Mối Bất Hòa Truyền Kiếp

Lượt đọc: 129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 40

❊ ❊ ❊

Các đường phố Pamplona đông đúc vì mọi người đi mua sắm, mặc dù đã muộn và các cửa hàng sắp đóng cửa. Amaia gọi Markina trong xe. Ông có vẻ nhẹ nhõm khi biết Sarasola không dính líu đến vụ này và hình như bác sĩ Berasategui hành động một mình.

– Hiện giờ chúng tôi đang trên đường tới nhà hắn, nhưng tôi cần lệnh của tòa để vào trong và khám nhà, dù hắn còn đó hay không.

– Cô sẽ có.

– Còn việc nữa…

– Bất cứ cái gì cô cần.

– Cảm ơn ngài đã cho phép tôi lưu lại đó.

– Cô không cần cảm ơn, cô đã làm đúng. Dù Sarasola không phải là thủ phạm, ông ta cũng là chìa khóa của vụ này.

Montes và Amaia vào thang máy cùng người gác cổng, trong lúc Etxaide và Iriarte leo cầu thang bộ. Amaia đợi đến lúc mọi người đã yên vị ở hai bên cửa, Montes mới gõ.

– Cảnh sát đây, mở cửa, - anh nói và tránh sang bên.

Không có trả lời và không một âm thanh di chuyển gì ở bên trong.

– Tôi đã nói với các vị là anh ta không có nhà, - người gác cổng đằng sau nói. - Anh ta hay đi nước ngoài dài hạn. Chắc bây giờ đang đi một chuyến. Ít nhất một tuần nay tôi không trông thấy Señor Berasategui.

Amaia ra hiệu cho Iriarte, anh dùng chìa khóa người gác đưa cho và mở khóa. Montes đẩy cửa và bước vào, chĩa súng lúc những người khác theo sau.

– Cảnh sát đây! - Họ hô to.

– Không có ai, - Iriarte từ cuối căn hộ báo.

– Không có ai, - Montes từ phòng ngủ lặp lại.

– Tốt, bây giờ chúng ta khám nhà. Mọi người đi găng vào, - Amaia ra lệnh.

Căn hộ gồm một phòng khách, bếp, phòng ngủ kèm buồng tắm, phòng tập và ban công rộng, xấp xỉ hai trăm mét vuông, trong đó ấn tượng lớn nhất là ngăn nắp, được nhấn mạnh bằng trang trí giản dị hai màu đen-trắng.

– Tủ áo gần như trống rỗng - Iriarte nói. - Người này hình như không có nhiều quần áo hoặc đồ đạc. Nhưng chúng tôi tìm thấy một tủ lạnh nhỏ giấu dưới quầy bếp. Chị vào đây và xem thì hơn.

Nó giống một tủ rượu vang và khá mới, làm bằng thép không gỉ. Etxaide rút ra hai cái khay cho chị thấy chúng trống rỗng. Bên trong không cần rã đông và sạch bong như từ cửa hàng về thẳng đây. Trong cái khay trên cùng, có mười hai gói riêng rẽ, không gói nào lớn hơn cái điện thoại di động, xếp hàng ngay ngắn theo kích thước. Họ nhận thấy các gói được chăm chút cẩn thận, bọc bằng giấy sáp màu kem, buộc dây và thắt nơ con bướm, tạo cho chúng một vẻ như gói quà nhỏ, nếu không có các nhãn gắn theo. Họ nhận ra chúng ngay lập tức, họ đã nhìn thấy chúng hàng chục lần, đung đưa ở bàn chân hoặc cổ tay các xác chết trong nhà xác. Chữ viết tay trên các dòng dành riêng các chi tiết của tử thi, thoạt đầu Amaia ngỡ là than củi song là một loạt con số, chị nhận ra là ngày tháng.

– Cậu có mang bộ đồ nghề dã ngoại không? - Chị quay sang hỏi Jonan.

