Hoàn cảnh trớ trêu vẫn chưa buông tha Roo. Cô đang nằm đây trên chiếc ghế dựa, để cho vợ của bồ cũ làm những thứ khiến cô đau đớn.
Đau đớn là tốt.
Đau hơn cô vẫn chịu được, nhưng Yasmin đúng là dân chuyên nghiệp. Mau lẹ và khéo léo, cô điều khiển sợi chỉ[1], nhổ những sợi li ti để tạo ra đôi lông mày hoàn hảo. Hy vọng là như vậy Roo tưởng tượng khi mình ngồi dậy nhìn vào gương và thấy một bên lông mày cao vống lên, bên kia thì nằm ngang. Hoặc cả hai bên lông mày đều biến mất.
“Thế,” Yasmin vui vẻ hỏi, “tình hình cô dạo này thế nào?”
“Cũng bình thường.” Giữa những tiếng ting ting ting sắc như dao mỗi lần một sợi lông bị nhổ bỏ, Roo cập nhật cho Yasmin những chuyện mới nhất ở cửa hàng. Hôm qua có một người đến quyên góp bức tranh sơn dầu vẽ một phụ nữ xấu chưa từng thấy. Sáng nay ông ta quay lại và giải thích rằng đây là bức tranh vẽ người vợ quá cố của ông và ông nhớ bà ấy quá nên muốn xin lại bức tranh. Nhìn cảnh ông thở phào nhẹ nhõm khi bức tranh chưa bị mua, mọi người trong cửa hàng ai cũng xúc động. Khi người ta đưa trả lại ông bức chân dung gớm guốc đó, ông thậm chí còn gạt nước mắt sung sướng.
“Thế cô thế nào?” Roo chuyển chủ đề.
“Tôi á? À, tôi sắp ly dị.”
“Gì cơ?” Mắt Roo đang nhắm nghiền chợt mở to. “Ý cô là, cô và... chồng cô á?”
“Thì bình thường ly dị là giữa chồng và vợ mà.”
“Nhưng mà... tại sao?” Nghe giọng cô có bị sốc quá không? Ôi trời, thật là tệ. Nhưng cô phải hỏi thôi.
“Thì có gì lạ đâu. Vẫn câu chuyện quen thuộc. Tôi phát hiện hắn có bồ.” Yasmin ngừng tay, đẩy lưng ghế lên và đưa Roo cái gương. “Xong rồi. Cô nhìn xem thế nào.”
Roo nhìn mình trong gương và thấy một ả điếm ích kỷ, phá hoại hôn nhân người khác. Ả có bộ lông mày tuyệt đẹp.
“Thế được chưa?” Yasmin hỏi, “Hay cô muốn lông mày thanh hơn nữa?”
“Thế này được rồi.” Thật khó nhìn vào chính mình. Roo đặt cái gương xuống.
“Được rồi, chỗ da này đang hơi bị đỏ. Để tôi bôi ít gel lô hội lên cho dịu đi. Cô cứ nằm thư giãn nhé.”
Khi Yasmin bôi xong gel, Roo nói, “Người kia là ai?”
“Người nào kia?”
“Ả bồ của chồng cô đó.”
“À, họ từng làm việc cùng nhau. Giờ ả là nhân viên bán hàng ở công ty khác rồi.”
“Thật kinh khủng.” Sẽ thật sự kinh khủng nếu cô buột miệng nói tên Vivica. Roo nghiến chặt miệng để mấy lời này không vuột ra.
“Ừ, tệ, nhưng tôi không sao. Ôi Chúa phù hộ cô, sao trông cô buồn thế.” Yasmin bóp vai cô vẻ biết ơn. “Cô đến đây để được phục vụ mà, cô không phải ngồi nghe tôi ca cẩm về hôn nhân đâu.”
“Cô đâu có ca cẩm.”
“Nếu mà tôi làm cô chán thì cứ bảo tôi chuyển chủ đề nhé.”
Roo cần phải biết. “Thế chuyện là thế nào? Sao cô lại phát hiện ra?”
“Chuyện muôn thuở ấy mà. Tôi bất ngờ về nhà và bắt gặp hai đứa chúng nó.”
Ôi trời, đó có thể đã là mình. Không thể, vì cô chẳng bao giờ ghé nhà họ, nhưng Roo vẫn hoảng hồn bịt miệng. Nuốt nước bọt một cách khó khăn, cô hỏi, “Rồi sao?”
“Thực ra, tôi khá tự hào về bản thân.” Má lúm của Yasmin hằn rõ. “Tôi ném một lon xịt tóc loại siêu mạnh vào hắn. Thường thì tôi ném kém cực, bạn tôi vẫn bảo tôi phi tiêu cứ như phóng lao ấy. Nhưng lần này trúng trán hắn luôn. Lúc đó chỉ ước gì có người quay lại được khoảnh khắc tuyệt vời ấy. Chắc tôi sẽ cho lên YouTube luôn.”
