Mối Bất Hòa Truyền Kiếp

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 23

❊ ❊ ❊

Ngày 23 tháng Sáu năm 1980

Một cơn bão dữ dội tràn khắp Elizondo. Chiếu sáng bằng một cây nến, Juan quỳ gối cầu nguyện trên sàn buồng tắm. Anh biết đây là nơi không thích hợp nhất để cầu Chúa, nhưng anh là người nệ cổ và cảm thấy xấu hổ, sợ bất cứ ai trông thấy mình trong tình trạng này. Nhục nhã, kinh hãi, mắt anh đỏ ngầu vì khóc.

Khoảng chín giờ đêm hôm ấy, Rosario bảo chồng đưa hai con gái về nhà bà nội. Họ kinh ngạc vì những đống lửa mừng mà những người già hơn bắt đầu đốt trên các phố nhân lễ kỷ niệm thánh John. Chị đã tự gọi bác sĩ Hidalgo. Từ lúc đó đã ba giờ trôi qua. Họ chỉ ra khỏi phòng để hỏi xin nến khi ánh sáng đã nhạt. Đó là một giờ trước. Juan không thể chịu nổi sự im lặng đáng ngại bao trùm ngôi nhà sau những tiếng la hét khủng khiếp của vợ. Bị đuổi vào buồng tắm, cuối cùng anh đành nhượng bộ, những ngón tay đan xoắn vào nhau lúc anh thành tâm cầu xin Chúa trời ban cho mọi sự tốt đẹp. Rosario cư xử hết sức kỳ cục, không chịu đến bệnh viện mặc dù bác sĩ Hidalgo một mực khuyên nhủ, hoặc không chịu siêu âm dù đang mang thai đôi. Chị chọn sinh nở tại nhà như những lần mang thai trước và cấm chồng báo cho gia đình anh là chị mang thai đôi.

Anh nghe thấy tiếng lầm bầm ở phía xa, rồi tiếng bác sĩ Hidalgo cùng tiếng gõ nhẹ vào cửa.

– Juan, anh còn trong đó không?

Anh bật dậy rõ nhanh, liếc nhìn đôi mắt đỏ ngầu trong gương, mặt anh méo mó vì ánh nến.

– Vâng, tôi ra đây, - Juan nói và mở vòi, vã nước lên mặt. Anh xuất hiện, tay vẫn cầm khăn mặt. - Rosario ổn chứ?

– Vâng, anh đừng lo, chị ấy ổn, các cháu bé cũng thế. Hai bé gái khỏe mạnh Juan ạ. Chúc mừng anh, - ông nói và chìa bàn tay nặc mùi thuốc khử trùng.

Juan nắm tay ông, cười mỉm.

– Tôi có thể vào thăm được không?

– Đợi một chút, em gái tôi đang lau rửa và sửa soạn cho chị ấy. Sau đó anh có thể vào.

– Thêm hai con gái, hình như tôi chỉ biết đẻ con gái. - Juan toét miệng cười. - Tôi xin mời anh một chầu, - anh đề nghị.

Bác sĩ Hidalgo mỉm cười.

– Chỉ một ngụm thôi, tôi còn phải đến giúp hai phụ nữ nữa sắp sinh. Tôi hy vọng họ không đau đẻ đêm nay, mặt trăng có thể kích thích thủy triều, nhưng bão lại khuấy động dòng sông…

Juan kiếm hai cái cốc và rót mỗi cốc một ngụm whisky.

Lúc Fina Hidalgo thò đầu qua cửa phòng khách, Juan đặt ngay cốc của mình xuống.

– Đừng vội, anh cứ uống hết đi, cho chị ấy thêm vài phút nữa. Chị ấy sẽ chẳng đi đâu, đang mệt lả.

Nhưng Juan uống cạn rồi vội vàng ra hành lang.

– Đợi đã, - Fina nói và chắn đường anh. - Tôi đã nói Rosario chưa xong, chị ấy muốn mặc áo choàng mới, đợi chị ấy vài phút đã.

Nhưng Juan không muốn đợi. Cô gái già kỳ quặc này đang nói gì thế? Anh đã thấy vợ trần truồng hàng trăm lần, Fina Hidalgo hình dung sao nổi Rosario có thai như thế nào chứ?

Juan lướt qua nhưng Hilda chộp lấy cánh tay anh, ngăn lại.

– Cho chị ấy thêm vài phút, - cô ta van xin.

Nụ cười của Juan tắt ngấm lúc Hidalgo tới gần.

– Em sao thế, Hilda? Để anh ấy vào thăm vợ chứ.

Mùi âm ấm, nồng nồng của máu, mồ hôi hòa lẫn mùi hắc của thuốc sát trùng tỏa khắp phòng ngủ. Rosario mặc áo choàng mới tinh, sạch sẽ, đứng cúi xuống hai đứa trẻ sinh đôi. Juan mỉm cười bứt rứt lúc liếc thấy vẻ mặt vợ khi nhìn thấy anh. Chị ta đang giơ cái nệm lụa bé xíu thường tô điểm cho giường mình lên và đè xuống mặt một trong hai đứa trẻ.

– Lạy Chúa, Rosario! Mình đang làm gì thế? - Juan hét lên, đẩy mạnh vợ khỏi cái nôi và hất chị ngã.

Rosario là một phụ nữ khỏe mạnh, nhưng sau cơn sinh nở có phần yếu đi. Chị ta nằm bẹp trên giường, trừng trừng nhìn anh uy nghi, không thốt ra lời hoặc gây nên âm thanh nào.

Ngay lúc Juan lấy tấm nệm khỏi mặt con gái, đứa trẻ bắt đầu nức nở.

– Ôi, lạy Chúa tôi, ôi, lạy Chúa tôi! - Anh thất vọng rên rỉ.

Bác sĩ Hidalgo giằng đứa trẻ khỏi tay anh, kiểm tra mũi, thọc ngón tay vào miệng nó để biết chắc họng không bị tắc. Đứa trẻ gào to như xé phổi, mặt mũi nhăn nhó giận dữ.

– Chị ấy ổn Juan ạ, chị ấy ổn, đứa trẻ cũng ổn.

Nhưng hình như Juan không nghe thấy tiếng ông. Anh nhìn chằm chằm vào đứa con gái, lắc đầu. Bác sĩ Hidalgo nâng mặt Juan lên, buộc anh nhìn vào mắt mình.

– Cháu nó ổn mà, Juan, cứ nghe tiếng nó khóc mà xem, nó ổn mà, không có gì đâu. Khi một đứa trẻ mới sinh mà khóc như thế, có nghĩa là mọi việc ổn thỏa.

Cuối cùng, có vẻ nhưJuan nghe thấy tiếng ông. Mặt anh giãn ra ngay lập tức, nhưng rồi vùng khỏi tay bác sĩ, anh quay sang cái nôi thứ hai. Đứa trẻ kia không khóc. Nó nằm ì, bàn tay nắm lại nửa chừng ở hai bên đầu, mắt nhắm nghiền. Juan đưa tay tới nó, nhưng trước khi chạm vào con anh biết là nó đã chết.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.