Yêu Anh Tới Tận Mặt Trăng Và...Quay Trở Lại

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Ông không còn nhớ lần cuối ông mong gặp lại một người đến thế là khi nào. Cảm giác giống như trong buổi hẹn hò vậy. Trên đường lên đồi, Tony buộc mình đi chậm lại. Ông muốn xem cô đã đến chưa nhưng không muốn thở hồng hộc khi leo lên đến nơi. Hoặc có một gương mặt đó bừng. Ngoài ra, màu đỏ phừng phừng đó sẽ không hợp với cái áo sơmi tím ông đang mặc.

Rồi ông trèo lên đỉnh đồi và cô đã ở đó, ngồi ngay chỗ hôm qua nhưng lần này giá vẽ hướng về phía Tây. Tony ngừng lại để nhìn cô, cảm thấy trái tim mình rộn ràng. Hôm nay cô mặc chiếc váy dài màu xanh ngọc, vòng cổ màu hồng sáng, chân đi đôi xăng đan đế bệt màu hồng. Có gì đó trong cử chỉ của cô, sự tự tin tuyệt đối toát ra từ phong thái, thật hấp dẫn. Chỉ nhìn cô thôi cũng làm ông muốn mỉm cười. Không phải vì cô sắp tặng ông một bức tranh...

Martha nhìn thấy ông trong lúc ông đang tiến về phía cô. Cô vẫy vẫy cây cọ để chào ông và gọi to, “Hura, anh đây rồi!”

Giọng cô như thôi miên, ấm áp, dịu dàng và gợi nhớ đến người vùng Caribe.

“Cô nghĩ tôi không đến sao?” Nhìn gần, ông thấy chiếc vòng cổ của cô làm từ những hạt lớn không đều nhau, hình sỏi và được sơn một màu hồng vân anh rực rỡ.

“Không, tôi nghĩ anh sẽ tới.” Martha cười. “Tôi hy vọng anh sẽ tới. Nếu không thì công sức tôi lôi thứ này đến tận đây thành ra công cốc à.” Cô nghiêng người qua một bên, với lấy chiếc túi bằng vải bạt đang nằm xẹp trên cỏ.

Tim Tony đập nhanh hơn khi cô luồn cánh tay da nâu mịn màng vào chiếc túi quá khổ và rút ra một bức tranh đã hoàn thiện, được đính chắc chắn lên tấm bảng ngà có đường viền mài vát, trông rất chuyên nghiệp.

“Tôi vẫn không tin nổi là cô lại làm việc này. Cô đâu cần phải đính lên như thế.”

“Ôi thôi nào, có phiền gì đâu, tôi tự làm đấy.” Mắt cô long lanh. “Tôi là chuyên gia xài dao rọc giấy chứ bộ. Dù sao thì, khi hoàn thiện trông cũng đẹp đấy chứ. Anh có thể tự chọn khung. Đây cầm lấy. Nhìn kỹ đi. Của anh đấy.”

Những chi tiết được thêm vào bằng bút và mực đã làm nổi bật những nhân vật đặc biệt mà cô quan sát chiều qua. Kết quả thật mỹ mãn, và bức tranh trở nên quyến rũ về mọi mặt.

“Tôi không biết phải cảm ơn cô thế nào.” Tony lắc đầu. “Điều này rất có ý nghĩa với tôi. Cô không biết nó có ý nghĩa nhiều đến thế nào đâu.”

“Tôi rất vui vì anh thích nó. Và chắc chắn là tôi biết nó ý nghĩa như thế nào chứ.” Cô chạm tay vào chiếc vòng màu hồng và nói, “Tôi cũng cảm thấy hệt như anh khi con trai làm tặng tôi chiếc vòng này.”

À rồi, điều này giải thích vì sao lại có những hạt sỏi màu hồng lổn nhổn này. Tony băn khoăn không biết cô bao nhiêu tuổi. Phải chăng ngoài bốn mươi tuổi cô mới có con?

