– Xin chào, - Amaia nói với người lễ tân. - Tôi muốn nói chuyện với bác sĩ Sarasola. Anh có thể báo với ông ấy tôi ở đây được không?
Vẻ mặt người đàn ông thoáng ngạc nhiên trước khi anh ta trấn tĩnh lại.
– Tôi xin lỗi. Tôi không biết bất cứ người nào có tên đó làm việc trung tâm của chúng tôi.
Amaia không che giấu vẻ sửng sốt.
– Anh nói sao? Bác sĩ Sarasola. Cha Sarasola ở khoa tâm thần học.
Người lễ tân lắc đầu.
Amaia nhìn Jonan bối rối trước khi giơ phù hiệu của mình ra. Rồi chị nói:
– Hãy báo với ông ấy thanh tra thám tử Salazar đang ở đây.
Nhân viên lễ tân vội nhấc máy và quay số, cố không để lộ anh ta bị cái phù hiệu đe dọa biết chừng nào. Anh ta mỉm cười thân thiện lúc đặt máy.
– Xin các vị thứ lỗi, chúng tôi có quy định bí mật rất nghiêm ngặt, bảo vệ các nhân vật xuất chúng như cha Sarasola. Nếu có người biết cha ở đây, nơi đón tiếp này sẽ đầy những người muốn được nói chuyện với cha. Cha sẽ gặp các vị ngay bây giờ. Mời đi thang máy lên tầng thứ tư, sẽ có người đợi các vị ở đấy. Một lần nữa, xin lỗi vì sự bất tiện này.
Amaia không trả lời và bắt đầu tiến tới thang máy. Khi cửa mở ra tầng tư, một tu nữ trẻ đang đợi, dẫn họ xuống hành lang tới một văn phòng cạnh phòng y tá. Cô ta mời họ ngồi rồi lặng lẽ ra khỏi phòng.
– Rất mừng được gặp cô lần nữa, thanh tra. Cô không đi một mình, nên tôi nghĩ đây là vấn đề của cảnh sát hơn là y khoa, - ông ta nói và chìa tay cho phó thanh tra Etxaide.
– Có cả hai, nhưng chúng ta hãy bắt đầu với phần của cảnh sát.
Sarasola ngồi xuống và khoanh tay lại.
– Tôi chắc là ông biết có một vụ mạo phạm mới ở nhà thờ Arizkun. Có kẻ tạo ra một vụ chệch hướng bằng cách gây hỏa hoạn tại một lâu đài Trung cổ gần đó, rồi hành động trong lúc xe tuần cảnh đang điều tra vụ cháy. Lần này chúng làm hư hại mặt tiền của nhà thờ, một lần nữa để lại những cái xương cạnh ban thờ. Trước vụ này, chúng tôi đã nói chuyện riêng với một thiếu niên ở Arizkun, cậu ta ấp ủ nỗi oán giận với Giáo hội, bắt nguồn từ nỗi ám ảnh bệnh hoạn về các agote và lịch sử của họ. Cậu ta đặc biệt thông minh, vẫn đau buồn vì cái chết của người mẹ, hầu như giải thích được vì sao cậu lầm lạc. Tuy vậy, chúng tôi nghĩ cậu ta có thể bị khép tội trợ giúp và tiếp tay, song chắc chắn cậu ta không phải kẻ chủ mưu. Chúng tôi vẫn chưa giải quyết xong vụ này, nhưng tôi tin đang gần đến lúc bắt được thủ phạm. Khi làm được việc đó, chúng tôi sẽ vô cùng cảm kích sự hợp tác của cậu trai kia.
– Tôi hiểu… - Sarasola trầm ngâm, - một đức hạnh mẫu mực. Tôi hình dung cô bắt giữ một thiên thần nhỏ. Giáo phận sẽ dồn ép cậu ta chịu trách nhiệm.
– Tôi chỉ nói với ông, cậu ta đã giúp chúng tôi với…
– Nhưng cậu ta không phải là thủ phạm?
Amaia xét nét Sarasola, tự hỏi liệu Giáo hội muốn có thủ phạm thực sự hay chỉ là một kẻ bung xung.
– Không, cậu ta chỉ là một thiếu niên đang bối rối, bị một tội phạm lôi kéo. Chúng tôi thấy không có lý do gì ép buộc cậu ta chịu trách nhiệm.
