amaia giữ chặt hơn và đứng vững, chị kéo mạnh tay anh. Jonan cố thẳng người lên và bước ra khỏi dòng nước xiết.
– Cậu ổn chứ?
– Vâng, nhưng tôi mất đèn pin rồi.
– Chúng ta gần tới nơi, - chị nói và chạy lên con đường dốc. Họ xuyên qua các tầng cây thấp và bắt đầu trèo. Nhận thấy Jonan đang tụt lại sau, chị quay lại và chiếu đèn vào anh: gấu quần jeans và giày của anh đầy máu, chỗ cành cây trôi đâm toạc mắt cá.
– Ôi, Jonan…
– Tôi không sao, - anh nói. - Chị cứ đi trước, tôi sẽ đuổi kịp chị.
Amaia gật đầu. Tuy ghét ý nghĩ để bạn lại trên sườn núi, bị thương và không đèn đuốc, song chị đang vội. Chị không thể đợi anh, cả hai đều biết thế.
Lên đến lưng chừng con dốc, chị đi vòng quanh tảng đá chắn lối vào hang. Lúc làm thế, chị thoáng thấy ánh sáng bên trong. Chị rút khẩu Glock và tắt đèn pin.
– Xin Chúa giúp con, - chị thầm cầu xin. - Cả người nữa, nữ thần dông bão đáng nguyền rủa, - chị nói thêm.
Lúc lặng lẽ trườn theo đường cong hình chữ S nhỏ như một ô cửa tự nhiên, chị căng tai nghe ngóng các âm thanh bên trong. Chị nghe thấy tiếng vải sột soạt, tiếng bước chân trên nền đất, và bất chợt, những tiếng ríu rít nho nhỏ của Ibai yêu quý. Mắt chị đây lệ. Chị thầm cảm ơn vì con trai bé bỏng của mình vẫn còn sống, chị có thể quỳ gối ngay tại đây và ngay lúc này để cảm tạ vị thần bảo vệ trẻ em. Thay vì, chị giận dữ đưa tay lau mặt, chùi sạch những dấu vết của nước mắt. Nắm chặt khẩu súng, chị tiến lên trước… Thứ chị trông thấy tiếp theo khiến máu chị lạnh toát. Ibai đang nằm trên đất, giữa một hình vẽ phức tạp có nhiều vạch trông như muối hoặc tro. Thằng bé được những cây nến vây quanh làm ấm không khí vì thế mặc dù chỉ quấn một cái tã, nó không khóc vì lạnh.
Chị trông thấy một cái bát gỗ cạnh Ibai, một bình thủy tinh, và một cái phễu kim loại. Những hình ảnh sống động của lễ hiến tế mà Elena miêu tả lóe lên trong trí chị. Rõ ràng đó là thứ sắp diễn ra, còn Ibai mải túm lấy ngón chân mình. Rosario đang quỳ gối, vung con dao lên bụng thằng bé, dường như theo những hình vẽ vô hình. Trong chiếc áo khoác bằng bông chần đồ sộ lúc này mở phanh, Amaia trông thấy bà ta mặc quần và áo len dài tay màu xám, tóc vun lại thành búi. Bác sĩ Berasategui giống một tarttalo hơn bao giờ, cúi lom khom cạnh bà, mỉm cười như thể bị mê hoặc vì nghi lễ. Hắn đang ngân nga trầm bổng gì đó, có vẻ giống một bài hát mà Amaia không nhận ra.
Tim đập điên cuồng, chị nâng khẩu Glock. Chị cảm thấy mồ hôi túa ra khỏi lòng bàn tay và rỏ giọt xuống tay áo. Trước khi bước vào hang chị đã biết là mình sợ, nỗi sợ nhấn chìm chị khi phải đối đầu với Rosario. Nhưng mặc dù vậy, trong đầu chị tâm niệm rằng chị sẽ làm việc phải làm.
Berasategui trông thấy chị trước. Hắn khoái chí săm soi chị, dường như chị là một vị khách bất ngờ tuy hoàn toàn không mời mà đến.
