Bíp. Bíp. Bíp. Bíp. Bíp.
Tai Ellie chỉ văng vẳng tiếng bíp của chiếc máy theo dõi nhịp tim. Chừng nào nó còn kêu như thế, chừng đó mọi việc vẫn ổn. Toàn bộ tâm trí nàng cầu mong tiếng bíp đừng ngừng lại.
Đã 4 giờ sáng nhưng khu chăm sóc đặc biệt vẫn ngập trong ánh đèn nê ong trắng xanh. Hầu hết y tá đều bận rộn chăm sóc một bệnh nhân nhiều tuổi ở đầu kia căn phòng, yêu cầu chỉ dẫn và kéo máy móc lạch cạch trên sàn. Ellie không để tâm tới những tiếng động họ gây ra. Nàng cần phải tập trung mọi sự chú ý vào những tiếng bíp. Và vào Jamie, anh nằm trên giường trông không khác gì một bức tượng sáp kích cỡ bằng người thật.
Sao việc này có thể xảy ra? Là thế nào cơ chứ?
Bên trái đầu Jamie bị sưng và thâm tím. Anh đang trong trạng thái hôn mê sâu và không có phản ứng gì. Da anh vẫn ấm nhưng khi nàng nắm tay, những ngón tay anh không gập lại nắm lấy những ngón tay nàng. Gọi tên anh cũng không động cựa. Ngay cả khi bác sĩ chà mạnh đốt ngón tay lên xương ức Jamie, anh cũng không phản ứng lại với cơn đau.
Lạy Chúa, anh thậm chí còn không thể tự thở được mà phải dùng tới máy. Những cái ống bằng nhựa nối vào người anh. Mọi chức năng đều do máy móc theo dõi. Cảnh tượng như từ một bộ phim, nhưng là với hiệu ứng không có thực. Ngoại trừ chuyện đây chính là sự thực. Đờ đẫn vì sợ hãi, Ellie giật nảy mình khi một bàn tay đặt lên vai nàng.
“Xin lỗi” cô y tá nói. “Chị có thể ra ngoài một chút được không?”
“Tôi ở lại được không? Tôi muốn ở lại.”
“Tôi biết.” Cô y tá vẫn cương quyết lắc đầu, ánh mắt hướng về phía những hoạt động ngày càng khẩn trương xung quanh chiếc giường ở đầu kia căn phòng. “Chỉ một lát thôi. Chị hãy đi uống một cốc trà, chúng tôi sẽ gọi chị quay lại ngay khi có thể.”
Không phải cô y tá đang hỏi nàng, mà cô ấy đang yêu cầu nàng ra ngoài. Ellie đang loạng choạng bước ra khỏi phòng thì cánh cửa bật mở và ba bác sĩ mặc áo blouse trắng lao vào phòng.
Đã đến lúc gọi cho ba của Jamie. Chúa ơi, nàng sẽ nói với ông thế nào đây? Nhưng nàng đành phải làm vậy.
Làm ơn dừng mọi thứ lại đi.
Bên ngoài, nhiệt độ âm làm nàng cứng đờ người, răng nàng bắt đầu va lập cập. Sương giá làm mặt đất trơn trượt, vũng nước cũng đóng băng lại. Jamie đã ngã như thế nào khi chiếc xe trượt dài trên băng? Khi biết mình mất lái, trong đầu anh đã lóe lên ý nghĩ gì? Nghĩ đến chuyện đó khiến nàng không thể chịu nổi, nhưng nàng cũng không thể bắt được mình dừng nghĩ. Những hình ảnh khủng khiếp cứ tua đi tua lại trong tâm trí nàng. Giá mà nàng có thể ấn nút tắt phụp chúng đi. Anh có hét lên khi chiếc xe đâm phải lào chắn không? Khi tỉnh lại, liệu anh có còn nhớ mọi chuyện đã xảy ra không hay ký ức về vụ tai nạn sẽ hoàn toàn biến mất?
Thôi được cứ gọi cho Tony ở LA và báo cho ông biết tin. Liệu ông có thể tới đây ngay không hay ông lại đang có lịch quay phim không thể bỏ được?
Tay Ellie run run khi nàng tìm số trên điện thoại. LA và London chênh nhau tám tiếng, như vậy ở bên kia lúc này là 8 rưỡi tối. Nàng phải nói thế nào khi ông bắt máy? Nàng biết diễn tả với ông sao đây? Được rồi, cú nhấn nút Gọi đã. Làm xong việc này càng nhanh, nàng càng sớm được quay về với Jamie.
Một lát sau nàng nghe thấy giọng nói quen thuộc của ông bên kia đầu dây. Nói đi.
