“Cậu đã làm gì cơ?” Hôm nay Ellie có một hành trình không dễ dàng từ chỗ làm về nhà. Ùn tắc trên Circle Line làm cho một đống người bị nhồi nhét vào vài toa tàu và rốt cuộc là Ellie bị kẹp giữa hai người đàn ông chưa từng biết đến chất khử mùi. Nàng cởi ngay chiếc áo khoác chắc chắn đã ướp đẫm mùi mồ hôi của hai người này tống vào máy giặt.
“Tớ kiếm được việc cho cậu rồi.” Roo đứng đợi nàng về. Giờ cô đang bật laptop lên. “Chắc chắn đấy. À mà có thể thôi. Nhưng cậu nói đã đến lúc cần đổi gió, nên tớ kiếm cho cậu cái này.” Cô rút tấm danh thiếp trong cúp ngực trái ra ve vẩy. “Cậu chỉ cần gọi vào số này và hẹn lịch phỏng vấn.”
“Làm việc ở đâu cơ?”
“Ở ngay Primrose Hill này. Trên phố Ancram. Đi bộ chỉ mất năm phút.” Roo nói thêm đầy thuyết phục, Thử nghĩ xem, không còn bị thứ mồ hôi kinh tởm của người khác ám vào người nữa!”
“Cậu thật là mồm mép.”
“Tớ biết. Cho nên tớ mới là nhà sáng tác đại tài. Chẳng có gì ghê hơn thứ mồ hôi kinh tởm.” Cô ứng tác. “Nó làm người ta phải bịt miệng mà nôn ọe, hay ho hơn mấy gã ‘rau mùi’ là anh chàng siêu dễ thương Ne-Yo...”
“Đất nước này cần cậu.” Ellie gật đầu. “Cậu nên là Nhà thơ dân tộc tiếp theo.”
“Không nhiều người có tên cùng vần với ‘rau mùi’[1] đâu. Dù sao thì, nhân tiện nói chuyện về mấy anh chàng siêu dễ thương, cậu nhìn anh này đi.” Roo xoay màn hình laptop về phía Ellie.
“Ai vậy.”
“Zack McLaren. Người đang cần tuyển trợ lý mới. Tớ đã đề cử cậu rồi đấy, cậu chỉ cần lo oánh máy sao cho giỏi thôi. Nhưng trông anh ta thế nào? Ấn tượng phết, phải không? Là doanh nhân đấy nhé! Nhìn đôi mắt nè...”
Ellie chăm chú nhìn bức ảnh. Không thể phủ nhận anh chàng là mẫu người hấp dẫn với mái tóc bóng mượt đen nhánh và gò má của ngôi sao điện ảnh. Dưới bộ quần áo được cắt may khéo léo, rõ ràng anh có thân hình của một vận động viên. Đôi mắt cũng rất đẹp. Roo đang ngồi cạnh nàng, rõ ràng là thèm rỏ dãi.
“Vấn đề là, chuyện này giống như đề nghị người ăn kiêng ca ngợi miếng fillet bò vậy. Anh ta đẹp trai đấy nhưng vô dụng với tớ thôi. Mấy chuyện đó bây giờ chẳng liên quan tới tớ. Tớ không hứng thú đâu.”
“Tớ biết, tớ biết, nhưng anh ta đâu có cần một người mê mẩn mình? Khoe ngực và cười ngớ ngẩn như một đứa tuổi teen? Thế mới hay. Vì cậu sẽ không làm mấy trò đó. Cậu là người hoàn hảo cho công việc đó.”
“Ừm...”
“Và nếu chuyện tớ và Niall không suôn sẻ, thì anh chàng này sẽ là của để dành đầu tiên của tớ.” Roo âu yếm vuốt ve màn hình máy tính. “Trông anh ta có vẻ giỏi khoản giường chiếu đấy.”
