Chị tới Elizondo lúc năm giờ sáng. Bầu trời vẫn tối đen, dường như bình minh sẽ không bao giờ hé rạng, không hề có bóng trăng sao, và Amaia hình dung một lớp mây đen dày đã hút hết ánh sáng trong lúc chị vận động cho ấm người. Lốp xe rung mạnh trên lớp đá cuội trên cầu, trong khi nước ở đập Txokoto chảy ào ào, đón mừng chị bằng bài ca bất diệt. Chị hạ kính xuống một chút để hít hơi ẩm dâng lên từ dòng sông, khó phân biệt trong cảnh ảm đạm, giống một dải lụa đen mờ nhòe.
Amaia đỗ xe bên ngoài cổng vòm vào nhà bà Engrasi, mò mẫm tìm chìa khóa. Cuộc hành trình trở về Baztán thật dài, bị sự trống rỗng chi phối, cản trở dòng suy nghĩ của chị. Từ lúc ra khỏi nhà thấy dài như nhiều ngày hơn là nhiều giờ; cảm giác mệt mỏi và căng thẳng choán lấy Amaia khiến chị cảm thấy yếu ớt lạ lùng, chẳng thể làm gì ngoài ngủ. Vừa bước qua ngưỡng cửa, chị cảm thấy dễ chịu vì mùi thơm của củi, xi đánh gỗ, hoa, kể cả mùi bơ và bánh quy ngọt ngào tỏa ra từ Ibai. Chị phải ngăn mình chạy tuốt lên gác và ẵm nó lên tay, có một việc chị phải làm trước đã. Chị đi xuyên ra sau nhà tới ga ra, nơi bà Engrasi dùng làm kho chứa củi, để máy móc trong nhà và đồ dùng ăn uống. Chị vào buồng tắm bé tí, cởi hết quần áo cho vào túi đựng rác, bật vòi sen và đứng dưới tia nước, chà xát khắp người bằng miếng xà phòng tìm thấy trong bồn rửa. Lúc xong xuôi, chị lau khô người bằng cái khăn mặt nhỏ, rồi ném nốt vào túi rác trước khi trở vào hành lang, trần truồng, quấn vội tấm áo choàng mặc nhà bằng len dày của bà cô. Rồi chị mở cửa trước, đi chân trần trên sàn nhà lạnh giá tới thùng rác, thắt nút túi rác và liệng vào trong. Trở vào nhà, chị thấy James đang ngồi trên cầu thang.
– Em làm quái gì ở đây thế? - Anh hỏi và cười, thích thú vì trang phục của vợ.
Chị khóa cửa rồi đáp, giọng đượm vẻ có lỗi:
– Em ném một thứ vào thùng rác.
– Em đi chân không, mà bên ngoài là 2°C, - anh nói, dang rộng cánh tay trong một cử chỉ giống như một nghi thức giữa họ.
Chị tiến tới chỗ anh, cho đến khi thân thể họ chạm vào nhau, hít mùi thơm ấm áp của chồng và ôm chặt lấy anh. Chị ngửa đầu và James hôn vợ.
– Ôi James, thật là quá quắt, - chị nói, không sao tránh được giọng điệu trẻ con chỉ dùng với một mình anh.
– Giờ thì xong rồi, em yêu. Em đã về nhà, anh sẽ chăm sóc em.
Amaia càng ôm chồng chặt hơn.
– Em không ngờ chuyện này, James ạ. Em không bao giờ nghĩ mình phải đối đầu với chuyện này lần nữa.
– Ros đã kể hết cho anh lúc chị ấy về rồi. Anh rất tiếc, Amaia, anh biết chuyện này khó khăn biết chừng nào, nhất là với em.
– Còn nhiều thứ nữa James ạ. Những việc em không thể kể với anh. Mọi thứ là…
Anh ôm lấy mặt vợ, ngửa đầu chị lên để hôn chị lần nữa.
– Chúng mình đi nằm đi, Amaia. Em rét run và mệt mỏi, - anh nói, lùa các ngón tay vào mái tóc ướt của chị.