“Ba ạ?” Nàng đau đớn nghẹn lời khi biết mình sắp làm trái tim ông tan vỡ. “Ba ơi, con rất tiếc. Có một tai nạn xảy ra...”
Mười lăm phút sau, cô y tá đến tìm nàng trong phòng chờ dành cho người nhà bệnh nhân. Trở lại khu chăm sóc đặc biệt lúc này đã yên tĩnh, Ellie thấy giường của người đàn ông lớn tuổi, vừa thu hút sự chú ý của mọi người khi nãy, giờ đây được quây kín rèm.
“Ca của ông ấy xử lý xong rồi à?”
Cô y tá nói nhẹ nhàng, “Tôi e chúng ta đã mất ông ấy.”
Mất ông ấy ư?
Có phải ý cô ấy là người đàn ông nằm sau bức rèm kia, đã chết?
Ôi không, điều đó chỉ xảy ra trên ti vi, ở một khoảng cách an toàn. Không phải ở đây, ngay trước mặt nàng, trong đời thực.
“Chị ngồi xuống đi.” Cô y tá khéo léo đưa nàng tới chiếc ghế cạnh giường Jamie. “Hít thật sâu đi. Tôi đi lấy cho chị cốc nước. Chị phải mạnh mẽ lên.”
Mạnh mẽ ư? Ellie nuốt nước bọt, nàng thấy mình yếu ớt như một chú mèo con mới sinh. Jamie đang nằm đây trong căn phòng vừa có người chết và mỗi phút trôi qua đều khủng khiếp hơn. Còn nàng vẫn đang mặc bộ đồ đi dự đêm Rocky Horror thật chẳng có thứ gì thiếu phù hợp hơn bộ đồ này nhưng về nhà thay quần áo thì không được vì nàng không thể để Jamie lại...
Ôi Jamie, tỉnh dậy đi anh, xin anh hãy mở mắt ra và nói với em mọi việc rồi sể ổn.
Người chết được đặt trên chiếc giường bằng kim loại có bánh xe và được hai nhân viên vận chuyển đưa ra khỏi phòng. Hai bệnh nhân khác mới được chuyển tới, một người phụ nữ vàng vọt chỉ còn da bọc xương và một cậu thiếu niên. Người nhà khóc lóc quanh giường bệnh nhân và chiếu ánh nhìn lạ lùng về phía Ellie trong chiếc váy ngắn có cái gấu lởm chởm và tất lười. Khi không còn thấy cô y tá nào nhìn mình, nàng hôn lên mặt Jamie nhưng gương mặt đó chăng có chút gì giống với gương mặt anh nữa. Trán và má anh giờ còn vương thêm mấy mẩu kim tuyến.
“Xin lỗi cô về mấy mẩu kim tuyến,” Ellie nói với cô y tá khi cô này trở lại để kiểm tra phản ứng não của Jamie.
“Không sao. Dùng bông ẩm lau là hết, miễn kim tuyến không lọt vào mắt anh ấy là được. Giờ chị có muốn tôi mang cho bộ quần áo thừa để thay không, hay là chị gọi bạn mang vào?”
Cảm tưởng như vẫn đang là nửa đêm, nhưng đồng hồ trên tường đã điểm 9 rưỡi. Bên ngoài trời đã sáng bảnh. Ellie giật mình, nàng sực nhớ ra đáng lẽ mình phải đi làm. Trong thế giới bên ngoài kia, cuộc sống vẫn tiếp diễn như thể chưa hề có chuyện gì xảy ra...
“Ừm để tôi gọi bạn.”
Nàng lại ra ngoài và gọi điện tới chỗ làm. Paula nghe máy và vở phẫn nộ ré lên. “Cái đồ lười kia, đêm qua tớ uống nhiều hơn cậu mà còn cố gắng đi làm đúng giờ đây này!”
“Ôi Paula, tớ đang ở bệnh viện và tớ cần cậu giúp...”
Mắt trũng xuống vì thiếu ngủ và lòng quặn thắt vì đau buồn, Ellie ngồi bên giường Jamie. Mùi thuốc khử trùng trong căn phòng thấm qua da nàng. Bác sĩ đến rồi đi. Người ta đã làm các xét nghiệm y khoa khác nhau cho anh. Paula đến bằng taxi, cô khóc lóc sợ hãi, mang theo quần áo và đồ vệ sinh cá nhân, kèm một cái thiếp “Chúc mau khỏe” mua vội cho Jamie có chữ ký của tất cả mọi người ở chỗ làm. Không được vào khu vực này nên cô chỉ biết nắm lấy tay Ellie mà nức nở, “Tội nghiệp cậu quá, tớ không thể tin nổi,” và “Anh ấy sẽ ổn thôi, phải không? Ý tớ là anh ấy sẽ không chết chứ?”