–Ở trong xe. Tôi sẽ đi lấy, - anh nói và đi vội ra ngoài.

– Tôi muốn chụp ảnh mọi thứ, đừng chạm vào bất cứ thứ gì cho đến khi phó thanh tra Etxaide đã xử lý xong.

– Cô nghĩ trong gói là gì? - Một giọng nói ở đằng sau chị hỏi.

Amaia quay ngoắt lại, thấy thẩm phán Markina đã bước vào không một tiếng động. Ông nhập vào nhóm các cảnh sát đang tụ tập quanh cái tủ lạnh mở. Thỉnh thoảng, hơi lạnh tỏa ra từ bên trong, phả xuống sàn nhà sạch bong, để lại một vòng tròn lạnh giá quanh mắt cá chân họ, trước khi tan đi.

Amaia không có ý định đáp lại câu hỏi của ông. Chị từ chối mọi phỏng đoán mơ hồ. Họ sắp tìm ra thôi.

– Nào các quý ông, chúng tôi cần khoảng trống để làm việc, - chị nói, ra hiệu cho họ dành không gian cho phó thanh tra Etxaide, anh đã mang bộ đồ nghề vào. - Montes, anh có chi tiết của các vụ án mạng không?

Anh rút chiếc BlackBerry và giơ lên cho chị thấy.

Amaia gật đầu.

– Tôi nghĩ những dòng này là ngày tháng. Đây này, 31 tháng Tám năm ngoái, phù hợp với ngày Lucía Aguirre mất tích, 15 tháng Mười một năm kia, tôi nghĩ là María ở Burgos; sáu tháng trước, ngày 2 tháng Năm là Zuriñe ở Bilbao…

Thanh tra Montes xác nhận ngày tháng hoàn toàn phù hợp.

Jonan đặt thước cạnh các gói và chụp ảnh ở các góc độ khác nhau. Chị nhìn lướt các nhãn, những chữ ghi chẳng có ý nghĩa gì với chị, cho đến khi nhận ra một cái gói. Nó nhỏ nhất, khô hơn cái bật lửa, giấy bọc có nhiều vết nhăn hơn những gói khác. Sợi dây buộc nhãn hơi lỏng, dường như được thắt vội, không buộc chặt ở nút. Chị kiểm tra ngày tháng, là tháng Hai năm ngoái, khớp với vụ giết Johana Márquez. Chị thở dài.

– Jonan, chụp ảnh gói này: trông có vẻ như được gói và mở ra vài lần.

Amaia đợi anh chụp xong. Rồi chị dùng hai cái nhíp, nhấc cái gói ra khỏi khay tủ lạnh và đặt lên mảnh vải bạt trải khắp mặt quầy. Cẩn thận không làm hỏng cái nơ lỏng lẻo, chị rút sợi dây khỏi cái gói và khéo léo dùng nhíp tách các mảnh giấy gói đông cứng, phần còn lại cứng nhắc, giống các cánh của một bông hoa lạ. Bên trong, dưới một lớp giấy bóng mỏng trong suốt là một phần thịt. Nó dễ xác định nhờ các thớ tạo thành cơ, đã bung sợi và trăng trắng ở hai đầu, cho thấy nó được rã đông và đông lại nhiều lần.

Montes rùng mình.

– Chị có nghĩ là thịt người không, sếp?

– Có, tôi nghĩ thế. Chúng ta phải đợi kết quả xét nghiệm, nhưng nó giống như các mẫu tôi đã thấy ở Quantico.

Chị cúi xuống, để mắt ngang tầm đầu mảnh thịt.

– Nhìn này, có vẻ đây là những vết răng. Còn cái màu trắng trắng, lốm đốm là gì? Là vết ẩm mốc trên thực phẩm đông lạnh. Tôi nghĩ Berasategui phải rã đông nó, cắn một miếng và làm đông lại.

– Giống như giữ gìn một món ăn ngon, nhưng đồng thời không thể cưỡng lại, - Jonan nói.