Giống một người mộng du, chị để anh đưa lên gác, rồi cứ trần truồng trườn vào giữa các tấm chăn ấm áp, bám chặt lấy chồng. Mùi da anh, vòng tay khỏe khoắn của anh và nụ cười tinh nghịch muôn thuở của anh lúc nào cũng đủ khuấy động niềm khao khát của chị. Họ làm tình lặng lẽ, với sức sống mãnh liệt, sâu sắc gần như giống những người làm tình sau các tang lễ, hoặc sau cái chết của một người bạn, để khẳng định sự sống trong nỗi đau buồn; làm tình như một liệu pháp chữa bệnh đắm say, tuyệt diệu, hầu như để xóa sạch mọi nhớp nhúa của cõi đời.
Chị thức giấc với cảm giác mới ngủ vài phút, nhưng nhìn đồng hồ đã gần một giờ trôi qua, chị không nhận thấy mình đã thiếp đi. Nghe tiếng thở đều đều của James, chị ngồi dậy, nhoài qua người anh ngắm con. Thằng bé ngủ say, nằm ngửa, cánh tay gập lại, đôi bàn tay bé xíu xòe ra, lòng bàn tay ngửa lên. Chị mặc bộ pyjamas của James vứt trên sàn, kéo chăn đắp cho anh rồi rón rén ra khỏi phòng.
Những cục than hồng trong lò đã nguội. Chị cào thành một chỗ hõm, cho mẻ củi mới, chất củi như một tòa nhà, vừa làm vừa suy nghĩ. Ngọn lửa bùng lên ngay lập tức, bén từ những thanh củi làm nòm chị xếp giữa lòng lò. Chị lùi lại lúc cảm thấy hơi ấm trên mặt, ngồi trên ghế trước lò sưởi, Chị sờ tìm điện thoại di động trong túi áo và xem giờ, tính múi giờ khác biệt với New Orleans và tìm số trong danh bạ.
Aloisius Dupree. Quan hệ của các cháu là nguy hiểm, chị bực bội lúc nhớ lại lời của bà Engrasi. Ngoài là bạn, Dupree là một cảnh sát cừ khôi nhất mà chị biết: trực giác nhạy bén, thông minh, hiểu biết… Có Trời biết, chị đang cần giúp đỡ. Mọi thứ chị đang phải đối đầu chẳng có gì bình thường, chị cũng không biết chính xác người ta gọi một cảnh sát bình thường là gì nữa. Danh sách những sự việc khác thường xảy ra trong một năm qua dường như chồng chất. Chị biết mình có thể tìm hiểu ngọn nguồn vụ này, nhưng chị cần giúp đỡ, cần người hướng dẫn chị trên những con đường chị phải theo, đầy những khúc lượn quanh co và những chỗ ngoặt.
Cô xin cháu đừng gọi cho anh ta lần nữa.
– Khỉ thật, cô ạ, - chị lẩm bẩm, nhét điện thoại vào túi áo.
Mặc dù bị hút tới giai điệu chỉ mình chị nghe thấy, Amaia đứng lên và tới bên tủ ly, nhìn xoáy vào cái gói lụa đen đằng sau cánh cửa kính. Chị đi lên tầng thứ nhất, chỉ lướt qua cửa phòng bà Engrasi. Tiếng bà già vang lên trong bóng tối:
– Một phút nữa cô sẽ xuống.
Khi bà Engrasi tới, Amaia đã cầm cái gói và đang mở mảnh lụa. Lúc cầm các quân bài, hình như chúng ấm như một sinh vật; chị ngừng lại, chống chọi với những do dự luôn khuấy động trong lòng. Chị xáo cỗ bài, không liếc nhìn các quân bài lúc ôn lại bằng chứng trong đầu, những tuyến điều tra, những giả thuyết chưa đầy đủ.
– Cháu cần biết gì ạ? - Amaia hỏi, đưa cỗ bài cho bà cô, bà ngồi đối diện và đang lặng lẽ quan sát.
– Xáo bài, - bà ra lệnh cho chị.