Ellie thẫn thờ để mặc Paula ôm nàng. Thật nhẹ nhõm khi cuối cùng Paula cũng buông nàng rồi ra về. Giờ nàng chỉ muốn quay lại với Jamie và lắng nghe những tiếng bíp.
Vài giờ nữa trôi qua, cô y tá tới báo với nàng Todd đang ở ngoài. Lần này, vì anh đại diện gia đình Jamie và cũng bởi anh là bạn lâu năm thân thiết nhất của Jamie nên các y tá đồng ý cho anh vào phòng.
Ruột gan Ellie quặn lên khi nàng thấy Todd đi tới chiếc giường. Trên đầu và bàn tay anh có những vết trầy xước và bầm tím, anh bị giữ lại qua đêm để theo dõi, nhưng ngoài việc đi tập tễnh thì anh không sao. Anh định vòng tay ôm nàng nhưng nàng lùi lại. Nàng không muốn bị ai đụng chạm hay ôm ấp; da nàng lúc này quá nhạy cảm. Giống như đang bị cúm, đến chải đầu cũng thấy đau. Làm thế nào hai con người đi cùng một chiếc xe, cùng bị tai nạn, mà một người lại có thể thoát chết và hầu như không bị thương?
Thật không công bằng. Quá không công bằng. Dù nàng rất quý Todd, nhưng làm sao anh có thể chẳng hề hấn gì như vậy được? Tại sao người phải nằm trên giường bất tỉnh lại là Jamie? Nàng không thể nói thẳng ra điều này, như thế sẽ rất thô lỗ và Todd có thể bị tổn thương. Dù sao dù sống chết cũng có số, cuộc đời chẳng bao giờ công bằng. Điều tồi tệ xảy ra với người tốt và điều tốt đẹp lại đến với người xấu.
Không phải Todd là người xấu. Chỉ là trong hai người họ, Todd không phải người mà nàng yêu bằng cả trái tim. Nhưng Todd cũng yêu quý Jamie. Ellie ngồi xuống, nhìn Todd bước qua mình tới giường bệnh và đặt bàn tay lên đôi vai trần của Jamie. Cơ hàm anh gồ lên khi anh nhìn chằm chằm vào người bạn thân, khuôn mặt nhợt nhạt.
Bíp. Bíp. Bíp.
Bíp. Bíp.
Bípppppppppppppppp...
“Chúa ơi, chuyện gì xảy ra vậy? Không không không...”
“Đừng hoảng.” Cô y tá lao vào kẹp lại đầu nối điện đã bị bật ra khi tay áo Todd cọ vào xương đòn Jamie. “Xong rồi,” cô nói khi tiếng bíp lại vang lên đều đều. “Ổn rồi.”
“Xin lỗi.” Hốt hoảng ra mặt, Todd lùi khỏi giường bệnh và quệt mồ hôi trên miệng.
Khi cô y tá để hai người ở riêng với nhau, Ellie hỏi, “Chuyện xảy ra như thế nào?”
“Anh không biết nữa.” Todd nhún vai bất lực. “Lúc đó bọn anh lái không nhanh lắm. Xe đang rẽ thì bị trượt. Vừa giống ảnh quay chậm, vừa giống lúc tua nhanh. Anh nói, ‘Khỉ thật’ và Jamie nói ‘Chết mẹ’.” Khớp ngón tay Todd trắng bệch ra khi anh cố nén nước mắt anh nói, “Bọn anh thậm chí không hề biết có băng trên đường, tới lúc đó thì đã quá muộn.” Giọng anh đứt quãng. “Và thế là bọn anh... cứ thế lao đi.”
Todd đã về. Người ta làm thêm nhiều xét nghiệm nữa. Vết bầm của Jamie ngày càng tím lại. Đến tối thì ba Jamie tới; Tony đã gọi cho khu chăm sóc đặc biệt, thông báo ông vừa hạ cánh tại sân bay Heathrow và đang trên đường tới bệnh viện. Cô y tá nói chuyện với Tony nhận ngay ra giọng ông, và cứ thế suy được Jamie là ai. Trong vòng vài phút, thông tin Jamie là con trai của Tony Weston... chính xác là diễn viên Tony, đã lan khắp nơi. Đằng sau vẻ bề ngoài chuyên nghiệp, rõ ràng mấy nhân viên bệnh viện đều rất phấn khích. Thấy mọi người như vậy, Ellie chẳng khác nào người chết đuối bám cọng rơm, băn khoăn không biết họ có vì vậy mà cố gắng hơn để giúp Jamie bình phục hay không. Vì nàng sẵn lòng đưa tiền nếu tiền có thể khích lệ họ cố gắng hơn nữa.