Amaia nhìn anh, hãnh diện.

– Nhận xét hàng đầu, Jonan. Gói nó lại và đặt trở lại đúng chỗ cũ, cho đến khi đội pháp y tới, - chị nói và thằng người lên rồi ra khỏi bếp.

Amaia đi một vòng khắp nhà, cố hiểu xem nó nói gì với mình. Khi đã xong, chị trở lại bếp.

– Đây là một nơi trang trí và trình diễn, - chị tuyên bố.

Họ nhất loạt quay về phía chị.

– Mọi thứ - phòng tập thể dục, đồ đạc, căn hộ đắt giá này, theo lời người gác cổng là nơi hắn chỉ ở có thời gian, nó là nơi trang trí và trình diễn. Là một phần mặt nạ hắn nấp đằng sau, một hình ảnh cần thiết hắn dàn dựng cho một bác sĩ tâm thần trẻ tuổi và thành công. Đây chỉ là một địa chỉ, một nơi hắn có thể mời đồng nghiệp tới uống một cốc, thỉnh thoảng là một phụ nữ - không nhiều, tôi chắc thế, chỉ đủ để gây ấn tượng cho một trạng thái bình thường. Dấu vết duy nhất, thực sự của hắn là ở các gói trong tủ lạnh. Và trong một thứ chúng ta không thể nhìn thấy, nhưng rất hiển nhiên: không hề có đồ dơ bẩn hoặc sự xáo trộn. Nơi này không một vết nhơ, và đó không phải là dàn cảnh mà là thuần túy. Những kẻ dụ dỗ như hắn cần rèn luyện một kỷ luật tự giác cực kỳ cao.

– Vậy…?

– Hắn không sống ở đây, nhưng hắn phải dành thời gian tới đây để duy trì vẻ bên ngoài. Tuy vậy, ở đây thật buồn chán, hắn nhớ ngôi nhà thực sự, các thứ của hắn, đồ đạc của hắn, các chiến lợi phẩm của hắn. Vì thế muốn khuây khỏa, hắn mang một phần ngôi nhà của hắn theo, giống như một cái neo vào thế giới thật, với con người thực sự là hắn. Chính vì thế hắn mang các mẫu này - chúng là các linh vật giúp hắn duy trì sự giả vờ của…

– Thanh tra, - Iriarte cắt ngang, giơ điện thoại ra, - có điện thoại từ Elizondo: Naría nói trước kia cô ấy chưa bao giờ trông thấy người này, nhưng mẹ của Johana Márquez muốn nói chuyện với chị.

– Vâng, tôi nhận ra người đàn ông này, thanh tra ạ. Hắn thường tới ga ra nơi… nơi ác quỷ làm việc… Hãy tha thứ cho tôi, thanh tra, tôi không thể nói lên tên hắn sau những việc hắn đã làm với chúng tôi, có thể hắn đã mục rữa ở địa ngục. Người đàn ông đó có một chiếc ô tô đắt tiền, tôi nghĩ là Mercedes, tôi không biết nhiều về xe cộ nhưng tôi có thể nói thế nhờ ngôi sao trên nắp ca pô. Một hôm, hắn lái xe đó tới rồi trở lại vài lần, không phải vì việc xe cộ mà để uống cà phê… với hắn. Tôi nhớ một hôm đi qua quán rượu, tôi nhìn thấy người này ngồi đó, vận quần áo rất lịch sự, trang nhã, có thể nói anh ta là người có văn hóa và có tiền. Tôi lấy làm lạ là một người như thế đi cả một quãng đường dài tới đây chỉ để uống cà phê với một thợ máy xuềnh xoàng. Tôi còn hỏi hắn về chuyện đó, nhưng hắn bảo tôi cứ biết việc của mình đi. Sau đó, tôi còn trông thấy người đàn ông này vài lần nữa.