Rosario ngước nhìn xuyên qua Amaia bằng cái nhìn trừng trừng, nham hiểm của bà. Ngay lập tức, Amaia lại là cô bé lên chín. Chị có thể cảm thấy sự im lặng của sợi dây đang kéo, mạng nhện điều khiển của mẹ lôi chị trở lại cái giường thời thơ ấu, tới cái máng nhào bột, tới nấm mồ của chị.
Lúc đó Ibai rên khe khẽ, dường như sắp bắt đầu khóc, và đủ cho Amaia phục hồi cảm giác, giải thoát cơn thịnh nộ bị dồn nén bấy lâu. Chị không ngờ mình giận dữ đến thế, ngay lập tức bản năng và lý trí chạy khắp người chị, ngân vang một mệnh lệnh trong đầu chị, gạt phăng nỗi sợ và thúc giục: “Giết bà ta đi!”
– Đặt dao xuống và tránh khỏi con trai tôi, - chị nói, kiên quyết.
Mặt Rosario méo thành một nụ cười, nhưng rồi bà ta lạnh cứng như thể có gì đó buộc bà ta chú ý.
– Tiếp tục đi, - Berasategui ra lệnh, phớt lờ sự có mặt của Amaia.
Nhưng Rosario vẫn không nhúc nhích, chằm chặp nhìn Amaia với sự cảnh giác của người đang tính nước tiếp theo khi đối mặt với kẻ thù.
– Tôi đã nói tránh xa con trai tôi ra, hoặc thề có Chúa, tôi sẽ bắn vỡ đầu cả hai người.
Mặt Rosario méo mó và bà ta hú lên một tiếng dài, hết cả hơi. Ném con dao sang một bên, bà ta cúi xuống đứa trẻ và giật mở cái tã.
Bà ta rít lên kinh hãi lúc thứ ấy lộ ra.
Giơ một cánh tay, bà ta ngả về phía Berasategui để nhắc người dậy.
– Đứa con gái đâu? - Bà ta la hét. - Đứa con gái đâu? Cậu đã lừa tôi. - Rồi nhìn thẳng vào Amaia, bà ta hỏi gặng. - Con gái của mày đâu?
Ibai bị tiếng la hét của bà ta náo động, nó bắt đầu khóc.
– Ibai là con trai tôi, - Amaia nói thẳng thừng. Lúc nói xong, chị nhận ra sự khẳng định này là một tuyên ngôn đầy ý nghĩa: Ibai, đứa trẻ của dòng sông, đứa con trai tưởng là con gái, đã đổi ý vào giây phút cuối cùng. Chị nhớ lại những lời của cô gái bên suối: “Nếu chị có con trai, ắt hẳn vì đó là thứ rất có ý nghĩa”.
– Nhưng Flora nói với tao rằng nó là con gái! - Rosario phản đối, hoang mang. - Nó phải là con sói cái bé nhỏ, nó phải là thứ để làm lễ hiến tế.
Berasategui ngước nhìn thằng bé, mặt hắn nhăn lại vì giận dữ, rồi hắn mất hết thích thú và lùi lại, dựa lưng vào vách hang.
– Như chị của tôi ư? - Amaia hỏi.
Rosario có vẻ giật mình rồi rít lên:
– Còn mày cũng… Hay mày tưởng tao đã xong việc với mày?
Tiếng khóc của Ibai lớn dần, vang lên trong hang như những mũi kim xuyên qua màng nhĩ Amaia. Rosario liếc nhìn lại thằng bé trước khi sấn tới chị.
– Dừng lại, - Amaia ra lệnh, vẫn chĩa súng vào bà ta. - Không được cử động.
Nhưng mẹ chị vẫn tiến tới và Amaia từ từ xoay người, dường như cả hai trong một vũ điệu lạ lùng, đưa chị tới gần trung tâm của hang, nơi Ibai nằm. Khoảng cách vẫn giữ nguyên, giống như hai cực của thanh nam châm, cực nọ đẩy cực kia.
