“Em sẽ làm gì nếu thiếu anh?”
Vừa bước ra khỏi phòng tắm, Ellie bắt gặp một cảnh tượng đầy cám dỗ nơi cửa phòng ngủ. Thực vậy, cái gì có thể sánh bằng cảnh tượng một người đàn ông hai mươi tám tuổi đẹp trai ngời ngời chỉ mặc độc một chiếc quần đùi trắng, một tay giữ chiếc bàn là hơi và tay kia cầm một chiếc váy đen?
Và biết rằng anh ấy là của mình, của mình hoàn toàn. Nàng có giấy hôn thú để chứng minh điều đó.
“Được rồi, đừng trả lời, anh biết em sẽ làm gì rồi.” Jamie cúi xuống và rút điện bàn là. “Bước ra đường với một chiếc váy nhàu nhĩ.”
“Có thể.” Nàng gài chắc chiếc khăn tắm màu xanh lá cây quanh ngực. “Nhưng em sẽ không phải làm thế, phải không? Vì em có anh mà.” Vươn người qua bàn ủi, nàng đặt một nụ hôn lên đôi môi mà nàng hôn không biết chán.
“Vậy là bây giờ em đang cảm thấy biết ơn, đúng không?” Anh tinh nghịch giật mép chiếc khăn tắm.
“Vâng, rất biết ơn. Cảm ơn anh, cảm ơn anh vô bờ bến.”
“Vì nếu em cảm thấy muốn đền ơn, chắc anh có thể nghĩ ra một cách cho em đấy.”
Ellie gõ gõ đồng hồ vẻ tiếc rẻ. “Nhưng mà không có thời gian đâu anh. Nhìn tóc em này. Em phải mặc đồ và trang điểm... wah, không, thôi mà, bỏ em ra!” Nàng giật lấy cái váy và nhảy ra khỏi tầm với của Jamie trước khi anh kịp vồ lấy nàng. Tối nay mỗi người sẽ đi chơi riêng. Cùng với nhóm đồng nghiệp, nàng sẽ thẳng tiến tới buổi biểu diễn The Rocky Horror Show nơi bắt buộc phải ăn mặc đẹp. Chiếc váy đen mua ở cửa hàng từ thiện năm ngoái bị nàng dùng kéo làm vườn tháo tung ra để tạo gấu viền hình răng cưa đã nằm trong góc tủ kể từ bữa tiệc Hanlloween, nay được đem ra trưng dụng vì nó rất hợp cho cuộc vui Rocky Horror, đi kèm với kiểu tóc quái dị, mắt kẻ thật đậm và quần tất lưới.
“Đành vậy, anh nên mặc cái áo nào nhỉ?” Jamie nhắc đến mấy cái áo anh vừa là trong khi nàng tắm. “Xanh da trời? Hay trắng?” Anh chuẩn bị đi họp lớp cũ ở Guildford.
Ellie nói, “Cái áo màu hồng thì sao?” và thấy miệng anh lại méo xệch đi như những khi anh ngượng nghịu.
“Anh không biết. Không phải đêm nay.”
“Tại sao?”
“Là... bởi vì... Tối nay anh muốn mặc áo màu xanh da trời.”
Nàng lấy ra khỏi tủ chiếc áo sơ mi màu hồng tím và vung vẩy dụ khị. “Nhưng cái áo này thật đẹp! Anh nhìn màu của nó này. Sao anh lại không muốn mặc nó nhỉ?”
“Vì anh không muốn xuất hiện và thấy mọi người á ố rằng họ không biết anh bị gay.”
“Ôi thôi nào! Chỉ vì nó màu hồng thôi sao?”
Jamie làm bộ mặt đừng-bắt-anh-phải-nói-điều-đó. “Đây là màu hồng cực gay.”
Thôi được có thể màu hồng này gay, nhưng anh cứ mặc nó thì cũng đâu có sao. “Em mua cho anh nhân dịp Giáng sinh! Lẽ ra anh có thể đem nó lại cửa hàng và đổi sang cái khác.” Ellie lắc đầu hoài nghi. “Nhưng anh lại bảo anh thích nó!”
“Anh không muốn làm em tủi thân. Hơn nữa,” Jamie đánh bạo nói thêm, “anh chỉ thích nhìn nó thôi, chứ không phải mặc nó, em biết đấy.”
“Màu này rất hợp với anh mà.”
“Anh sẽ sớm mặc nó thôi, anh hứa đấy.” Anh kéo tuột chiếc áo sơ mi xanh da trời khỏi mắc áo và choàng lên người.