– Cảm ơn Inés. Bà đã giúp chúng tôi rất nhiều.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, chị dùng điện thoại truy cập ảnh Berasategui họ được cung cấp tại bệnh viện. Đóng màn hình, chị bấm số nhà bà cô và đợi trong lúc chuông reo, nhưng không có ai nhấc máy. Chị xem đồng hồ, chín giờ. Bà Engrasi không bao giờ ra khỏi nhà vào giờ này. Chị gọi vào di động của Ros và chị nhấc máy ngay lập tức.

– Ros à, em lo lắm. Em gọi về nhà và không ai trả lời.

– Đường dây hỏng rồi. Ở Elizondo có bão to, mất điện gần một giờ rồi. Chị đang ở xưởng với Ernesto, em có thể hình dung ở đây hỗn độn đến thế nào. Bọn chị đang chuẩn bị cho một đơn hàng lớn của một siêu thị Pháp, ngày kia là hạn trả bánh. Ernesto ở lại với hai trợ lý giám sát nướng bánh, nhưng khi điện mất, các lò đều ngừng hoạt động. Không chỉ mất toàn bộ mẻ bánh mà bột đã nhào đang chảy tràn lan khắp bề mặt các lò hâm. Chu trình tự làm sạch chạy bằng điện, bọn chị đang làm việc dưới ánh nến, vừa dùng bàn xẻng nạo vét vừa cầu nguyện sớm có điện. Chị sẽ ở đây lát nữa, nhưng đừng lo, cô Engrasi đã thắp nến thơm khắp phòng khách, căn nhà trông rất đáng yêu. Sao em không thử gọi vào di động của cô?

– Cô Engrasi có di động à?

– Ừ, cô không kể với em sao? Chắc vì cô không thích dùng. Chị vừa mua cho cô, chị lo nhỡ có chuyện gì xảy ra trong lúc cô đi dạo. Cách đây không lâu có một phụ nữ ở Erratzu trượt chân và ngã xuống đường, rồi phải nằm trên mặt đất suốt hai tiếng đồng hồ mới có người đi qua. Thế mới thuyết phục được cô, nhưng cô hay quên sạc pin, - Ros cười khúc khích trước khi cho Amaia số.

Chị gọi vào số của bà cô.

– Engrasi Salazar nghe.

Amaia cười to, cười mãi mới nói nên lời:

– Cháu đây, cô ơi!

– Cháu yêu của cô, thật là ngạc nhiên thú vị, khi thấy thứ này có ích.

– Cô khỏe không ạ?

– Chúng ta đều ổn, đang hưởng thụ ánh nến và hơi ấm của lò sưởi. Mất điện lúc chúng ta vừa tắm cho Ibai xong. Sau đó Ernesto gọi và báo họ mất cả mẻ bánh, nên chị cháu phải đến xưởng. Ở đây vẫn mưa như trút, người ta nói quảng trường và đường Jaime Urrutia ngập tới gần nửa mét. Dịch vụ cấp cứu bị gọi khắp mọi nơi. Sấm điếc tai, nhưng con trai cháu chẳng hề gì, nó đã ăn no và đang ngủ như một thiên thần.

– Cô ơi, có một việc cháu muốn hỏi cô.

– Nói đi, cháu.

– Người trông nom mảnh vườn ở Juanitaenea.

- Phải, Esteban Yáñez.

– Đúng ạ, cô đã kể ông ta có một con trai. Cô nhớ anh ta có giống bố không ạ?

– Giống như đúc, ít nhất là khi cậu ta còn bé.

– Cô có nhớ tên cậu ta không?

– Không, cháu ạ. Hồi đó cô ở Paris, cô không nhớ có nghe nhắc đến tên cậu ấy không. Có khi cháu còn biết cậu ta hơn cô đấy. Cậu ta hơn cháu hai, nhiều nhất là ba tuổi.

Amaia ngẫm nghĩ. Chưa chắc chị biết anh ta, hai năm là một khoảng cách lớn ở độ tuổi đó.