Sarasola nhìn chị sắc sảo, dường như định phản đối, nhưng rốt cuộc ông ta dịu lại, môi nở nụ cười.
– Tốt lắm. Nếu cô không đồng ý, chúng tôi sẽ đợi sự việc diễn biến ra sao.
Amaia nhận ra sự nhượng bộ, đồng ý cái này để đổi lấy cái khác. Chị đợi.
– Và bây giờ, tôi hình dung đến phần y khoa.
Amaia mỉm cười, ra là thế.
– Cô có muốn nói chuyện riêng hơn không? - Sarasola hỏi. Rồi ông liếc nhìn Jonan. - Thứ lỗi cho tôi, nhưng những vấn đề này rất nhạy cảm…
– Cậu ấy có thể ở lại, - Amaia nói.
– Nếu anh ta không ở lại tôi sẽ thích hơn, - Sarasola nói đột ngột.
– Tôi sẽ đợi chị trong phòng y tá, Jonan nói và ra khỏi phòng.
Sarasola đợi cửa khép lại rồi mới nói:
– Chúng tôi đánh giá thông tin y tế hết sức thận trọng. Hãy nhớ rằng cô là con gái của bà, nhưng với bất cứ ai khác, việc điều trị cho Rosario là vấn đề đặc quyền của bác sĩ-bệnh nhân.
– Hôm ở Santa María de las Nieves, ông nói ông rất quen thuộc với ca của Rosario, song bà chưa bao giờ là bệnh nhân của ông. Ông đã gặp mẹ tôi lần đầu tiên và quan tâm đến bà ra sao?
– Như tôi đã giải thích, chúng tôi luôn luôn theo dõi các bệnh nhân tâm thần được giới thiệu có tính cách đặc trưng. Ca của mẹ cô rơi vào tiêu chuẩn ấy.
– Sắc thái hiểm ác?
– Sắc thái hiểm ác. Các ca được trình bày tại hội nghị của các chuyên gia về tâm thần học làm cho chúng tôi tiến bộ. Tên bệnh nhân không bao giờ được tiết lộ, chỉ có tuổi, các khía cạnh cá nhân và tiểu sử gia đình có liên quan tới bệnh tật của họ.
– Vì thế ông nắm vững bệnh tật của Rosario?
– Phải, theo tôi nhớ, lần đầu tiên tôi nghe về ca của bà tại một hội nghị. Có lẽ bác sĩ Franz là người nhắc tới bà trước.
– Bác sĩ Franz ở Santa María de las Nieves?
– Đừng lo, tôi cam đoan với cô chuyện đó không có gì bất thường. Đó là một thông lệ phổ biến cùng với các bài thuyết trình chúng tôi công bố trong các tạp chí khoa học chuyên ngành, cho phép chúng tôi trao đổi các quan điểm và chia sẻ các phương pháp điều trị. Đây là một phần bí quyết trong nghề nghiệp của chúng tôi. Cô có muốn thăm bà không?
Amaia giật mình.
– Gì kia?
– Cô có muốn thăm mẹ mình không? Bà ấy hoàn toàn yên ổn. Thực ra, trông bà rất khỏe.
– Không - Amaia đáp lại.
– Bà ấy không thể trông thấy cô: bà bị giám sát sau tấm gương hai chiều. Tôi nghĩ nhìn thấy bà sẽ cho cô một ý niệm về tình trạng hiện tại của bà, giúp cô hết băn khoăn.
Bác sĩ Sarasola đứng lên và đi ra cửa. Amaia theo ông, hoang mang hơn. Chị không muốn gặp mẹ, song Sarasola nói đúng: chị cần biết những lời khẳng định của Sarasola về sự cải thiện của Rosario là thật đến mức độ nào, bà có thể bị điều khiển đến mức độ nào.
Căn phòng nhốt Rosario thực sự giống với căn phòng cạnh phòng thẩm vấn ở đồn cảnh sát. Amaia theo Sarasola lúc ông ta vào và chào hỏi kỹ thuật viên đang ghi lại mọi thứ diễn ra trong phòng quan sát. Rosario ngồi, quay lưng lại phía họ, quay mặt về cửa sổ không rèm để ánh sáng chói lọi ùa vào, in bóng hình dáng của bà. Amaia đứng sau vị bác sĩ và thận trọng đến gần tấm gương.