Thiệt tình, đàn ông sao thế nhỉ? “Được rồi, thế thôi nhé, cứ đợi đến Giáng sinh năm sau. Không quà cáp gì nữa, can tội dám không mặc áo em chọn. Năm sau thì đừng hòng nhận quà nữa nhé.”
Jamie cười toe toét. “Thế có nghĩa là anh cũng không phải mua gì cho em, đúng không?”
“Anh cứ chờ xem. Anh sẽ hối tiếc đấy. Không, bỏ em ra!” Ellie cười ré lên và thấy mình bị dồn vào góc phòng khách. “Em bảo rồi, mình không có thời gian mà!”
Jamie luồn cánh tay quanh eo nàng và kéo nàng lại gần. “Đôi khi,” anh thì thầm vào tai nàng đầy thuyết phục, “em phải biết cái gì là quan trọng nhất và dành thời gian cho nó.”
RRREEEEEEEEEEGGGGGG, tiếng chuông cửa vang lên và Jamie ôm lấy ngực, lảo đảo lùi lại như thể vừa trúng đạn. “Không, không, thật không công bằng...”
“Ôi chán thế. Đúng lúc em định đổi ý.” Lướt qua Jamie, Ellie đi tới bên cửa sổ và nhìn xuống dưới đường.
Todd đang vẫy tay. Nàng vẫy lại.
“Bạn bè thế đấy.” Jamie mở tung cửa sổ và gào tướng lên, “Cậu đến sớm.”
“Tớ biết.” Todd dang rộng cánh tay, rõ ràng là đang đắc ý. “Tại cậu bảo tớ không được đến muộn.”
Jamie đảo mắt ngán ngẩm. “Lần đầu tiên trong hai mươi năm cậu ta tự nguyện đến sớm.” Anh cất cao giọng nói vọng xuống, “Nghe này, bọn tớ đang bận một tí. Giúp tớ cái, đi bộ một vòng quanh khu này khoảng mười phút được không?”
“Biến đi!”
“À, cậu có thể làm việc đấy cũng được.”
“Không bao giờ. Đừng có lằng nhằng nữa và mở cửa đi.” Giậm chân thình thịch đồng thời xoa hai tay vào nhau, Todd nói vọng lên, “Ngoài này lạnh khủng khiếp. Tớ chết rét rồi đây này.”
“Nhìn em kìa,” Todd kinh ngạc, chào Ellie bằng một nụ hôn khi cuối cùng nàng cũng nhún nhảy bước ra khỏi phòng, ăn vận gọn gàng và sẵn sàng lên đường. “Giản dị quá nhỉ. Anh thích đấy. Tính đi nhà thờ sao?”
“Ha ha.” Todd là bạn thân nhất của Jamie, và cũng may là rất mến anh. Gần hai mươi năm trời, hai chàng trai này dính với nhau như hình với bóng. Tính cách của họ bổ sung cho nhau và khiếu hài hước tương đồng giúp họ có thể đối đáp cả ngày mà không chán. Jamie và Todd được biết đến như cặp bài trùng và Ellie luôn sợ rằng Todd sẽ gặp gỡ và lập gia đình với một cô gái nàng không ưa, bởi như vậy thì còn gì có thể tệ hơn nữa? Họ sẽ vượt qua chuyện đó như thế nào đây? Nó có nguy cơ phá hỏng mọi thứ và chỉ cần nghĩ chuyện đó có thể xảy ra là nàng đã thấy không chịu nổi. Hai người chỉ còn biết hy vọng và cầu nguyện cho Todd tìm được một cô gái tuyệt vời.
“Rồi, xong chưa nào?” Tối nay Jamie lái xe; lắc lắc chùm chìa khóa, anh đưa hai người ra cửa. “Đi nào. Bọn anh sẽ thả em ở đâu nhỉ?”
Ellie xịt kim tuyến lên mái tóc chải ngược của mình lần cuối thật mạnh để lấy may. “Ở ga tàu điện ngầm nhé. Mọi người hẹn nhau ở quán Frog and Bucket.”
“Em ăn mặc như thế mà đi tàu điện ngầm hả?”Anh véo mông nàng khi nàng lách qua anh đi xuống cầu thang. “Bọn anh sẽ đưa em tới thẳng quán rượu.”
“Phì...” Todd nhép nhép môi lo lắng. “Keo xịt tóc dây vào miệng tớ rồi.”
“Há to ra.” Nhìn lom lom vào miệng Todd, Ellie nói, “Úi, còn có cá kim tuyến nữa nè.”
