Mối Bất Hòa Truyền Kiếp

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 19

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy không còn dấu vết gì trên ngón tay, nhưng Amaia cảm thấy quá nhức nhối không thể lái xe nên quyết định đi bộ thật nhanh đến đồn, sau khi đội mũ ấm và lật cổ áo lên. Hôm ấy, một cơn gió mạnh từ phía Nam thổi tới, quét sạch những đám mây báo hiệu cơn mưa khỏi thung lũng. Bị gió xô đẩy như một con búp bê bằng vải vụn, chị buộc phải ngả người về phía trước. Chị bực bội vì phải cố hết sức mới giữ được thẳng người và nhớ tới một đoạn trong Luyện ngục của Dante, tả các tội đồ buộc phải đi ngược gió vĩnh viễn. Một luồng gió mạnh bất ngờ tốc ngược gấu áo khoác, làm chị càng bực thêm. Cứ nghĩ kẻ hung bạo này dám cả gan lôi kéo Rosario như một cuộc lăng mạ cá nhân, sau khi chị đã hồi phục khỏi cơn sốc ban đầu phải đối phó với mẹ lần nữa lại làm chị tức điên lên đến mức lo ngại. Chẳng hay ho gì cho một sĩ quan cảnh sát bị liên lụy vào chuyện tình cảm, nếu không kiềm chế được cơn giận vì bị khiêu khích, chị sẽ mất khả năng phán đoán và không đủ năng lực chỉ huy cuộc điều tra nữa. Biết rõ điều này càng khiến Amaia giận dữ hơn. Chị rảo bước thành chạy chậm, mong việc ráng sức có thể làm mình nguôi đi.

Amaia tới đồn cảnh sát đã gần chín giờ. Không thể chợp mắt được một lát, cả đêm không ngủ khiến mắt chị quầng thâm. Ibai thức dậy đòi ăn. Sau một hồi cố cho con bú không thành, James làm nó dịu lại bằng cách bú bình, để lại cho Amaia cảm giác giận dữ và ấm ức, làm đứa trẻ càng khó chịu. Nó đã hiểu, hiểu mọi thứ, khỉ thật. Chị là một người mẹ vô dụng, không thể đáp ứng những nhu cầu cơ bản nhất của con trai. Chị là một cảnh sát vô dụng, đang bị bọn tàn bạo chơi trò trốn-tìm.

Chưa tới văn phòng của Iriarte, chị đã nhận ra tiếng Montes, và ngay tức khắc chị nhớ lại cuộc nói chuyện ở bên ngoài nhà mình. Chị chào mà không dừng lại hoặc liếc nhìn vào trong phòng, vọng ra nhiều tiếng chào hỏi. Điều cuối cùng chị cần lúc này là Montes phải làm như chị nói, xin gặp chị đúng thể thức.

Amaia vào phòng họp mà chị đã sử dụng thành phòng làm việc, khép cửa lại sau lưng. Phó thanh tra Etxaide bước vào lúc chị đang cởi áo khoác.

– Chào sếp.

Amaia nhận thấy anh chăm chú nhìn chị, có lẽ nhận ra những quầng thâm quanh mắt chị và đang đắn đo xem có nên theo sự thôi thúc tự nhiên là đưa ra những nhận xét cá nhân, hay đi thẳng vào công việc. Etxaide là một thám tử rất thông minh, chị nhận thấy một số người tưởng anh không biết áp đặt hoặc không đủ cứng rắn, khía cạnh con người của anh dễ nhận ra hơn khía cạnh cảnh sát, nhưng Amaia hiểu rằng những “nhược điểm” ấy còn dễ ưa hơn sự lạnh lùng của Zabalza hoặc tính tự phụ của Montes nhiều. Chị mỉm cười ngượng ngùng, như thể giải thích về diện mạo của mình và Etxaide quyết định đi thẳng vào công việc.

