Mối Bất Hòa Truyền Kiếp

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 42

❊ ❊ ❊

Amaia cùng Iriarte vào phòng thẩm vấn. Lúc nhìn thấy chị, Berasategui mỉm cười. Chị đã trông thấy luật sư của hắn nhiều lần trên TV. Ông ta không đứng dậy khi chị và Iriarte bước vào, nhưng cẩn thận vuốt phẳng chiếc áo khoác đắt tiền trước khi nói. Amaia tự hỏi ông ta tính giá một giờ bao nhiêu tiền.

– Thanh tra Salazar, thân chủ của tôi muốn cảm ơn chị vì mọi nỗ lực cứu anh ta. Nếu không nhờ có chị, mọi sự có thể thành khác hẳn.

Chị liếc nhìn Iriarte, cái trò giả vờ ngớ ngẩn này sẽ vui nếu chị không cảm thấy buồn đến thế.

– Đây là chiến lược của anh phải không? - Iriarte hỏi. - cố làm chúng tôi tin anh là nạn nhân của hoàn cảnh.

– Đây không phải là chiến lược, - viên luật sư đáp. - Với tất cả sự kính trọng, - ông ta nói, nhằm vào Amaia, - mọi hành động của thân chủ tôi thực hiện dưới sự đe dọa của một người mất trí nguy hiểm.

– Thân chủ của ông đã tới thăm Rosario ở bệnh viện Santa María de las Nieves, tự xưng là người thân và sử dụng thẻ căn cước giả, Iriarte nói, đặt những hình ảnh lấy từ các camera CCTV trước mặt viên luật sư.

– Thực ra, - ông ta long trọng đáp lại. - Thân chủ tôi có lỗi là quá nhiệt tình. Anh ta rất quan tâm đến ca của Rosario, đã kết bạn với bà khi họ gặp nhau nhiều năm trước tại một bệnh viện khác. Anh ta trở nên quý mến bà. Vì bà là người duy nhất được phép thừa nhận gặp người thân, nên thân chủ tôi tự xưng là người thân để vào thăm bà, không hề có ý định xấu.

– Anh ta đã dùng thẻ căn cước giả.

– Vâng, anh ta đã thừa nhận điều đó, - viên luật sư nói ngọt xớt. - Tôi chắc là thẩm phán sẽ công nhận là không có ý định xấu. Chúng ta đang nói tới sáu tháng là nhiều nhất.

– Giờ hãy để mọi tính toán lại, tôi còn chưa xong việc, - Iriarte nói. - Anh ta cũng cung cấp cho bà ấy một vũ khí lén đưa vào trong bệnh viện. - Luật sư lắc đầu. - Một con dao mổ kiểu cổ, anh ta lấy từ nơi Antonio Garrido ẩn nấp.

Nụ cười của Berasategui tắt ngay lập tức trước khi trở lại lần nữa.

– Anh không thể chứng minh điều đó, - luật sư nói.

– Ông muốn tôi tin rằng bà ấy đã ép buộc anh ta?

– Anh đã thấy bà ấy làm gì người y tá đó, với bác sĩ Franz, cũng như với bà cô tội nghiệp của chị… - Viên luật sư nói và liếc nhìn Amaia.

– Antonio Garrido còn sống, - lần đầu tiên Amaia cất tiếng, chị nhìn xoáy vào Berasategui.

– Ờ, đó hoàn toàn là sự trùng hợp ngẫu nhiên, - hắn nói, nhìn chằm chặp chị. - Cô biết đời là thế đấy: thứ duy nhất chúng ta biết chắc là chúng ta sẽ chết.

– Anh đã làm cho anh ta tự tử?

Berasategui cười rộng lượng, như thể nhận xét đó hoàn toàn hiển nhiên.

– Tôi không khiến anh ta làm gì hết. Anh ta làm thế vì anh ta là một người rất thất thường. Tôi đã điều trị cho anh ta một thời gian và anh ta là một kẻ tự tử tiềm năng.