“Tất nhiên, cũng lâu rồi.” Đáp lại vẻ mặt băn khoăn của Tony, cô nói, “Giờ nó hai mươi tám tuổi rồi, là luật sư hình sự. Nó xấu hổ vô cùng khi tôi vẫn đeo chuỗi vòng này. Cũng vui mà. Nhưng mỗi lần chạm vào chuỗi vòng, tôi lại thấy nó rõ mồn một, đang ngồi ở bàn bếp, mặc cái quần soóc nhỏ, nhào đất sét để nặn thành những viên tròn rồi dùng lọ sơn móng tay mới tinh của tôi để tô màu.”

Tony gật đầu, ký ức từ lâu lãng quên bỗng lóe lên, ông còn nhớ ngày Jamie hăm hở từ trường về và tặng ông một cái lọ bằng đất sét. Lúc đó thằng bé thông báo đầy tự hào, “Ba ơi, nhìn cái lọ nhỏ này! Bọn con dùng ngón cái để nặn đấy, Ba có thể đựng mấy cái măng sét trong đó!”

Nhưng giờ chiếc lọ nhỏ màu xanh dễ thương đó thế nào rồi? Ông cũng chẳng biết. Thôi, đừng nghĩ tới Jamie bây giờ, đừng nhắc tới tên thằng bé, đừng nói với cô ấy rằng ông cũng có một đứa con trai, nhưng nó đã mất. Điều đó chỉ khiến người ta thêm khó xử và làm hỏng tâm trạng vui vẻ mà thôi.

Thay vì thế ông nói, “Chuỗi vòng cổ tuyệt quá. Cá tính đấy. Mà này, tôi đã xem trang web của cô.”

Xem. Nghe như thể ông chỉ liếc qua, tiện tay nhấp chuột qua mấy trang trong vài giây trước khi chuyển sang việc khác. Trong khi thực ra ông đã nghiền ngẫm đến gần hai tiếng đồng hồ. Đó không phải mấy trang phù phiếm; thực vậy, trang web rất khiêm nhường, do chủ nhân tự tạo, không hề có tấm nình nào của Martha mà chỉ có mấy mẩu giới thiệu ngắn về tác phẩm của cô, cùng phần trưng bày các bức tranh trước kia và hiện nay. Khách hàng muốn mua tranh được yêu cầu gửi thư điện tử. Mỗi bức tranh là một niềm hân hoan, độc đáo và ấm áp tình người chẳng kém bức ông đang cầm trên tay.

“Và…?” Cô ôm ngực, vờ sợ hãi. “Tôi lúc nào cũng lo lắng khi người ta nói thế. Giống như trở lại hồi còn đi học, giáo viên nói đã đọc bài của mình vậy.”

“Ừm, thế thì tôi cho cô điểm A cộng. Tôi chính thức là người hâm mộ của cô đó.” Tony ngừng lại. “Tôi muốn mua thêm vài bức nữa. Nhưng lần này phải để tôi trả tiền đấy nhé.”

“Thật sao?” Martha trông sung sướng.

“Đúng vậy.”

“Giờ tôi thấy mình cứ như một gã bán ma túy vậy. Lúc đầu cho anh thử miễn phí và chắc chắn là anh sẽ phải quay lại.” Cô nhìn mặt ông thăm dò. “Thật đấy, miễn là anh đừng mua chỉ vì lịch sự.”

Tony nói nghiêm túc, “Tôi hiếm khi lịch sự lắm.”

Cô cười, “Anh thích bức nào?”

“Mấy người bơi ở hồ Hampstead. Bức có pháo hoa trên sông Thames. Hình như đó là một bữa tiệc cưới.”

“Ôi tiếc quá. Bức đó bán mất rồi.”

“Ồ.”

“Nhưng nhà tôi còn nhiều bức lắm.” Martha sôi nổi hẳn lên. “Tôi vẫn chưa đưa lên trang web được. Mấy bức đó còn đang chờ chụp ảnh.”

