Cuốn sách này ghi lại một chuyến đi giải trí. Nếu đây là bản ghi chép về một cuộc thám hiểm khoa học nghiêm túc, hẳn nó sẽ mang cái vẻ trang trọng, sâu sắc và cả cái sự khó hiểu đầy ấn tượng vốn là đặc sản – và cũng là nét hấp dẫn chết người – của những công trình kiểu ấy. Thế nhưng, dù nó chỉ là bản ghi chép về một chuyến dã ngoại, cuốn sách vẫn mang một mục đích: gợi ý cho độc giả xem liệu họ sẽ nhìn nhận châu Âu và phương Đông như thế nào nếu dùng chính đôi mắt của mình, thay vì mượn đôi mắt của những kẻ đã đặt chân đến đó trước họ. Tôi chẳng hề có ý dạy bảo ai cách ngắm nhìn các danh lam thắng cảnh nơi xứ người – việc đó đã có sách khác lo, nên dẫu tôi có đủ khả năng thì cũng chẳng cần thiết phải làm.
Tôi không đưa ra bất kỳ lời xin lỗi nào cho việc đi chệch khỏi lối viết du ký thông thường mà người ta có thể trách móc tôi – bởi tôi tin mình đã quan sát bằng đôi mắt công tâm, và chắc chắn rằng dù khôn ngoan hay không, ít nhất tôi đã viết một cách trung thực.
Trong tập sách này, tôi có sử dụng một vài đoạn trích từ những lá thư mà tôi đã viết cho tờ Daily Alta California ở San Francisco, nhờ việc những ông chủ của tờ báo ấy đã sẵn lòng từ bỏ bản quyền và cho phép tôi sử dụng. Tôi cũng đã chèn thêm một vài đoạn từ những lá thư gửi cho tờ New York Tribune và New York Herald.
TÁC GIẢ. SAN FRANCISCO.