– À, như cô đã kể với cháu, sau khi mẹ cậu ấy tự tử, cậu bé tội nghiệp khăn gói đến ở một trường nội trú đắt tiền tận Thụy Sĩ. Lúc ấy cậu ta chưa quá mười tuổi. Cô dám nói rằng cậu ta được ăn học tử tế nhưng không được yêu thương.

– Cô ơi, cháu cảm ơn cô. À, còn một việc nữa: cô đã sạc đầy pin di động chưa ạ?

– Làm sao cô biết được?

– Cô nhìn vào màn hình, có một số vạch bé xíu ở trên cùng. Cô thấy có bao nhiêu vạch?

– Đợi một chút, để cô đeo kính.

Amaia mỉm cười lúc nghe thấy bà cô mò mẫm.

– Một.

– Pin của cô gần hết, bây giờ cô sạc ngay đi.

– Chị cháu hay trách cô, nhưng cô cứ quên. Cũng chẳng có gì lạ, cô chưa bao giờ dùng thứ này.

Amaia định ngắt máy thì chợt nhớ ra.

– Cô à, người phụ nữ đã tự tử, mẹ của anh ta, cô có nhớ tên bà ấy không?

– Ồ có, tất nhiên rồi. Margarita Berasategui, một phụ nữ dịu dàng, thật đáng tiếc.

Có cuộc gọi khác, chị chào bà Engrasi và nhận cuộc gọi của Sarasola.

– Thanh tra Salazar, tôi vừa xem lại những đợt trị liệu của Rosario như cô gợi ý. Bà ấy nói rất ít, nhưng có vẻ phấn khích vì có thể gặp đứa cháu gái.

– Rosario chưa bao giờ có cháu gái, - Amaia đáp.

– Cô vừa sinh con đấy thôi?

– Vâng, nhưng tôi có con trai. Dù sao, tôi cũng không nghĩ là bà ấy biết. Làm sao mà biết được?

– Tôi chợt nghĩ bà ấy nhắc đến con của cô.

Ngắt máy ngay lập tức, Amaia lại bấm số khác và bứt rứt liếc nhìn cách trang trí giản dị mà kẻ giết người đã chọn cho căn hộ của mình.

Sau vài tiếng chuông, Flora trả lời.

– Amaia à? Thật ngạc nhiên quá! Chị có vinh dự làm gì đây?

– Flora, chị đã nói với Ama là em có một đứa con trai phải không?

Lúc đáp lại, giọng Flora thay đổi hẳn:

– Không… Ờ…

– Chị có nói hay không?

– Chị nói với mẹ rằng mẹ sắp được làm bà ngoại, nhưng hồi đó chúng ta vẫn tưởng nó là con gái. Khi nhìn thấy phản ứng của bà, chị không nhắc lại chuyện đó nữa.

– Mẹ phản ứng ra sao?

– Gì kia?

– Chị vừa ám chỉ là phản ứng xấu. Mẹ đã nói gì?

– Ban đầu, bà hỏi em đặt tên con bé là gì. Chị nói em vẫn chưa chọn một cái tên… Thực ra, lúc đầu bà có vẻ hài lòng, nhưng sau đó bà nói… Chị không biết, bà bắt đầu cười và nói những lời lẽ ác độc.

– Bà nói gì, Flora? - Amaia cố nài.

– Chị nghĩ tốt hơn hết là không nên kể với em. Em biết là mẹ không khỏe như thế nào rồi. Thỉnh thoảng bà ác lời, nhưng bà không…

– Flora! - Chị hét lên.

Tiếng Flora run run ở đầu dây bên kia:

– Ta sẽ ăn thịt con sói cái bé nhỏ.

Sự kinh hoàng khiến tim chị đập dồn, adrenaline tăng cao. Miệng chị méo lại thành một nụ cười, nụ cười cổ xưa cùng với sự tiến hóa đã dạy chúng ta xoa dịu kẻ thù. Hơi thở của chúng ta trở nên nhanh hơn, hòa nhập với nhịp tim. Adrenaline ào lên làm mắt chúng ta mở to, dường như lồi ra, làm chúng ta mất phần lớn tầm nhìn bên ngoài.