– Phải, cũng như Quiralte, Medina, Fernández và Durán. Tất cả các bệnh nhân của anh hiện giờ đã chết. Tất cả những kẻ sát nhân mà nạn nhân đều là phụ nữ gần gũi với chúng và đều sinh ra tại Baztán. Và tất cả bọn chúng đều ký tội ác của mình bằng cách y hệt nhau, - Amaia nói và chỉ cho hắn những bức ảnh chụp các bức tường nhà tù khác nhau. - Sau mỗi tội ác, có kẻ nào đó lấy đi chiến lợi phẩm ở hiện trường gây án, dùng một cái cưa phẫu thuật lấy từ bệnh viện của người hành hương, đúng nơi môn đệ của anh là Antonio Garrido ẩn náu.

– Tỷ lệ tự tử trong số những người hung tợn quá cao. Vì tôi vô tội, lẽ tất nhiên tôi có bằng chứng ngoại phạm cho từng vụ một.

Iriarte mở một hồ sơ khác, rút ra sáu bức ảnh và đặt chúng trước mặt luật sư và thân chủ của ông ta.

– Một năm trước, đã phát hiện ra tất cả các chi bị cắt tại hiện trường tội ác ở Arri Zahar. Có vài vết răng người cắn lên đó. Tôi không biết liệu các vị có biết những tiến bộ mới nhất trong bộ môn nha khoa pháp y không, một khuôn đúc đơn giản răng của anh sẽ cho chúng tôi xác lập một liên kết.

– Một lần nữa, tôi rất tiếc làm anh thất vọng. Hồi còn bé, tôi là nạn nhân trong một tai nạn giao thông nghiêm trọng, bị gãy hàm và mất vài cái răng. Đây là các răng cấy cố định, hắn nói và cười quá cỡ để lộ hàm răng giả. - Giống hàng ngàn người cấy răng giả khác, hoặc đủ giống để tạo nên sự nghi ngờ hợp lý trong đầu một bồi thẩm.

Viên luật sư hăng hái gật đầu.

– Chúng ta trở lại với đồng phạm của anh.

– Được, cứ làm, - Berasategui cười tự mãn, với sự thất vọng hiển nhiên của luật sư.

– Garrido đã thú nhận thực hiện vụ mạo phạm ở nhà thờ Arizkun.

– Tôi không thấy việc này dính dáng gì đến… - Viên luật sư phản đối.

Amaia ngắt lời ông ta.

– Ngoài việc phá hoại tài sản của nhà thờ, kẻ mạo phạm đã để lại những xương người lấy từ một ngôi mộ của gia đình.

Nụ cười của Berasategui rạng rỡ đến mức ngay lập tức mọi con mắt đều dồn vào hắn, kể cả viên luật sư hình như càng thêm chưng hửng. Nhưng cái nhìn chằm chặp của thân chủ ông ta xoáy vào Amaia.

– Cô thích thế chứ, thanh tra?

Những người khác vẫn im lặng, ngắm nụ cười của Berasategui và mặt Amaia không hề tỏ vẻ biểu cảm.

– Sự không nhất quán và sự bắt đầu, - chị nói.

Berasategui hơi nghiêng người, cho chị thấy hắn hoàn toàn chú ý.

– Sự bắt đầu và sự không nhất quán, - chị nhắc lại.

Hết nhìn Iriarte rồi nhìn luật sư, hắn nhún vai biểu thị hắn không hiểu chị nói gì.

– Trong một cuộc điều tra án mạng, sự không nhất quán cung cấp điều then chốt và sự bắt đầu cung cấp dòng dõi; mỗi dòng dõi đều có nguồn gốc của sự kết thúc.

Một lần nữa, Berasategui giơ hai tay bị còng lên, cử chỉ hoang mang.

– Anh không biết tôi đang nói gì ư, bác sĩ Berasategui, hay tôi nên gọi là bác sĩ Yáñez?

Nụ cười đông cứng trên môi hắn.