“Được” ông chậm rãi gật đầu. “Ừm... tôi thực sự rất muốn xem mấy bức đó.”

“Được thôi, tuyệt. “Cô tiếp tục vẽ.”

Vậy là sao? Tony nói, “Thế, cô sẽ đưa lên trang web chứ? Hay có cách nào cho tôi xem tận mắt mấy bức tranh không?”

Martha ngồi lui lại và xem xét cảnh trí mới hoàn thành một nửa trên giá vẽ.

“Anh muốn như vậy à?”

“Vâng.”

“Đi bây giờ cũng được, nếu anh muốn. Nếu anh rảnh.”

“Tôi rảnh mà.” Đó là điều ông muốn, hơn tất thảy mọi điều. “Cô chắc là được chứ?”

Cô mỉm cười. “Nếu không chắc, tôi đã không nói.”

Họ cùng nhau xếp lại bộ đồ vẽ của cô. Ông gấp giá vẽ và chiếc ghế xếp lại. Martha bỏ mọi thứ vào cái túi xách bằng vải bạt. Họ đi xuống chân đồi và cô nói, “Nhà tôi cách đây khoảng dặm rưỡi. Anh đi bộ nổi không?”

Và Tony, người chưa bao giờ đi bộ ở LA vì... Ừm, vì chẳng ai ở đó đi bộ cả, đã nói, “Cô định bảo tôi là ông già lụ khụ sao?”

Cô sống trên đường Lanacre ở khu Tufnell Park, trong ngôi nhà liền kề xây bằng gạch đỏ, hai bên cánh cửa trước màu vàng hoàng ngọc có treo hai giỏ hoa sáng màu.

“Sao tôi không thấy ngạc nhiên lắm khi cửa trước nhà cô sơn màu vàng nhỉ?” Tony nói.

“À, tôi là quý cô màu mè mà.” Martha mở cửa. “Một trong những niềm vui của cuộc sống đấy. Anh vào đi.”

Ông hít vào mùi nước hoa mùa hạ thoang thoảng của cô khi theo cô đi vào phòng khách. Cô cũng rất khéo léo không làm mọi thứ quá lòe loẹt. Ba bức tường màu trắng, một bức có tông xanh lam sáng màu kiểu lông công. Bộ sofa bọc nhung xanh lá cây, trên sàn gỗ bóng loáng là mấy tấm thảm màu trắng. Trên giá đầy sách. Trên tường treo tranh và những bát hoa thì ở khắp nơi.

“Không phải tranh cô vẽ.” Ông chỉ mấy bức được lông khung.

“Tôi không thể treo tranh mình vẽ trong phòng khách của chính mình được. Kỳ cục lắm.” Cô nhăn mặt trong lúc bỏ mấy thứ trong túi vải bạt ra, Martha nói,

“Giống như nhà văn chọn đọc tác phẩm của chính mình vậy.”

Tony nhìn quanh căn phòng một lần nữa. “Cô không có ti vi à?”

“Nhiều năm nay tôi không dùng rồi. Tôi nghe đài. Thỉnh thoảng thì hát.” Cô mỉm cười. “Giờ tôi mang mấy bức xuống hoặc ta có thể lên gác xem tranh của tôi.”

Cô quả thực không hề biết ông là ai. Bị hấp dẫn bởi cử chỉ của cô, tính cách của cô, thôi thì... mọi thứ về cô, Tony đặt giá vẽ đã xếp gọn và bức tranh cô tặng xuống rồi nói “Chúng ta lên gác xem tranh nhé?”

Phòng ngủ đầu hồi đã được cải tạo thành một studio. Trong phòng là những bức tranh, dựa lưng vào cả bốn bức tường, một vài bức quen quen ông đã nhìn thấy trên trang web, những bức còn lại thì chưa thấy bao giờ. Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, một giá vẽ khác đã được dựng lên ngay chính giữa căn phòng và một tấm vải trắng dính màu vẽ phủ lên tấm thảm.