– Có vẻ Markina đã bắt đầu sớm. Một giờ trước, trung úy Padua gọi điện báo lệnh của tòa đã tới và các mẫu sẽ đến chỗ chúng ta vào sáng nay.

– Tuyệt quá, - Amaia nói và ghi nhanh gì đó.

– Chị cũng có một cuộc gọi từ lực lượng Estella: họ không thể làm gì với cảnh phim CCTV trong bãi xe của bệnh viện Santa María de las Nieves. Họ đã phóng to cảnh phim hết mức có thể, nhưng hình ảnh quá nhòe không dùng được. Đây là thứ họ gửi, - anh nói và đặt một loạt vết xám-đen lờ mờ lên bàn.

Amaia ngắm và cau mày. Sau khi xem đồng hồ, chị tính thời gian ở Virginia: bốn giờ sáng, có lẽ muộn hơn.

Jonan có vẻ lưỡng lự, rồi buột ra:

– Về chuyện xảy ra ở bệnh viện hôm qua…

– Đó chỉ là một sự cố riêng biệt, ít liên quan đến cuộc điều tra của chúng ta, Jonan ạ. Cho đến khi chúng ta có kết quả xét nghiệm ADN và có thể bắt đầu đặt các sự việc vào đúng bối cảnh, dựng được một tiểu sử, chúng ta cứ coi nó như thế, được không?

Jonan có vẻ không hoàn toàn thỏa mãn với gợi ý của chị, nhưng cũng gật đầu.

– Tôi muốn cậu về nhà bây giờ và nghỉ ngơi một chút. - Anh định phản đối nhưng Amaia giơ tay lên. - Cậu có thể làm mọi việc tôi cần tại nhà. Bằng mọi cách, hãy tìm những nét tương đồng với các vụ bạo lực gia đình khác, nhưng phải ngủ được vài giờ đấy. Đến tối, chúng ta sẽ đi Huesca, các tiến sĩ về gấu sẽ ưu tiên giúp đỡ chúng ta việc này. Tôi sẽ đón cậu ở Pamplona lúc bảy giờ, và tôi mang mẫu theo. Tôi ngờ rằng việc này phải mất cả đêm.

– Gặp lại họ lần nữa thật tốt, - Jonan nói rồi vừa cười vừa đi ra cửa. Nắm lấy tay cầm, anh quay lại, hình như nhớ ra việc gì đó.

– Sếp à, sáng nay trong inbox của tôi có một email… - Anh ngập ngừng.

– Thì sao?

– Một thứ rất lạ, tôi nghĩ nó phải gửi cho chị mặc dù đề gửi tôi.

– Của ai vậy?

– Đây là phần lạ lùng. Gửi từ… tốt nhất để tôi chỉ cho chị, - Jonan nói và trở lại máy tính, vào hòm thư.

– Lược vàng, - anh đọc to. - Không hẳn là nặc danh, nhưng từ một địa chỉ khó hiểu. Ký tên là một biểu tượng, tôi thấy trông như một người cá.

– Đó là một lamia, - Amaia giải thích, và ngắm nghía cái biểu tượng bé xíu ở cuối trang.

Jonan sửng sốt nhìn chị.

– Xin lỗi sếp, chị vừa nói lamia? Tôi cứ ngỡ mình là chuyên gia về thần thoại học.

– Ờ, không phải là người cá, đấy là bàn chân có màng chứ không phải đuôi cá, vì thế rõ ràng là một lamia.

– Tôi không ngờ nó rõ ràng như thế. Hầu hết đều nhầm là người cá. Chưa kể chị hay giễu tôi vì quan sát những thứ như thế.

Chị cười, vẫn im lặng lúc đọc tin nhắn.

– Hoặc họ nhầm địa chỉ, hoặc là một loại đùa cợt, nói cách khác là tôi không thấy nó có ý nghĩa gì lắm.

Amai in ra và để tờ giấy lên bàn.