– Amaia, có chuyện gì thế? - Markina hỏi, và đến gần chị.

Theo bản năng, chị rút khẩu Glock.

– Bà ấy sắp giết con trai tôi. Họ đang tới Elizondo, chính vì thế hắn đưa bà ấy ra ngoài. Bọn chúng sắp giết con trai tôi. Đây là việc Garrido đang đợi. James đang ở Bilbao và chúng ta bận điều tra chuyện tào lao này. Hắn đã lừa chúng ta: tất cả chỉ là cách đánh lạc hướng, hắn sắp giết con trai tôi, họ sắp giết Ibai. Lạy Chúa tôi, chỉ có mình nó với cô tôi! - Chị nói, những giọt nước mắt to, nóng bỏng làm mắt chị cay xè.

Nghe tiếng chị nói, những người khác ùa ra khỏi bếp.

– Chị gọi về nhà chưa? - Iriarte hỏi.

Chị nhìn anh trừng trừng, ngạc nhiên. Sao việc này lại có thể? Quá hoảng hốt, chị đã ngừng suy nghĩ. Rút điện thoại, chị gọi vào di động của bà Engrasi. Chị nghe thấy tiếng chuông reo, nhưng bà Engrasi vừa trả lời, điện thoại tắt ngấm. Cơn ác mộng quen thuộc nhảy múa trước mắt chị, chị hình dung Rosario cúi xuống nôi của Ibai, đúng kiểu đã nhiều lần bà cúi xuống giường chị. Một ý nghĩ sáng suốt đưa chị về thực tại. Pin của bà Engrasi đã hết, chỉ còn một vạch, chỉ làm điện thoại reo chuông rồi tắt ngay, chị hình dung bà Engrasi đang nguyền rủa cái thiết bị vô dụng.

– Điện thoại di động của cô tôi hết pin, còn đường dây trên đất liền thì hỏng, ở Elizondo đang bị cắt điện.

– Chúng ta đi thôi, thanh tra, - Iriarte nói, - Chúng ta sẽ huy động tất cả, chúng ta sẽ bắt được họ.

Họ không đợi thang máy mà chạy xuống cầu thang bộ, Montes và Iriarte vừa chạy vừa gọi điện thoại. Lúc họ ra xe, Amaia đã lấy lại phần nào bình tĩnh, nhưng Jonan giằng lấy chìa khóa khỏi tay chị và chị không phản đối, đầu Amaia nặng trịch dường như bị dìm xuống nước hoặc đội mũ sắt bóp nghẹt mọi thứ quanh chị. Chị nhận ra Markina đang đứng bên mình.

– Tôi sẽ đi với cô, - ông nói.

– Không, - Amaia cố thốt ra lời. - Ngài không thể đi được.

Ông nắm lấy tay chị:

– Amaia, tôi sẽ không để cô tới đó một mình đâu.

– Không, tôi nói rồi mà! - Chị tuyên bố và vùng vẫy thoát ra.

Markina lại nắm tay chị, mạnh hơn.

– Tôi sẽ đi với cô. Tôi sẽ đến bất cứ nơi nào cô đến.

Chị nhìn ông chằm chằm giây lát, cố suy nghĩ.

– Thôi được, nhưng đi xe khác.

Markina gật đầu, rồi vội vã chạy tới xe của Montes.

Họ lên đường chưa được mấy chốc thì chuông điện thoại của Jonan reo. Anh bật loa, tiếng Iriarte vang đến họ.

