Mối Bất Hòa Truyền Kiếp

Lượt đọc: 126 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 6

❊ ❊ ❊

Chị dành nhiều thời gian hơn để chào tạm biệt Ibai. Bế con trên tay, chị lang thang từ phòng này sang phòng khác, âu yếm thì thầm những chuyện vặt vãnh vào tai nó trong lúc lảng tránh việc ăn vận và đi làm. Một giờ sau, chị vẫn không thể giũ sạch dấu vết của tấm thân bé bỏng, mỏng manh trên tay mình. Chị yêu quý nó theo cách gần như đau đớn, trước đây chị chưa bao giờ thương nhớ ai như thế, Mùi của nó, sự động chạm của nó quyến rũ chị, gợi lên trong chị những cảm giác ăn sâu trong lòng giống những kỷ niệm. Chị nghĩ đến đường cong mềm mại của bầu má, cặp mắt trong sáng xanh biếc như mắt chị và cách thằng bé nhìn chị chăm chú, ngắm nghía gương mặt chị như thể nó không phải là một đứa trẻ mà là tâm hồn thanh thản của một nhà hiền triết.

Jonan đưa cho Amaia một ly cà phê sữa, chị nhận lấy và khum hai bàn tay giữ nó, cử chỉ thoải mái đã trở thành một phần thói quen của chị, nhưng hôm nay nó khiến chị bứt rứt.

– Ibai làm chị vất vả phải không? - Anh hỏi, nhận thấy những quầng thâm quanh mắt chị.

– Không. À, cũng phần nào… - Chị đáp, thoái thác.

Jonan đã làm việc với thanh tra Salazar đủ lâu để hiểu rằng sự im lặng của chị nói lên nhiều điều.

– Tôi đã có thông tin chị nhờ hôm qua, - anh nói, chăm chú nhìn trở lại bàn mình. Ngay lập tức, chị có vẻ bối rối.

–Ô, phải rồi. Sao nhanh thế.

– Tôi đã nói không thành vấn đề mà.

– Đọc cho tôi nghe đi, - chị nhờ vả trong lúc ngồi xuống bên cạnh, nhấp từng ngụm cà phê.

Jonan mở tài liệu trong máy tính và bắt đầu đọc to: – Tarttalo, còn gọi là tártarotorto, là một sinh vật thần thoại xứ Basque của Navarre, là gã khổng lồ một mắt, khỏe mạnh và hung hãn khác thường, hay ăn thịt cừu, các thiếu nữ và những người chăn cừu, mặc dù một số ám chỉ rằng tarttalo được miêu tả như một người chăn cừu giữa đàn cừu, nhưng trong tình huống nào cũng là kẻ tàn phá đạo cơ đốc. Có nhiều ám chỉ tương tự về các Cyclops ở khắp châu Âu, ở Hy Lạp và La Mã cổ đại. Chúng được nhắc đến nổi bật ở xứ Basque, trong các bộ lạc cổ đại ở Vascones, mặc dù những miêu tả về chúng được ghi chép cụ thể trong thế kỷ XX. Chúng là loài sinh vật cô độc, trú ngụ trong các hang động, địa điểm có thể biến đổi theo vùng, nhưng không ở những nơi hẻo lánh như Nữ thần Mari. Chúng thích ở gần các thung lũng, nơi chúng có thể dự trữ đủ đồ ăn, thỏa mãn tính phàm ăn và khát máu. Đặc điểm nhận dạng của chúng là một mắt duy nhất giữa trán, và lẽ tất nhiên vì hàng đống xương chồng chất ở bên ngoài miệng hang, kết quả từ những hành động tàn ác của chúng. Tôi đã đính kèm vài chuyện kể phổ biến về những cuộc chạm trán với những người chăn cừu, chúng ăn tươi nuốt sống hơn một người. Đây là một chuyện về Cyclops chết đuối trong giếng sau khi bị người chăn cừu chọc mù mắt, chị sẽ thích câu chuyện này:

“Ở Zegama, tarttalo là quỷ ăn thịt người gớm ghiếc sống ở một nơi gọi là Tartaloetceta (nhà của tarttalo), gần núi Sadar. Từ đó, chúng lang thang gần các thung lũng và núi non, trộm cừu và người rồi nướng lên, ăn thịt.