• • •
Hai tiếng sau, Ellie ra bàn nước cầm tấm danh thiếp lên. Lúc đi, Roo đã khẩn khoản yêu cầu nàng nghĩ lại về việc này, và giờ nàng đang lâm thế. Nàng vừa lôi chiếc áo khoác màu tìm mới giật ra khỏi máy và ngửi, vẫn cảm thấy mùi mồ hôi bám vào từng thớ vải. Có trí tưởng tượng thái quá bất lợi thế này đây. Kể từ giờ, nàng biết rằng chỉ cần nhìn thấy cái áo khoác thôi cũng đủ khiến nàng nôn nao.
Trong tay nàng giờ đây là cơ hội có một công việc mới, gần nhà và ở đó quá khứ của nàng không ảnh hưởng tới thái độ của người khác với nàng bởi sẽ chẳng ai hay biết gì hết.
Thực sự chẳng phải bàn cãi gì nữa.
Mới chỉ chín giờ. Gọi điện thế này chắc cũng chưa muộn nhỉ? Ellie nhấc máy điện thoại và ấn số.
Xem nào...
• • •
Zack chuẩn bị bước vào nhà thì điện thoại kêu. Sau một ngày dài họp hành, tiếp đó là ba tiếng lái xe từ Manchester về, anh chỉ muốn một cốc bia lạnh và một tiếng xem ti vi mà không cần phải nghĩ ngợi gì trước khi ngủ thiếp đi.
Nhưng anh không thể làm thế. Thay vào đó anh phải lên một kế hoạch kinh doanh chi tiết và thu âm lại vài lá thư. Cởi áo khoác rồi đẩy cửa văn phòng, anh để va li lên bàn và nhấc điện thoại đang đổ chuông.
“À, xin chào, cho hỏi có phải anh McLaren đó không ạ?” Một giọng nữ lạ lẫm. Zack hất đôi giày ra khỏi chân và với lấy cái bút. “Vâng tôi đây.”
“Chào anh! Tôi gọi điện để hỏi về công việc.”
“Công việc á?”
“Vâng. Tôi là Ellie Kendall, bạn tôi cứ thuyết phục tôi gọi cho anh. Tôi hy vọng anh có thể xem xét trường hợp của tôi, vì tôi thực sự nghĩ là chúng ta có thể làm việc rất ăn ý. Tôi ở ngay khu này, rất chăm chỉ, tôi đánh máy cực nhanh và tôi...”
“Đợi chút, xin lỗi, tôi không hiểu, tôi không biết cô đang nói về chuyện gì,” Zack nói.
“Ô!” nàng thốt lên ngạc nhiên.
“Cô đang xin việc gì?”
“Ờ, làm trợ lý cho anh.”
“Tôi e rằng có sự hiểu lầm ở đây. Tôi có trợ lý rồi và tôi rất hài lòng về chị ta.”
“Ồ vâng, nhưng… không, thôi, tôi thực sự xin lỗi. Tại tôi nhầm.” Cô gái vội vã nói thêm, “Xin lỗi đã làm phiền. Chào anh.”
“Đợi…” Nhưng đã quá muộn, cô gái đã dập máy. Mà kéo dài cuộc nói chuyện để làm gì cơ chứ? Dạ dày Zack réo ầm ầm, nhắc anh nhớ rằng anh cần ăn gì đó trước khi xử lý đống giấy tờ. Một cốc bia mát lạnh và món cà ri nóng hổi là ưu tiên của anh ngay lúc này. Sau đó anh sẽ thu âm mấy bức thư quan trọng nhất để sáng mai việc đầu tiên Barbara làm sẽ là đánh máy và gửi chúng đi.
• • •
“Chuyện là thế đấy. Tôi biết tin này khá bất ngờ, nhưng xin cứ yên tâm, anh không phải lo lắng về chuyện gì hết. Tôi sẽ không để anh phải tự xoay xở đâu.” Barbara an ủi. “Tôi sẽ cố gắng hết sức tìm cho anh một người thay thế xứng đáng.”
Zack nhìn đơn xin nghỉ việc chị ta nộp cho anh trước khi trình bày bài diễn thuyết ngắn gọn.
“Cảm ơn chị. Ừm, tôi rất tiếc khi không có chị. Nhưng chị sẽ có khoảng thời gian thú vị. Algarve rất đẹp. Cũng chưa biết được, có khi chị lại chơi golf cũng nên.”