Rồi bỗng dưng trong đầu nàng nảy ra một hình ảnh tưởng tượng sống động khiến nàng khẽ nhếch miệng cười. Đó là cảnh nàng phải giải thích chuyện này với Jamie lúc anh ra viện, không tin nổi vào mắt mình khi nhìn thấy tờ sao kê của ngân hàng và yêu cầu nàng giải thích tại sao tài khoản chung của hai người lại không còn một xu.
Bốn mươi phút sau, Tony xuất hiện. Đã ngoại ngũ tuần nhưng ông vẫn giữ được vẻ điển trai với làn da rám nắng và người ta ngay lập tức nhận ra ngôi sao màn ảnh đáng kính đã đến Mỹ tạo dựng tên tuổi cho mình như một người Anh thượng lưu hoàn hảo dù thực chất ông sinh ra và lớn lên trong khu cư xá hai tầng thuộc khu đất công ở Basingstoke. Nếu tất cả mọi người trong khu chăm sóc đặc biệt đều âm thầm xúc động khi được nhìn thấy ông bằng xương bằng thịt thì Ellie chỉ cảm thấy nhẹ nhõm. Nàng không còn là người duy nhất phải trực chiến.
Ba của Jamie đang ở đây và ông là một người trưởng thành đích thực. Khi ông ôm nàng, những giọt nước mắt vì kiệt sức trào ra khỏi mắt nàng.
“Ôi con yêu.” Tony chỉ nói có vậy, ông cũng chỉ cần nói đến thế. Người ông có mùi máy bay, mùi cà phê và mùi áo sơ mi dùng dịch vụ giặt là đắt tiền; ông cũng chưa cạo râu. Chuyển qua Jamie, ông lặng lẽ nhìn anh chăm chú và dường như run lên vì đau đớn. Cuối cùng ông lẩm bẩm, “Ôi con trai bé bỏng của tôi”, giọng ông đứt quãng vì đau buồn.
Vài phút sau, có một bác sĩ chuyên khoa tới giới thiệu tên mình. Ellie nhìn vị bác sĩ tiến hành các xét nghiệm thần kinh vẫn được làm đều đặn từ khi Jamie được đưa vào phòng này. Nàng quan sát biểu hiện trên mặt bác sĩ, cố đoán xem anh ta đang nghĩ gì, chờ đợi mặt anh ta bớt nghiêm trọng, nở nụ cười nhẹ nhõm rồi quay sang bảo với nàng và Tony rằng, “Anh ấy thực sự đang bình phục rồi, đợi thêm vài giờ nữa là anh ấy sẽ bắt đầu tỉnh lại.”
Nói đi, hãy nói điều đó đi.
Xin anh hãy nói như thế.
Nụ cười không xuất hiện. Nàng và Tony im lặng ngồi bên giường bệnh của Jamie quan sát vị bác sĩ, khuôn mặt vẫn nghiêm trọng, viết gì đó lên bệnh án. Cuối cùng anh ta quay sang hai người và Ellie có cảm giác như chiếc ghế nàng đang ngồi bất ngờ bị kéo tuột ra. Một chuỗi âm thanh lùng bùng lấp đầy tai nàng, đây có phải phản ứng tự nhiên để nhấn chìm những điều nàng đã biết nhưng không hề muốn nghe?
Âm thanh lùng bùng ấy tuy lớn, nhưng thật đáng buồn, lại chưa đủ lớn để nàng hoàn toàn không nghe ra thông tin gì. Nỗi sợ hãi đông cứng như xi măng trong ngực nàng. Ngồi bên nàng, Tony khe khẽ lắc đầu, nhưng phần còn lại của cơ thể ông đã hóa đá. Một trong những y tá trưởng tới đứng gần hai người với cái nhìn đầy cảm thông.
Đừng làm thế, xin đừng nói ra điều đó, Jamie có thể nghe thấy...
“Tôi rất tiếc,” bác sĩ nói, “nhưng những xét nghiệm đã tiến hành có thể cho ra kết luận. Tiểu não đã không còn hoạt động nữa.” Anh ta ngừng lại. “Các vị hiểu điều đó có nghĩa là gì không?”
Không, không, khônnnnnggggg...
“Ý anh là não của nó đã chết.” Đau thương chất chứa trong từng từ Tony thốt ra. “Nó đã đi rồi. Con trai tôi đã đi rồi.”
Vị bác sĩ nghiêng đầu buồn bã đồng tình. “Tôi e rằng anh ấy đã đi rồi.”