Một hôm, có hai anh em đang trên đường về nhà từ chợ phiên làng bên, nơi họ bán cừu và vui chơi thoải mái. Đang chuyện trò vui vẻ, họ đột ngột dừng lại giữa đường vì trông thấy một tarttalo.

Cả hai cố chạy trốn, nhưng con quỷ tóm họ chỉ bằng một tay và mang họ về hang. Nó ném họ vào một góc và bắt đầu gầy một đống lửa lớn bằng cành sồi, rồi đặt cái xiên nướng thịt to tướng lên trên. Hai anh em quan sát, run lên vì sợ. Tarttalo chọn người béo hơn, đấm anh ta một quả chết tươi rồi xiên vào que nướng. Người còn lại khóc nức nở lúc chứng kiến tên hung bạo ăn thịt người anh em của mình. Khi bữa ăn khủng khiếp kết thúc, tarttalo túm lấy anh ta và quẳng lên đống da cừu.

“Mày cần béo lên”, hắn khinh khỉnh nói, tiếng cười ác độc của hắn dội vào vách hang. Rồi hắn nói thêm: “Nhưng đừng hòng chạy trốn, tao sẽ đeo chiếc nhẫn này vào ngón tay mày”.

Nói rồi, tarttalo luồn chiếc nhẫn thần vào ngón tay anh ta. Chiếc nhẫn phát ra tiếng kêu không ngừng: “Tôi ở đây! Tôi ở đây!”

Sau đó, tarttalo ngủ say tít.

Người chăn cừu quyết tâm chạy trốn, dù thế nào cũng còn hơn đợi béo lên để bị ăn thịt. Anh ta bò tới đống lửa, nhặt cái xiên nướng và hơ trên lửa cho đến khi nóng đỏ. Nắm chặt xiên trong tay, anh ta tới chỗ tarttalo đang ngáy và đâm thẳng vào con mắt giữa trán của hắn.

Con vật khổng lồ phát điên vì đau và giận dữ, hắn đứng dậy, gầm rống hung tợn và quét đôi chân đồ sộ tìm kiếm người chăn cừu.

Nhưng chàng trai né tránh được những cuộc tấn công điên cuồng của tarttalo, nhanh nhẹn trèo lên đống da cừu, quấn người trong một tấm da rồi lẻn qua gã khổng lồ đang chắn miệng hang.

Anh ta cố đi qua hắn, nhưng chiếc nhẫn thần bắt đầu kêu toáng lên: “Tôi ở đây! Tôi ở đây!”

Tarttalo mặc dù to lớn kềnh càng nhưng được chiếc nhẫn dẫn đường, hắn nhảy vọt lên như một con hươu săn mồi.

Chàng chăn cừu trẻ tuổi sợ chẳng thể nào thoát được. Mặc dù chạy mải miết, cố nấp trong rừng nhưng chiếc nhẫn cứ kêu: “Tôi đây! Tôi ở đây!”

Nhận ra sắp bị bắt, và kinh hãi vì những tiếng rú và nguyền rủa giận dữ của con quỷ ăn thịt người, chàng chăn cừu liền có một quyết định can đảm: rứt đứt ngón tay đeo nhẫn và ném xuống giếng.

“Tôi ở đây! Tôi ở đây!” Theo tiếng kêu của chiếc nhẫn, tarttalo nhảy xuống giếng và chết đuối”.

– Cậu nói đúng - Amaia cười to. - Một câu chuyện thú vị, và tôi có thể nói cậu đang ở đúng môi trường của mình.

– Tất cả không phải là hoang đường và bịa đặt. Trong bối cảnh hiện đại hơn, tarttalo là tên gọi mà một vài nhóm khủng bố đặt cho một loại bom: một cái hộp, dây dẫn không nhìn thấy, chứa tế bào quang điện LDR - thực ra là một con mắt cảm quang, vì thế gọi là tarttalo. Ngay khi mở hộp, ánh sáng sẽ kích hoạt thiết bị nổ.

– Phải, tôi có nghe chuyện đó, nhưng tôi nghĩ nó không liên quan. Cậu còn gì nữa?

– Một hãng sản xuất phim mang tên Tarttalo, cộng với sáu nhà hàng ở nhiều nơi khác nhau tại Basque Country. Tôi đã tham khảo trên Internet những bộ phim hoạt hình ngắn, giả tưởng về gã khổng lồ, những bản in lưới cho áo phông, một làng rước hình nộm tarttalo trong lễ hội ở địa phương. Rồi có cả mớ blog dùng tên Tarttalo, hoặc ám chỉ đến nó. Tôi sẽ gửi các link cho chị. À, hình như chị đánh vần có hai “t”, là viết theo kiểu cổ. Hiện nay có nhiều cuốn sách của José Miguel de Barandiarán về thần thoại Basque.

Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn Jonan reo, cắt ngang lời giải thích của anh. Anh xin lỗi, nhấc máy và lắng nghe một chút trước khi ra hiệu cho Amaia lúc ngắt máy.

– Chánh thanh tra muốn gặp chị, sếp ạ.

Lúc Amaia vào văn phòng, Chánh thanh tra đang gọi điện. Chị lẩm bẩm xin lỗi rồi quay ra cửa, nhưng ông giơ tay, ra hiệu bảo chị đợi.

Ông gác máy và ngồi chăm chú nhìn chị. Amaia đoán ông đang bị Tổng giám mục thúc ép, và định nói họ chưa thu được gì, thì ông khiến chị ngạc nhiên.

– Cô sẽ không tin chuyện này đâu, là thẩm phán Markina. Ông ấy kể với tôi rằng kẻ đang bị giam giữ vì tội giết Lucía Aguirre nói với ông ấy nếu cô đến gặp hắn ở nhà tù, hắn sẽ nói cho cô biết nơi tìm ra xác nạn nhân.

Amaia lái xe tới đồi Santa Lucía, nơi tọa lạc nhà tù mới của Pamplona, chìa phù hiệu tại chốt kiểm tra an ninh và ngay lập tức được dẫn vào phòng, giám thị trại giam đang đợi chị. Có cả thẩm phán Markina và thư ký tòa. Lúc Amaia vào, thẩm phán đứng dậy chào chị.

– Thanh tra, tôi chưa được đích thân chào cô, vì tôi được bổ nhiệm khi cô đang nghỉ sinh, cảm ơn cô đã tới. Sáng nay Quiralte xin gặp giám thị. Hắn nói với ông ấy rằng nếu cô đồng ý đến gặp, hắn sẽ nói cho cô biết xác Lucía Aguirre ở đâu.

– Ngài có nghĩ hắn sẽ nói không? - Chị hỏi.

– Thực ra, tôi không biết nên nghĩ gì. Quiralte là một kẻ ngang ngược, luôn khoác lác về tội ác của mình nhưng nhất định không chịu khai nơi hắn giấu xác. Theo lời giám thị, hắn giống một con lợn sống nhởn nhơn. Hắn ăn khỏe, ngủ ngon, hòa đồng và nhanh nhẹn.

– Hắn có vẻ như cá gặp nước vậy, viên giám thị tán thành.

– Thế nên đây có thể là một mánh khóe, hoặc có khi hắn làm ra vẻ thế. Dù sao hắn cũng khăng khăng một mực đòi gặp chính cô và không phải ai khác.

Amaia nhớ lại ngày họ bắt giữ Quiralte và cách hắn nhìn trừng trừng vào tấm gương hai chiều trong lúc đang bị một cảnh sát khác thẩm vấn.

– Vâng, hắn đã đề nghị nói chuyện với tôi lúc chúng tôi bắt giữ hắn, nhưng lý do hắn đưa ra như một trò đùa. Hồi đó tôi sắp nghỉ sinh, nên đội đang làm vụ này thẩm vấn hắn.

Quiralte đợi được mười phút thì Amaia và thẩm phán bước vào phòng thẩm vấn. Hắn ngồi sụp trên chiếc ghế bên bàn, áo tù mở khuy tới eo. Hắn gượng cười, để lộ hàm lợi quá dài, trăng trắng.

“Đúng là sự trở về của El Macho”, Amaia nghĩ, nhớ lại lời nhận xét của Jonan vào ngày đầu tiên họ bắt được hắn.

Quiralte đợi họ yên vị bên kia bàn mới thẳng người lên và chìa tay cho Amaia.

– Rốt cuộc cô đã hạ cố gặp tôi, thanh tra. Thời gian chờ đợi thật dài, nhưng tôi phải nói là cũng bõ lắm. Cô khỏe chứ? Thằng bé của cô thế nào rồi?

Amaia phớt lờ bàn tay đưa ra của hắn. Lát sau, hắn hạ tay xuống.