– Nếu cậu nhận được bất cứ thứ gì khác nữa, cứ chuyển lại cho tôi nhé.

Chị đợi Jonan đi rồi mới đọc lại:

Một hòn đá ngươi phải mang từ nhà

là lễ vật Đức Mẹ đòi hỏi

một lễ vật trong thời kỳ dông bão sẽ giành được lời xá tội

và hoàn thành vận số có sẵn từ khi ngươi ra đời.

Amai bứt rứt liếc nhìn điện thoại, thầm ôn lại những điều định nói, cho đến khi nghe thấy một giọng nói dè dặt và chuyên nghiệp, cho phép chị giải thích mọi thứ.

– Chào Inmaculada, thanh tra Salazar đây, tôi muốn nói chuyện với thẩm phán.

Tiếp theo là một khoảng lặng ngắn ngủi, Amaia tưởng chừng nghe thấy tiếng thở dài của cô thư ký, trước khi trả lời một cách quỵ lụy:

– Tôi e rằng sáng nay thẩm phán quá bận, nhưng nếu chị vui lòng để lại tin nhắn, chắc chắn ông ấy sẽ nhận được.

– Ồ vâng, bằng mọi cách, - Amaia đáp, bắt chước giọng điệu của cô thư ký. - Bây giờ nối máy cho tôi với thẩm phán, Inmaculada, nếu không tôi buộc phải đích thân tới đó, trong trường hợp ấy có lẽ tôi phải gí súng vào gáy cô thôi.

Amai cười tinh quái lúc thấy Inmaculada nao núng, chị hình dung vẻ lo lắng trên mặt cô ta. Thay vì đáp lại, có tiếng chuông reo và tiếp đó là tiếng Markina ở đầu dây.

– Thanh tra à?

– Xin chào ngài.

– Xin chào. Tôi hy vọng việc khẩn cấp tối qua chỉ là báo động giả.

– Gì kia ạ?

– Tối qua, có việc khẩn khiến cô chạy ào đi.

– Đó chính là việc mà tôi muốn nói với ngài.

Amaia thuật lại sự việc suốt mười lăm phút sau đó, công bằng hết mức có thể. Markina chăm chú lắng nghe không hề ngắt lời, khiến cho lúc nói xong, chị không biết ông còn đấy không.

– Việc này thay đổi mọi thứ, - ông nhận xét.

– Tôi không đồng ý, - Amaia phản đối. - Vâng, nó bổ sung một nhân tố nữa cho vụ việc, nhưng cuộc điều tra không hề thay đổi. Cho đến khi chúng tôi khẳng định được xương trong hang thuộc các nạn nhân của các vụ án này, mọi thứ khác kể cả các chữ ký đều là ngẫu nhiên.

– Thanh tra, chỉ riêng việc kẻ sát nhân liên hệ với cô đã gây ra lo lắng rồi.

– Ngài quên tôi là một thám tử điều tra án mạng, thưa ngài. Những kẻ giết người là vốn liếng của tôi để buôn bán. Trong khi hiếm có kẻ trọng tội liên hệ với cảnh sát điều tra, có nhiều tiền lệ trong các tài liệu, - chị nói, suy nghĩ kỹ càng. - Đây chỉ là một ví dụ đơn giản về hành vi ngạo mạn mà kẻ đó phô trương thôi.

– Tôi nghĩ rằng hành động tiếp xúc với mẹ cô thể hiện một thứ hơn là ngạo mạn. Đó là sự hăm dọa.

Markina nói đúng, nhưng Amaia không chịu thừa nhận.

– Chắc vì tôi chưa bao giờ gặp một vụ như thế này, - Markina nói thêm.

– Có lẽ các vụ không được so sánh trực tiếp, nhưng việc bọn tội phạm để lại manh mối hoặc các thông điệp không rõ ràng không phải là khác thường, nhất là trong các vụ giết nhiều người hoặc những kẻ giết người hàng loạt.