Barbara nhún vai. “Tôi có thể đảm bảo là không.”
Anh mỉm cười. “Và ít ra việc này cũng làm sáng tỏ một bí ẩn.”
“Hả?”
“Tối qua có người gọi điện cho tôi xin làm trợ lý riêng.”
Barbara nhắm mắt tuyệt vọng. “Ôi cái con bé rầy rà và dai như đỉa đó. Tôi rất xin lỗi. Cô ta biết là đến hôm nay tôi mới nói với anh mà”
Hơi sao nhãng, Zack nói, “Thế mà hôm qua chị đã bảo cô ấy rồi sao?”
“Tôi đâu có nói! Cô ta nghe lỏm tôi nói chuyện đấy chứ! Rồi cô ta theo tôi tới đây và nói bạn cô ta có thể tiếp quản công việc. Cô nàng dai như đỉa. Tôi e rằng nếu không đưa ra danh thiếp của anh thì cô ta sẽ không bao giờ buông tha tôi mất.”
“Ừm, thế gọi là dám nghĩ dám làm.” Anh thích thú với phản ứng của Barbara. “Nghe qua điện thoại thì người bạn có vẻ cũng rất quan tâm tới công việc. Có lẽ tôi nên gặp cô ấy.”
“Ôi không không không.” Cằm Barbara giật giật, chị ta lắc đầu nguầy nguậy. “Không không không không, tin tôi đi, hoàn toàn không phải người anh muốn thuê đâu.”
“Nhưng… gượm đã, tôi hiểu thế này có đúng không? Chị cũng chưa hề gặp bạn của cô ta mà.”
“Zack, tôi chả cần phải làm thế. Con bé này tóc tai hệt như cái bọn hát rock punk, vừa tỉa vừa nhuộm. Lại còn đi bốt bạc!” Barbara rùng mình. “Trang phục thì kỳ cục. Cái áo phông của nó cũng tục tĩu lắm. Tin tôi đi, anh sẽ không muốn tuyển bạn thân của một con bé như thế đâu. Không không, cứ để đấy tôi. Tôi sẽ tìm cho anh một quý cô thích hợp.”
Zack trêu chị ta, “Hay là một anh chàng thích hợp.”
“Tôi có thể đảm bảo đó sẽ là một cô.” Chưa ai có thể chê trách Barbara về khiếu hài hước của chị ta. Chị ta khịt mũi và vặn lại, “Đàn ông đâu có làm được vài việc cùng lúc.”
• • •
Đã là tối thứ Năm. Giữ lời hứa, Barbara đã liệt kê ra danh sách sáu ứng cử viên cực kỳ phù hợp cho vị trí trợ lý giám đốc. Zack đã dành cả buổi chiều phỏng vấn họ, và có thể nói rằng đó không phải ba tiếng đồng hồ thú vị nhất đời anh.
Tất cả các nữ ứng viên đều làm việc cực kỳ hiệu quả, hết sức ngăn nắp và kinh nghiệm đầy mình. Nhưng nếu có một hiện tượng gọi là quá tải vải chống nhăn thì anh đang phải chịu đựng điều đó. Ngay cả khi mấy người phụ nữ này không mặc gì thì họ vẫn tỏa ra mùi của thứ vải ấy. Tất cả đều từ năm nhăm đến gần sáu mươi, để kiểu đầu đơn giản và trang điểm tối giản - nếu có. Trang phục phỏng vấn khá lịch sự. Váy dài quá gối. Giày gót thấp. Móng tay cắt ngắn, không sơn. Về cơ bản, Barbara cung cấp cho anh khoảng nửa tá bản sao vô tính của chị ta. Zack biết tại sao chị ta làm vậy, và về lý thuyết thì anh cũng đồng tình, nhưng phải nói là viễn cảnh chọn một người trong số họ chẳng hề làm anh thích thú.