– Sếp, tôi đã huy động toàn bộ các xe tuần tra. Hôm qua, sông Baztán đã tràn bờ và hôm nay mực nước lại đang dâng vì bão. Hơn nửa thung lũng mất điện sau khi một cái cây đổ làm đứt cáp viễn thông, chắc phải vài giờ nữa mới sửa được. Thêm nữa, mưa như trút gây sạt lở, bùn chảy xuống đèo Baztán. Đường N-121đã đóng chỉ có thể ưu tiên cho chúng ta. Nếu bọn họ chuyển qua NA-1210, họ sẽ mất nhiều thời gian, tôi nghe nói một hàng dài xe nối đuôi nhau. Tôi đã cố liên lạc với đội cứu hỏa ở Oronoz, nhưng họ có quá nhiều cuộc gọi và không thể nối được. Tôi sẽ cố gọi vào vài số cá nhân, nhưng dù thế nào thì một xe tuần tra cũng đang trên đường tới nhà bà cô của chị như tôi dặn.

Chị mình, Amaia chợt nghĩ và bấm số.

– Tệ hơn chị tưởng, em ạ, - Ros nói ngay lúc nhấc máy.

Amaia ngắt lời chị:

– Ros, chị cần về nhà ngay. Một bác sĩ đã giúp Ama trốn khỏi bệnh viện, bà nói với Flora là sẽ giết con sói cái bé nhỏ mà em sắp sinh. - Lúc nói, nước mắt lại dâng lên mắt chị. Chị cố kìm lại. - Ros à, bà sắp giết con em vì bà không thể giết được em.

Lúc Ros trả lời, qua giọng nói Amaia biết chị mình đang chạy.

– Chị tới đó ngay đây, Amaia.

– Ros, đừng đi một mình. Đưa Ernesto đi cùng chị.

Một tiếng sấm rất lớn vọng đến chị qua điện thoại, hoặc kết nối bị ngắt hoặc Ros đã ngắt máy. Amaia cảm thấy bị đánh gục.

NA-1210 là một trong những con đường đẹp nhất xuyên qua Navarre. Bao quanh là những cánh rừng xanh tươi bình dị, ánh sáng lọc qua các ngọn cây tạo ra hoa văn tỏa sáng nhảy múa trên mặt đất. Đã có một thời, con đường cái hiện nay nguy hiểm trải qua những giai đoạn huy hoàng nhất: xe cộ thích đi đường này đã để lại nhiều dấu vết trên mặt đường, để lại những ổ gà, những hòn đá vỡ vụn, các cánh rừng ở hai bên đôi khi cản trở như cành cây gẫy, xác các thú vật lạc trên đường. Tối nay, trời đen như mực, chỉ có những tia chớp soi sáng, mưa đổ như thác làm giảm tầm nhìn tối thiểu, con đường trở thành một địa ngục trần gian, bị tắc nghẽn vì xe cộ từ đường cao tốc lái sang.

Amaia không chú ý đến con đường. Quyết không thăm lại những cơn ác mộng trong đầu, chị tập trung vào việc biên soạn một tiểu sử - tiểu sử của một kẻ bị bệnh tâm thần. Những người bệnh tâm thần không thể cảm thông, là do “sai lỗi thiết kế” của họ. Họ có thể trải qua những cảm xúc bị khuấy động vì sự đố kỵ và lòng thèm khát, sự tức giận và thỏa mãn; họ có thể được âm nhạc và nghệ thuật kích thích. Dù thế nào đi nữa, họ không có khả năng đồng cảm với đồng loại, họ không thể hiểu thế nào là sự thương xót hoặc lòng trắc ẩn, họ không hề có cảm giác đoàn kết, không yêu mến người khác. Vì vậy, họ sống và hoàn toàn nhận biết rằng mình không giống những người khác, cảm thấy mình là thánh thần, là chúa tể trong một cõi nhân gian chỉ toàn những con người ắt phải chết - họ vừa được lựa chọn vừa bị tước đoạt sự công nhận.