–Cô nghĩ chúng ta đang đối phó với một kẻ giết người hàng loạt ư?

– Tôi biết là thế.

Ông im lặng giây lát.

– Cô cảm thấy như thế nào?

– Ngài định nói gì ạ?

– Ý tôi là trong thâm tâm cô cảm thấy ra sao?

– Nếu ngài định hỏi liệu tôi có thể không dính líu tới vụ này, thì câu trả lời là có.

– Thanh tra, tôi đang hỏi là với tư cách cá nhân, cô cảm thấy ra sao về vụ này.

– Vâng, thưa ngài, đó là một câu hỏi riêng tư, trừ khi ngài có lý do để tin rằng cách nó tác động đến tôi có thể ảnh hưởng đến cuộc điều tra, ngài không có quyền hỏi.

Ngay lúc mở miệng, chị đã ân hận vì giọng điệu của mình: thứ cuối cùng chị muốn là mất lòng tin và sự ủng hộ của Markina. Khi ông cất tiếng, giọng ông lạnh lùng hơn nhưng không hề bối rối.

– Các xét nghiệm tiến hành ở đâu và khi nào?

– Trong một phòng thí nghiệm độc lập ở Huesca. Nhà sinh vật học phân tử ở đó đã làm việc với chúng tôi trong một vụ khác. Những phát hiện của chị ấy vô cùng hữu ích. Chị ấy đã đồng ý thực hiện các xét nghiệm trong đêm nay, nên người phó của tôi và tôi sẽ mang mẫu tới đó, Chúng tôi sẽ có kết quả đầu tiên vào sáng mai.

– Tốt, tôi sẽ đi cùng với cô, - Markina nói.

– Ồ thưa ngài, không cần đâu ạ, chúng tôi sẽ phải thức suốt đêm và…

– Thanh tra. Nếu kết quả đúng như chúng ta lường trước, thì từ ngày mai chúng ta sẽ chính thức mở cuộc điều tra. Tôi tin chắc tất cả các vị đều đánh giá được ý nghĩa và ảnh hưởng mà nó mang lại.

Amaia tự trách mình đã lỡ lời lúc họ chào tạm biệt, hẹn tối gặp lại. Việc này khiến chị không vui, có mấy lý do khiến chị không muốn Markina đi cùng.

Sau khi ngắt máy, chị ngẫm nghĩ thấy cuộc nói chuyện đã không đi theo hướng chị muốn. Markina khiến chị bất an. Thừa nhận điều đó không làm chị dễ chịu hơn, nhưng ít ra họ cũng tiến thêm một bước nữa trong việc phá án. Trong thời gian này, chị phải cố giữ khoảng cách với Markina.

– Đừng bị thảm hóa mọi việc như thế nữa! - Chị tự mắng mình thật to. Song một giọng nói nội tâm vẫn giục chị giữ thái độ xa cách.

Amaia trở lại với email có biểu tượng lamia, rồi suốt một giờ sau chị hì hục vẽ một biểu đồ lên tấm bảng trắng và điền tên vào các ô.

Lùi lại giữa phòng, chị ngắm nó với con mắt phê phán. Một tiếng gõ nhẹ vào cửa cắt ngang trạng thái đăm chiêu của chị.

– Tôi có làm phiền chị không, sếp?

– Không, Iriarte, anh vào đi và ngồi xuống.

Anh làm theo, đặt ghế đối diện cái bảng. Amaia xoay người, chắn tầm nhìn của anh rồi tiến vài bước, để ngón tay xuống cuối bảng và ấn nhẹ để anh không thể trông thấy gì.

– Có tin ở Arizkun sao? - Chị hỏi, trở về bàn và ngồi đối diện Iriarte. Thái độ hoang mang của anh vì chị quyết giấu biểu đồ không thoát khỏi mắt chị.