– Señor Quiralte, lý do duy nhất tôi tới đây hôm nay vì ông hứa tiết lộ thi thể của Lucía Aguirre ở đâu.

– Tùy cô thôi, thanh tra, cô là sếp, nhưng thực ra tôi nghĩ cô có thể thân thiện hơn một chút, bởi vì tôi đang giúp nâng cao danh hiệu cảnh sát hạng sao của cô mà, hắn nói và cười toe toét.

– Señor Quiralte… - Markina bắt đầu.

- Im đi, - Quiralte rít lên. Markina hằm hằm nhìn hắn. - Thưa ngài, nếu ngài không giữ im lặng, tôi sẽ không nói một lời. Thực ra thì ngài làm cái quái gì ở đây vậy? Tôi chẳng nói rõ là chỉ muốn nói chuyện với thanh tra Salazar thôi ư? Lẽ ra, ngài nên cảm kích vì tôi đã để ngài lưu lại.

Thẩm phán Markina rút cánh tay ra khỏi bàn, cứng người lại dường như sẵn sàng vồ lấy gã tù nếu cần. Amaia gần như nghe thấy các cơ của ông ta kêu răng rắc vì phẫn nộ, nhưng dù sao ông vẫn im lặng.

Cái cười toe toét, độc ác của Quiralte trở lại, và phớt lờ Markina, hắn nói với Amaia lần nữa.

– Tôi đã đợi một thời gian dài, bốn tháng ròng. Tôi muốn việc này kết thúc sớm hơn, hoàn toàn là lỗi của cô đã kéo dài tình trạng này, thanh tra ạ. Tôi tin chắc cô biết rằng tôi đã đề nghị nói chuyện với cô khi tôi bị bắt. Nếu cô không từ chối, thì lúc này cô đã có xác của mụ đàn bà dâm đãng ấy, và tôi không bị buộc phải chết dần chết mòn trong tù suốt quãng thời gian này.

– Ông nhầm rồi, - Amaia nói.

Quiralte lắc đầu, cười nhăn nhở. Chị thấy hắn đang rất khoái trá.

– Vậy thì? - Chị hỏi.

– Cô có thích uống patxaran không, thanh tra?

– Không thích lắm.

– Không ư, hình như cô không giống loại đàn bà ấy. Tôi đánh cược là cô không uống rượu suốt thời gian mang thai. Một lựa chọn khôn ngoan, nếu không thì rốt cuộc cô sẽ có những đứa con như tôi đây. - Hắn cười hô hố. - Hiện giờ cô đang cho con bú phải không? - Hắn bồi thêm.

Amaia che giấu sự ngạc nhiên bằng cách giả vờ phát cáu, chị quay ra cửa và đẩy ghế đứng dậy.

– Bình tĩnh nào, thanh tra, tôi sắp nói tới đó đây. Bố tôi thường ủ patxaran ở nhà. Loại rượu ấy chẳng có gì đặc biệt, nhưng uống được. Ông ấy làm việc cho một công ty rượu nổi tiếng trong một làng nhỏ tên là Azanza. Khi thu hoạch xong mận gai, những người làm được phép mót những quả mận còn lại. Bố tôi thường đưa tôi về miền quê đó. Những cây mận gai rất có hại, nếu ngón tay cô bị gai đâm, nó sẽ bị nhiễm trùng và đau đớn nhiều ngày. Tôi nghĩ chôn mụ ta giữa những bụi cây ấy là nơi lý tưởng.

– Ông chôn bà ta ở đó ư?

– Phải.

– Được, - thẩm phán Markina nói, ông sẽ đi cùng chúng tôi để chỉ địa điểm chính xác.

– Tôi không đi đâu hết! Việc cuối cùng tôi muốn là nhìn thấy con sói cái ấy lần nữa, vả lại lúc này trông mụ ta sẽ tởm lắm. Tôi có thể nói với cô cánh đồng chôn mụ, nhưng phần còn lại là tùy ở cô. Tôi vẫn giữ phần thỏa thuận này và khi cuộc nói chuyện chấm dứt, tôi muốn trở về xà lim nghỉ ngơi. - Hắn lại dựa vào lưng ghế, ngoác miệng cười. - Sau tình trạng phấn khích này, tôi thấy mệt rồi, - hắn nói và nhìn thẳng vào thẩm phán.