Cô ấy tiếp nhận chuyện này với vẻ bình tĩnh kỳ lạ. Giỏi hơn Roo nhiều: trái tim cô tan vỡ ngay tắp lự.
“Thế là cô đuổi hắn ra khỏi nhà à?”
“Không, tôi không hề muốn ở lại đó. Tôi và Ben về nhà mẹ đẻ rồi.” Má lúm của Yasmin lại hằn sâu lần nữa. “Thật dễ chịu.”
“Cô có vẻ chẳng buồn bã gì nhỉ?”
“Nói thật nhé, tôi không hề. Làm vợ Niall chẳng khác gì làm mẹ đơn thân. Hắn chẳng bao giờ chịu cố gắng. Hắn là loại người ích kỷ. Cuối cùng tôi phải làm hết. Tôi kể cô nghe một bí mật nhé.” Yasmin hạ giọng khi một khách hàng đi qua chỗ cô để vào phòng tắm nắng. “Tôi dám chắc đây không phải ả bồ đầu tiên của hắn. Tôi nghĩ hắn còn đứa khác.”
Trong một giây hoảng sợ, Roo thấy khóe mắt mình cay cay. Ngừng ngay, ngừng ngay, mày còn dám khóc ư... trong tâm trí, cô ra lệnh cho nước mắt rút vào trong.
“Vậy sao?”
“Vâng. Dù sao thì cũng chẳng hề gì. Tôi chỉ có thể trách bản thân mình mà thôi. Niall chưa bao giờ là thằng chồng tử tế. Tôi cứ tự lừa dối mình là không sao.” Yasmin lơ đễnh bôi thêm gel lô hội lên lông mày Roo. “Bạn tôi đã cảnh báo mà tôi có nghe đâu. Cũng buồn cười nhỉ. Tôi chắc mẩm là sẽ thay đổi được hắn. Tôi nghĩ mình yêu hắn là đủ. Nhưng không phải thế. Hắn đâu có muốn thay đổi. Mà tại sao hắn phải thay đổi cơ chứ, trong khi vừa có bánh kem vừa có bánh quy sô cô la để ăn?”
Roo nuốt nước bọt. Cô đã từng là một trong những chiếc bánh quy của hắn.
“Thế... hắn còn gặp ả đó chứ?” Cô đánh liều hỏi. “Ả đồng nghiệp cũ ấy?”
“Chịu. Hắn bảo không. Nhưng Niall bao giờ chẳng thế, hắn nói nhiều lắm. Tôi không nghe nữa, thế thôi. Đấy, chỗ tấy đỏ hết rồi. Cô muốn ngồi dậy không?”
Roo làm như được bảo. Phải chăng Yasmin đang tỏ ra can đảm hay cô ấy thành thực coi nhẹ chuyện ly dị?
“Tôi hỏi một điều được chứ?” Yasmin nói.
Mặt đất như chao đảo. Ôi trời, gì nữa đây?
“Cô hỏi đi.”
“Lần đầu đến đây, cô trát cả tảng phấn trên mặt. Nhưng từ sau đó thì chẳng thấy trang điểm gì cả. Không phải chê trách gì đâu, Yasmin vội nói. “Trông cô vẫn xinh. Tôi chỉ không hiểu sao cô không trang điểm nữa, vậy thôi.”
Cuối cùng thì cô cũng có thể thành thực.
“Tôi muốn thay đổi. Muốn làm một con người khác.” Roo đứng dậy, đi theo cô qua bàn thanh toán và lấy ví ra. “Tôi không thích con người tôi trước kia.
Trang điểm là lớp áo giáp của tôi. Tôi từng bỏ cả một gia tài vào phấn mắt và mascara... thật điên rồ. Thế nên tôi quyết định bỏ hết tất cả và trở lại là chính mình không hơn.”
“Chà, thế cũng tốt, ôi cảm ơn cô.” Mắt Yasmin mở to khi Roo gửi tiền tỉa lông mày kèm theo hai mươi bảng tiền boa. “Cô chắc không đấy?”
Đây đơn thuần là đồng tiền tội lỗi. Nhưng nó khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn; đây là một trong những lý do chính lôi cô tới đây. Và cô vẫn còn phải cho đi nhiều hơn nữa.
“Tất nhiên rồi,” Roo nói.
• • •
Zack đang ở Monte Carlo. Ellie mới nhận được tin nhắn của anh: “Trực thăng rất tuyệt. Cách di chuyển duy nhất. Cảm ơn cô đã nghĩ ra. Văn phòng ổn chứ? Z.”