“Mấy bức tranh đó ở trong phòng này thôi,” Martha xin lỗi, “vì tôi ở lôi thôi lắm. Anh cẩn thận kẻo vấp nhé. Giờ để tôi giới thiệu với anh mấy bức anh chưa thấy.” Đặt bàn tay lên cánh tay Tony và dẫn ông về phía mấy bức tranh, cô nói giọng thân tình , “Nào, để xem anh có đoán được đâu là bức tôi yêu thích không nhé.”

Kể từ lúc đó, Tony như người mất hồn. Ông không thể tập trung vào những gì cô nói. Ông chỉ có thể nghĩ tới chuyện cô đang ở gần ông thế nào, mùi hương cô tỏa ra ngất ngây ra sao và cô đã tác động vào cảm xúc của ông khó tin nhường nào. Hôm qua ông còn không biết cô là ai. Giờ thì ông đã biết. Cô có giọng nói ngọt như mật và nụ cười có thể thắp sáng cả căn phòng.

“… Thế nào?”

Thôi được ông phải tập trung vào. “Gì cơ?”

Cô ngắm nhìn ông thích thú. “Anh có nghe tôi nói không đấy?”

“Cái đó. Đó là bức cô thích.” Ông chỉ bức tranh vẽ cảnh dã ngoại trên bãi biển.

“Tôi vừa hỏi anh là tường nhà anh màu gì. Anh định treo chúng ở đâu.”

“Ôi xin lỗi. Tôi bị sao nhãng.” Ông có nên nói ra không? Có thể không? Thu hết can đảm, ông nói, “Vì em.”

“Tôi ư? Tại sao?”

“Vì em quả là một sự ngạc nhiên dễ thương.” Nghe có kỳ cục lắm không nhỉ? Đó là sự thật. Ông nói to, “Em không biết gặp em tôi vui thế nào đâu.”

Martha nhìn đi chỗ khác rồi quay lại nhìn ông. Cuối cùng cô thở ra, “Em cũng thế. Anh rất thú vị.”

“Không phải chỉ mình anh có cảm giác đó, phải không?”

Cô lắc đầu và nuốt nước bọt. “Không chỉ anh.”

“Anh muốn em biết rằng anh không có cái thói này.” Ông nắm lấy bàn tay cô, siết những ngón tay nâu không mang nhẫn. “Nhưng giờ anh muốn làm chuyện đó ngay lúc này.”

Trong phút chốc cô đã ở trong vòng tay ông và ông đang hôn cô, giống như họ đang trở lại tuổi hai mươi vậy. Cơ thể mềm mại của Martha ép sát người ông, chiếc vòng tay bằng bạc kêu leng keng khi cô đưa tay vuốt tóc ông. Cô đang run rẩy vì xúc động. Ông muốn cứ thế ôm cô và hôn cô mãi. Chúa ôi, cô thật đẹp...

“Tony,” cô hổn hển đẩy ông ra để nhìn kỹ mặt Tony. “Anh độc thân đấy chứ?”

Ông gật đầu. “Anh đã ly dị từ nhiều năm trước. Anh ở một mình lâu rồi.”

“Em cũng vậy.” Ông cảm thấy nỗi buồn trong lời cô. Nhưng chỉ thoáng chốc, nỗi buồn đã tan biến. “Và em cũng muốn anh biết rằng em chưa bao giờ làm chuyện này.”

Một cái hôn nữa, rồi cô dắt ông ra khỏi studio đi qua đầu cầu thang nhỏ hẹp. Phòng ngủ của cô trông nhỏ hơn, cực kỳ nữ tính với màu kem và vàng.

Tony xoay người cô lại phía ông. Đầy tò mò, ông vuốt ve khuôn mặt cô. “Em chắc chắn là được chứ?”

Đôi mắt màu hoàng ngọc của cô tràn ngập xúc cảm. Giọng run rẩy, cô thì thầm, “Em chưa bao giờ muốn điều gì hơn thế trong đời.”

Nguyên tác: To the Moon and Back, Dịch giả: Đoàn Thị Thanh Mai
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.