– Như thế không phải cách làm vụ này, - Markina nói. - Chúng tôi không đến đây để ông chơi trò mèo vờn chuột. Ông sẽ chỉ cho chúng tôi đúng chỗ đó. Chỉ dẫn bằng miệng có thể khó tìm. Vả lại, đã một thời gian rồi, các dấu vết không còn dễ nhận ra. Ngay cả ông cũng có thể khó mà nhớ được địa điểm chính xác.

Quiralte xen vào đoạn độc thoại của Markina.

– Chao ôi, ơn Chúa! Anh chàng này phiền thật. Thanh tra, cho tôi tờ giấy với cái bút, tôi sẽ chỉ cho cô.

Amaia đưa cho hắn, trong lúc Markina tiếp tục phản đối:

– Một bức vẽ vụng không phải là một bản đồ đáng tin, trong vườn cây nào chẳng giống nhau.

Amaia quan sát Quiralte, hắn tặng thẩm phán một nụ cười mỉm ranh mãnh, rồi bắt đầu viết.

– Thưa ngài, ngài đừng lo, hắn nói, trịch thượng, tôi không vẽ đâu. - Hắn đưa cho họ mảnh giấy có một loạt con số ngắn gọn và chữ cái, làm Markina bối rối.

– Đây là cái quái gì vậy?

– Các tọa độ, thưa ngài, - Amaia giải thích.

– Kinh độ và vĩ độ, thưa ngài. Tôi đã chẳng nói với ngài tôi từng đội quân lê dương sao? - Quiralte bồi thêm, vui nhộn. - Hay có khi ngài thích một bức vẽ hơn?

Hóa ra Azanza là một làng nhỏ ở ngoại vi Estella, ở đó nghề chính là sản xuất rượu mùi mận gai, gọi là patxaran. Lúc họ triệu tập toàn đội đi tìm vị trí đó, trời đã muộn. Ánh sáng đang tắt dần, hình như được hàng triệu bông hoa trắng nhỏ xíu giữ lại trong chốc lát, bất chấp mùa xuân đã qua từ lâu, tô điểm cho các cành cây và gây ấn tượng như một hành lang cung điện hơn là nơi một kẻ vũ phu tàn nhẫn chôn xác vội vàng.

Amaia thận trọng nhìn quanh trong lúc đội pháp y lắp đèn pha và dựng lều, những thứ chị một mực đòi họ thực hiện dù đang vội; tuy chưa có dấu hiệu thực sự của trời mưa, song chị không muốn bị cơn mưa rào bất chợt hủy hoại các manh mối tại chỗ ngôi mộ.

Thẩm phán Markina tới và đứng cạnh chị.

– Trông cô hoài nghi quá, thanh tra ạ. Cô có tự hỏi liệu chúng ta có tìm thấy cái xác ở kia không?

– Không, tôi khá chắc chắn là sẽ tìm thấy, - Amaia đáp.

– Vậy cái gì khiến cô lo lắng?.. Cho phép tôi, - ông nói và đưa tay tới mặt chị. Chị lùi lại, ngạc nhiên. - cô có cái gì trong tóc này. - Ông nhặt một bông hoa trắng nhỏ xinh và đưa lên mũi.

Amaia thấy Jonan liếc nhìn chị từ đầu kia của túp lều.

– Hãy cho tôi biết, cái gì làm cô không tin?

– Thái độ của Quiralte không làm tôi tin. Hắn là một gã đúng bài bản, ở trong quân đội đã ra tòa án binh, một kẻ nghiện rượu, ngạo mạn, hung hãn và…

– Tôi biết, tôi cũng thấy khó hiểu cái gì khiến một phụ nữ hấp dẫn như Lucía Aguirre kết giao với một gã đàn ông như thế.

–Tôi có thể giúp ngài. Lucía khớp với một tiểu sử hoàn hảo. Bản tính dịu dàng, có lòng vị tha, tận tâm giúp đỡ người khác, ngoan đạo và thông cảm với lỗi lầm. Bà ấy là giáo viên dạy giáo lý vấn đáp, giúp nhà bếp nấu súp, trông cháu ngoại, thường xuyên thăm hỏi người mẹ già cả… nhưng bà ấy độc thân. Với một người phụ nữ như thế, cuộc sống là vô nghĩa trừ khi được chăm sóc người khác, đồng thời mơ ước có người sẽ tới và chăm sóc mình. Lucía khao khát được cảm nhận như một người phụ nữ, không phải như người chị, người mẹ hoặc người bạn, mà là một phụ nữ. Sai lầm của bà ấy là tin rằng đạt được điều này, cần phải có một người đàn ông bằng bất cứ giá nào.