Nàng mỉm cười và tưởng tượng ra anh trong máy bay trực thăng, lòng vòng quanh Monte Carlo, sung sướng như cậu bé con nhìn xuống những du thuyền hàng triệu bảng đang dập dềnh trên mặt nước trong xanh lấp lánh ở cảng.
Ellie nhắn trả lời: “Đã bán công ty của anh và chạy tới Barbados rồi. Bái bai...”
Nàng ấn nút Gửi, rồi soạn tin thứ hai: “OK, tôi chưa bán đâu. Biết anh thích trực trăng mà. Không cần cảm ơn, tôi là trợ lý tuyệt vời mà. Ở nhà ổn cả. Vui vẻ nhé!”
Trong lúc nàng gửi tin nhắn, một túi thư báo được thả vào hòm thư trong sảnh kêu loảng xoảng. Ellie ra lấy. Nếu thư từ có liên quan tới công việc, nàng sẽ mở và xử lý nếu cần. Nếu trông có vẻ là thư từ cá nhân, nàng sẽ để lại cho Zack. Nhưng trong đống thư từ hôm nay có một tấm bưu thiếp. Ở mặt trước là hình hai con kangaroo đấm bốc. Con kangaroo cái, bôi son và mặc váy yếm, giơ hai chân trước lên vẻ chiến thắng. Con kangaroo đực thì đang nắm chặt một lon bia với cái mũ tai bèo, nằm thẳng cẳng.
Đằng sau tấm bưu thiếp là dòng chữ nguệch ngoạc:
Hay Zack, em sắp về rồi! Em bị mất điện thoạt nên không có số của anh. Gọi về nhà mẹ cho em sau ngày 29 tháng Tám nhé. Nhớ anh quá. Em mong gặp anh.
Yêu anh, Meg xxxxx
Meg. Cảm xúc lẫn lộn từng quá quen thuộc với nàng giờ lại ùa về. Zack đã từng nhắc tới Meg một hay hai lần gì đó khi họ kể về những mối quan hệ trước đây. Trong khi anh bận rộn gây dựng công ty thì Meg làm cho một tạp chí hào nhoáng và chuyện tình của họ kéo dài được vài tháng cho tới khi một cô bạn thuyết phục Meg làm một chuyến đi vòng quanh thế giới. Thế là cô ra đi.
Khi Zack kể cho nàng, Ellie hỏi: “Anh có nhớ cô ấy lắm không?”
Và anh đã trả lời, “Ừ, cũng hơi hơi.”
“Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô ấy ở lại?”
Zack nhún vai. “Ai mà biết được.”
Ellie nhìn tấm bưu thiếp, nghĩ xem chuyện gì có thể xảy ra khi bạn gái cũ của anh đang trên đường trở về. Cô ấy là người thế nào nhỉ? Liệu khi đi xa cô ấy có thay đổi không? Cô ấy có xứng đáng với anh không?
Liệu Zack có thản nhiên nói, “À, nhân đây, cô không cần phải đi ăn cưới chị tôi với tôi vào cuối tuần đâu. Tôi sẽ đưa Meg đi thay.”
Chỉ cần tưởng tượng ra anh nói những lời này là Ellie muốn nhét ngón tay vào lỗ tai và kêu “La-la-la không-nghe-thấy-gì-hết!” trong khi thâm tâm nàng vẫn nôn nao thất vọng, vì dù có Joe hay không thì chuyến đi tới Cornwall cùng Zack vẫn là thứ mà nàng mong đợi nhiều hơn những gì nàng nói với người khác.
Hoặc với Jamie.
Rrrrrrrrrrrrrinnnnnnnnnnggggggggg.
Mừng vì đã có việc khác để quên đi, Ellie phi tấm bưu thiếp vào khay của Zack. Nó xoay xoay trong không trung, sượt qua đống phong bì để sẵn ở đó và trượt xuống phía sau lò sưởi.
Điều đó nghĩa lạ gì? Nàng rất muốn để nó ở đó, coi như không hề nhìn thấy nó biến mất khỏi tầm mắt. Phải chăng đây là điềm báo rằng Zack và Meg không nên quay lại với nhau?
Thôi, ra mở cửa trước đã. Cửa mở, Ellie đối diện với một người phụ nữ kém hấp dẫn, khoảng gần sáu mươi tuổi, đôi mắt mờ đục dưới đôi lông mày sâu róm. Bà đang mặc chiếc áo bằng vải không nhàu màu hồng và váy xếp li màu xanh ngọc. Đây chắc hẳn không phải một cô bạn gái cũ khác của Zack.
Chí ít là nàng hy vọng thế.
❀ ❀ ❀
[1] Lông mày được nhổ bằng hai sợi chỉ quần vào nhau theo phương pháp “threading”, giúp nhổ một lúc được nhiều lông hơn so với dùng bằng nhíp chỉ nhổ được từng sợi.