Mười lăm phút sau, anh bước ra khỏi phòng tắm và quấn chiếc khăn tắm quanh eo. Anh đi xuống nhà để vào văn phòng, lật mấy trang trong cuốn sổ ghi chú trên bàn đến khi nhìn thấy trang cần tìm Trên đó, anh đã nhanh tay ghi lại số điện thoại của bạn cô nàng không phù hợp đã làm Barbara lo lắng tuần trước. Mỉm cười khi nhớ đến phản ứng của cô gái đó, Zack bấm số điện thoại. Anh không biết chút gì về cô, ngoài cảm giác rằng cô không mặc vải chống nhăn.
Đến tiếng chuông thứ ba thì có người nhấc máy. “A lô, úi.” Có tiếng loảng xoảng rồi một tiếng bịch thật to. “Xin lỗi. A lô.”
“Sao vậy?”
“Tôi với lấy điện thoại và bị ngã khỏi sofa. Ai vậy?”
“Zack McLaren.”
“Ôi! Cho tôi xin lỗi chuyện tuần trước nhé. Đúng là tôi đã xía vào chuyện của người khác, phải không? Cô trợ lý tội nghiệp của anh, tôi hy vọng anh không nổi giận với cô ấy.”
Zack thích thú nói, “Tôi không bao giờ nổi giận. Nghe này, lần trước nói chuyện, cô có vẻ nhiệt tình. Sáng mai cô có muốn tới phỏng vấn không?”
“Thật ư? Ôi thế thì quá tuyệt! Nhưng mai tôi lại không tới được; tôi phái đón chuyến tàu đầu tiên đi Glasgow.” Giọng cô gái có vẻ hối tiếc thực sự. “Sinh nhật tám mươi tuổi của bà tôi, chúng tôi định tổ chức một bữa tiệc bất ngờ và tôi không bỏ được. Nhưng tối Chủ nhật tôi về rồi.” Cô gái nói thêm đầy hy vọng. “Tuần sau có được không?”
Khỉ thật. “Xin lỗi, tôi đã gặp hết các ứng viên. Tôi đã hứa với họ là sẽ báo kết quả vào ngày mai.”
“Ôi. Đầu dây bên kia ngừng lại. “Thực ra tôi đang không làm gì cả. Ngoài chuyện vừa mới ngã từ sofa. Nếu tôi khoác ít nhanh ít quần áo và đến chỗ anh trong vòng ba mươi phút thì sao?” Cô gái ngừng lại. “Ừm, nghe có vẻ như tôi đang không mặc gì nhỉ. Thực ra không phải vậy đâu, tới đang mặc pyjama. Ối trời, tôi nói linh tinh đấy. Tôi gặp anh ba mươi phút nữa được không, ăn mặc nghiêm chỉnh?”
Zack nhìn bóng mình trên cửa sổ văn phòng. Anh không nói với cô gái là ngoài chiếc khăn tắm đang quấn quanh hông, anh cũng không hề mặc gì trên người. Dù sao thì đó cũng không phải chuyện “Không được rồi. Tối nay tôi phải đi ăn cùng đối tác.” Anh có thể chủ động gọi điện cho cô gái này nhưng anh sẽ không bao giờ thuê một người mà chưa gặp mặt trước. Và đêm nay anh lại là diễn giả chính nên không thể đến muộn. “Thôi, chúng ta đã thử, nhưng tôi nghĩ chắc không được rồi. Chỉ là vấn đề thời điểm không phù hợp thôi.” Anh liếc nhìn đồng hồ, đã tám giờ. Mười phút nữa xe sẽ tới, anh phải khẩn trương. “Dù sao cũng cảm ơn cô.”
“Vâng.” Giọng cô gái, chính là Ellie, nghe có vẻ thất vọng. “Tôi cũng cám ơn anh vì đã nghĩ tới tôi. Anh thật tốt vì đã gọi điện lại. Thật tiếc chúng ta chưa thể gặp mặt.”
Cô gái có một giọng nói hấp dẫn, trong trẻo và bay bổng, kiểu giọng nói mà bạn thích nghe. Nếu có thời gian. “Tôi cũng rất tiếc. Chúc cô may mắn tìm được công việc khác,” Zack nói. “Tạm biệt.”
❀ ❀ ❀
[1] Nguyên văn: BO - body ordour (mùi cơ thể), đọc lên cùng vần với Ne-Yo (tên ca sĩ)