Cảm giác về hiện tại đưa trở lại những hồi ức của quá khứ. Cảm giác mịn màng của các quân bài trượt giữa các ngón tay bé nhỏ, mũm mĩm của chị, cái mùi đặc biệt tỏa ra khi xê dịch chúng, xáo chúng lên, cách chọn quân theo bản năng, cách lật từng quân - mà bà cô đã dạy và chị long trọng lặp lại - biết cả trước khi lật mặt kia. Ngay lập tức, điều huyền bí được giải đáp trong chớp mắt, khi con đường chị nên theo trở nên thông thoáng trong đầu, khi chị xác lập được những mối liên quan giữa các quân bài. Đơn giản hóa phương pháp, cách chị làm hồi bé, chị cầm quân trên cùng. Trong lúc bà Engrasi xếp cỗ bài thành hình chữ thập, Amaia chịu thua sự áp chế của hồi ức về những sự kiện đã xảy ra trong quá khứ. Chị lật từng quân một, bị cảm giác bứt rứt mỗi lúc một sâu sắc kiềm chế lúc nhận ra từng quân mình đã chọn, dường như thời gian không trôi qua từ lúc Ros bói cho chị một năm trước.
Tình cờ hết quân này đến quân khác, kết quả lặp lại như cũ tuy mơ hồ, nhưng chúng giải thích rõ ràng cái thông điệp u ám kia là đáng sợ. Trong lúc bà cô kinh ngạc xoay bài, một hình mới xuất hiện trước mắt Amaia, tiếng Ros run run vọng tới chị như một tiếng vọng tối tăm từ quá khứ.
“Em đã mở một cánh cửa khác… Hãy hỏi một câu”, Ros ra lệnh.
“Em nên biết gì đây?”
“Đưa cho chị ba quân”.
Amaia đưa cho chị.
Ros để chúng ở nơi lúc này bà Engrasi để, và những hình vẽ sặc sỡ của cỗ bài ta-rô lặp lại trước mắt chị, dường như là bản sao của một năm trước.
“Điều em nên biết là có một yếu tố nữa trong trò chơi - nguy hiểm hơn rất nhiều. Hắn là kẻ thù của em, hắn đến vì em và gia đình em. Hắn đã tới hiện trường, và hắn sẽ tiếp tục thu hút sự chú ý của em cho đến khi em tham gia trò chơi của hắn”.
– Nhưng hắn muốn gì ở em, ở gia đình em?
Chị lật quân bài; trên bàn là quân Thần Chết nhìn chị trừng trừng qua hốc mắt trống rỗng.
“Hắn muốn xương của em”, tiếng Ros từ quá khứ.
– Hắn muốn xương của cháu, - bà Engrasi nói.
Amaia trừng trừng nhìn bà. Run lên vì giận, chị nhặt các quân bài và không nghĩ ngợi, ném chúng khắp phòng. Hết quân này đến quân khác bay lên trên chiếc ghế và rơi thịch đều đều xuống mặt lò sưởi, rồi rải rác trên nền.
Amaia vẫn im lặng, thấm thía việc vừa xảy ra. Từ nơi ngồi, chị có thể thấy một số quân bài rơi xuống đất ngửa lên, màu sắc sặc sỡ của hình vẽ hút ánh nhìn chăm chú của chị như nam châm, cùng lúc chị cảm thấy nỗi kinh hãi của mình dâng lên và rủa mình đã ngu ngốc rơi vào cái bẫy cũ, cố giữ một bước trước số mệnh.
Những lời khôn ngoan của bà Engrasi thấm sâu vào chị, tạo thành một phần trong cả chuỗi dài vang trong đầu chị mãi mãi:
“Các quân bài là một cánh cửa, và các cửa sẽ không bao giờ mở chỉ vì ích lợi của nó, hoặc để mở đằng sau chúng ta. Các cánh cửa không làm hại chúng ta, Amaia ạ, mà chỉ có thứ tiếp nhận qua chúng. Hãy nhớ đóng chúng lại sau khi bói xong. Thứ cháu cần là biết được điều chúng tiết lộ cho cháu, những thứ còn che giấu thuộc một lĩnh vực không rõ ràng”.