Một người đàn ông thông minh, trình độ học vấn cao. Một đứa trẻ bị dứt khỏi gia đình sau khi mất mẹ, bị người thân duy nhất còn lại trên đời loại bỏ. Hắn đã mưu tính - có thể qua nhiều năm - cuộc trả thù của một người trưởng thành trở về, trừng phạt những người đã bỏ lơ hắn. Vị trí bác sĩ tâm thần cho phép hắn tiếp cận với những cá nhân hắn cần. Là một người vận động có tài, hắn đã điều khiển những người đàn ông như những con rối, giật dây họ cho tới lúc hắn có họ đúng ở nơi hắn muốn. Mỗi chi tiết đều được sắp xếp chính xác lúc hắn bắt đầu sử dụng cơn thịnh nộ của những kẻ hung bạo đó và vận dụng nó như một vũ khí chết người, rồi xử lý bọn chúng bằng cách điều khiển chúng tự kết liễu đời mình. Sau đó, hắn chắc chắn Amaia bị cuốn vào bằng cách bố trí một loạt những vụ mạo phạm. Hắn thực sự là một ông chủ kinh hoàng.

Amaia tự hỏi hắn biết về itxasuria bao lâu rồi. Có lẽ hắn sử dụng ông bố, người làm vườn già có thể tình cờ bắt gặp lúc hắn đang đào bới. Hoặc hắn ngờ rằng một ngôi nhà cổ như thế sẽ có một itxusuria bao quanh, vì thế hắn tìm kiếm nó? Dù thế nào đi nữa, nó đã tạo nên một hiệu quả rất ấn tượng, là thêm một thứ vào bộ sưu tập rùng rợn của hắn.

Song hắn đã mắc một sai lầm. Trớ trêu thay, thứ phản bội hắn là phần tí xíu vẫn là con người trong hắn.Xe của hắn bị trục trặc đã dẫn hắn đến ga ra nơi Jasón Medina làm việc. Tình cờ, hắn gặp Johana ở đó. Amaia tin chắc ban đầu hắn đã loại bỏ Medina, vì không thể điều khiển được những người bất ổn như Medina.

Những kẻ tấn công tình dục không bao giờ phục hồi, mặc dù những bản án tù và những trị liệu, chúng tái phạm vì bị sự thèm khát thỏa mãn nhu cầu lèo lái, bất chấp mọi hậu quả.

Berasategui là một kẻ vận động quá thành thạo không hay biết rằng nỗi thèm muốn Johana đã áp đảo hắn. Rằng cô gái bé nhỏ, ngây thơ có nước da ngăm ngăm, thân hình rắn chắc đã khuấy động những cảm xúc mới mẻ trong hắn, những cảm giác khoan khoái xuất hiện ở một nơi không ngờ, cùng cảm giác hân hoan khi đang yêu. Johana trở thành nỗi ám ảnh của hắn, hắn bị cám dỗ bởi phát hiện ra mình đã phạm một sai lầm duy nhất mà một trí tuệ như hắn có thể phạm: hắn đã tự cho phép để lòng tham cuốn đi, chệch khỏi những khuôn mẫu hành xử thông thường và để lộ cái mảnh chủ chốt của trò ghép hình mà mọi thám tử đều mong tìm thấy. Một sự không nhất quán. Chúng ta là nô lệ của những thói quen.

Phải, hắn là một kẻ vận động bậc thầy, nhưng kỳ vọng trở thành một thiên tài ăn thịt người đã lu mờ thành sự tầm thường khi so sánh với Rosario. Amaia nhận ra điều này khi xem cảnh phim CCTV, tarttalo tình nguyện hộ tống Rosario lúc họ ra khỏi bệnh viện. Hắn có thể điều khiển những kẻ đầy thú tính hung bạo, nhưng nếu hắn tin rằng có khoảnh khắc hắn có thể điều khiển được Rosario, thì hắn đã nhầm.

Ama đã bị một mục tiêu duy nhất dẫn dắt từ ngày bà sinh đôi hai đứa con gái và trong suốt hơn ba chục năm qua, không người nào có thể đưa bà chệch đường.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.