– Đúng, thanh tra ạ, tôi không phải là người thành kiến về giới tính, tôi không thấy có gì sai trái khi một người phụ nữ cần có đàn ông ở bên để cảm thấy trọn vẹn trong những chuyện yêu đương bằng bất cứ giá nào.

Jonan ngừng ghi chép. Đầu vẫn cúi, anh cười toét miệng, vừa chú ý đến các kỹ thuật viên đang đào xới, vừa để ý cấp trên.

– Thưa ngài, Quiralte không phải là đàn ông. Hắn là một loại con đực. Có sự khác biệt lớn đấy ạ.

Nhóm người đang đào xới báo phát hiện ra một túi nylon màu đen. Amaia đến gần ngôi mộ, nhưng không thể không quay lại nói với Markina:

– Tôi chắc Lucía Aguirre cũng nhận ra điều đó, vì thế bà ấy tố giác hắn. Quá muộn.

Khi cái bọc lộ ra hoàn toàn, rõ ràng kẻ sát nhân đã nhét xác người đàn bà vào trong hai cái túi đựng rác, từ đầu đến chân, rồi buộc chặt nơi eo bằng băng dính. Dải băng dính được bóc ra, dập dờn trong gió nhẹ, tạo cảm giác về một chuyển động kỳ quái, dường như nạn nhân đang quằn quại trong mộ, đòi thoát ra ngoài. Một luồng gió mạnh bất ngờ để lộ chiếc áo len sọc đỏ - trắng giữa các nếp gấp của cái bao. Amaia nhận ra nó từ trong giấc mơ. Cơn rùng mình chạy xuống sống lưng chị.

– Tôi muốn chụp cái này ở mọi góc độ, - Amaia ra lệnh. Trong lúc đợi các nhà nhiếp ảnh tác nghiệp, chị lùi lại vài bước, làm dấu và cúi đầu, đọc thêm lời cầu nguyện cho nạn nhân.

Thẩm phán Markina đứng nhìn chị chằm chằm, lúc bác sĩ San Martín đến gần.

– Chỉ là một cách nữa không dính líu tới người chết, - ông nói khẽ với Markina, vị thẩm phán ngoảnh đi, thẹn thùng.

Tiến tới ngôi mộ, bác sĩ San Martín lấy cái kéo nhỏ trong túi ra, liếc nhìn Markina, vị thẩm phán gật đầu chấp thuận. Chỉ bằng một nhát cắt theo chiều dọc chiếc túi, nửa thân trên của cái xác đã lộ ra.

Cái xác nằm duỗi dài, hơi nghiêng về bên phải, đã bị phân hủy tương đối nhiều, dù có chậm lại chút ít vì trời lạnh, đất khô, Lớp da thịt trên mặt hóp lại và teo quắt.

– May mắn là gần đây thời tiết giá lạnh, nên mức độ phân hủy ít hơn sau năm tháng trời, - bác sĩ San Martín giải thích. - Thoạt nhìn, cái xác bị một vết cắt dài và sâu tới cổ. Những vết máu trên áo len cho thấy nạn nhân vẫn còn sống sau khi bị cắt cổ. Vết thương sâu và thẳng, cho thấy lưỡi dao quá sắc và ý định giết chết rõ ràng. Không hề có dấu hiệu do dự; ngoài ra, vết thương chạy từ trái sang phải, gợi ý kẻ tấn công thuận tay phải. Mất máu quá nhiều, nên mặc dù được gói bọc kỹ càng trong đất tương đối khô, có nhiều chứng cứ cho thấy côn trùng đã hoạt động ở giai đoạn đầu.

Amaia đến đầu ngôi mộ và cúi xuống. Hơi nghiêng đầu sang một bên, chị giữ như thế một lúc lâu, dường như cảm thấy choáng váng.

Thẩm phán Markina lo lắng nhìn chị. Ông tiến tới, nhưng Jonan ra hiệu kìm lại rồi thì thầm gì đó vào tai ông.

– Dấu vết trên lông mày Lucía có phải là một cú đánh không? - Amaia hỏi.