Bà Engrasi ngồi im, kín đáo quan sát chị. Bắt gặp cái nhìn chăm chú của bà, Amaia có thể thề rằng cô mình đang sợ.
– Cô thứ lỗi cho cháu, cháu sẽ nhặt lên ạ, - chị nói và tránh ánh mắt hoảng hốt của bà Engrasi.
Quỳ gối trên nền lò sưởi, Amaia thu các quân bài thành một gói. Bà cô đưa mảnh lụa cho chị lúc chị ngồi xuống, đếm chúng trước ngọn lửa: năm mươi sáu quân thứ và hai mươi hai quân chính, song chị chỉ đếm được hai mươi mốt. Amaia nghiêng người tìm quân bài bị mất và thấy nó rơi ngửa trong lòng lò. Ngọn lửa đã tàn nên quân bài không bị bén. Chị lấy cái kẹp trên tường và cặp vào góc lá bài, nhấc nó ra khỏi lò rồi đặt nó úp xuống sàn. Để kẹp vào chỗ cũ, chị với quân bài và cho nó vào với các quận khác. Cánh tay đau nhói như bị điện giật làm Amaia lùi lại và ngồi bệt trên sàn, dựa vào cái ghế. Chị chắc đây là cơn đau tim. Cơn đau nhói làm tay chị thõng thượt, như thể các gân bị đứt đột ngột, ngực chị co thắt, một ý nghĩa hình thành trong đầu, bất chấp hoặc có lẽ vì sự hoảng loạn của chị: Mình sắp chết.
Một bác sĩ có lần nói với chị: “Cô biết là cơn đau tim vì cô ngỡ mình sắp chết”.
Cố hết sức để không hét lên, Amaia nhận ra bà Engrasi đang lom khom cúi xuống chị, vừa khóc nức nở vừa lẩm bẩm những từ chị không thể đoán ra, và còn một thứ nữa, lúc chị hoang mang nhìn chỗ cơn đau xuất phát: đầu ngón tay cái và ngón trỏ. Chị nhìn chằm chặp vào quân bài vẫn nắm trong tay, các ngón tay cuộn lại tự vệ. Cố kiềm chế sự thôi thúc vồ lấy nó, Amaia dùng bàn tay rảnh nhẹ nhàng kéo nó ra, để lại một mảnh da dính lên bề mặt sáng bóng của lá bài, như một vết in còn mãi. Cơn đau ngừng ngay lập tức, lúc chị lo lắng nhìn quân bài rơi úp xuống giữa hai chân và không dám chạm vào nó lần nữa. Có vẻ lạ thường khi một quân bài có thể giữ được sức nóng đủ để gây một vết bỏng như thế. Một lát sau, chị đưa bàn tay ấy xuống dưới vòi nước lạnh, da trên các ngón tay hình như vẫn nguyên vẹn. Cơn đau chỉ còn lại cảm giác ngứa ngứa như khi bàn tay lạnh giá được sưởi ấm quá nhanh.
Bà Engrasi nhất quyết lau khô đôi bàn tay của cháu gái, kiểm tra kỹ càng các ngón tay.
– Cháu nghĩ chuyện gì vừa xảy ra, hở Amaia?
– Cháu không biết chắc.
–Cô chưa bao giờ thấy sự gì như thế, trừ hôm ở Juanitaenea, khi cháu chạm vào cái nôi ở tầng áp mái.
Amaia nhớ lại tình tiết ấy, cánh tay chị mềm oặt như thể gân bị đứt hết. Bỗng nhiên chị mỉm cười.
– Cháu biết là gì rồi! - Chị kêu to, khoan khoái. - Cháu từng bị đau vai và bác sĩ vật lý trị liệu bảo chắc cháu bị viêm gân vì bế Ibai. Khi cháu đang đi tới phòng tập bắn trúng đích cũng bị y như thế, cô ạ. Lần cuối cùng cháu đến, huấn luyện viên bảo cháu bị vỡ vai. Sau đó chỉ còn cảm giác ngứa ran, nhưng rõ ràng chỗ sưng tấy càng tệ hơn nếu cháu ráng sức.
Bà Engrasi hoài nghi:
– Nếu cháu nói vậy…