Như thể chị gọi to tên Rosario, hoặc một tia chớp phóng từ người chị và chạm vào mẹ chị. Giống như con cá mập ngửi thấy mùi máu, Rosario từ từ quay về phía tấm gương, một cái cười gớm ghiếc lan khắp mặt bà, khiến vừa thoáng thấy theo bản năng Amaia đã nhảy vội sang một bên, dựa sát vào tường.
– Bà ấy có thể trông thấy tôi, - chị nói, run run.
– Không, không thể được. Bà ấy không thể trông thấy hoặc nghe thấy cô, căn phòng này cách ly hoàn toàn.
– Bà ấy có thể trông thấy tôi, - Amaia nhắc lại. - Kéo rèm.
Sarasola quan sát chị với vẻ thích thú lạnh lùng.
– Tôi nói là kéo rèm, - chị nhắc lại và rút vũ khí.
Sarasola tiến tới cửa sổ, ấn nút và tấm rèm điều khiển bằng điện hạ xuống.
Chỉ khi nghe tiếng tách, Amaia mới bước đủ xa bức tường, biết chắc tấm rèm che kín hoàn toàn. Rồi đút súng vào bao, chị sải bước ra khỏi phòng. Sarasola đi theo, nhưng trước đó còn quay lại nói với kỹ thuật viên:
– Anh đã có mọi thứ đó chưa?
Amaia giận dữ đi xuống hành lang, Sarasola theo sát gót.
– Ông đã biết chuyện sẽ xảy ra.
– Tôi không biết cái gì sẽ xảy ra, - ông ta đáp.
– Nhưng ông biết sẽ xảy ra cái gì đó, ông biết bà ấy sẽ phản ứng, - chị nói và quay ngoắt lại nhìn ông ta.
Lần này, Sarasola không đáp.
– Đây là một sự bố trí, lẽ ra ông phải hỏi ý kiến tôi.
– Gượm đã. Thứ vừa diễn ra rất quan trọng, chúng ta cần thảo luận về nó.
– Tôi rất tiếc, bác sĩ Sarasola, - chị nói và không chậm bước, - bây giờ tôi phải đi, nên việc đó phải đợi thôi.
Lúc đến phòng y tá, một nhóm sáu bác sĩ mặc áo choàng trắng tiến tới chỗ họ. Họ dừng lại kính cẩn khi trông thấy vị linh mục. Ra hiệu về phía họ, Sarasola nói với Amaia:
– Một sự trùng hợp ngẫu nhiên may mắn! Cô thấy không, thanh tra, đây là đội ngũ y tế đang chăm sóc mẹ cô. Trên thực tế, bác sĩ Berasategui là người…
– Để lần khác, - Amaia cắt ngang lời ông.
Chị liếc nhìn các bác sĩ tươi cười, lẩm bẩm: “Nếu đây là mọi thứ giống ông” lúc đi lướt qua, nhằm tới thang máy.
Jonan vào cùng chị, chị đợi cửa khép lại mới nói:
– Khỉ thật Jonan ạ, tôi nghĩ đưa mẹ tôi tới đây là một sai lầm. Tôi chưa bao giờ tin hoàn toàn, nhưng bây giờ tôi có nhiều nghi ngờ nghiêm trọng không phải vì tôi nghĩ bà ấy không được chữa trị đúng đắn. Còn một thứ khác nữa.
– Sorasola ư?
– Tôi nghĩ thế. Chắc chắn ông ta là một người đáng nể, nhưng ngạo mạn đến thế… Ngược lại, tôi biết ông ta đúng về một số mặt.
– Hội tôi còn là học trò, có nhiều tin đồn họ thực hiện lễ trừ tà khoa tâm thần học của bệnh viện Opus Dei. Nghe đồn rằng bất cứ khi nào có một ca nghi ngờ là bị khống chế ở bất kỳ nơi đâu trên thế giới, Giáo hội lại trả tiền để chuyển bệnh nhân tới đây “chữa trị”. - Jonan không cười khi nói câu này.
Amaia đáp lại, cũng nghiêm trang tương tự:
– Khi Sarasola đề xuất chuyển mẹ tôi tới đây, tôi đã hỏi ông ta nửa đùa nửa thật, là họ có định trừ tà ma cho bà không. - Chị trầm tư.
Jonan ngừng để chị có thời gian trước khi hỏi:
– Ông ta đã nói gì?
– Rằng trong trường hợp của mẹ tôi, việc đó không cần thiết. Ông ta không đùa đâu.