– Không, tất cả yên tĩnh. Không thêm sự cố nào, nhưng cũng không tiến bộ hơn.

– Về mặt nào đấy, đó là thứ chúng ta mong. Chúng ta biết Giáo hội muốn có một cái đầu để bêu, nhưng tôi đã cố giải thích, phần lớn thủ phạm trong các vụ mạo phạm này không bao giờ tìm thấy. Áp dụng vài biện pháp an ninh là đủ khiến chúng nhụt chí.

– Có vẻ thế, - Iriarte đáp, tâm trí anh để tận đâu đâu. – Thanh tra Montes vẫn ở đây à?

– Không, anh ta đi rồi.

Amaia ngạc nhiên. Tuy chị không thích phải nói chuyện với anh ta, chị vẫn mong rốt cuộc Montes chịu thua và làm theo lời chị.

– Đó là việc mà tôi muốn nói với chị đây.

– Về Montes ư?

– Chị cũng biết phiên xử Montes sẽ diễn ra vào thứ Sáu tuần này Pamplona, Tòa án sẽ quyết định tiếp tục treo giò anh ta nữa hay không. Hiện nay chị là người chịu trách nhiệm, ý kiến của chị sẽ có trọng lượng.

Amaia im lặng một lát rồi cáu kỉnh đáp:

– Đúng, tôi hiểu rất rõ điều đó, thanh tra Iriarte. Bây giờ anh muốn nói gì với tôi về việc này?

Iriarte hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra trước khi trả lời:

– Tôi nói sẽ đồng tình với việc phục hồi cho Montes.

– Anh hoàn toàn có quyền với ý kiến của mình.

– Sếp ơi, vì Chúa! Chị nghĩ anh ta bị trừng phạt thế chưa đủ sao?

– Trừng phạt? Đây không phải là trừng phạt, thanh tra ạ, mà là một biện pháp kỷ luật. Anh đã quên Montes đã làm gì sao? Anh ta định làm gì đây?

– Không, tôi không quên. Tôi đã ôn lại chuyện xảy ra hôm ấy đến ngàn lần, và tôi tin rằng nó là kết quả của sự tích tụ nhiều tình huống. Montes mới trải qua cuộc ly hôn đau đớn, anh ta uống quá nhiều rượu, không tập trung, và quan hệ tuyệt vọng với… ờ, chị biết là ai rồi, và khi nhận ra chị ta đang lợi dụng mình… mọi thứ là quá mức với Montes.

– Tôi nghĩ không cần phải nhắc nhở anh rằng là một sĩ quan cảnh sát, chúng ta phải làm việc dưới áp lực rất lớn. Chúng ta không được phép để đời sống cá nhân ảnh hưởng đến công việc. Lẽ tất nhiên chúng ta chỉ là con người, đôi khi đó là điều không tránh khỏi, nhưng có một giới hạn không bao giờ được vượt qua, và anh ta đã vượt.

– Tôi biết anh ấy đã làm thế, - Iriarte thừa nhận. Nhưng đó là một năm trước. Từ bấy đến nay nhiều sự việc đã thay đổi. Montes đã điều chỉnh. Anh ta đã được chữa trị, đã cai rượu.

– Đấy là anh nói.

– À, Montes uống ít đi và chị không thể phủ nhận anh ta là một cảnh sát giỏi. Vắng anh ấy đội ta không như cũ.

– Tôi hiểu rõ điều đó. Tại sao anh không nghĩ tôi không tìm người thay thế? Tuy vậy, tôi nghĩ anh ta chưa sẵn sàng để trở lại. Tôi không chắc có thể tin cậy Montes. Trong một đội điều tra giết người, sinh mạng của chúng ta rất bấp bênh, kết quả của cuộc điều tra phụ thuộc vào sự nỗ lực chung, lòng tin là quyết định.

– Lòng tin là con đường hai chiều, - Iriarte vặn lại.

– Anh đang bóng gió gì thế?