– Đó là sự bắt đầu, là nguồn gốc. Anh là con trai của Esteban Yáñez và Margarita Berasategui. Esteban Yáñez đã nghỉ hưu và là người chăm sóc vườn rau quanh nhà bà nội tôi. Ông ta là người phát hiện ra itxusuria, mảnh đất chôn cất của gia tộc tôi. Chính Esteban đã cung cấp những cái xương cho Garrido. Bố anh đang ở trong phòng kế bên; ông ta tuyên bố không biết là xương được dùng để mạo phạm nhà thờ. Ông ta tưởng chúng là một phần trong trò đùa rùng rợn, để trả đũa đã bị hất cẳng khỏi thứ mà ông ta coi là đất đai của mình.

Còn Margarita Berasategui - mẹ anh, mà anh đã lấy họ của bà để tỏ lòng tôn kính - một người đàn bà khốn khổ, bị trầm cảm suốt đời. Chắc hẳn đó là điều không thể chịu đựng nổi với một cậu bé có đầu óc thông minh sáng láng như anh, lớn lên trong một ngôi nhà u ám và thê lương, bị sự im lặng và tiếng khóc quấy rầy. Giống như một người bị chôn sống vậy, đúng thế không? Bà ấy đã cố gắng hết sức, giữ gìn nhà cửa sạch như lau như li, là quần áo, nấu ăn. Nhưng thế không đủ với một cậu bé, đúng không? Một cậu bé cần tình thương yêu, sự đồng cảm và âu yếm, cần chơi đùa, nhưng bà không thể chịu nổi con trai động chạm vào bà, đúng không? Có lẽ bà cảm thấy anh là một loại quái vật, một con quái vật luôn biết mọi thứ. Trước đó bà đã cố tự tử vài lần, nuốt hàng vốc thuốc an thần nhưng chưa bao giờ là đủ. Có lẽ vì không thực sự muốn chết, bà chỉ thèm có một cuộc sống khác. Cho đến một hôm, anh từ trường về nhà thấy mẹ mình hôn mê, một lọ thuốc viên tràn ra trên lòng… và anh đã làm nốt phần còn lại. Anh đã dí khẩu súng trường của bố vào đầu bà, có thể dùng chính tay bà, bắn bà vỡ óc. Không ai nghi ngờ việc đó, vì tất cả đều biết bệnh trầm cảm và những ý định nửa vời trước kia của bà; Ngoài ra, tỷ lệ tự tử trong vùng cao nhất nước. Không ai, ngoài bố anh, thế đấy. Hẳn ông thừa biết khi bước vào, thấy óc vợ bắn tung tóe lên khắp các bức tường và trần nhà. Margarita có thể trầm cảm nặng, nhưng ngôi nhà của bà luôn luôn ngăn nắp, gọn gàng và sạch sẽ. Phụ nữ hiếm khi tự tử theo kiểu hỗn độn như thế, ít ra là những phụ nữ như bà. Chính vì thế ông đã tống anh ra khỏi nhà và gửi đi xa. Chính vì thế, ngay cả bây giờ, ông ta vẫn sợ và tuân theo anh.

Đó là sự bắt đầu. Anh từ bỏ người bố bằng cách xóa họ của ông, nhưng khi lấy họ mẹ, anh đã thực sự mang tên nạn nhân đầu tiên của mình.

Berasategui ngồi lặng ngắt, lắng nghe.

– Cô có bằng chứng nào cho những luận điệu này không? - Viên luật sư hỏi.

– Còn bây giờ là sự không nhất quán, - chị tiếp tục, phớt lờ viên luật sư, trong lúc quan sát mọi biểu hiện trên mặt Berasategui. - Các nạn nhân đều là phụ nữ trưởng thành, gốc gác ở Baztán. Từng người đều bị giết bởi chồng hoặc bạn tình ngược đãi, đều trị liệu kiềm chế cơn giận, một môi trường hoàn hảo để tìm ra những người dễ tổn thương để điều khiển.

– Tôi không phải là người vận động, hắn lẩm bẩm.

Viên luật sư đẩy nhẹ cái ghế của mình khỏi bàn, dựng nên rào chắn vô hình giữa ông ta và thân chủ.

Amaia mỉm cười.