– Phát hiện giỏi đấy, - San Martín nói, cười tươi, tự hào như một thầy giáo đã đào tạo được một trò giỏi, - nó có vẻ là sau khi chết, vì vết lõm vào nhưng không chảy máu.

– Nhìn này, - Amaia chỉ, hình như còn nhiều vết khác ở khắp đầu.

– Phải. - San Martín gật gù, cúi gần hơn. - Ở đây mất một ít tóc, chắc chắn không phải do phân hủy.

–Jonan, chụp một tấm ảnh từ đây được không? - Amaia hỏi.

Markina cúi xuống bên Amaia, gần đến nỗi tay áo khoác của ông chạm vào chị.

Ông lẩm bẩm xin lỗi rồi hỏi San Martín liệu cái xác ở đó suốt thời gian qua hay được chuyển tới đó ngay sau khi chết. San Martín nói mình cũng nghĩ thế, giải thích việc những con giòi trên thi thể tương ứng với giai đoạn đầu của quần thể động vật trong đất điển hình của vùng, nhưng ông sẽ biết chắc chắn chỉ khi nào hoàn tất mọi xét nghiệm thích đáng.

Markina đứng dậy và đến chỗ viên thư ký tòa đang mải ghi chép ở một khoảng cách thận trọng.

Amaia vẫn quỳ thêm vài giây nữa, bối rối vì cái xác.

– Bây giờ chúng tôi có thể mang nó đi được chưa? - Một kỹ thuật viên hỏi.

– Chưa đâu, - Amaia đáp và giơ tay, không ngoảnh lại. - Thưa ngài, - chị gọi to.

Markina quay về phía chị và ngoan ngoãn trở lại.

– Quiralte nói nếu hắn nói với tôi sớm hơn, hắn sẽ không phải chết dần chết mòn trong tù suốt bốn tháng ròng phải không ạ?

– Phải, hắn đã nói thế, mặc dù hắn đã thú tội, song tôi không tin chắc hắn tưởng tượng chuyện sẽ xảy ra như thế nào.

– Tôi nghĩ là tôi tin… - Chị lẩm bẩm, trầm ngâm.

Markina giơ tay song chị nhăn mặt, đứng dậy và đi vòng quanh nơi vùi xác.

– Bác sĩ, ông có thể rạch thêm cái túi được không?

– Chắc chắn rồi.

San Martín cầm kéo tiến tới, lần này mở nửa dưới túi, đến tận đầu gối.

Chiếc váy Lucía Aguirre mặc với chiếc áo len kẻ sọc có vẻ bị kéo lên, không có đồ lót.

– Tôi nghĩ chúng ta nên tìm chứng cứ của hành vi tấn công tình dục, nó rất phổ biến trong những vụ như thế này. Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu nó xảy ra sau khi chết, - nhà bệnh lý học nói.

– Phải, giống như một cơn điên tiết giải phóng mọi khả năng tưởng tượng của hắn, nhưng đó không phải là thứ tôi đang tìm.

Chị cẩn thận lột cái túi về bên kia.

– Jonan, lại đây một phút. Kéo căng túi để bùn không lọt vào trong.

Jonan gật đầu và đưa máy ảnh cho một kỹ thuật viên. Anh quỳ gối và hai tay nắm chặt hai đầu túi.

Cúi lom khom cạnh anh, Amaia dò dẫm tìm vai phải của nạn nhân, chầm chậm lần xuống cánh tay bị che một phần vì cái xác hơi nghiêng về phía đó. Dùng cả hai bàn tay, chị thọc sâu các ngón tay xuống dưới xác đến bắp tay, và kéo nhẹ, để lộ cánh tay.

Jonan giật mình, mất thăng bằng và ngã ngửa, vẫn nắm chặt cái túi.

Té ra cánh tay bị cắt cụt từ khuỷu bằng một vết rạch gọn gàng, sạch sẽ, không hề có chút máu nào tuy dễ thấy đầu xương cánh tay và thịt quanh đó bị teo lại.

Một cơn run dữ dội chạy khắp toàn thân Amaia. Ngay lập tức mọi cái lạnh trong vũ trụ cùng đổ lên xương sống, khiến chị run bắn như bị sốc điện.

– Sếp… - Tiếng Jonan đưa chị trở lại thực tại.

Chị nhìn thẳng vào Jonan và anh gật đầu.

– Đi thôi, Jonan - chị ra lệnh, giật mạnh đôi găng và bắt đầu chạy ra xe.