Vẫn để mắt tới Berasategui, hình như hắn đang thưởng thức cảnh tượng ấy, Amaia vẫn giữ vững súng cho đến khi Ama tới miệng hang và biến mất. Chỉ đến lúc đó, Amaia mới quay sang Berasategui, hắn mỉm cười lôi cuốn, giơ tay lên lúc tiến một bước tới miệng hang.
– Đừng có nhầm, - Amaia nói bình tĩnh. - Với anh tôi sẽ không do dự đâu. Thêm bước nữa anh sẽ chết.
Hắn dừng lại trên đường, nhún vai cam chịu.
– Dựa vào vách hang - chị ra lệnh.
Vẫn chĩa súng vào hắn, chị đến gần hơn và ném cho hắn bộ còng tay.
– Đeo vào.
Hắn tuân theo, cử chỉ hờ hững, giơ cả hai tay lên cho chị thấy.
– Quỳ xuống sàn.
Berasategui làm theo, vẻ miễn cưỡng, dường như chị có thể bảo hắn làm một việc thú vị hơn là bắt giữ hắn.
Lúc đó, Amaia tiến tới đứa trẻ, bế thốc nó lên khỏi sàn, làm đổ mấy cây nến, chúng vẫn cháy lúc lăn trên mặt đất. Ghì chặt Ibai vào mình, chị quấn nó vào quần áo của chị và hôn hít con khi thấy nó bình yên vô sự.
– Thanh tra - Jonan gọi to từ bên ngoài.
– Ở đây, Jonan, chị kêu lên, nhẹ người khi nghe thấy tiếng anh. - Ở đây.
Amaia không có ý định đuổi theo mẹ trong cơn dông bão. Chị không thể để kẻ bị tạm giữ cho Jonan bị thương, cũng không thể rời Ibai. Chị kiểm tra điện thoại và liếc nhìn Jonan.
– Tôi không có sóng.
– Không sao, - anh nói. - Lúc ở sườn đồi, tôi đã gọi được một cú và trợ giúp đang trên đường đến.
Chị thốt ra một tiếng thở dài nhẹ nhõm.
Cuộc tìm kiếm có hiệu quả trực tiếp, là cộng tác chung giữa cảnh sát Navarre và Guardia Civil. Họ đưa cả một đội chó từ Zaragoza tới. Sau khi lùng sục cả khu vực trong hai mươi bốn giờ liền, những người tình nguyện đã tìm thấy chiếc áo khoác bông chần có mũ viền lông Rosario mặc vướng vào cành cây, xuôi dòng vài dặm. Sau khi kiểm tra nhanh cái áo, chứng tỏ người mặc bị nhiều cú va đập và cào xước, Markina bảo những người chỉ huy cuộc tìm kiếm ngừng lại.
– Nếu đêm qua bà ta rơi xuống nước, với luồng nước xiết như thế này bây giờ bà ấy đã ở vịnh Biscay rồi, - một người tình nguyện nói. - Hôm qua tôi đã thấy những thân cây to hơn người bị dòng sông cuốn đi như một cành con vậy.
Markina gật đầu.
– Chúng tôi sẽ báo động cho các thị trấn ven biển và các đội tuần tra vùng duyên hải.
Amaia về nhà, một ngôi nhà không thể thiếu vắng Engrasi lâu hơn. Lúc ngắm con trai đang ngủ, chị ôm lấy James:
– Em không quan tâm đến điều người ta nói: em biết Rosario chưa chết.
Anh không cãi lại, chỉ kéo chị gần hơn và hỏi:
– Sao em biết?
– Vì em vẫn cảm thấy sự đe dọa của bà ấy, giống như một sợi dây buộc chặt mẹ con em với nhau. Em biết bà vẫn đang ở đâu đó ngoài kia. Việc này vẫn chưa kết thúc.
– Bà là một bà già ốm yếu. Em thật lòng nghĩ bà ở đâu đó trong rừng và tìm được chỗ ẩn nấp sao?
– Em biết người săn đuổi em vẫn ở ngoài đó, James ạ. Jonan thì cho là bà bỏ chiếc áo khoác lại trong lúc chạy trốn.
– Amaia, đừng nghĩ đến chuyện đó nữa, anh xin em, anh nói và ôm chị chặt hơn.