– Tất nhiên là không, sao tôi ngốc thế! Anh có một vị trí đặc biệt trong số những kẻ chủ mưu. Anh không phải là người vận động, điều khác biệt là các nạn nhân của anh muốn làm việc họ làm, đúng không? Họ muốn phụng sự anh và họ làm những việc phải làm, diễn ra trùng hợp với ý muốn của anh.

Hắn mỉm cười.

– Sau đó, trong bức tranh của mệnh lệnh và sự hài hòa xuất hiện sự không nhất quán là Johana Márquez. Tôi biết anh đã cố lôi kéo bố dượng cô ấy, nhưng ông ta là người hung bạo mà chiến lược điều khiển của anh không ăn thua. Anh không thể cưỡng lại niềm phấn khích mà Johana khuấy động trong anh, anh khao khát chiếm được cuộc đời cô gái, lớp thịt mềm mại, rắn chắc dưới nước da hoàn hảo đã bị kẻ hung tợn kia sắp hãm hiếp. - Amaia quan sát Berasategui hé môi và từ từ đưa lưỡi quanh miệng. - Anh lén theo Johana như một con sói đói, đợi khoảnh khắc mà anh biết là sẽ đến. Sự thèm muốn tràn ngập, anh không thể cưỡng lại, đúng không? Anh đã cắn một miếng thịt của Johana trong túp lều đó khi anh đến đòi chiến lợi phẩm của mình. Vết răng có thể để lại sự nghi ngờ hợp lý, nhưng anh đã để lại vết nước bọt trên mẩu thịt đặc biệt mà anh gìn giữ cùng những mẩu khác, như một món ăn ngon anh muốn bảo quản, song anh không thể cưỡng lại sự thèm muốn, - chị nói, trích dẫn lời Jonan.

Hắn chằm chặp nhìn Amaia, đăm chiêu.

– Johana, - hắn nói và cúi đầu.

Hai ngày không mưa và mặt trời ló ra qua các đám mây khiến mọi vật sắc nét hơn và tươi sáng hơn.

Sáng hôm ấy, việc đầu tiên Amaia phải làm là đến thăm Viện Pháp y Navarre. Chị kiên quyết đi một mình, mặc dù James và các chị gái đang đợi trong xe bên ngoài.

Vừa trông thấy Amaia, San Martín tiến tới chỗ chị và ôm nhanh rồi hỏi:

– Cô khỏe không?

– Khỏe, - chị đáp bình thản, nhẹ người vì sự ngắn ngủi của cái ôm.

Bác sĩ dẫn chị tới phòng làm việc chính thức của ông, đầy những pho tượng đồng. Ông không bao giờ sử dụng phòng này, mà thích dùng cái bàn lộn xộn trong góc ở tầng dưới hơn.

– Chỉ là hình thức thôi, thanh tra ạ, - ông nói và đưa cho chị một số giấy tờ. - Khi cô ký xong, tôi có thể chuyển hài cốt cho cô.

Amaia ký nguệch ngoạc, rồi gần như trốn khỏi sự quan tâm thân thiết của San Martín.

Đó là nhiệm vụ dễ dàng. Lúc này, mặt trời sưởi ấm lưng Amaia lúc chị cúi xuống ngôi mộ mở, trớ trêu thay chị lại muốn trời mưa. Mặt trời không nên chiếu sáng vào các đám tang, khiến chúng sống động hơn, sáng chói hơn và không thể chịu nổi. Mặt trời ấm áp chỉ làm tăng thêm nỗi kinh hoàng cùng mọi sự tàn ác của một vết thương há miệng.

Amaia quỳ trên nền đất vẫn sũng nước sau những trận mưa xối xả, hít mùi phong phú của khoáng chất. Thận trọng, chị đấy nhẹ cái gói bé xíu vào trong mộ rồi lấp kín, dùng cả hai bàn tay vỗ nhẹ xuống đất. Chị quay nhìn các chị gái và James, anh đang đung đưa Ibai trong tay, rồi cái nhìn đăm đăm của chị ngưng lại nơi bà Engrasi không thể bị hủy diệt, bà đội cái mũ nghiêng nghiêng đỏm dáng để che mái đầu quấn băng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.