– Chị không thể đòi hỏi lòng tin ở người khác nếu chị không thể hiện sự tin tưởng họ, - Iriarte nói và ra hiệu về phía tấm bảng trắng chị giấu anh.

Amaia đứng dậy.

– Trước hết, tôi không giấu thông tin với anh. Những thứ trên bảng liên quan đến một vụ tôi đang làm với tư cách cá nhân, song vẫn chưa được mở chính thức. Trong trường hợp được mở, tôi sẽ thông báo với toàn đội và chỉ định những cảnh sát nào thấy phù hợp nhất để điều tra. Tôi phải quyết định thông tin này liệu có liên quan đến vụ chúng ta đang làm hay không, hoặc phối hợp hai vụ liệu có gây nguy hiểm cho cả hai cuộc điều tra không. Tuy vậy, nếu anh không tin tôi có khả năng ra những quyết định như thế, anh cứ thoải mái khiếu nại với Chánh thanh tra.

Iriarte chằm chằm nhìn xuống đôi bàn tay mình.

– Tôi chẳng có gì phàn nàn với Chánh thanh tra. Tôi không hề nghi ngờ khả năng của chị. Tôi thấy tổn thương vì chị tin người này và không tin những người khác, thế thôi.

– Tôi tin những người tôi có thể tin cậy. Làm sao tôi tin được những người chạy quanh và rêu rao rằng tôi để người khác làm việc trong lúc tôi ra ngoài rong chơi suốt ngày? Montes sẽ không mắng nhiếc tôi với lời buộc tội đó nếu những sự việc xảy ra trong những bức tường này vẫn ở bên trong đó.

– Sếp à, chị biết rõ rằng Montes có quan điểm riêng và có cách thể hiện riêng của mình. Anh ta không cần người khác cho ý kiến. Đúng là Montes hơi tự ái, nhưng đó cũng là bình thường trong nhiều hoàn cảnh, nhưng tôi có thể cam đoan với chị rằng, theo như tôi biết, dù tôi thông cảm với Montes, không một lời chúng ta nói đây lọt ra ngoài cánh cửa này.

Chị nhìn anh, một cái nhìn chằm chặp, khắt khe.

– Theo tôi, Montes có thể thay đổi theo nhiều cách, nhưng chưa đủ.

– Về cái gì kia? - Iriarte nói và hất đầu vào tấm bảng.

– Anh muốn gì, thanh tra?

– Tôi muốn chị tin tôi và kể với tôi những gì trên tấm bảng kia.

Amaia đăm đăm nhìn vào mắt anh vài giây, rồi tiến tới tấm bảng, nhẹ nhàng đẩy vào một góc cho đến khi nó quay tròn và chị đặt lòng tin vào Iriarte suốt một giờ tiếp đó.

Amaia vào nhà, mỉm cười khi nghe thấy tiếng lanh canh quen thuộc của đĩa, cốc. Bà Engrasi đang dọn bàn: có nghĩa là chị về đúng giờ.

– Ôi, nhìn con mèo kéo lê cái gì kìa! - Bà kêu lên. - Ros, xếp một chỗ nữa.

– Chị có chuyện thanh toán với em đây, - Ros vừa nói vừa ra khỏi bếp. - Sáng nay có chuyện rất lạ xảy ra với chị. - Ros nói và nhìn thẳng vào mắt Amaia, khiến cả bà Engrasi lẫn James ngừng ngay việc đang làm. - Chị tới xưởng bánh phát hiện ra một đội thợ sơn từ Pamplona đang sơn tường và cửa.

– Và? - Amaia cổ vũ chị.

– Sau đó, họ vòng tới nhà chị và làm đúng y như thế. Khi chị hỏi ai đứng sau chuyện này, họ nói họ được thuê làm, còn người trả tiền giấu tên.

– Tuyệt quá! - Amaia nói.

– Em chỉ nói thế thôi à?