Chợt dừng lại giữa đường, chị ngoảnh lại nói với Markina:

– Thưa ngài, gọi ngay cho nhà giam, bảo họ giám sát Quiralte chặt chẽ. Nếu cần, cho một người canh bên trong xà lim của hắn.

Markina đã cầm di động.

– Tại sao? - Ông nhún vai, hỏi.

– Vì hắn sắp tự tử.

Amaia để Jonan cầm lái, chị thường làm thế mỗi khi cần suy nghĩ và lúc vội vàng. Anh lái xe rất cừ, cố đạt cân bằng đảm bảo an toàn và tốc độ lúc nhấn hết chân ga, một việc mà chị thua hẳn. Quãng đường từ Azanza tới Pamplona mất chưa đầy ba mươi phút. Rốt cuộc, mưa đã tạnh nhưng bầu trời u ám báo trước một đêm không trăng sao, hình như thấm ướt cả những ngọn đèn thành phố. Lúc rẽ vào bãi xe nhà tù, họ trông thấy một xe cứu thương cùng những ngọn đèn mờ mịt.

– Khốn kiếp, - Amaia lẩm bẩm.

Một cảnh sát đợi sẵn ở cửa và dẫn họ vào hành lang để không phải qua kiểm tra an ninh. Lúc đi vội dọc hành lang, anh ta cập nhật tin tức cho họ:

– Hiện giờ các nhân viên cấp cứu và bác sĩ trại giam đang ở bên hắn. Hình như hắn nuốt thứ gì đó, chắc là thuốc chuột. Chắc tên bạn tù làm việc quét dọn đã bán cho hắn. Bọn chúng thường trộn vào đồ ăn hoặc cắt nhỏ ra, với liều lượng nhỏ gây co thắt dạ dày và nôn mửa. Lúc chị cảnh báo, hắn đã bất tỉnh, nằm trong vũng máu và bãi nôn. Hắn đã tỉnh lại, nhưng tôi nghĩ hắn không biết mình ở đâu.

Tái nhợt và lo lắng, giám thị trại giam đợi họ ở bên ngoài xà lim của Quiralte.

– Chúng tôi không hề biết…

Amaia đi lướt qua ông ta và ngó vào trong xà lim. Mùi hôi thối của phân và bãi nôn tỏa khắp nơi, Quiralte nằm giữa xà lim, bất động trên giường, vài ống dẫn thò ra khỏi người. Dù đeo mặt nạ dưỡng khí, Amaia có thể thấy vết bỏng rộp nghiêm trọng quanh mũi và miệng hắn. Một nhân viên cấp cứu đang ghi chép, trong lúc những người khác lẳng lặng thu nhặt dụng cụ của họ.

Bác sĩ nhà tù, một người quen cũ, quay lại và tháo găng trước khi bắt tay Amaia.

– Thanh tra Salazar, một việc khó nhằn đây, ông nói và nhếch cao cặp lông mày rậm. - Tôi tới đây đầu tiên vì vẫn ở trong tòa nhà. Vài phút sau các nhân viên cấp cứu tới. Chúng tôi đã cố hết sức nhưng không cứu được hắn. Nuốt loại chất độc này vào bụng hiếm khi có kết cục vui vẻ, lại càng không khi tự thực hiện. - Bác sĩ chỉ một chai nước mà người đi xe đạp vứt đi ở trong góc và nói tiếp. - Ngay khi trở về xà lim, hắn đã chuẩn bị thứ này và uống cạn. Chắc hắn phải đau đớn cực độ, nhưng không thốt một tiếng hoặc kêu cứu. - Ông nhìn người chết lần nữa. - Một trong những cái chết khủng khiếp nhất tôi từng gặp.

– Ông có biết hắn để lại một bức thư hay một dấu hiệu gì không? - Amaia hỏi và nhìn quanh.

– Hắn để lại cái này, bác sĩ nói và chỉ vào những cái giường đằng sau chị.

Amaia quay lại, hơi cúi xuống đọc thứ Quiralte viết lên tường của chiếc giường thấp hơn.

Tarttalo

Jonan làm theo, anh nhăn mũi.

– Hắn viết bằng…

– Phân, - bác sĩ đứng sau anh xác nhận. - Dùng phân để viết là một truyền thống phản kháng trong nhà tù. Còn chữ này, tôi không biết nó có ý nghĩa gì.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.