Jamie cười toe toét. “Để khi nào gặp mấy cô nàng cậu ấy từng tương tự hồi đi học, cậu ấy sẽ có những cuộc trò chuyện lấp lánh.”
Ellie chùi một vệt kim tuyến trên má Todd. “Chúa phù hộ mấy cô nàng tội nghiệp.”
• • •
Khi Ellie về đến căn hộ ở Hammersmith thì đã gần 1 giờ sáng. Bạn biết mình đã có một đêm Rocky Horror đúng nghĩa khi cổ họng đau rát vì hát hò và lòng bàn chân thì sưng tấy. Mọi người nhảy nhót tưng bừng và tham gia bằng cách khiêu vũ hoặc gào lên lời bài hát mà ai cũng thuộc làu. Sau đó, trên đường trở về quán Frog and Bucket để kịp gọi mấy món cuối cùng, cả nhóm lại tiếp tục ca bài “The Time Warp” suốt quãng đường.
“Hết mười bảng rưỡi thưa quý cô.”
Nàng trả tiền taxi, lồm cồm chui ra khỏi xe và nhìn quanh xem Jamie đã về chưa. Không thấy bóng dáng chiếc xe, nhưng có thể anh phải đỗ xe ở đâu đó sau góc quanh. Cửa sổ tối om, nhưng cũng có thể là anh đã nằm dài trên giường.
Bước vào căn hộ, Ellie thấy không khí cực kỳ tĩnh lặng và nàng biết mình là người đầu tiên về nhà. Thôi được, không sao, adrenalin vẫn đang cháy rần rật trong người nàng. Nếu Jamie về sớm nàng có thể sẽ quyến rũ anh, bù cho những gì họ bỏ lỡ lúc tối vì sự xuất hiện chẳng đúng lúc chút nào của Todd. Todd Kẻ Phá Đám, ha. Thuốc tránh thai di động của nàng và Jamie. Nàng mỉm cười và bật đèn trong phòng khách. Nàng sẽ làm một cái sandwich nướng rồi cho một chiếc đĩa DVD vào đầu máy. Ồ, đèn điện thoại đang nhấp nháy. Nàng vươn người ấn nút nghe nội dung tin nhắn từ một người mà nàng không nhận ra giọng nói nhưng đã từng nghe thấy tên trước đây.
“Này Jamie, chuyện gì vậy hả? Rodders nè. Cậu và Todd làm sao đấy? Báo sẽ đến cơ mà. Gọi cho tớ nhá. Các cậu lỡ mất một đêm tuyệt vời rồi đấy.”
Cuộc gọi kết thúc. Chỉ vậy thôi. Rodders chính là Rod Johnson, người đã nhận tổ chức cuộc họp lớp tối nay ở Guildford. Anh ta gọi cách đây một tiếng, điều này thật vô lý, trừ phi Jamie và Todd đến sớm, nhòm qua cửa sổ, thấy buổi liên hoan không có gì hấp dẫn bèn lẻn đi chơi riêng với nhau trước khi bị ai phát giác.
Vì còn có thể giải thích như thế nào cho việc hai người không xuất hiện tại buổi họp lớp?
Âm thanh duy nhất trong căn phòng, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ bà Jamie tặng hai vợ chồng nhân ngày cưới, lúc này dường như kêu to hơn. Ellie rờ rẫm trong túi xách để tìm điện thoại đã bị tắt nguồn từ lúc mọi người vào nhà hát năm tiếng trước.
Bảy cuộc gọi nhỡ. Một tin nhắn. Tim nàng đập thình thịch trong lồng ngực, Ellie cảm thấy ý thức của mình như bị tách làm đôi. Một nửa bộ não báo nàng rằng điều này không thể xảy ra được chắc có gì nhầm lẫn thôi, mọi thứ sẽ ổn và Jamie sẽ sớm về nhà.
Nhưng cùng lúc, nửa bộ não còn lại đang lắng nghe một giọng nữ bình tĩnh báo tin Jamie Kendall đã bị tai nạn giao thông và nàng hãy gọi ngay vào số điện thoại này...
Giờ thì mặt đất như chao đảo và một giọng nói khác, lần này là giọng nam, đang báo nàng tới Bệnh viện Hoàng gia Hạt Surrey ở Guildford. Jamie đang trong tình trạng nguy kịch, giọng nói trong điện thoại giải thích - Không, không, không, không thể nào, một giọng nói khác đang gào lên trong đầu nàng - và anh đang được chuyển từ khoa cấp cứu sang khu chăm sóc đặc biệt.