– À… Em không biết… Họ làm có tốt không ạ?

Ros nhìn em gái, cười và lắc đầu.

– Thật buồn cười…

– Cái gì buồn cười?

– Suốt nhiều năm, tất cả chúng ta đều nghĩ Flora là chị lớn và buồn cười hơn nữa, em là em bé.

– Em đang là em bé, cả hai chị đều lớn hơn em mà. - Amaia nói.

– Cảm ơn em, - Ros nói và đặt nụ hôn lên má em gái.

– Em không biết chị nói về chuyện gì, nhưng không có gì đâu ạ.

Họ ăn và trò chuyện thân mật ngoài bà Engrasi, bà lặng lẽ hơn và trầm ngâm hơn thường lệ. Ăn xong, trong lúc Amaia chơi đùa với Ibai, bà đến ngồi cạnh chị.

– Tối nay cháu đi Huesca à?

– Vâng ạ.

– Trước cả khi lên đường, cháu đã biết kết quả, bà nói.

Amaia đăm đăm nhìn bà, nghiêm trang.

– Vai cháu sao thế? - Bà cô hỏi.

– Không sao ạ, - chị đáp lại, cảnh giác.

– Cô rất sợ, Amaia ạ. Cô sợ cho cháu suốt đời, vì những lý do rõ ràng và không rõ ràng. Cô có thể nhớ dường như mới hôm qua thôi, khi cháu tới đây mới lên chín và bói bài như thể cháu đã làm việc đó cả đời. Lúc đó, sự hiểm ác lơ lửng trên đầu cháu. Vì thế, với vết thương và sự sỉ nhục cháu vừa phải chịu, cánh cửa đã mở theo cách rất hiếm hoi. Trên thực tế, cô chỉ nhìn thấy như thế một lần khi Víctor… Nhưng… trong người cháu có một thứ gì đó thu hút những sức mạnh tàn bạo nhất. Cháu có bản năng đáng sợ là theo dõi và bắt được kẻ ác, vì đó là nghề của cháu… Ờ, ta nghĩ đó là việc không thể tránh khỏi.

– Cô bảo là cháu bị nguyền rủa ư? - Amaia nói và cười toe toét, nhưng ít thuyết phục hơn chị muốn.

– Hoàn toàn ngược lại, thiên thần của ta… Hoàn toàn ngược lại. Những người trải qua tình trạng suýt chết đôi khi có những ám ảnh này nọ, nhưng thứ khiến cháu nổi bật là thứ khác hẳn. Cô vẫn biết cháu là người đặc biệt, nhưng đặc biệt như thế nào và theo cách nào? Hãy cẩn trọng, Amaia. Có nhiều sức mạnh đang tấn công cháu, song cũng có nhiều thứ che chở cháu.

Amaia đứng lên ôm lấy bà, cảm thấy bà mỏng manh biết chừng nào. Chị hôn lên mái tóc bạc trắng, mềm mại của bà.

– Cô ơi, cô đừng lo cho cháu, cháu sẽ thận trọng - chị nói và mỉm cười. - Với lại, cháu có súng và là tay súng cừ…

– Đừng nói năng nhảm nhí nữa! - Bà mắng và ngọ nguậy thoát khỏi vòng ôm rồi đưa mu bàn tay lau khô những giọt nước mắt lăn xuống má.

Rốt cuộc, mặt trời mùa đông cũng ló ra khi luồng gió mạnh quét sạch những đám mây. Gà gà vì bánh xe đẩy lắc lư trên những con phố trải sỏi của Elizondo, Ibai ngủ ngay khi họ đi dạo, tận hưởng ánh nắng chiều. Amaia lắng nghe James hào hứng cập nhật cho chị những dự định của anh cho Juanitaenea. Lúc về đến gần nhà, anh dừng lại và chị cũng dừng cạnh anh.

– Amaia, mọi chuyện ổn chứ?

– Đương nhiên rồi.

– Chỉ vì anh nghe thấy em nói chuyện với cô…

– Kia James, anh biết cô Engrasi thích gì mà. Cô đã già và rất nhạy cảm. Cô lo lắng nhưng anh thì không nên lo. Em sẽ không thể làm việc được nếu nghĩ đến cả hai đang lo lắng.

James đi tiếp, mặc dù qua thái độ của anh, chị biết anh không tin. Anh lại dừng lần nữa.

– Còn chúng ta thì sao?

Amaia nuốt khan, chị liếm môi, không thoải mái.

– Anh định nói gì cơ?

– Mọi sự giữa chúng ta có ổn không?

Chị nhìn vào mắt anh, cố tập trung hết sức để thuyết phục.

– Có.

– Thế thì tốt, - anh nói và nhẹ người. Họ lại cất bước. – Em e rằng tối nay em phải đi vắng.

– Anh hiểu, công việc của em mà.

– Em sẽ đi cùng Jonan. - Chị suy nghĩ rồi nói thêm. - Thẩm phán Markina sẽ đi cùng bọn em để giám sát và đánh giá kết quả. Đây là một thành công vượt bậc: nếu kết quả như bọn em lường trước, có thể phá được một trong những vụ án nghiêm trọng nhất trong lịch sử hình sự của đất nước này.

James nhìn chị chằm chằm một cách kỳ quặc, và chị hiểu ngay lập tức là mình đang nói quá nhiều: chưa bao giờ chị giải thích công việc tỉ mỉ, vì đây là “những việc không thể bàn bạc”. Chị cũng biết tại sao mình làm như thế. Chị cảm thấy cần phải thành thật - ít ra là một phần - khi nhắc đến Markina, đồng thời giảm thiểu tầm quan trọng của ông ta bằng cách làm James sa lầy trong nhiều thông tin hơn thông thường. Nhìn anh đẩy xe đi, Amaia bỗng thấy xấu hổ. Chị thở dài rõ to khiến anh chú ý.

– Có chuyện gì thế?

– Không ạ, - chị nói dối. - Em vừa nhớ ra phải gọi một cuộc khẩn sang Mỹ. Anh đi trước nhé, - chị bảo anh. - Vẫn còn đủ thời gian em tắm cho Ibai trước khi đi.

Amaia rút điện thoại, tìm số và ngồi trên bức tường thấp ven sông, chị gọi điện. Một người đàn ông ở đầu dây bên kia trả lời bằng tiếng Anh.

– Xin chào, có phải đặc vụ Johnson không ạ? Tôi là Amaia Salazar, thuộc cảnh sát Navarre ở Tây Ban Nha. Thanh tra Dupree đã cho tôi số của anh. Tôi hy vọng anh có thể giúp tôi.

Johnson ngập ngừng trước khi trả lời:

– Ồ vâng, tôi nhớ ra rồi: hai năm trước cô đã ở đây phải không? Tôi hy vọng cô sẽ đến thăm chúng tôi trong lần trao đổi sau. Cô nói đặc vụ Dupree cho cô số của tôi sao?

–Vâng, anh ấy bảo nếu tôi cần giúp đỡ, nên gọi cho anh.

– Nếu Dupree đã nói thế với cô, cứ coi như tôi sẵn sàng phục vụ. Tôi có thể giúp gì đây?

– Tôi có một số hình ảnh mặt một nghi phạm, song chất lượng rất tồi. Chúng tôi đã làm mọi thứ có thể nhưng chỉ thu được những vệt bẩn màu xám. Tôi được biết anh làm việc bằng hệ thống mới khôi phục hình ảnh và nhận mặt, có lẽ đây là cơ hội duy nhất của chúng tôi.

– Gửi chúng cho tôi. Tôi sẽ làm hết mức có thể, - Johnson đáp.

Chị địa chỉ email của anh và chấm dứt cuộc gọi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.